BẪY TÌNH

BẪY TÌNH

 

Đôi khi tôi nghĩ những người cả tin đối với tình yêu sẽ như con thiêu thân luôn bị ánh đèn nóng rực thu hút, lao vào đó một cách bản năng rồi tan biến thành tro bụi. Chiếc bẫy tình thu hút người ta bằng những điều ngọt ngào, ấm áp được bày biện bên trong rồi bất ngờ đâm họ một nhát. Dở dang rồi, đau đớn rồi, người ta liệu có hối hận vì đã yêu hay không?

Ngày hôm qua, cô em trong công ty khoe hình xăm mới, khắc tên viết tắt của em và người yêu. Nhìn hình xăm và gương mặt hạnh phúc của em, bất giác tôi nhớ đến chị.

Chị thường bảo rằng người ta hồi tưởng về quá khứ rồi mơ mộng được quay về những năm tháng hoa niên đã vội vã trôi qua. Nhưng chị thì không. Bởi không phải tuổi ngây thơ của ai cũng đẹp đẽ…

Có lần, một cô bé trong ekip chụp ảnh trầm trồ khen hình xăm trên lưng của chị. Chị cười nhạt và bảo rằng “đó chỉ là một kỉ niệm buồn của tuổi dại khờ em ạ”.

Trên tấm lưng ấy là một bức tranh, nhưng nhìn mãi vẫn không rõ bố cục. Bởi vì nó vốn không phải là ý đồ ban đầu của nghệ nhân và vị khách của mình. Đó chẳng qua chỉ là một bức họa bị buộc phải chèn thêm, bị cố ý chắp vá để che đậy một quá khứ mà vị khách không muốn nhắc đến nữa.

Dù vậy, mỗi lần nhìn vào nó, chị lại thấy đau, nhưng lại không có can đảm xóa đi. Vậy là mỗi khi chị nhìn thấy một chi tiết dù rất nhỏ nào đấy của vết xăm cũ còn lộ ra, chị lại yêu cầu xăm chồng lên một hình thù khác để che đi. Dần dà, tấm lưng ấy phủ kín những vết màu xanh đỏ, còn trái tim chị vì quá đau mà lãnh đạm dần.

Chị đã từng rất yêu Sài Gòn vào mùa nắng. Chị hay cùng với người mình thương lượn xe đi lòng vòng mấy con đường vào lúc chiều vắng. Màu nắng thuở thơ ngây ấy đẹp vì có anh.

Nhưng bây giờ, nắng cứ hung hãn phả những hơi thở ngột ngạt vào lá hoa, vào mấy con đường đã vắng dần những gốc cây lớn. Con đường rợp bóng cây nhất ở Sài Gòn bây giờ đến một chiếc lá, một tiếng chim, một con sóc cũng chẳng còn. Từ ban công những quán cà phê nhìn ra đường, nắng chói chang đến lòa mắt. Thời gian mang đến những thay đổi thật tàn nhẫn.

Tuổi đẹp nhất đời con gái của chị vì yêu lầm mà dang dở đến tận bây giờ. Người ta bảo chị rơi vào bẫy tình mà không biết đến sự suy tính của lòng người.

Nhưng chị phản vệ làm sao được khi có một người mang hơi ấm lạ lẫm vào thế giới bé nhỏ trong cộng đồng của chị, kéo chị ra khỏi những nỗi sợ hãi, tự ti và mặc cảm của một thân phận bị mỉa mai, xa lánh.

Chị phản vệ làm sao được khi vòng tay ấy quá rắn rỏi, đầy tự tin và những lời hứa sẽ bao bọc trái tim yếu đuối của chị.

Chị phản vệ làm sao được khi người ta đã luôn ở bên cạnh và động viên chị trong chuỗi ngày đau đớn, sợ hãi nhất của da thịt – những ca đại phẫu thay hình đổi dạng – để được sống thật với con người của mình.

Chị không muốn hồi tưởng về quá khứ, về tuổi trẻ bởi ở đó có quá nhiều nỗi đau mà vết cứa sâu nhất vẫn là khi điểm tựa chị ngỡ là trọn đời, trọn kiếp đã phụ rẫy chị.

Nhưng chị không hối hận đã yêu anh vì anh xứng đáng được yêu trong những ngày tháng ấy, vì tất cả những gì anh đã làm cho chị. Nhưng, trái tim của anh đã rộng lớn hơn chị nghĩ. Nó chứa được chị nhưng cũng đủ chỗ để chứa thêm một người khác.

