BẾP NHÀ ẤM NỒNG KHÓI BẾP

BẾP NHÀ ẤM NỒNG KHÓI BẾP

 

Một người bạn đã từng bảo với tôi rằng tuổi thơ của bạn có lẽ đã bị kém may mắn vì chưa bao giờ nhìn thấy khói đốt đồng hay một bếp lửa quê nghi ngút khói. 

Tôi nghe xong nhoẻn miệng cười và gửi ngay cho bạn tấm ảnh bếp nhà tôi với một niềm tự hào. Hơn hai mươi mấy năm, bếp nhà tôi vẫn ám thứ mùi khói hăng hăng mà quen thuộc ấy.

3h30 sáng, đồng hồ báo thức reo vang. Ba trở mình thức giấc. Lũ gà cũng lục tục kéo nhau thức dậy, thi nhau gáy vang rền, mấy con chó cũng vươn vai thức dậy mừng ba, kêu ư ử nịnh nọt… 

Những tiếng động của buổi sáng sớm ở quê nhà làm tôi khó có thể ngủ lại được. Đã lâu rồi, kể từ thời luyện thi đại học đến bây giờ, tôi mới có dịp thức dậy thật sớm mà không phải vì lo ôn bài hay để vội vàng chạy kịp chuyến bay đi công tác. 

Trời vẫn chưa hửng sáng, bốn bề đêm đen vẫn phủ đầy. Những giọt sương khuya đậu trên mái tôn, nhỏ ton ton xuống mặt bàn trà của ba. 

Nhà tôi có một chái bếp kề bên gian nhà chính, được che chắn bằng mấy tấm phên bằng lá dừa. Ba đã nhóm bếp, mùi khói bắt đầu lên đầy, ba lom khom đưa củi vào lò. Củi cháy bén, bếp hồng lên ánh lửa bập bùng. Ba đặt ấm nước lên, chiếc ấm cũng ám đầy khói đen đen. Nước sôi, ba pha ấm trà đầu tiên, lấy ra vài cái bánh ngọt và bật chiếc tivi màu TCL hàng thượng cổ – hai mươi năm vẫn chạy tốt để nghe chút tin tức. 

Mỗi ngày của ba đều bắt đầu như thế. Chậm rãi và đều đặn. 

Tôi chợt nhận ra mình rất hiếm khi dậy sớm để được ngồi cùng ba thế này. Có những khoảng lặng của hai cha con sau những câu hỏi về công việc, tình cảm của tôi. Ba ngồi im lặng suy tư, thi thoảng đưa tay đẩy đôi ba nhánh củi vào lò. Ngọn lửa màu cam cam quen thuộc theo suốt tuổi thơ tôi, từ khi mái tóc ba còn đen nhánh, đến tận khi đã lấm tấm sợi bạc, mỗi năm một nhiều. 

Khoảng vài ba năm nay, tôi có cảm giác mình chẳng thích được mừng sinh nhật vào mỗi năm nữa vì tôi sợ phải đối diện với thời gian và tuổi tác của mình. Nhưng tôi gần như quên mất rằng, khi tôi bắt đầu có tuổi dần thì song song đó, ba mẹ tôi cũng đã nhiều thêm rất nhiều tuổi. 

Hôm ấy, tôi lặng nhìn ba đôi lần. Mái tóc ba cắt gần sát đầu, đã bạc hơn nửa. Đôi mắt đã qua một lần mổ vì cườm nheo tít lại khi phải nhìn thứ gì đó ở xa xa. Bàn tay ba gầy guộc, những đầu móng tay bị nhựa cây làm đen đi, chằng chịt những vết cắt trong lòng bàn tay. 

Tự dưng tôi rớt nước mắt. 

Thương quá, dáng khom khom của ba mỗi sáng thế này. Thương quá, những ngày ba ngồi róc từng tàu lá dừa, chặt từng mớ củi. Thương quá, bếp nhà nồng nàn mùi khói bếp, nồng nàn mùi bụi tro. Thương quá, chái nhà ám màu xám đen – vết tích của những lọn khói mỗi sáng trưa chiều. 

