NGHIỆN CỜ BẠC – HÀNH VI TỰ HỦY HOẠI IM LẶNG

NGHIỆN CỜ BẠC – HÀNH VI TỰ HỦY HOẠI IM LẶNG

Nghiện cờ bạc không đơn thuần là một thói quen xấu hay biểu hiện của sự “yếu đuối”. Nó là một dạng rối loạn hành vi, có cơ chế thần kinh và tâm lý tương tự như nghiện chất kích thích. Tuy nhiên, do thiếu hiểu biết và nhiều định kiến xã hội, cờ bạc vẫn thường bị coi là sự lựa chọn sai lầm của một cá nhân “không biết điểm dừng”, thay vì được nhìn nhận như một biểu hiện sâu xa của nỗi đau tâm lý chưa được gọi tên.

Điều người nghiện cờ bạc thực sự tìm kiếm không chỉ là tiền. Họ nghiện cảm giác hồi hộp, lo âu, kích thích và hưng phấn cực độ mà mỗi ván cược mang lại. Với nhiều người, đánh bạc là cách họ thoát khỏi cảm giác trống rỗng, vô dụng hoặc bất lực trong cuộc sống. Khi đời thực quá mờ nhạt hoặc đau khổ, việc lao vào trò chơi rủi ro lại khiến họ cảm thấy… sống.

Một số người, đặc biệt là những người từng trải qua sang chấn thời thơ ấu, cảm giác thất bại kéo dài hoặc thiếu vắng sự công nhận, thậm chí dùng cờ bạc như một cách vô thức để tự trừng phạt chính mình.

Người nghiện cờ bạc thường không dừng lại khi thua, và cũng không dừng lại khi thắng. Họ bị cuốn vào vòng xoáy lên – xuống của cảm xúc, vừa thèm cảm giác “gỡ lại”, vừa sợ bị mất thêm, nhưng lại không thể rút chân. Khi không được chơi, họ rơi vào trạng thái “cai” (withdrawal) – lo âu, mất ngủ, kích động, trầm cảm. Sự lệ thuộc không nằm ở vật chất, mà nằm ở hệ thần kinh đã quen với việc sống trong những cực điểm cảm xúc. Nhiều người trong trạng thái này sẵn sàng phá hoại tài chính gia đình, nói dối, vay nặng lãi, thậm chí tự hủy hoại bản thân.

Gia đình khi đối mặt với người nghiện cờ bạc thường rơi vào hai thái cực: hoặc bao che, hoặc chỉ trích gay gắt. Cả hai cách đều dẫn đến bế tắc. Người nghiện cờ bạc cần được nhìn nhận đúng – đây là một rối loạn thật sự, không phải vấn đề đạo đức. Gia đình cần học cách thiết lập ranh giới rõ ràng (không trả nợ giùm, không dung túng) và đồng thời mở ra cánh cửa cho việc trị liệu: từ tâm lý cá nhân, trị liệu nhóm, đến can thiệp sâu nếu hành vi xuất phát từ sang chấn nền.

Nghiện cờ bạc không phải là sự “ham mê đỏ đen” đơn thuần. Nó là cách một tâm hồn tổn thương đang tìm kiếm cảm giác kiểm soát, giá trị, hoặc đơn giản là một lý do để tiếp tục tồn tại. Họ không cần sự trừng phạt – họ cần sự hiểu đúng, sự hỗ trợ đúng cách, và một cơ hội để chữa lành từ gốc.

MIA NGUYỄN

 

Nghiện cờ bạc không đơn thuần là một thói quen xấu hay biểu hiện của sự “yếu đuối”. Nó là một dạng rối loạn hành vi, có cơ chế thần kinh và tâm lý tương tự như nghiện chất kích thích. Tuy nhiên, do thiếu hiểu biết và nhiều định kiến xã hội, cờ bạc vẫn thường bị coi là sự lựa chọn sai lầm của một cá nhân “không biết điểm dừng”, thay vì được nhìn nhận như một biểu hiện sâu xa của nỗi đau tâm lý chưa được gọi tên.

Điều người nghiện cờ bạc thực sự tìm kiếm không chỉ là tiền. Họ nghiện cảm giác hồi hộp, lo âu, kích thích và hưng phấn cực độ mà mỗi ván cược mang lại. Với nhiều người, đánh bạc là cách họ thoát khỏi cảm giác trống rỗng, vô dụng hoặc bất lực trong cuộc sống. Khi đời thực quá mờ nhạt hoặc đau khổ, việc lao vào trò chơi rủi ro lại khiến họ cảm thấy… sống.