Cho đến một ngày, chị mệt mỏi vì sự chật chội và ngột ngạt ấy, chị đã tự mình bước ra khỏi trái tim anh. Nhưng cái giá của sự chia ly ấy là chị phải dùng toàn bộ vốn liếng của cả một thanh xuân vất vả mà trả hết khoản nợ to đùng người ta để lại, mà số tiền ấy lại được dùng để nâng niu một người khác.

Người ngoài cuộc bảo chị ngốc nghếch và tự bản thân chị cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi thì không. Ít nhất chị đã yêu rất chân thành, trọn vẹn và đã có những kí ức rất đẹp, rất đáng giá. Chỉ tiếc một điều, trái tim là thứ khó điều khiển, chính bản thân mình đôi lúc cũng không kiểm soát được những cảm xúc của chính mình, huống hồ chi là người khác.

Chị biết là mình đã quá cả tin để bị rơi vào bẫy tình, nhưng đó là chuyện của sau này, đoạn tình cảm chân thành trước kia đều là sự thật. Chính vì điều ấy mà chị đau đến tận bây giờ không thoát ra được. Chị không hồi tưởng về quá khứ bởi thực tế chị vẫn đang sống trong quá khứ và bị nó trói buộc vì tình yêu dành cho anh.

Trở lại với cô em khoe hình xăm ngày hôm qua, một vài anh chị bảo rằng em không nên xăm như vậy, vì không ai nói trước được điều gì, ngộ nhỡ không đi được với nhau đến cuối cùng thì há chẳng phải chịu thêm đau đớn cho lần tẩy xóa đi sao. Nhưng em rất kiên định, hệt như chị ngày ấy.

Có lẽ tôi là người duy nhất trong văn phòng tỏ ra ủng hộ em. Vì cuộc tình ấy là của riêng em, người phán xét cuối cùng cho nó, là đáng hay không đáng, chỉ có thể là chính em – người đã đi cùng tình yêu đó qua những thăng trầm.

Còn tối nay, có lẽ tôi sẽ lại đến phòng trà nghe chị hát tình ca.

Khi nghe chị hát, tôi hiểu một điều rằng, chị không hề hối hận, nếu được chọn lại từ đầu, chị vẫn sẽ yêu anh.

“Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi” (Trịnh Công Sơn).

LẠC NHIÊN

 

Đôi khi tôi nghĩ những người cả tin đối với tình yêu sẽ như con thiêu thân luôn bị ánh đèn nóng rực thu hút, lao vào đó một cách bản năng rồi tan biến thành tro bụi. Chiếc bẫy tình thu hút người ta bằng những điều ngọt ngào, ấm áp được bày biện bên trong rồi bất ngờ đâm họ một nhát. Dở dang rồi, đau đớn rồi, người ta liệu có hối hận vì đã yêu hay không?

Ngày hôm qua, cô em trong công ty khoe hình xăm mới, khắc tên viết tắt của em và người yêu. Nhìn hình xăm và gương mặt hạnh phúc của em, bất giác tôi nhớ đến chị.

Chị thường bảo rằng người ta hồi tưởng về quá khứ rồi mơ mộng được quay về những năm tháng hoa niên đã vội vã trôi qua. Nhưng chị thì không. Bởi không phải tuổi ngây thơ của ai cũng đẹp đẽ…

Có lần, một cô bé trong ekip chụp ảnh trầm trồ khen hình xăm trên lưng của chị. Chị cười nhạt và bảo rằng “đó chỉ là một kỉ niệm buồn của tuổi dại khờ em ạ”.

Trên tấm lưng ấy là một bức tranh, nhưng nhìn mãi vẫn không rõ bố cục. Bởi vì nó vốn không phải là ý đồ ban đầu của nghệ nhân và vị khách của mình. Đó chẳng qua chỉ là một bức họa bị buộc phải chèn thêm, bị cố ý chắp vá để che đậy một quá khứ mà vị khách không muốn nhắc đến nữa.

Dù vậy, mỗi lần nhìn vào nó, chị lại thấy đau, nhưng lại không có can đảm xóa đi. Vậy là mỗi khi chị nhìn thấy một chi tiết dù rất nhỏ nào đấy của vết xăm cũ còn lộ ra, chị lại yêu cầu xăm chồng lên một hình thù khác để che đi. Dần dà, tấm lưng ấy phủ kín những vết màu xanh đỏ, còn trái tim chị vì quá đau mà lãnh đạm dần.

Chị đã từng rất yêu Sài Gòn vào mùa nắng. Chị hay cùng với người mình thương lượn xe đi lòng vòng mấy con đường vào lúc chiều vắng. Màu nắng thuở thơ ngây ấy đẹp vì có anh.

