TẠI SAO BẠN KHÔNG VUI VẺ

TẠI SAO BẠN KHÔNG VUI VẺ

Một trong những điều gây bất hạnh nhất cho con người chính là thói quen so sánh với người khác. Điều này dẫn đến tâm trạng bất ổn và căng thẳng, mất tập trung vào bản thân và lâu ngày sẽ dẫn đến chất lượng cuộc sống giảm sút.

Còn nhớ năm lên 8 tuổi, một hôm tôi hí hửng về nhà sau giờ học và liền chạy đến hỏi mẹ rằng tôi có phải là người “giỏi nhất” hay không. Chẳng là hôm ấy ở trường, chúng tôi đã học về những từ so sánh hơn và so sánh nhất, ví dụ như “tốt hơn”, “tốt nhất” hay “giỏi hơn”, “giỏi nhất”. Mẹ tôi mỉm cười trả lời: “Con sẽ không bao giờ có thể giỏi nhất trong bất cứ điều gì được. Bởi vì ngoài kia với hàng tỷ con người, việc trở thành giỏi nhất là điều không thể. Nên con chỉ cần làm hết sức mình thôi là tốt rồi”.

Các chuyên gia về sức khỏe tâm thần trực tiếp chỉ ra nguyên nhân dẫn đến tình trạng bất ổn ở giới trẻ hiện đại chính là văn hóa so sánh xã hội – thói quen so sánh thành tích học tập, ngoại hình, năng khiếu thể thao, điểm số hoặc độ nổi tiếng với bạn đồng trang lứa và cảm thấy mình thua kém.

Quan tâm nào là của con

Hàng xóm của tôi làm kinh doanh đồng hồ, ăn nên làm ra từ hai bàn tay trắng nên họ luôn muốn con trai 8 tuổi có được những vật chất và sự chăm sóc tốt nhất. Từ việc chọn trường học và gia sư tốt nhất, cậu bé bắt phải đạt điểm số cao nhất và nếu như chẳng theo kỳ vọng cha mẹ thì em sẽ bị đem ra so sánh với anh chị em và bạn bè cạnh nhà. Từ một cậu bé năng động vui vẻ, em chẳng thèm trò chuyện với bất kỳ ai. Thời khóa biểu của em bắt đầu từ 5h30 sáng và kết thúc vào lúc 9h30 tối, do quá kiệt sức có lần tôi thấy em nằm gục trên bàn học, hay sau xe ôtô của ba mà chẳng có lời động viên, quan tâm nào dành cho em.  

Việc so sánh không chỉ diễn ra ở lứa tuổi còn đi học mà hầu hết chúng ta cũng từng so sánh bản thân với bạn bè, đồng nghiệp, hoặc thậm chí là một người nổi tiếng nào đó với mục đích đánh giá cuộc sống của chính mình. Thật khó để không làm như vậy khi báo chí tràn lan những bài ca tụng “Những người thành công”. Thật khó để cảm thấy cuộc đời mình tỏa sáng khi làm những phép so sánh với những người như vậy.

 

Chúng ta có thể ngừng thói quen so sánh hay không? 

Đây thực sự là một điều nói dễ hơn làm. Nhu cầu so sánh bản thân với người khác là một động lực thôi thúc mạnh mẽ không kém nhu cầu ăn uống. Mặc dù cách so sánh có thể đem lại nhiều thông tin, nhưng hầu như việc này không được khuyến khích, bởi vì rốt cuộc ai đó sẽ luôn cảm thấy mình thua thiệt. 

Sự hoàn hảo mà bạn nhìn thấy ở người khác là ảo ảnh

Các kỳ nghỉ xa hoa, những thành tựu sự nghiệp đáng ganh tị, những mái ấm hoàn mỹ, gương mặt, vóc dáng không tỳ vết mà chúng ta thấy trên mạng xã hội chỉ là một phần trong đời sống thực của họ. Những điều đó có thể là sự thật, nhưng không phải là toàn bộ sự thật. 

 

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng

Một số người được sinh ra với nhiều ưu điểm hơn những người khác: một khuôn mặt đẹp, sức đề kháng tốt, gia đình giàu có, trí tuệ hơn người, các mối quan hệ xã hội giúp họ có được một công việc trong mơ. 

Khi so sánh bản thân với người khác, ta thường tự trách mình chưa cố gắng đủ nhiều. Nhưng thực tế là nhiều khả năng những khác biệt mà chúng ta thấy phản ánh một cuộc chiến vốn dĩ không cân sức ngay từ đầu — một thực tế mà nhiều người không thích chấp nhận. Đôi khi nỗ lực thôi là chưa đủ.

 

Sự so sánh biến bạn bè và đồng minh thành đối thủ

Trong một thế giới lý tưởng, chúng ta sẽ ăn mừng và thực sự tận hưởng niềm vui và thành tựu của người khác. Tuy nhiên, nếu xem người khác là chuẩn mực để đánh giá bản thân thì sự ganh tị âm ỉ đó có thể làm ta ít trân quý những điều tốt đẹp đến với họ. 

 

Cách tốt hơn để biết được mình có đang sống tốt hay không có thể là so sánh chính mình trong hiện tại so với trong quá khứ, hoặc so sánh với vị trí mà mình muốn trong tương lai.

Bằng cách tập trung phát triển bản thân chứ không phải là hơn thua với người khác, chúng ta sẽ có một chiến lược thực tế và sâu sắc hơn để đạt được mục tiêu, và điều lý tưởng là luôn có được sự ủng hộ của bạn bè và người thân của mình.

