CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn tại, tâm lý trẻ buộc phải thích nghi bằng một kiểu gắn bó đặc biệt, trong đó tình thương không thể tách rời khỏi đau đớn. Đây chính là nền tảng của trauma bonding – gắn bó sang chấn.

Trong gắn bó sang chấn với cha mẹ, đau đớn không làm đứt gãy mối quan hệ mà ngược lại, trở thành yếu tố giữ mối quan hệ tồn tại. Mỗi lần trẻ bị tổn thương nhưng cha mẹ vẫn là người duy nhất để bám víu, hệ thần kinh ghi nhận một thông điệp nghịch lý: “Bị đau nhưng còn được ở lại thì vẫn an toàn hơn là mất cha mẹ.” Theo thời gian, tình yêu và chịu đựng hòa làm một. Trẻ học rằng muốn được yêu thì phải chịu, muốn thuộc về thì phải im lặng và thích nghi.

Song song với đó là cơ chế identification with the aggressor – đồng nhất với người gây hại. Khi trẻ không thể chống lại hay rời xa cha mẹ làm mình đau, tâm trí tìm cách đứng về phía họ: hiểu cho họ, bênh vực họ, thương họ. Sự đồng nhất này giúp trẻ giảm cảm giác bất lực và duy trì một ảo tưởng sinh tồn rằng nếu mình đủ ngoan, đủ hiểu, đủ giống cha mẹ, thì bạo lực sẽ giảm. Tuy nhiên, cái giá phải trả là bạo lực được quay ngược vào bên trong. Trẻ học cách tự trách, tự kìm nén, tự trừng phạt bản thân thay vì nhìn nhận và gọi tên sự tổn hại đến từ người lớn.

Một yếu tố then chốt khác là parentification cảm xúc. Nhiều đứa trẻ không chỉ đóng vai trò của một người con, mà trở thành chỗ dựa tinh thần cho cha mẹ: lắng nghe nỗi khổ, giữ hòa khí, làm dịu cơn giận, hoặc gánh trách nhiệm hàn gắn gia đình. Trong bối cảnh bạo hành hoặc bệnh lý kéo dài, trẻ không chỉ sợ mất cha mẹ mà còn sợ rằng nếu mình không ở lại, cha mẹ sẽ sụp đổ. Vì vậy, thương không còn là một cảm xúc tự nhiên, mà trở thành nghĩa vụ. Khi trưởng thành, nghĩa vụ này tiếp tục vận hành trong các mối quan hệ thân mật: yêu đồng nghĩa với hy sinh, rút ra đồng nghĩa với tội lỗi.

Tất cả những trải nghiệm này kết tinh thành survival-based attachment – gắn bó dựa trên sinh tồn. Đây không phải là kiểu gắn bó được xây dựng trên cảm giác an toàn, mà trên nỗi sợ mất nguồn sống. Trong hệ thống này, ở lại dù đau vẫn được cảm nhận là an toàn hơn rời đi; chịu đựng vẫn quen thuộc hơn cô độc. Vì vậy, càng thương cha mẹ, con người càng khó tách ra; càng cố gắng cứu, càng tự làm mình tổn thương sâu hơn.

Hiểu được “càng thương càng đau” trong bối cảnh gia đình không nhằm trách móc cha mẹ hay thúc ép cắt đứt, mà để nhìn rõ rằng có những kiểu yêu được hình thành từ nỗi sợ chứ không phải từ tự do. Hỗ trợ phục hồi cho những người lớn lên trong hoàn cảnh này bắt đầu từ việc giúp họ phân biệt giữa tình thương và nghĩa vụ sinh tồn, giữa gắn bó và hy sinh bản thân. Quá trình này cần đi chậm, giúp người trong cuộc học cách rút bớt trách nhiệm cảm xúc không thuộc về mình, thiết lập ranh giới mà không sụp đổ vì tội lỗi, và từng bước trải nghiệm rằng họ có thể tồn tại ngay cả khi không còn ở trong vai trò “cứu người khác”. Khi không còn cần yêu để sống sót, tình thương mới có cơ hội trở thành một mối quan hệ ít gây tổn thương hơn, thay vì tiếp tục là nguồn đau đớn kéo dài.

MIA NGUYỄN

 

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn tại, tâm lý trẻ buộc phải thích nghi bằng một kiểu gắn bó đặc biệt, trong đó tình thương không thể tách rời khỏi đau đớn. Đây chính là nền tảng của trauma bonding – gắn bó sang chấn.

Trong gắn bó sang chấn với cha mẹ, đau đớn không làm đứt gãy mối quan hệ mà ngược lại, trở thành yếu tố giữ mối quan hệ tồn tại. Mỗi lần trẻ bị tổn thương nhưng cha mẹ vẫn là người duy nhất để bám víu, hệ thần kinh ghi nhận một thông điệp nghịch lý: “Bị đau nhưng còn được ở lại thì vẫn an toàn hơn là mất cha mẹ.” Theo thời gian, tình yêu và chịu đựng hòa làm một. Trẻ học rằng muốn được yêu thì phải chịu, muốn thuộc về thì phải im lặng và thích nghi.

