NHỮNG ĐỨA TRẺ MANG GÁNH NỢ VÔ HÌNH

NHỮNG ĐỨA TRẺ MANG GÁNH NỢ VÔ HÌNH

Trong những mái ấm tưởng như an toàn, đôi khi lại tồn tại những đứa trẻ lớn lên cùng với nỗi đau âm thầm – nỗi đau của việc bị bạo hành, bị ngược đãi bởi chính những người đáng lẽ ra phải yêu thương và bảo vệ chúng nhất. Đối với những đứa trẻ ấy, tổn thương không chỉ nằm ở những vết thương hữu hình, mà còn là một cảm giác mơ hồ nhưng nặng nề: cảm giác mình đang “mắc nợ” cha mẹ.

Từ góc độ tâm lý học, trẻ em sống trong môi trường bạo hành thường hình thành một niềm tin sai lệch rằng mình là nguyên nhân gây ra đau khổ cho người lớn. Trong tâm trí non nớt của trẻ, việc cha mẹ tức giận, đánh mắng hay hắt hủi không phải là lỗi của người lớn – mà là do chúng chưa đủ ngoan, chưa đủ giỏi, chưa đủ xứng đáng được yêu thương. Niềm tin ấy, theo thời gian, trở thành một gánh nặng tâm lý bám theo suốt cuộc đời, như một món nợ vô hình mà chúng nghĩ rằng mình phải trả.

Khi trưởng thành, những đứa trẻ ngày xưa giờ đã là người lớn, nhưng cảm giác mắc nợ ấy vẫn âm ỉ. Họ cảm thấy mình cần phải sống thay, gánh vác thay những gì cha mẹ đã bỏ lỡ hay thất bại. Nhiều người từ chối theo đuổi hạnh phúc cá nhân, tự giới hạn mình trong những lựa chọn đầy hy sinh, chỉ để bù đắp cho quá khứ của cha mẹ. Thậm chí, có người rơi vào trạng thái tự trừng phạt, phá hoại các mối quan hệ thân thiết như một cách vô thức để tái hiện lại tổn thương cũ – như thể khổ đau là điều họ xứng đáng nhận.

Không ít người trong số họ phải sống với trạng thái căng thẳng mãn tính. Họ luôn trong tâm thế phải làm gì đó để chứng minh mình “đủ tốt”, nhưng lại không bao giờ thực sự hài lòng với bản thân. Sự tổn thương khiến họ dễ rơi vào trầm cảm, mất kết nối với cảm xúc, hoặc tự cô lập mình khỏi thế giới. Tệ hơn, những hành vi ấy tiếp tục lan tỏa, tạo nên những chuỗi hệ lụy tâm lý kéo dài trong các mối quan hệ và cả thế hệ sau.

Tuy nhiên, hành trình chữa lành là hoàn toàn có thể. Liệu pháp tâm lý đóng vai trò quan trọng trong việc giúp họ nhận ra rằng: họ không có nghĩa vụ phải hy sinh bản thân để chuộc lỗi thay cha mẹ. Điều cần thiết là học cách buông bỏ món nợ tưởng tượng ấy, xây dựng ranh giới lành mạnh và tập yêu thương chính mình như một con người độc lập.

Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta có thể chọn cách sống phần đời còn lại. Tự do nội tâm chỉ bắt đầu khi con người dám nhìn lại nỗi đau và trao cho bản thân cơ hội được sống trọn vẹn – không còn là một người “mắc nợ”, mà là một người xứng đáng được yêu thương.

MIA NGUYỄN

 

Trong những mái ấm tưởng như an toàn, đôi khi lại tồn tại những đứa trẻ lớn lên cùng với nỗi đau âm thầm – nỗi đau của việc bị bạo hành, bị ngược đãi bởi chính những người đáng lẽ ra phải yêu thương và bảo vệ chúng nhất. Đối với những đứa trẻ ấy, tổn thương không chỉ nằm ở những vết thương hữu hình, mà còn là một cảm giác mơ hồ nhưng nặng nề: cảm giác mình đang “mắc nợ” cha mẹ.

Từ góc độ tâm lý học, trẻ em sống trong môi trường bạo hành thường hình thành một niềm tin sai lệch rằng mình là nguyên nhân gây ra đau khổ cho người lớn. Trong tâm trí non nớt của trẻ, việc cha mẹ tức giận, đánh mắng hay hắt hủi không phải là lỗi của người lớn – mà là do chúng chưa đủ ngoan, chưa đủ giỏi, chưa đủ xứng đáng được yêu thương. Niềm tin ấy, theo thời gian, trở thành một gánh nặng tâm lý bám theo suốt cuộc đời, như một món nợ vô hình mà chúng nghĩ rằng mình phải trả.