Hơn hai mươi năm, trong gian nhà nhỏ ấy, khói bếp thơm trên từng bữa cơm nhà. Ngày tôi đề nghị ba mẹ mua cái bếp gas cho đỡ vất vả vì khói cũng chẳng tốt cho mắt, ba thoáng trầm ngâm. Với ba, việc rời xa một cảnh tượng quen thuộc mấy mươi năm là một điều khó có thể làm được. Ba chẳng nói gì và sau hôm ấy, ba đi mua một cái lò mới, nâng ống khói cao hơn, để khói thông lên trên và không quay ngược mà thổi vào mắt mũi nữa. 

Đến đây thì tôi chịu vì câu trả lời này của ba. Và thế là gian bếp nhà tôi cứ 3h30 sáng lại bắt đầu hoạt động của nó. Đều đặn và bình yên. 

Mẹ tôi bảo tình cảm gia đình bao giờ cũng bắt đầu từ gian bếp. Bếp ấm thì nhà ấm. Bếp là nếp nhà. Có lẽ đó là lí do mà ba mẹ luôn muốn giữ một ngọn lửa bập bùng mỗi ngày thế này. Khi tôi cho điều đó là có hại thì với ba mẹ, đó lại là hình ảnh thân thương. 

Trời mờ mờ sáng, mẹ tôi thức dậy. Ba đã nấu xong nồi cháo. Mẹ tiếp ba kho một ít thịt. Bữa ăn sáng nhẹ nhàng kết thúc khi mấy con gà bắt đầu nhao nhao đòi ăn. Mẹ vùi những thanh củi cháy dở, bếp lò tắt dần chỉ còn vài sợi khói xám bốc lên, mỏng mảnh như khói thuốc bay. 

Bây giờ, có lẽ tôi thực sự hiểu thấu tình cảm của nhà thơ Bằng Việt (*), cũng đã đến những ngày bất giác thức dậy giữa lòng thành phố rộn ràng sau bao bộn bề, mỏi mệt, trong đầu tôi vang lên câu hỏi: “Sớm mai này, ba nhóm bếp lên chưa?” (*)

LẠC NHIÊN

(*) Bài thơ Bếp lửa – Bằng Việt

Một người bạn đã từng bảo với tôi rằng tuổi thơ của bạn có lẽ đã bị kém may mắn vì chưa bao giờ nhìn thấy khói đốt đồng hay một bếp lửa quê nghi ngút khói. 

Tôi nghe xong nhoẻn miệng cười và gửi ngay cho bạn tấm ảnh bếp nhà tôi với một niềm tự hào. Hơn hai mươi mấy năm, bếp nhà tôi vẫn ám thứ mùi khói hăng hăng mà quen thuộc ấy.

3h30 sáng, đồng hồ báo thức reo vang. Ba trở mình thức giấc. Lũ gà cũng lục tục kéo nhau thức dậy, thi nhau gáy vang rền, mấy con chó cũng vươn vai thức dậy mừng ba, kêu ư ử nịnh nọt… 

Những tiếng động của buổi sáng sớm ở quê nhà làm tôi khó có thể ngủ lại được. Đã lâu rồi, kể từ thời luyện thi đại học đến bây giờ, tôi mới có dịp thức dậy thật sớm mà không phải vì lo ôn bài hay để vội vàng chạy kịp chuyến bay đi công tác. 

Trời vẫn chưa hửng sáng, bốn bề đêm đen vẫn phủ đầy. Những giọt sương khuya đậu trên mái tôn, nhỏ ton ton xuống mặt bàn trà của ba. 

Nhà tôi có một chái bếp kề bên gian nhà chính, được che chắn bằng mấy tấm phên bằng lá dừa. Ba đã nhóm bếp, mùi khói bắt đầu lên đầy, ba lom khom đưa củi vào lò. Củi cháy bén, bếp hồng lên ánh lửa bập bùng. Ba đặt ấm nước lên, chiếc ấm cũng ám đầy khói đen đen. Nước sôi, ba pha ấm trà đầu tiên, lấy ra vài cái bánh ngọt và bật chiếc tivi màu TCL hàng thượng cổ – hai mươi năm vẫn chạy tốt để nghe chút tin tức. 

Mỗi ngày của ba đều bắt đầu như thế. Chậm rãi và đều đặn. 

Tôi chợt nhận ra mình rất hiếm khi dậy sớm để được ngồi cùng ba thế này. Có những khoảng lặng của hai cha con sau những câu hỏi về công việc, tình cảm của tôi. Ba ngồi im lặng suy tư, thi thoảng đưa tay đẩy đôi ba nhánh củi vào lò. Ngọn lửa màu cam cam quen thuộc theo suốt tuổi thơ tôi, từ khi mái tóc ba còn đen nhánh, đến tận khi đã lấm tấm sợi bạc, mỗi năm một nhiều. 