Song song với đó là cơ chế identification with the aggressor – đồng nhất với người gây hại. Khi trẻ không thể chống lại hay rời xa cha mẹ làm mình đau, tâm trí tìm cách đứng về phía họ: hiểu cho họ, bênh vực họ, thương họ. Sự đồng nhất này giúp trẻ giảm cảm giác bất lực và duy trì một ảo tưởng sinh tồn rằng nếu mình đủ ngoan, đủ hiểu, đủ giống cha mẹ, thì bạo lực sẽ giảm. Tuy nhiên, cái giá phải trả là bạo lực được quay ngược vào bên trong. Trẻ học cách tự trách, tự kìm nén, tự trừng phạt bản thân thay vì nhìn nhận và gọi tên sự tổn hại đến từ người lớn.

Một yếu tố then chốt khác là parentification cảm xúc. Nhiều đứa trẻ không chỉ đóng vai trò của một người con, mà trở thành chỗ dựa tinh thần cho cha mẹ: lắng nghe nỗi khổ, giữ hòa khí, làm dịu cơn giận, hoặc gánh trách nhiệm hàn gắn gia đình. Trong bối cảnh bạo hành hoặc bệnh lý kéo dài, trẻ không chỉ sợ mất cha mẹ mà còn sợ rằng nếu mình không ở lại, cha mẹ sẽ sụp đổ. Vì vậy, thương không còn là một cảm xúc tự nhiên, mà trở thành nghĩa vụ. Khi trưởng thành, nghĩa vụ này tiếp tục vận hành trong các mối quan hệ thân mật: yêu đồng nghĩa với hy sinh, rút ra đồng nghĩa với tội lỗi.

Tất cả những trải nghiệm này kết tinh thành survival-based attachment – gắn bó dựa trên sinh tồn. Đây không phải là kiểu gắn bó được xây dựng trên cảm giác an toàn, mà trên nỗi sợ mất nguồn sống. Trong hệ thống này, ở lại dù đau vẫn được cảm nhận là an toàn hơn rời đi; chịu đựng vẫn quen thuộc hơn cô độc. Vì vậy, càng thương cha mẹ, con người càng khó tách ra; càng cố gắng cứu, càng tự làm mình tổn thương sâu hơn.

Hiểu được “càng thương càng đau” trong bối cảnh gia đình không nhằm trách móc cha mẹ hay thúc ép cắt đứt, mà để nhìn rõ rằng có những kiểu yêu được hình thành từ nỗi sợ chứ không phải từ tự do. Hỗ trợ phục hồi cho những người lớn lên trong hoàn cảnh này bắt đầu từ việc giúp họ phân biệt giữa tình thương và nghĩa vụ sinh tồn, giữa gắn bó và hy sinh bản thân. Quá trình này cần đi chậm, giúp người trong cuộc học cách rút bớt trách nhiệm cảm xúc không thuộc về mình, thiết lập ranh giới mà không sụp đổ vì tội lỗi, và từng bước trải nghiệm rằng họ có thể tồn tại ngay cả khi không còn ở trong vai trò “cứu người khác”. Khi không còn cần yêu để sống sót, tình thương mới có cơ hội trở thành một mối quan hệ ít gây tổn thương hơn, thay vì tiếp tục là nguồn đau đớn kéo dài.

MIA NGUYỄN

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

CHIA TÁCH – ÁM ẢNH – CƯỠNG CHẾ MANG TÍNH SANG CHẤN

  Chia tách (splitting) không phải là dấu hiệu của yếu kém tâm lý, mà là một cơ chế sinh tồn của hệ thần kinh khi con người phải lớn lên trong môi trường quá nguy hiểm, quá mâu thuẫn, hoặc quá xâm nhập để có thể xử lý bằng một bản ngã thống nhất. Khi người chăm...

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

CHIA TÁCH – ÁM ẢNH – CƯỠNG CHẾ MANG TÍNH SANG CHẤN

  Chia tách (splitting) không phải là dấu hiệu của yếu kém tâm lý, mà là một cơ chế sinh tồn của hệ thần kinh khi con người phải lớn lên trong môi trường quá nguy hiểm, quá mâu thuẫn, hoặc quá xâm nhập để có thể xử lý bằng một bản ngã thống nhất. Khi người chăm...

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

TỔN THƯƠNG ÂM THẦM Ở TRẺ TRƯỜNG CHUYÊN, LỚP CHỌN

Trong tưởng tượng phổ biến, trẻ học ở trường chuyên, lớp chọn thường được xem là nhóm có năng lực vượt trội, được đầu tư tốt và có nhiều cơ hội phát triển. Các em “hoạt động tốt”, đạt thành tích cao, có vẻ tự tin và kỷ luật. Chính vì vậy, những khó khăn tâm lý của...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...