Khi trưởng thành, những đứa trẻ ngày xưa giờ đã là người lớn, nhưng cảm giác mắc nợ ấy vẫn âm ỉ. Họ cảm thấy mình cần phải sống thay, gánh vác thay những gì cha mẹ đã bỏ lỡ hay thất bại. Nhiều người từ chối theo đuổi hạnh phúc cá nhân, tự giới hạn mình trong những lựa chọn đầy hy sinh, chỉ để bù đắp cho quá khứ của cha mẹ. Thậm chí, có người rơi vào trạng thái tự trừng phạt, phá hoại các mối quan hệ thân thiết như một cách vô thức để tái hiện lại tổn thương cũ – như thể khổ đau là điều họ xứng đáng nhận.

Không ít người trong số họ phải sống với trạng thái căng thẳng mãn tính. Họ luôn trong tâm thế phải làm gì đó để chứng minh mình “đủ tốt”, nhưng lại không bao giờ thực sự hài lòng với bản thân. Sự tổn thương khiến họ dễ rơi vào trầm cảm, mất kết nối với cảm xúc, hoặc tự cô lập mình khỏi thế giới. Tệ hơn, những hành vi ấy tiếp tục lan tỏa, tạo nên những chuỗi hệ lụy tâm lý kéo dài trong các mối quan hệ và cả thế hệ sau.

Tuy nhiên, hành trình chữa lành là hoàn toàn có thể. Liệu pháp tâm lý đóng vai trò quan trọng trong việc giúp họ nhận ra rằng: họ không có nghĩa vụ phải hy sinh bản thân để chuộc lỗi thay cha mẹ. Điều cần thiết là học cách buông bỏ món nợ tưởng tượng ấy, xây dựng ranh giới lành mạnh và tập yêu thương chính mình như một con người độc lập.

Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta có thể chọn cách sống phần đời còn lại. Tự do nội tâm chỉ bắt đầu khi con người dám nhìn lại nỗi đau và trao cho bản thân cơ hội được sống trọn vẹn – không còn là một người “mắc nợ”, mà là một người xứng đáng được yêu thương.

MIA NGUYỄN

NHỮNG ĐÀN BÀ KHÔNG DÁM TỐT HƠN

Nhiều phụ nữ thông minh, có năng lực và giàu tiềm năng lại chọn sống trong những mối quan hệ không có tình yêu, những công việc không tương xứng với khả năng, hoặc những hoàn cảnh “tạm ổn nhưng không hạnh phúc”. Họ không dám lựa chọn tốt hơn, không phải vì thiếu khả...

PHÂN BIỆT NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU, BÁC SĨ TÂM THẦN VÀ BÁC SĨ THẦN KINH

Trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tinh thần, việc phân biệt nhà tâm lý trị liệu, bác sĩ tâm thần và bác sĩ thần kinh không chỉ là vấn đề thuật ngữ, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến việc một người có nhận được sự hỗ trợ phù hợp hay không. Mỗi chuyên môn có vai trò riêng,...

NỖI SỢ MẤT NGƯỜI THÂN

Nỗi sợ mất người thân là một trong những nỗi sợ cảm xúc mạnh mẽ nhất mà con người có thể trải nghiệm. Ở mức bề mặt, nó có thể xuất hiện như lo âu khi người mình thương không hồi đáp, hoảng hốt khi có dấu hiệu xung đột, hoặc cảm giác bất an mỗi khi có khoảng cách....

KHI BẠN BỊ HẤP DẪN BỞI NGƯỜI “KHÔNG THỂ CÓ ĐƯỢC”

  Nhiều người, bất kể xu hướng tính dục hay bản dạng giới, đều trải nghiệm một mô thức lặp lại: họ chỉ rung động với những người “không thể thuộc về mình” — người đã có gia đình, người không quan tâm, người lạnh nhạt, hoặc những đối tượng mà ngay từ đầu họ biết...

XẤU HỔ TÌNH DỤC MANG TÍNH VĂN HÓA

  Rất nhiều phụ nữ dị tính không hề thiếu ham muốn tình dục, nhưng họ mong muốn sự gần gũi, vuốt ve và kết nối cảm xúc nhiều hơn là quan hệ thâm nhập. Điều này không phải dấu hiệu lãnh cảm hay xa cách, mà xuất phát từ cơ chế xấu hổ tình dục (sexual shame) được...

