ĐỪNG VÌ YÊU MÀ HI SINH

ĐỪNG VÌ YÊU MÀ HI SINH

Chúng ta đã được nghe quá nhiều về “nghĩa vụ” hi sinh cho tình yêu. Nhiều người còn xem điều này như là một chân lí khi yêu dù ở bất cứ thời đại nào. Tuy nhiên, hi sinh cho tình yêu không có nghĩa là trở nên mù quáng, đến mức hoàn toàn quên đi bản thân mình.

Cuộc sống tồn tại một sự thật trớ trêu là: “Tử tế, thật thà thường thua thiệt”. Nhiều người không hiểu vì sao họ tốt như thế, bao dung và hi sinh nhiều như vậy nhưng nhận lại chỉ là sự phản bội. Kết cục là họ vừa đau đớn khi bị ruồng bỏ, vừa tiếc nuối và phẫn uất trước lòng chân thành mà mình đã bỏ ra. 

Có một lần, tôi cảm thấy cực kì yêu thích một chiếc váy duyên dáng ở cửa hàng nọ nên quyết tâm mua bằng được chiếc váy đó. Nhưng đến khi sở hữu rồi, tôi lại không còn cảm thấy hứng thú với nó như trước nữa.

Con người vốn có bản năng chinh phục. Nói cách khác, chúng ta dễ bị thu hút với những điều mới mẻ hoặc những thứ mà ta không thể sở hữu. Trong một mối quan hệ cũng vậy. Khoảng thời gian đầu, có thể người kia sẽ cảm thấy rất hạnh phúc vì được người yêu của mình quan tâm và chăm sóc đến từng chân răng kẽ tóc. Nhưng dần dà, khi cách thể hiện tình yêu cứ lặp đi lặp lại theo kiểu cho – nhận một chiều, mối quan hệ này sẽ không còn gì để khám phá, thậm chí trở nên tẻ nhạt và nhàm chán. Lúc đó, đối phương sẽ có mong muốn vượt khỏi vòng tròn an toàn và trải nghiệm những thứ bên ngoài.

Khi bạn cho ai đó quá nhiều và vô điều kiện, họ sẽ dần nghĩ rằng tình cảm, lòng tử tế lẫn sự chân thành của bạn luôn có sẵn, là một điều hiển nhiên. Người nhận cứ thế thản nhiên đón lấy mà chẳng hề cảm kích, bởi họ hoàn toàn không phải tốn công bỏ sức. Điều gì quá nhiều và quá dễ dàng có được sẽ bị xem là rẻ rúng, không được trân trọng.

Tệ hơn nữa là sự nâng niu, nuông chiều và thứ tha một cách vô điều kiện sẽ dần làm nảy sinh thói hư tật xấu. Tôi đừng đọc câu chuyện về một cậu bé đánh động vật nhưng bố mẹ luôn xuề xòa bỏ qua vì cho rằng: “Nó còn nhỏ có biết gì đâu”. Đứa trẻ “có biết gì đâu” ấy khi lớn lên trở thành một kẻ bạo lực dã man, không ngần ngại hành hung người khác nếu làm trái ý mình.

Trong chuyện tình cảm cũng vậy. Khi bạn bị người kia lạnh nhạt, thậm chí đối xử không ra gì nhưng vẫn cam tâm tình nguyện ở bên và làm mọi cách để bày tỏ sự chân thành của bản thân, đối phương sẽ dần tự cho mình quyền được thản nhiên làm tổn thương bạn, chà đạp lòng tốt của bạn, thậm chí là phản bội bạn.

Nhiều người cho rằng “nước chảy đá mòn”. Nếu mình bỏ qua mọi thứ, không màng đến bản thân để đem lại điều tốt đẹp nhất cho đối phương thì người đó ắt sẽ cảm động, cho rằng họ “nợ” mình và quyết định ở bên cạnh mình mãi mãi. Thực chất, tình yêu khi ấy sẽ dần trở thành một loại nghĩa vụ ngột ngạt, bí bách giống như một người cố ép, còn một người cố bó buộc bản thân đáp lại tấm chân tình ấy, để rồi cứ mãi vùng vẫy trong một mối quan hệ gượng gạo.

Tình yêu là một kết nối tinh thần dựa trên sự rung động chứ không phải cảm động. Tình cảm song phương mới chính là nền móng và cầu nối vững chãi nhất để hai trái tim luôn hướng về nhau. Sự cảm kích nhất thời có thể sẽ khiến người đó muốn ở bên bạn, nhưng không thể đảm bảo rằng họ không bao giờ rời xa bạn. Thậm chí còn làm bạn thêm nhọc nhằn, mệt mỏi tựa như đang phải mải miết xây “lâu đài tình ái” một mình.