Một số người, đặc biệt là những người từng trải qua sang chấn thời thơ ấu, cảm giác thất bại kéo dài hoặc thiếu vắng sự công nhận, thậm chí dùng cờ bạc như một cách vô thức để tự trừng phạt chính mình.

Người nghiện cờ bạc thường không dừng lại khi thua, và cũng không dừng lại khi thắng. Họ bị cuốn vào vòng xoáy lên – xuống của cảm xúc, vừa thèm cảm giác “gỡ lại”, vừa sợ bị mất thêm, nhưng lại không thể rút chân. Khi không được chơi, họ rơi vào trạng thái “cai” (withdrawal) – lo âu, mất ngủ, kích động, trầm cảm. Sự lệ thuộc không nằm ở vật chất, mà nằm ở hệ thần kinh đã quen với việc sống trong những cực điểm cảm xúc. Nhiều người trong trạng thái này sẵn sàng phá hoại tài chính gia đình, nói dối, vay nặng lãi, thậm chí tự hủy hoại bản thân.

Gia đình khi đối mặt với người nghiện cờ bạc thường rơi vào hai thái cực: hoặc bao che, hoặc chỉ trích gay gắt. Cả hai cách đều dẫn đến bế tắc. Người nghiện cờ bạc cần được nhìn nhận đúng – đây là một rối loạn thật sự, không phải vấn đề đạo đức. Gia đình cần học cách thiết lập ranh giới rõ ràng (không trả nợ giùm, không dung túng) và đồng thời mở ra cánh cửa cho việc trị liệu: từ tâm lý cá nhân, trị liệu nhóm, đến can thiệp sâu nếu hành vi xuất phát từ sang chấn nền.

Nghiện cờ bạc không phải là sự “ham mê đỏ đen” đơn thuần. Nó là cách một tâm hồn tổn thương đang tìm kiếm cảm giác kiểm soát, giá trị, hoặc đơn giản là một lý do để tiếp tục tồn tại. Họ không cần sự trừng phạt – họ cần sự hiểu đúng, sự hỗ trợ đúng cách, và một cơ hội để chữa lành từ gốc.

MIA NGUYỄN

CHIẾC MẶT NẠ HOÀN HẢO

  Có những đứa trẻ từ rất sớm đã học cách khoác lên mình “chiếc mặt nạ hoàn hảo”. Các em nỗ lực đạt điểm cao, giành thành tích, cư xử gương mẫu và không để lộ chút yếu đuối nào. Đối với các em, sự hoàn hảo giống như một đặc quyền: nó giúp che giấu những mong manh...

LGBT+ – NỖI ĐAU MANG TÊN CÔ ĐƠN

  Cô đơn là trải nghiệm mà ai cũng từng nếm trải, nhưng với cộng đồng LGBT+, nỗi cô đơn thường mang màu sắc đặc biệt sâu và đau hơn. Khi một người lớn lên trong môi trường bị kỳ thị, từ chối hay không được công nhận, não bộ họ liên tục ghi nhận tín hiệu “mình...

CÔ ĐƠN DƯỚI GÓC NHÌN SINH HỌC THẦN KINH

  Cô đơn không chỉ là cảm giác trống trải hay nỗi buồn thoáng qua, mà thực sự là một trải nghiệm đau đớn ở cấp độ sinh học thần kinh. Con người là sinh vật xã hội, bộ não chúng ta tiến hóa để duy trì kết nối với nhóm nhằm đảm bảo sự tồn tại. Khi bị tách rời hoặc...

CÔ ĐƠN VÀ TRẦM CẢM

  Cô đơn là một trải nghiệm phổ biến, ai trong chúng ta cũng từng trải qua. Thế nhưng, khi nỗi cô đơn kéo dài và không được xoa dịu bằng sự kết nối, sự lắng nghe và những vòng tay ấm áp, nó có thể trở thành mảnh đất màu mỡ cho trầm cảm hình thành. Về mặt sinh học...

CĂNG THẲNG VÀ KHẢ NĂNG THỤ THAI, MANG THAI

  Hệ thống đáp ứng với căng thẳng (stress response system) là một cơ chế sinh học phức tạp, trong đó trục hạ đồi – tuyến yên – tuyến thượng thận (HPA axis) đóng vai trò trung tâm. Khi cơ thể đối mặt với áp lực, hormone cortisol và catecholamine (adrenaline,...