Nhưng bây giờ, nắng cứ hung hãn phả những hơi thở ngột ngạt vào lá hoa, vào mấy con đường đã vắng dần những gốc cây lớn. Con đường rợp bóng cây nhất ở Sài Gòn bây giờ đến một chiếc lá, một tiếng chim, một con sóc cũng chẳng còn. Từ ban công những quán cà phê nhìn ra đường, nắng chói chang đến lòa mắt. Thời gian mang đến những thay đổi thật tàn nhẫn.

Tuổi đẹp nhất đời con gái của chị vì yêu lầm mà dang dở đến tận bây giờ. Người ta bảo chị rơi vào bẫy tình mà không biết đến sự suy tính của lòng người.

Nhưng chị phản vệ làm sao được khi có một người mang hơi ấm lạ lẫm vào thế giới bé nhỏ trong cộng đồng của chị, kéo chị ra khỏi những nỗi sợ hãi, tự ti và mặc cảm của một thân phận bị mỉa mai, xa lánh.

Chị phản vệ làm sao được khi vòng tay ấy quá rắn rỏi, đầy tự tin và những lời hứa sẽ bao bọc trái tim yếu đuối của chị.

Chị phản vệ làm sao được khi người ta đã luôn ở bên cạnh và động viên chị trong chuỗi ngày đau đớn, sợ hãi nhất của da thịt – những ca đại phẫu thay hình đổi dạng – để được sống thật với con người của mình.

Chị không muốn hồi tưởng về quá khứ, về tuổi trẻ bởi ở đó có quá nhiều nỗi đau mà vết cứa sâu nhất vẫn là khi điểm tựa chị ngỡ là trọn đời, trọn kiếp đã phụ rẫy chị.

Nhưng chị không hối hận đã yêu anh vì anh xứng đáng được yêu trong những ngày tháng ấy, vì tất cả những gì anh đã làm cho chị. Nhưng, trái tim của anh đã rộng lớn hơn chị nghĩ. Nó chứa được chị nhưng cũng đủ chỗ để chứa thêm một người khác.

Cho đến một ngày, chị mệt mỏi vì sự chật chội và ngột ngạt ấy, chị đã tự mình bước ra khỏi trái tim anh. Nhưng cái giá của sự chia ly ấy là chị phải dùng toàn bộ vốn liếng của cả một thanh xuân vất vả mà trả hết khoản nợ to đùng người ta để lại, mà số tiền ấy lại được dùng để nâng niu một người khác.

Người ngoài cuộc bảo chị ngốc nghếch và tự bản thân chị cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi thì không. Ít nhất chị đã yêu rất chân thành, trọn vẹn và đã có những kí ức rất đẹp, rất đáng giá. Chỉ tiếc một điều, trái tim là thứ khó điều khiển, chính bản thân mình đôi lúc cũng không kiểm soát được những cảm xúc của chính mình, huống hồ chi là người khác.

Chị biết là mình đã quá cả tin để bị rơi vào bẫy tình, nhưng đó là chuyện của sau này, đoạn tình cảm chân thành trước kia đều là sự thật. Chính vì điều ấy mà chị đau đến tận bây giờ không thoát ra được. Chị không hồi tưởng về quá khứ bởi thực tế chị vẫn đang sống trong quá khứ và bị nó trói buộc vì tình yêu dành cho anh.

Trở lại với cô em khoe hình xăm ngày hôm qua, một vài anh chị bảo rằng em không nên xăm như vậy, vì không ai nói trước được điều gì, ngộ nhỡ không đi được với nhau đến cuối cùng thì há chẳng phải chịu thêm đau đớn cho lần tẩy xóa đi sao. Nhưng em rất kiên định, hệt như chị ngày ấy.

Có lẽ tôi là người duy nhất trong văn phòng tỏ ra ủng hộ em. Vì cuộc tình ấy là của riêng em, người phán xét cuối cùng cho nó, là đáng hay không đáng, chỉ có thể là chính em – người đã đi cùng tình yêu đó qua những thăng trầm.

Còn tối nay, có lẽ tôi sẽ lại đến phòng trà nghe chị hát tình ca.

Khi nghe chị hát, tôi hiểu một điều rằng, chị không hề hối hận, nếu được chọn lại từ đầu, chị vẫn sẽ yêu anh.

“Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi” (Trịnh Công Sơn).

LẠC NHIÊN

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

CHIA TÁCH – ÁM ẢNH – CƯỠNG CHẾ MANG TÍNH SANG CHẤN

  Chia tách (splitting) không phải là dấu hiệu của yếu kém tâm lý, mà là một cơ chế sinh tồn của hệ thần kinh khi con người phải lớn lên trong môi trường quá nguy hiểm, quá mâu thuẫn, hoặc quá xâm nhập để có thể xử lý bằng một bản ngã thống nhất. Khi người chăm...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...