Khoảng vài ba năm nay, tôi có cảm giác mình chẳng thích được mừng sinh nhật vào mỗi năm nữa vì tôi sợ phải đối diện với thời gian và tuổi tác của mình. Nhưng tôi gần như quên mất rằng, khi tôi bắt đầu có tuổi dần thì song song đó, ba mẹ tôi cũng đã nhiều thêm rất nhiều tuổi. 

Hôm ấy, tôi lặng nhìn ba đôi lần. Mái tóc ba cắt gần sát đầu, đã bạc hơn nửa. Đôi mắt đã qua một lần mổ vì cườm nheo tít lại khi phải nhìn thứ gì đó ở xa xa. Bàn tay ba gầy guộc, những đầu móng tay bị nhựa cây làm đen đi, chằng chịt những vết cắt trong lòng bàn tay. 

Tự dưng tôi rớt nước mắt. 

Thương quá, dáng khom khom của ba mỗi sáng thế này. Thương quá, những ngày ba ngồi róc từng tàu lá dừa, chặt từng mớ củi. Thương quá, bếp nhà nồng nàn mùi khói bếp, nồng nàn mùi bụi tro. Thương quá, chái nhà ám màu xám đen – vết tích của những lọn khói mỗi sáng trưa chiều. 

Hơn hai mươi năm, trong gian nhà nhỏ ấy, khói bếp thơm trên từng bữa cơm nhà. Ngày tôi đề nghị ba mẹ mua cái bếp gas cho đỡ vất vả vì khói cũng chẳng tốt cho mắt, ba thoáng trầm ngâm. Với ba, việc rời xa một cảnh tượng quen thuộc mấy mươi năm là một điều khó có thể làm được. Ba chẳng nói gì và sau hôm ấy, ba đi mua một cái lò mới, nâng ống khói cao hơn, để khói thông lên trên và không quay ngược mà thổi vào mắt mũi nữa. 

Đến đây thì tôi chịu vì câu trả lời này của ba. Và thế là gian bếp nhà tôi cứ 3h30 sáng lại bắt đầu hoạt động của nó. Đều đặn và bình yên. 

Mẹ tôi bảo tình cảm gia đình bao giờ cũng bắt đầu từ gian bếp. Bếp ấm thì nhà ấm. Bếp là nếp nhà. Có lẽ đó là lí do mà ba mẹ luôn muốn giữ một ngọn lửa bập bùng mỗi ngày thế này. Khi tôi cho điều đó là có hại thì với ba mẹ, đó lại là hình ảnh thân thương. 

Trời mờ mờ sáng, mẹ tôi thức dậy. Ba đã nấu xong nồi cháo. Mẹ tiếp ba kho một ít thịt. Bữa ăn sáng nhẹ nhàng kết thúc khi mấy con gà bắt đầu nhao nhao đòi ăn. Mẹ vùi những thanh củi cháy dở, bếp lò tắt dần chỉ còn vài sợi khói xám bốc lên, mỏng mảnh như khói thuốc bay. 

Bây giờ, có lẽ tôi thực sự hiểu thấu tình cảm của nhà thơ Bằng Việt (*), cũng đã đến những ngày bất giác thức dậy giữa lòng thành phố rộn ràng sau bao bộn bề, mỏi mệt, trong đầu tôi vang lên câu hỏi: “Sớm mai này, ba nhóm bếp lên chưa?” (*)

LẠC NHIÊN

(*) Bài thơ Bếp lửa – Bằng Việt

LỖI LẦM LỚN NHẤT LÀ SỐNG CUỘC ĐỜI CỦA MÌNH

Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng với nhiều người lớn lên trong thiếu thốn tình cảm, việc “sống cuộc đời của mình” lại từng là điều sai trái. Những đứa trẻ bị bỏ mặc về cảm xúc, không được nhìn thấy, không được lắng nghe, thường học rất sớm rằng nhu cầu của mình không quan...

KHI CON TRAI BỊ MIỆT THỊ NGOẠI HÌNH

Đàn ông cũng bị miệt thị ngoại hình, nhưng câu chuyện này thường bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Từ nhỏ, nhiều bé trai đã phải đối diện với những lời trêu chọc về cân nặng, chiều cao, làn da, hay những đặc điểm không “đủ nam tính”. Trong môi trường gia đình, trường học,...

KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

  CPTSD – hay Complex Post-Traumatic Stress Disorder – không phải lúc nào cũng hiện lên như những ký ức rõ ràng về chấn thương, mà thường là một cảm giác mơ hồ nhưng dai dẳng: không biết phải bắt đầu từ đâu với chính cuộc đời mình. Người mang CPTSD có thể thức...

NIỀM HY VỌNG BỆNH LÝ

Những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thường không ngừng nuôi một niềm hy vọng rất bền bỉ: rằng một ngày nào đó, cha mẹ sẽ thương mình theo cách mình luôn khao khát. Hy vọng ấy không ồn ào, không rõ ràng, mà len lỏi trong từng hành vi nhỏ—cố gắng ngoan hơn,...

CPTSD VÀ PHÂN LY

  Khi não cất đi những ký ức đau thương Không phải tất cả ký ức đều được lưu giữ theo cách rõ ràng và có thể gọi tên. Với những người trải qua sang chấn phức hợp (CPTSD), đặc biệt là trong các mối quan hệ kéo dài như gia đình hoặc tình yêu, não bộ đôi khi “cất...

“ANESTHESIA” – TRẠNG THÁI TÊ CẢM XÚC, CƠ THỂ

  Sang chấn phức hợp (CPTSD) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà hình thành khi một người phải sống trong những trải nghiệm tổn thương lặp đi lặp lại, thường xảy ra trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình hoặc tình yêu. Điều khiến CPTSD trở nên đặc biệt...

CPTSD Ở TRẺ EM

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) ở trẻ em xảy ra khi các em phải tiếp xúc lặp đi lặp lại với những trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình. Khác với sang chấn đơn lẻ, CPTSD hình thành trong bối cảnh kéo dài như...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

LỖI LẦM LỚN NHẤT LÀ SỐNG CUỘC ĐỜI CỦA MÌNH

Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng với nhiều người lớn lên trong thiếu thốn tình cảm, việc “sống cuộc đời của mình” lại từng là điều sai trái. Những đứa trẻ bị bỏ mặc về cảm xúc, không được nhìn thấy, không được lắng nghe, thường học rất sớm rằng nhu cầu của mình không quan...

KHI CON TRAI BỊ MIỆT THỊ NGOẠI HÌNH

Đàn ông cũng bị miệt thị ngoại hình, nhưng câu chuyện này thường bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Từ nhỏ, nhiều bé trai đã phải đối diện với những lời trêu chọc về cân nặng, chiều cao, làn da, hay những đặc điểm không “đủ nam tính”. Trong môi trường gia đình, trường học,...

KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

  CPTSD – hay Complex Post-Traumatic Stress Disorder – không phải lúc nào cũng hiện lên như những ký ức rõ ràng về chấn thương, mà thường là một cảm giác mơ hồ nhưng dai dẳng: không biết phải bắt đầu từ đâu với chính cuộc đời mình. Người mang CPTSD có thể thức...

NIỀM HY VỌNG BỆNH LÝ

Những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thường không ngừng nuôi một niềm hy vọng rất bền bỉ: rằng một ngày nào đó, cha mẹ sẽ thương mình theo cách mình luôn khao khát. Hy vọng ấy không ồn ào, không rõ ràng, mà len lỏi trong từng hành vi nhỏ—cố gắng ngoan hơn,...

CPTSD VÀ PHÂN LY

  Khi não cất đi những ký ức đau thương Không phải tất cả ký ức đều được lưu giữ theo cách rõ ràng và có thể gọi tên. Với những người trải qua sang chấn phức hợp (CPTSD), đặc biệt là trong các mối quan hệ kéo dài như gia đình hoặc tình yêu, não bộ đôi khi “cất...

“ANESTHESIA” – TRẠNG THÁI TÊ CẢM XÚC, CƠ THỂ

  Sang chấn phức hợp (CPTSD) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà hình thành khi một người phải sống trong những trải nghiệm tổn thương lặp đi lặp lại, thường xảy ra trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình hoặc tình yêu. Điều khiến CPTSD trở nên đặc biệt...

CPTSD Ở TRẺ EM

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) ở trẻ em xảy ra khi các em phải tiếp xúc lặp đi lặp lại với những trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình. Khác với sang chấn đơn lẻ, CPTSD hình thành trong bối cảnh kéo dài như...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...