Trước khi học cách yêu thương một ai đó, bạn cần học cách yêu thương và trân trọng chính mình. Hãy là một tình nhân với trái tim nóng và cái đầu lạnh. Đừng quá hi sinh vì đối phương mà đánh mất cả bản ngã của chính mình. Cũng đừng đầu tư mọi vốn liếng cho ván bài tình ái một cách mù quáng, không biết đúng sai.

Tôi không khuyên bạn yêu ít đi. Vốn dĩ tình yêu sẽ khiến lí trí bị lu mờ, bởi làm gì có ai đủ khả năng điều khiển cảm xúc khi toàn tâm toàn ý với một người. Điều bạn cần làm chính là tạo điều kiện để đối phương cũng có điều kiện vun đắp và thể hiện tình cảm. Tình yêu chưa bao giờ là câu chuyện về sự đơn phương nỗ lực của một người. Đôi bên phải cùng nhau hâm nóng, giữ lửa cho tình yêu để “cán cân” tình ái luôn được cân bằng và vững vàng trước mọi chông gai cuộc đời.

Trân trọng chính mình khi yêu cũng không có nghĩa là trở nên ích kỷ, vô tâm hay không dám “hạ mình” để bày tỏ tình cảm. Điều đó chỉ khiến người kia dần nản lòng, mệt mỏi và lựa chọn buông tay. Vốn dĩ chuyện tình yêu không phải là ai yêu ai, mà là cả hai yêu nhau nên mới phải vì nhau mà nỗ lực. Nếu một bên cho đi quá nhiều, một bên lại ngại ngần không muốn mở lòng thì tình yêu rồi cũng sẽ đi đến vực thẳm.

Câu chuyện tình ái nào cũng đòi hỏi hai bên phải dành tâm huyết để chăm sóc cho hạt giống tình cảm nảy mầm và đơm hoa kết trái. Mối quan hệ mà chỉ có một người “độc diễn”, bỏ công bỏ sức thì sớm muộn cũng sẽ lụi tàn. Hãy hi sinh cho tình yêu nhưng đừng hi sinh mù quáng nhé.

Đọc giả có thể gửi chia sẻ bài viết, câu hỏi, nhu cầu tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

CATHERINE

Chúng ta đã được nghe quá nhiều về “nghĩa vụ” hi sinh cho tình yêu. Nhiều người còn xem điều này như là một chân lí khi yêu dù ở bất cứ thời đại nào. Tuy nhiên, hi sinh cho tình yêu không có nghĩa là trở nên mù quáng, đến mức hoàn toàn quên đi bản thân mình.

Cuộc sống tồn tại một sự thật trớ trêu là: “Tử tế, thật thà thường thua thiệt”. Nhiều người không hiểu vì sao họ tốt như thế, bao dung và hi sinh nhiều như vậy nhưng nhận lại chỉ là sự phản bội. Kết cục là họ vừa đau đớn khi bị ruồng bỏ, vừa tiếc nuối và phẫn uất trước lòng chân thành mà mình đã bỏ ra. 

Có một lần, tôi cảm thấy cực kì yêu thích một chiếc váy duyên dáng ở cửa hàng nọ nên quyết tâm mua bằng được chiếc váy đó. Nhưng đến khi sở hữu rồi, tôi lại không còn cảm thấy hứng thú với nó như trước nữa.

Con người vốn có bản năng chinh phục. Nói cách khác, chúng ta dễ bị thu hút với những điều mới mẻ hoặc những thứ mà ta không thể sở hữu. Trong một mối quan hệ cũng vậy. Khoảng thời gian đầu, có thể người kia sẽ cảm thấy rất hạnh phúc vì được người yêu của mình quan tâm và chăm sóc đến từng chân răng kẽ tóc. Nhưng dần dà, khi cách thể hiện tình yêu cứ lặp đi lặp lại theo kiểu cho – nhận một chiều, mối quan hệ này sẽ không còn gì để khám phá, thậm chí trở nên tẻ nhạt và nhàm chán. Lúc đó, đối phương sẽ có mong muốn vượt khỏi vòng tròn an toàn và trải nghiệm những thứ bên ngoài.

Khi bạn cho ai đó quá nhiều và vô điều kiện, họ sẽ dần nghĩ rằng tình cảm, lòng tử tế lẫn sự chân thành của bạn luôn có sẵn, là một điều hiển nhiên. Người nhận cứ thế thản nhiên đón lấy mà chẳng hề cảm kích, bởi họ hoàn toàn không phải tốn công bỏ sức. Điều gì quá nhiều và quá dễ dàng có được sẽ bị xem là rẻ rúng, không được trân trọng.

