NHỮNG CHUYẾN XE HỒI HƯƠNG

NHỮNG CHUYẾN XE HỒI HƯƠNG

 

Khi những cơn gió chướng bắt đầu vồn vã dần, cái lạnh nhẹ nhàng len lỏi vào từng con đường buổi sáng ở Sài Gòn. Phố trở mình, co ro vì những cơn lạnh đến rùng mình vào đêm khuya. Tiếng gió báo Tết mỗi ngày một da diết. Hàng vạn đôi mắt tha hương lại thao thức, nhớ những cánh mai, cánh đào quê nhà, nhớ mái đầu bạc của mẹ cha, vợ con… đang tựa cửa chờ những ngày đoàn viên ngắn ngủi trong năm.

Ở những xóm ngụ cư, khi những đứa trẻ say giấc, người lớn chợt bật dậy, đếm đong tới lui số tiền chắt chiu cả năm. Nhiều người rạng rỡ, không ít kẻ ưu tư. Với rất nhiều người, Tết có về hay không vẫn là câu hỏi khó mỗi năm. Ai xa quê mà không một lần nhung nhớ, nhưng hơn bốn triệu con người tha hương ở đất Sài Gòn này, không phải với tất thảy họ, Tết đều là ngày đoàn viên.

Đâu đó khi xuân về tết đến lại thấp thoáng ánh mắt rưng rưng, khắc khoải mỗi khi đi qua một nhà xe chật kín người mua vé Tết.

Họ là những cô chú, ông bà ngót nghét trên 50 – 70 tuổi, đã rời xa quê nhà vào miền Nam mưu sinh từ rất lâu, ở quê nhà ai còn, ai mất đều chẳng biết và đã từ rất lâu không còn liên lạc gì nữa. Nỗi khao khát ba ngày Tết, khao khát về thăm quê đã trở thành nỗi đau ngự trị trong lồng ngực, xốn xang trong biết bao nhiêu bận gió trở mùa.

Họ là những người công nhân với gia đình vợ con đùm túm nhau trong những căn phòng trọ chật hẹp, Tết và chuyện về quê với họ mà nói có lẽ như là một gánh nặng khi nghĩ về. Khi quê hương lại ở tận cùng trong những ngóc ngách xa xôi, những ngày giáp Tết, họ cũng đành chậc lưỡi “Mỗi lần về tốn kém lắm, tiền đâu mà đưa cả nhà về, thôi đành hẹn lại mùa sau”.

Họ là những cô cậu sinh viên đêm ba mươi Tết hãy còn bận rộn phục vụ ở những quán ăn, cửa hàng. Chiều 30 Tết, đi giữa lòng phố Sài Gòn vắng lạnh mà kìm nén trong lòng nỗi buồn tủi “Thôi cố gắng, năm sau mình sẽ về”.

Họ là những người tứ cố vô thân, lạc lõng giữa phố chợ.“Chiếc giường” của họ là những chiếc xe ba gác mỗi ngày lang bạc chở đồ thuê. “Chiếc giường” của họ là mảnh thềm nhỏ dưới mái hiên nhà người. “Chiếc giường” của họ là ghế đá cóng lạnh ở công viên… Trong những ánh mắt sức cùng lực kiệt ấy, có lẽ một bữa cơm đủ đầy, trọn vẹn cũng đã là xa vời, đừng nói chi đến Tết, quê nhà hay đoàn viên.

Con người càng lớn, càng xa gia đình thì ý nghĩa của Tết, đôi khi chỉ gói gọn ở ba chữ “được về quê” đã là đủ đầy và hạnh phúc. Không mong ước gì thêm vì bấy nhiêu đó đã thấy mình thực sự may mắn hơn rất nhiều thân phận trong cỗ máy mưu sinh đang xập xình đêm ngày ở chốn Sài Gòn đầy hoa và lệ.  

Từ hai mươi sáu tháng chạp, những dòng xe hồi hương lũ lượt nối đuôi nhau rập rình dọc ngang Nam Bắc suốt những đêm ngày cận tết. Mùi mồ hôi người sau những giờ chen lấn ở bến xe, mùi hành lý với bao nhiêu thứ chắt chiu từ những ngày trước tết, tủn mủn đó nhưng được gom góp bằng cả tấm lòng, mồ hôi và tình cảm của người xa quê.

Chuyến xe nặng trình trịch, mang trên mình những người con tha hương về đoàn viên gia đình, và cũng mang theo biết bao nhiêu ánh mắt khắc khoải của những người phải ở lại gánh gồng món nợ áo cơm.

Đêm xuống
Có cánh cửa của giấc mơ vừa mở
Người lấy từ đó ra
Một ly trà, chén cơm nóng, chiếc áo ấm vừa vai
Một chiếc giường thật kín
Kẻ lại người qua sẽ chẳng thấy được mình

Đêm xuống
Khói thuốc bay la đà
Những vết chân chim sâu hoắm
Những đôi bàn tay rất đậm
Màu của gian nan và mưa nắng đọa đày
Những ước mơ như gió bay
Nơi này
Có những cuộc đi hoang
Đông đúc
Từ những miền rất xa

Đêm xuống
Những bức màn sắt lặng thinh đóng sầm
Ngọn đèn đường ru ánh nhìn thăm thẳm
Lên những tờ bạc nhăn nheo
Nồng nặc hơi tay người

Đêm sâu
Người tắt que diêm
Cuộn mình co ro, trống bụng vang đều nhịp gõ
Mắt khép
Tai vươn xa nghe vẳng tiếng còi tàu

Đêm thật sâu
Gió chướng đã tràn về…

LẠC NHIÊN

Khi những cơn gió chướng bắt đầu vồn vã dần, cái lạnh nhẹ nhàng len lỏi vào từng con đường buổi sáng ở Sài Gòn. Phố trở mình, co ro vì những cơn lạnh đến rùng mình vào đêm khuya. Tiếng gió báo Tết mỗi ngày một da diết. Hàng vạn đôi mắt tha hương lại thao thức, nhớ những cánh mai, cánh đào quê nhà, nhớ mái đầu bạc của mẹ cha, vợ con… đang tựa cửa chờ những ngày đoàn viên ngắn ngủi trong năm.