MIA NGUYỄN

Một trong những điều gây bất hạnh nhất cho con người chính là thói quen so sánh với người khác. Điều này dẫn đến tâm trạng bất ổn và căng thẳng, mất tập trung vào bản thân và lâu ngày sẽ dẫn đến chất lượng cuộc sống giảm sút.

Còn nhớ năm lên 8 tuổi, một hôm tôi hí hửng về nhà sau giờ học và liền chạy đến hỏi mẹ rằng tôi có phải là người “giỏi nhất” hay không. Chẳng là hôm ấy ở trường, chúng tôi đã học về những từ so sánh hơn và so sánh nhất, ví dụ như “tốt hơn”, “tốt nhất” hay “giỏi hơn”, “giỏi nhất”. Mẹ tôi mỉm cười trả lời: “Con sẽ không bao giờ có thể giỏi nhất trong bất cứ điều gì được. Bởi vì ngoài kia với hàng tỷ con người, việc trở thành giỏi nhất là điều không thể. Nên con chỉ cần làm hết sức mình thôi là tốt rồi”.

Các chuyên gia về sức khỏe tâm thần trực tiếp chỉ ra nguyên nhân dẫn đến tình trạng bất ổn ở giới trẻ hiện đại chính là văn hóa so sánh xã hội – thói quen so sánh thành tích học tập, ngoại hình, năng khiếu thể thao, điểm số hoặc độ nổi tiếng với bạn đồng trang lứa và cảm thấy mình thua kém.

Quan tâm nào là của con

Hàng xóm của tôi làm kinh doanh đồng hồ, ăn nên làm ra từ hai bàn tay trắng nên họ luôn muốn con trai 8 tuổi có được những vật chất và sự chăm sóc tốt nhất. Từ việc chọn trường học và gia sư tốt nhất, cậu bé bắt phải đạt điểm số cao nhất và nếu như chẳng theo kỳ vọng cha mẹ thì em sẽ bị đem ra so sánh với anh chị em và bạn bè cạnh nhà. Từ một cậu bé năng động vui vẻ, em chẳng thèm trò chuyện với bất kỳ ai. Thời khóa biểu của em bắt đầu từ 5h30 sáng và kết thúc vào lúc 9h30 tối, do quá kiệt sức có lần tôi thấy em nằm gục trên bàn học, hay sau xe ôtô của ba mà chẳng có lời động viên, quan tâm nào dành cho em.  

Việc so sánh không chỉ diễn ra ở lứa tuổi còn đi học mà hầu hết chúng ta cũng từng so sánh bản thân với bạn bè, đồng nghiệp, hoặc thậm chí là một người nổi tiếng nào đó với mục đích đánh giá cuộc sống của chính mình. Thật khó để không làm như vậy khi báo chí tràn lan những bài ca tụng “Những người thành công”. Thật khó để cảm thấy cuộc đời mình tỏa sáng khi làm những phép so sánh với những người như vậy.

 

Chúng ta có thể ngừng thói quen so sánh hay không? 

Đây thực sự là một điều nói dễ hơn làm. Nhu cầu so sánh bản thân với người khác là một động lực thôi thúc mạnh mẽ không kém nhu cầu ăn uống. Mặc dù cách so sánh có thể đem lại nhiều thông tin, nhưng hầu như việc này không được khuyến khích, bởi vì rốt cuộc ai đó sẽ luôn cảm thấy mình thua thiệt. 

Sự hoàn hảo mà bạn nhìn thấy ở người khác là ảo ảnh

Các kỳ nghỉ xa hoa, những thành tựu sự nghiệp đáng ganh tị, những mái ấm hoàn mỹ, gương mặt, vóc dáng không tỳ vết mà chúng ta thấy trên mạng xã hội chỉ là một phần trong đời sống thực của họ. Những điều đó có thể là sự thật, nhưng không phải là toàn bộ sự thật. 

 

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng

Một số người được sinh ra với nhiều ưu điểm hơn những người khác: một khuôn mặt đẹp, sức đề kháng tốt, gia đình giàu có, trí tuệ hơn người, các mối quan hệ xã hội giúp họ có được một công việc trong mơ. 

Khi so sánh bản thân với người khác, ta thường tự trách mình chưa cố gắng đủ nhiều. Nhưng thực tế là nhiều khả năng những khác biệt mà chúng ta thấy phản ánh một cuộc chiến vốn dĩ không cân sức ngay từ đầu — một thực tế mà nhiều người không thích chấp nhận. Đôi khi nỗ lực thôi là chưa đủ.

 

Sự so sánh biến bạn bè và đồng minh thành đối thủ

Trong một thế giới lý tưởng, chúng ta sẽ ăn mừng và thực sự tận hưởng niềm vui và thành tựu của người khác. Tuy nhiên, nếu xem người khác là chuẩn mực để đánh giá bản thân thì sự ganh tị âm ỉ đó có thể làm ta ít trân quý những điều tốt đẹp đến với họ. 

 

Cách tốt hơn để biết được mình có đang sống tốt hay không có thể là so sánh chính mình trong hiện tại so với trong quá khứ, hoặc so sánh với vị trí mà mình muốn trong tương lai.

Bằng cách tập trung phát triển bản thân chứ không phải là hơn thua với người khác, chúng ta sẽ có một chiến lược thực tế và sâu sắc hơn để đạt được mục tiêu, và điều lý tưởng là luôn có được sự ủng hộ của bạn bè và người thân của mình.

MIA NGUYỄN

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...