Tệ hơn nữa là sự nâng niu, nuông chiều và thứ tha một cách vô điều kiện sẽ dần làm nảy sinh thói hư tật xấu. Tôi đừng đọc câu chuyện về một cậu bé đánh động vật nhưng bố mẹ luôn xuề xòa bỏ qua vì cho rằng: “Nó còn nhỏ có biết gì đâu”. Đứa trẻ “có biết gì đâu” ấy khi lớn lên trở thành một kẻ bạo lực dã man, không ngần ngại hành hung người khác nếu làm trái ý mình.

Trong chuyện tình cảm cũng vậy. Khi bạn bị người kia lạnh nhạt, thậm chí đối xử không ra gì nhưng vẫn cam tâm tình nguyện ở bên và làm mọi cách để bày tỏ sự chân thành của bản thân, đối phương sẽ dần tự cho mình quyền được thản nhiên làm tổn thương bạn, chà đạp lòng tốt của bạn, thậm chí là phản bội bạn.

Nhiều người cho rằng “nước chảy đá mòn”. Nếu mình bỏ qua mọi thứ, không màng đến bản thân để đem lại điều tốt đẹp nhất cho đối phương thì người đó ắt sẽ cảm động, cho rằng họ “nợ” mình và quyết định ở bên cạnh mình mãi mãi. Thực chất, tình yêu khi ấy sẽ dần trở thành một loại nghĩa vụ ngột ngạt, bí bách giống như một người cố ép, còn một người cố bó buộc bản thân đáp lại tấm chân tình ấy, để rồi cứ mãi vùng vẫy trong một mối quan hệ gượng gạo.

Tình yêu là một kết nối tinh thần dựa trên sự rung động chứ không phải cảm động. Tình cảm song phương mới chính là nền móng và cầu nối vững chãi nhất để hai trái tim luôn hướng về nhau. Sự cảm kích nhất thời có thể sẽ khiến người đó muốn ở bên bạn, nhưng không thể đảm bảo rằng họ không bao giờ rời xa bạn. Thậm chí còn làm bạn thêm nhọc nhằn, mệt mỏi tựa như đang phải mải miết xây “lâu đài tình ái” một mình.

Trước khi học cách yêu thương một ai đó, bạn cần học cách yêu thương và trân trọng chính mình. Hãy là một tình nhân với trái tim nóng và cái đầu lạnh. Đừng quá hi sinh vì đối phương mà đánh mất cả bản ngã của chính mình. Cũng đừng đầu tư mọi vốn liếng cho ván bài tình ái một cách mù quáng, không biết đúng sai.

Tôi không khuyên bạn yêu ít đi. Vốn dĩ tình yêu sẽ khiến lí trí bị lu mờ, bởi làm gì có ai đủ khả năng điều khiển cảm xúc khi toàn tâm toàn ý với một người. Điều bạn cần làm chính là tạo điều kiện để đối phương cũng có điều kiện vun đắp và thể hiện tình cảm. Tình yêu chưa bao giờ là câu chuyện về sự đơn phương nỗ lực của một người. Đôi bên phải cùng nhau hâm nóng, giữ lửa cho tình yêu để “cán cân” tình ái luôn được cân bằng và vững vàng trước mọi chông gai cuộc đời.

Trân trọng chính mình khi yêu cũng không có nghĩa là trở nên ích kỷ, vô tâm hay không dám “hạ mình” để bày tỏ tình cảm. Điều đó chỉ khiến người kia dần nản lòng, mệt mỏi và lựa chọn buông tay. Vốn dĩ chuyện tình yêu không phải là ai yêu ai, mà là cả hai yêu nhau nên mới phải vì nhau mà nỗ lực. Nếu một bên cho đi quá nhiều, một bên lại ngại ngần không muốn mở lòng thì tình yêu rồi cũng sẽ đi đến vực thẳm.

Câu chuyện tình ái nào cũng đòi hỏi hai bên phải dành tâm huyết để chăm sóc cho hạt giống tình cảm nảy mầm và đơm hoa kết trái. Mối quan hệ mà chỉ có một người “độc diễn”, bỏ công bỏ sức thì sớm muộn cũng sẽ lụi tàn. Hãy hi sinh cho tình yêu nhưng đừng hi sinh mù quáng nhé.

Đọc giả có thể gửi chia sẻ bài viết, câu hỏi, nhu cầu tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

CATHERINE

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TẤN CÔNG NGƯỜI GIÚP ĐỠ

Đây là một hiện tượng rất thường gặp trong trị liệu và trong các mối quan hệ thân mật: khi một người tiến lại gần, giúp đỡ, hoặc tạo điều kiện để mình tốt hơn – thay vì đón nhận, mình lại phản ứng bằng khó chịu, phòng thủ, thậm chí tấn công. Nhìn từ bên ngoài, điều...