SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

 

Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về nhà là điều nên làm”, thì hệ thần kinh lại phản ứng rất khác: lo âu tăng cao, khó thở, căng cứng, mất ngủ, cáu gắt hoặc tê liệt cảm xúc. Có những người thậm chí chưa kịp bước chân về quê, cơ thể đã bắt đầu “báo động”.

Khi một gia đình từng là nơi có xung đột kéo dài, kiểm soát, bạo lực thể chất/ tinh thần, chỉ trích, hoặc thiếu vắng sự bảo vệ cảm xúc, cơ thể sẽ ghi nhớ điều đó như một mối đe dọa. Sang chấn không chỉ nằm trong ký ức, mà được lưu giữ trong hệ thần kinh. Vì vậy, Tết không đơn thuần là một sự kiện hiện tại, mà trở thành “tín hiệu kích hoạt”. Những mùi quen thuộc, giọng nói, cách xưng hô, thậm chí không khí chuẩn bị Tết cũng có thể khiến cơ thể sống lại những trạng thái cũ: co rút, cảnh giác, hoặc buộc phải “đóng băng” để chịu đựng.

Nhiều bạn trẻ cảm thấy tội lỗi vì không muốn về nhà. Họ tự trách mình vô ơn, ích kỷ, hoặc “có vấn đề”. Nhưng thực tế, đó không phải là sự yếu đuối hay nổi loạn. Đó là phản ứng sinh tồn của một hệ thần kinh từng phải thích nghi trong môi trường không an toàn. Khi cơ thể từng học rằng “ở đây mình có thể bị tổn thương”, thì việc muốn tránh xa là điều hoàn toàn hợp lý.

Trong những ngày Tết buộc phải ở gần gia đình, sang chấn có thể biểu hiện rõ hơn: cảm giác mình trở lại là đứa trẻ nhỏ bé, không có tiếng nói; dễ bị kích động bởi những câu hỏi quen thuộc; hoặc thấy mình “không còn là mình nữa”. Đây là hiện tượng sống lại sang chấn, khi hiện tại bị kéo lùi về quá khứ mà cơ thể chưa kịp nhận ra rằng: mình đã lớn, đã có lựa chọn, đã có khả năng tự bảo vệ.

Hướng hỗ trợ trong giai đoạn này không nằm ở việc ép bản thân phải vui hay cố gắng chịu đựng cho “trọn vẹn” những ngày Tết. Điều cần thiết hơn là giúp hệ thần kinh có thêm cảm giác an toàn: đặt những ranh giới vừa sức, cho phép mình rút lui khi quá tải, và chủ động tìm những khoảng không gian riêng để hít thở, điều hòa lại cơ thể. Những lời tự nhắc nhẹ nhàng như “mình đang ở hiện tại”, “mình đã lớn và có quyền lựa chọn” có thể giúp cơ thể dần thoát khỏi trạng thái cảnh giác cũ.

Tết không nhất thiết phải là nơi chữa lành, và gia đình không phải lúc nào cũng là nơi an toàn. Nhưng Tết có thể là thời điểm để ta nhận ra rằng phản ứng của mình không phải là sai, mà là hệ quả của những trải nghiệm từng rất khó khăn. Khi ta ngừng tự trách và bắt đầu lắng nghe cơ thể, đó đã là một bước quan trọng của quá trình hồi phục. Đôi khi, điều tử tế nhất trong những ngày Tết chính là cho phép mình được bảo vệ, được an toàn, và được là chính mình — dù chỉ trong những khoảnh khắc nhỏ.

MIA NGUYỄN

 

Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về nhà là điều nên làm”, thì hệ thần kinh lại phản ứng rất khác: lo âu tăng cao, khó thở, căng cứng, mất ngủ, cáu gắt hoặc tê liệt cảm xúc. Có những người thậm chí chưa kịp bước chân về quê, cơ thể đã bắt đầu “báo động”.