CHIẾC MẶT NẠ HOÀN HẢO

  Có những đứa trẻ từ rất sớm đã học cách khoác lên mình “chiếc mặt nạ hoàn hảo”. Các em nỗ lực đạt điểm cao, giành thành tích, cư xử gương mẫu và không để lộ chút yếu đuối nào. Đối với các em, sự hoàn hảo giống như một đặc quyền: nó giúp che giấu những mong manh...

LGBT+ – NỖI ĐAU MANG TÊN CÔ ĐƠN

  Cô đơn là trải nghiệm mà ai cũng từng nếm trải, nhưng với cộng đồng LGBT+, nỗi cô đơn thường mang màu sắc đặc biệt sâu và đau hơn. Khi một người lớn lên trong môi trường bị kỳ thị, từ chối hay không được công nhận, não bộ họ liên tục ghi nhận tín hiệu “mình...

CÔ ĐƠN DƯỚI GÓC NHÌN SINH HỌC THẦN KINH

  Cô đơn không chỉ là cảm giác trống trải hay nỗi buồn thoáng qua, mà thực sự là một trải nghiệm đau đớn ở cấp độ sinh học thần kinh. Con người là sinh vật xã hội, bộ não chúng ta tiến hóa để duy trì kết nối với nhóm nhằm đảm bảo sự tồn tại. Khi bị tách rời hoặc...

CÔ ĐƠN VÀ TRẦM CẢM

  Cô đơn là một trải nghiệm phổ biến, ai trong chúng ta cũng từng trải qua. Thế nhưng, khi nỗi cô đơn kéo dài và không được xoa dịu bằng sự kết nối, sự lắng nghe và những vòng tay ấm áp, nó có thể trở thành mảnh đất màu mỡ cho trầm cảm hình thành. Về mặt sinh học...

CĂNG THẲNG VÀ KHẢ NĂNG THỤ THAI, MANG THAI

  Hệ thống đáp ứng với căng thẳng (stress response system) là một cơ chế sinh học phức tạp, trong đó trục hạ đồi – tuyến yên – tuyến thượng thận (HPA axis) đóng vai trò trung tâm. Khi cơ thể đối mặt với áp lực, hormone cortisol và catecholamine (adrenaline,...

KHI ĐÀN ÔNG PHÂN LY

  Nhiều người đàn ông trưởng thành mang trong mình những vết thương vô hình từ sang chấn và bạo hành thời thơ ấu. Trải qua những tình huống bị xâm phạm, bị làm nhục hoặc phải sống trong môi trường bạo lực, họ học cách “cắt kết nối” khỏi cảm xúc để sinh tồn. Sự...

TOXIC STRESS THỜI THƠ ẤU VÀ DI SẢN SANG CHẤN

Trong những năm đầu đời, trẻ em cần một môi trường an toàn, ổn định và đầy yêu thương để phát triển lành mạnh. Tuy nhiên, không phải đứa trẻ nào cũng có được nền tảng đó. Nhiều em phải trải qua trải nghiệm bất lợi thời thơ ấu (Adverse Childhood Experiences – ACEs) như...

GIA ĐÌNH “BỆNH LÝ”

Trong nhiều gia đình bệnh lý, sự kết hợp giữa một người cha hoặc mẹ mang đặc điểm nhân cách ái kỷ và một người còn lại có xu hướng rối loạn nhân cách ranh giới (borderline) thường tạo nên một trường bạo lực tâm lý liên tục. Người ái kỷ cần kiểm soát, thống trị và luôn...

HÃY RỜI ĐI KHỎI CHA MẸ ĐỘC HẠI

  Trong văn hóa Việt Nam, cha mẹ luôn được coi là gốc rễ, là nơi con cái phải kính trọng và chăm sóc trọn đời. Tuy nhiên, không phải mọi cha mẹ đều mang đến sự an toàn và tình yêu lành mạnh. Với những cha mẹ độc hại, đặc biệt khi có đặc điểm của rối loạn nhân...

RỜI KHỎI MỐI QUAN HỆ ĐỘC HẠI KHI QUÁ MUỘN

  Trong các mối quan hệ tình cảm, tình yêu và lòng trung thành thường khiến chúng ta tin rằng sự kiên nhẫn có thể thay đổi người kia. Tuy nhiên, khi sống cùng người mắc rối loạn nhân cách nhóm B như ái kỷ, ranh giới, chống đối xã hội hay kịch tính, sự kiên nhẫn...