NHỮNG ĐÀN BÀ KHÔNG DÁM TỐT HƠN

Nhiều phụ nữ thông minh, có năng lực và giàu tiềm năng lại chọn sống trong những mối quan hệ không có tình yêu, những công việc không tương xứng với khả năng, hoặc những hoàn cảnh “tạm ổn nhưng không hạnh phúc”. Họ không dám lựa chọn tốt hơn, không phải vì thiếu khả...

PHÂN BIỆT NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU, BÁC SĨ TÂM THẦN VÀ BÁC SĨ THẦN KINH

Trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tinh thần, việc phân biệt nhà tâm lý trị liệu, bác sĩ tâm thần và bác sĩ thần kinh không chỉ là vấn đề thuật ngữ, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến việc một người có nhận được sự hỗ trợ phù hợp hay không. Mỗi chuyên môn có vai trò riêng,...

NỖI SỢ MẤT NGƯỜI THÂN

Nỗi sợ mất người thân là một trong những nỗi sợ cảm xúc mạnh mẽ nhất mà con người có thể trải nghiệm. Ở mức bề mặt, nó có thể xuất hiện như lo âu khi người mình thương không hồi đáp, hoảng hốt khi có dấu hiệu xung đột, hoặc cảm giác bất an mỗi khi có khoảng cách....

KHI BẠN BỊ HẤP DẪN BỞI NGƯỜI “KHÔNG THỂ CÓ ĐƯỢC”

  Nhiều người, bất kể xu hướng tính dục hay bản dạng giới, đều trải nghiệm một mô thức lặp lại: họ chỉ rung động với những người “không thể thuộc về mình” — người đã có gia đình, người không quan tâm, người lạnh nhạt, hoặc những đối tượng mà ngay từ đầu họ biết...

XẤU HỔ TÌNH DỤC MANG TÍNH VĂN HÓA

  Rất nhiều phụ nữ dị tính không hề thiếu ham muốn tình dục, nhưng họ mong muốn sự gần gũi, vuốt ve và kết nối cảm xúc nhiều hơn là quan hệ thâm nhập. Điều này không phải dấu hiệu lãnh cảm hay xa cách, mà xuất phát từ cơ chế xấu hổ tình dục (sexual shame) được...

KHI TA BỊ HẤP DẪN BỞI ĐIỀU LÀM TA TỔN THƯƠNG

  Trong trị liệu tâm lý, đặc biệt khi làm việc với sang chấn gắn bó, một hiện tượng lặp đi lặp lại thường thấy là việc thân chủ liên tục bị hấp dẫn bởi những kiểu người hoặc mối quan hệ gây tổn thương cho họ. Douglas C. Kort (2018) gọi hiện tượng này là CCSA –...

PHÂN BIỆT THAM VẤN TÂM LÝ, TÂM LÝ LÂM SÀNG VÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Hiểu đúng để tiếp cận đúng dịch vụ sức khỏe tâm thần Trong bối cảnh sức khỏe tâm thần tại Việt Nam ngày càng được quan tâm, hàng loạt thuật ngữ chuyên môn như counseling (tham vấn tâm lý), clinical psychology (tâm lý lâm sàng) và psychotherapy (tâm lý trị liệu)...

TẠI SAO VIỆT NAM ÍT NƠI ĐÀO TẠO TÂM LÝ TRỊ LIỆU?

Tâm lý trị liệu – hiểu như một ngành khoa học ứng dụng đòi hỏi đào tạo bài bản, giám sát lâm sàng và tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt – hiện còn khan hiếm tại Việt Nam. Sự thiếu hụt này không chỉ đến từ khó khăn trong hệ thống giáo dục mà còn bắt nguồn từ văn hóa, chính...

ĐỨA TRẺ VÀ NGƯỜI MẸ TRẦM CẢM

  Khi người mẹ rơi vào trầm cảm, đứa trẻ không chỉ mất đi nguồn chăm sóc thường xuyên mà còn thiếu vắng sự kết nối cảm xúc – yếu tố thiết yếu cho sự phát triển thần kinh và gắn bó. Trầm cảm khiến người mẹ trở nên rút lui, nét mặt ít biểu cảm, giọng nói phẳng, khả...

KHI NGƯỜI MẸ ĐE DỌA BỎ MẶT CON TRAI MÌNH…

  Khi một người mẹ đe dọa bỏ mặc, rời đi, hoặc “không cần con nữa”, trải nghiệm này gây ra một dạng sang chấn gắn bó đặc biệt nặng nề đối với đứa trẻ, kể cả khi lời đe dọa không trở thành sự thật. Đối với trẻ em, người mẹ đại diện cho sự sống còn, an toàn và ổn...