Khi một gia đình từng là nơi có xung đột kéo dài, kiểm soát, bạo lực thể chất/ tinh thần, chỉ trích, hoặc thiếu vắng sự bảo vệ cảm xúc, cơ thể sẽ ghi nhớ điều đó như một mối đe dọa. Sang chấn không chỉ nằm trong ký ức, mà được lưu giữ trong hệ thần kinh. Vì vậy, Tết không đơn thuần là một sự kiện hiện tại, mà trở thành “tín hiệu kích hoạt”. Những mùi quen thuộc, giọng nói, cách xưng hô, thậm chí không khí chuẩn bị Tết cũng có thể khiến cơ thể sống lại những trạng thái cũ: co rút, cảnh giác, hoặc buộc phải “đóng băng” để chịu đựng.

Nhiều bạn trẻ cảm thấy tội lỗi vì không muốn về nhà. Họ tự trách mình vô ơn, ích kỷ, hoặc “có vấn đề”. Nhưng thực tế, đó không phải là sự yếu đuối hay nổi loạn. Đó là phản ứng sinh tồn của một hệ thần kinh từng phải thích nghi trong môi trường không an toàn. Khi cơ thể từng học rằng “ở đây mình có thể bị tổn thương”, thì việc muốn tránh xa là điều hoàn toàn hợp lý.

Trong những ngày Tết buộc phải ở gần gia đình, sang chấn có thể biểu hiện rõ hơn: cảm giác mình trở lại là đứa trẻ nhỏ bé, không có tiếng nói; dễ bị kích động bởi những câu hỏi quen thuộc; hoặc thấy mình “không còn là mình nữa”. Đây là hiện tượng sống lại sang chấn, khi hiện tại bị kéo lùi về quá khứ mà cơ thể chưa kịp nhận ra rằng: mình đã lớn, đã có lựa chọn, đã có khả năng tự bảo vệ.

Hướng hỗ trợ trong giai đoạn này không nằm ở việc ép bản thân phải vui hay cố gắng chịu đựng cho “trọn vẹn” những ngày Tết. Điều cần thiết hơn là giúp hệ thần kinh có thêm cảm giác an toàn: đặt những ranh giới vừa sức, cho phép mình rút lui khi quá tải, và chủ động tìm những khoảng không gian riêng để hít thở, điều hòa lại cơ thể. Những lời tự nhắc nhẹ nhàng như “mình đang ở hiện tại”, “mình đã lớn và có quyền lựa chọn” có thể giúp cơ thể dần thoát khỏi trạng thái cảnh giác cũ.

Tết không nhất thiết phải là nơi chữa lành, và gia đình không phải lúc nào cũng là nơi an toàn. Nhưng Tết có thể là thời điểm để ta nhận ra rằng phản ứng của mình không phải là sai, mà là hệ quả của những trải nghiệm từng rất khó khăn. Khi ta ngừng tự trách và bắt đầu lắng nghe cơ thể, đó đã là một bước quan trọng của quá trình hồi phục. Đôi khi, điều tử tế nhất trong những ngày Tết chính là cho phép mình được bảo vệ, được an toàn, và được là chính mình — dù chỉ trong những khoảnh khắc nhỏ.

MIA NGUYỄN

MẤT MÁT MƠ HỒ

Ambiguous loss (mất mát mơ hồ) là một dạng mất mát đặc biệt khi sự mất đi không rõ ràng, không trọn vẹn và không có điểm kết thúc cụ thể. Khái niệm này thường được dùng để mô tả những tình huống mà người thân vẫn còn sống nhưng không còn hiện diện về mặt tâm lý, cảm...

BẠN THEO TRƯỜNG PHÁI TRỊ LIỆU NÀO? KHI TƯ DUY “CHỌN PHE” LÊN NGÔI

Một trong những câu hỏi phổ biến nhất của sinh viên tâm lý là: “Em nên theo trường phái nào?” CBT, phân tâm, nhân văn, hiện sinh, tích cực...? Câu hỏi này phản ánh một nhu cầu rất tự nhiên: muốn có một nền tảng rõ ràng để bám vào khi bước vào nghề. Tuy nhiên, chính...