Ở những xóm ngụ cư, khi những đứa trẻ say giấc, người lớn chợt bật dậy, đếm đong tới lui số tiền chắt chiu cả năm. Nhiều người rạng rỡ, không ít kẻ ưu tư. Với rất nhiều người, Tết có về hay không vẫn là câu hỏi khó mỗi năm. Ai xa quê mà không một lần nhung nhớ, nhưng hơn bốn triệu con người tha hương ở đất Sài Gòn này, không phải với tất thảy họ, Tết đều là ngày đoàn viên.

Đâu đó khi xuân về tết đến lại thấp thoáng ánh mắt rưng rưng, khắc khoải mỗi khi đi qua một nhà xe chật kín người mua vé Tết.

Họ là những cô chú, ông bà ngót nghét trên 50 – 70 tuổi, đã rời xa quê nhà vào miền Nam mưu sinh từ rất lâu, ở quê nhà ai còn, ai mất đều chẳng biết và đã từ rất lâu không còn liên lạc gì nữa. Nỗi khao khát ba ngày Tết, khao khát về thăm quê đã trở thành nỗi đau ngự trị trong lồng ngực, xốn xang trong biết bao nhiêu bận gió trở mùa.

Họ là những người công nhân với gia đình vợ con đùm túm nhau trong những căn phòng trọ chật hẹp, Tết và chuyện về quê với họ mà nói có lẽ như là một gánh nặng khi nghĩ về. Khi quê hương lại ở tận cùng trong những ngóc ngách xa xôi, những ngày giáp Tết, họ cũng đành chậc lưỡi “Mỗi lần về tốn kém lắm, tiền đâu mà đưa cả nhà về, thôi đành hẹn lại mùa sau”.

Họ là những cô cậu sinh viên đêm ba mươi Tết hãy còn bận rộn phục vụ ở những quán ăn, cửa hàng. Chiều 30 Tết, đi giữa lòng phố Sài Gòn vắng lạnh mà kìm nén trong lòng nỗi buồn tủi “Thôi cố gắng, năm sau mình sẽ về”.

Họ là những người tứ cố vô thân, lạc lõng giữa phố chợ.“Chiếc giường” của họ là những chiếc xe ba gác mỗi ngày lang bạc chở đồ thuê. “Chiếc giường” của họ là mảnh thềm nhỏ dưới mái hiên nhà người. “Chiếc giường” của họ là ghế đá cóng lạnh ở công viên… Trong những ánh mắt sức cùng lực kiệt ấy, có lẽ một bữa cơm đủ đầy, trọn vẹn cũng đã là xa vời, đừng nói chi đến Tết, quê nhà hay đoàn viên.

Con người càng lớn, càng xa gia đình thì ý nghĩa của Tết, đôi khi chỉ gói gọn ở ba chữ “được về quê” đã là đủ đầy và hạnh phúc. Không mong ước gì thêm vì bấy nhiêu đó đã thấy mình thực sự may mắn hơn rất nhiều thân phận trong cỗ máy mưu sinh đang xập xình đêm ngày ở chốn Sài Gòn đầy hoa và lệ.  

Từ hai mươi sáu tháng chạp, những dòng xe hồi hương lũ lượt nối đuôi nhau rập rình dọc ngang Nam Bắc suốt những đêm ngày cận tết. Mùi mồ hôi người sau những giờ chen lấn ở bến xe, mùi hành lý với bao nhiêu thứ chắt chiu từ những ngày trước tết, tủn mủn đó nhưng được gom góp bằng cả tấm lòng, mồ hôi và tình cảm của người xa quê.

Chuyến xe nặng trình trịch, mang trên mình những người con tha hương về đoàn viên gia đình, và cũng mang theo biết bao nhiêu ánh mắt khắc khoải của những người phải ở lại gánh gồng món nợ áo cơm.

Đêm xuống
Có cánh cửa của giấc mơ vừa mở
Người lấy từ đó ra
Một ly trà, chén cơm nóng, chiếc áo ấm vừa vai
Một chiếc giường thật kín
Kẻ lại người qua sẽ chẳng thấy được mình

Đêm xuống
Khói thuốc bay la đà
Những vết chân chim sâu hoắm
Những đôi bàn tay rất đậm
Màu của gian nan và mưa nắng đọa đày
Những ước mơ như gió bay
Nơi này
Có những cuộc đi hoang
Đông đúc
Từ những miền rất xa

Đêm xuống
Những bức màn sắt lặng thinh đóng sầm
Ngọn đèn đường ru ánh nhìn thăm thẳm
Lên những tờ bạc nhăn nheo
Nồng nặc hơi tay người

Đêm sâu
Người tắt que diêm
Cuộn mình co ro, trống bụng vang đều nhịp gõ
Mắt khép
Tai vươn xa nghe vẳng tiếng còi tàu

Đêm thật sâu
Gió chướng đã tràn về…

LẠC NHIÊN

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...