MÌNH XẤU – KHI BẠN GHÉT CƠ THỂ CHÍNH MÌNH

“Mình xấu.” Câu nói ấy thường không chỉ là một nhận xét về ngoại hình. Nó là một cảm giác, một trạng thái co rút bên trong cơ thể. Khi bạn đứng trước gương và thấy khó chịu, khi bạn né ánh mắt người khác, khi bạn chỉnh lại quần áo liên tục vì sợ bị đánh giá – đó không...

BUỔI THAM VẤN – TRỊ LIỆU ĐẦU TIÊN

Bước vào buổi tham vấn – trị liệu đầu tiên thường đi kèm với nhiều cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, hoài nghi, thậm chí có chút sợ hãi. Nhiều người tự hỏi: mình cần chuẩn bị gì? Nhà trị liệu sẽ hỏi gì? Và sau buổi đó, điều gì sẽ thay đổi? Trước buổi đầu tiên, điều quan...

VÌ SAO MỘT BUỔI TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI “ĐẮT”

“Chỉ ngồi nói chuyện một tiếng mà giá như vậy thì đắt quá.” Đây là suy nghĩ khá phổ biến khi ai đó cân nhắc trị liệu tâm lý. So với một buổi cà phê, một buổi tư vấn nhanh hay một khóa học ngắn hạn, chi phí cho mỗi phiên trị liệu có thể khiến nhiều người do dự. Tuy...

MẤT MÁT MƠ HỒ

Ambiguous loss (mất mát mơ hồ) là một dạng mất mát đặc biệt khi sự mất đi không rõ ràng, không trọn vẹn và không có điểm kết thúc cụ thể. Khái niệm này thường được dùng để mô tả những tình huống mà người thân vẫn còn sống nhưng không còn hiện diện về mặt tâm lý, cảm...

BẠN THEO TRƯỜNG PHÁI TRỊ LIỆU NÀO? KHI TƯ DUY “CHỌN PHE” LÊN NGÔI

Một trong những câu hỏi phổ biến nhất của sinh viên tâm lý là: “Em nên theo trường phái nào?” CBT, phân tâm, nhân văn, hiện sinh, tích cực...? Câu hỏi này phản ánh một nhu cầu rất tự nhiên: muốn có một nền tảng rõ ràng để bám vào khi bước vào nghề. Tuy nhiên, chính...

MÌNH XẤU – KHI BẠN GHÉT CƠ THỂ CHÍNH MÌNH

“Mình xấu.” Câu nói ấy thường không chỉ là một nhận xét về ngoại hình. Nó là một cảm giác, một trạng thái co rút bên trong cơ thể. Khi bạn đứng trước gương và thấy khó chịu, khi bạn né ánh mắt người khác, khi bạn chỉnh lại quần áo liên tục vì sợ bị đánh giá – đó không...

BUỔI THAM VẤN – TRỊ LIỆU ĐẦU TIÊN

Bước vào buổi tham vấn – trị liệu đầu tiên thường đi kèm với nhiều cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, hoài nghi, thậm chí có chút sợ hãi. Nhiều người tự hỏi: mình cần chuẩn bị gì? Nhà trị liệu sẽ hỏi gì? Và sau buổi đó, điều gì sẽ thay đổi? Trước buổi đầu tiên, điều quan...

VÌ SAO MỘT BUỔI TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI “ĐẮT”

“Chỉ ngồi nói chuyện một tiếng mà giá như vậy thì đắt quá.” Đây là suy nghĩ khá phổ biến khi ai đó cân nhắc trị liệu tâm lý. So với một buổi cà phê, một buổi tư vấn nhanh hay một khóa học ngắn hạn, chi phí cho mỗi phiên trị liệu có thể khiến nhiều người do dự. Tuy...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...