SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ
SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ
Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính, tình dục hay sự ưu tiên đặc biệt. Điều họ tìm kiếm không chỉ là tiền hay tiện nghi, mà là một nỗ lực vô thức nhằm lấp đầy khoảng trống gắn bó sâu sắc đã hình thành từ rất sớm.
Ở nhóm này, giá trị bản thân không được cảm nhận như một thực tại nội tại ổn định, mà phụ thuộc mạnh vào việc được chọn, được giữ, được đầu tư. Tiền bạc, quà cáp và sự hào phóng của người đàn ông trở thành bằng chứng thay thế cho tình yêu và sự an toàn. Khi không có những dấu hiệu đó, họ dễ rơi vào cảm giác trống rỗng, vô giá trị, thậm chí hoảng loạn. Vì vậy, mối quan hệ sugar không đơn thuần là giao dịch, mà là một hình thức tự điều hòa cảm xúc dựa vào người khác.
Việc nhiều cô gái trong nhóm này bị thu hút bởi đàn ông có vợ hoặc có quyền lực không phải ngẫu nhiên. Những mối quan hệ không trọn vẹn, có rào cản và nguy cơ cao thường kích hoạt mạnh hệ thống tưởng thưởng, tạo cảm giác được chọn lựa đặc biệt và chiến thắng. Về mặt tâm lý, đây là sự lặp lại quen thuộc của các mối quan hệ thời thơ ấu, nơi tình yêu không nhất quán, bị gián đoạn hoặc phải tranh giành. Cảm giác kịch tính và bất an paradoxically lại mang đến cảm giác sống động và quen thuộc hơn là sự ổn định.
Tuy nhiên, điều cốt lõi là các mối quan hệ này không tạo ra cảm giác no đủ cảm xúc. Giống như trẻ nhỏ chỉ được cho kẹo mà không có bữa ăn thực sự, khoái cảm đến nhanh nhưng biến mất cũng nhanh. Theo thời gian, nhu cầu phải tăng liều: nhiều tiền hơn, nhiều sự ưu tiên hơn, hoặc nhiều mối quan hệ chồng chéo hơn. Khi người đàn ông không còn đáp ứng, phản ứng thường không phải là buồn bã trưởng thành mà là tức giận, phá hoại hoặc trả đũa, phản ánh một hệ gắn bó bị đứt đoạn hơn là một xung đột đạo đức.
Những cô gái sugar baby mang cấu trúc sang chấn không “xấu”, nhưng họ đang đói – đói sự an toàn, đói cảm giác được yêu mà không phải đánh đổi, đói một cảm giác đủ đến từ bên trong. Khi cơn đói này không được nhận diện và chữa lành, họ sẽ tiếp tục tìm kiếm qua các mối quan hệ bên ngoài, lặp đi lặp lại vòng xoáy được – mất – tức giận – trống rỗng. Vấn đề cốt lõi vì thế không nằm ở hình thức sugar baby, mà ở cấu trúc gắn bó và khả năng tự điều hòa cảm xúc chưa từng được nuôi dưỡng đầy đủ.
MIA NGUYỄN
Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính, tình dục hay sự ưu tiên đặc biệt. Điều họ tìm kiếm không chỉ là tiền hay tiện nghi, mà là một nỗ lực vô thức nhằm lấp đầy khoảng trống gắn bó sâu sắc đã hình thành từ rất sớm.
Ở nhóm này, giá trị bản thân không được cảm nhận như một thực tại nội tại ổn định, mà phụ thuộc mạnh vào việc được chọn, được giữ, được đầu tư. Tiền bạc, quà cáp và sự hào phóng của người đàn ông trở thành bằng chứng thay thế cho tình yêu và sự an toàn. Khi không có những dấu hiệu đó, họ dễ rơi vào cảm giác trống rỗng, vô giá trị, thậm chí hoảng loạn. Vì vậy, mối quan hệ sugar không đơn thuần là giao dịch, mà là một hình thức tự điều hòa cảm xúc dựa vào người khác.
Việc nhiều cô gái trong nhóm này bị thu hút bởi đàn ông có vợ hoặc có quyền lực không phải ngẫu nhiên. Những mối quan hệ không trọn vẹn, có rào cản và nguy cơ cao thường kích hoạt mạnh hệ thống tưởng thưởng, tạo cảm giác được chọn lựa đặc biệt và chiến thắng. Về mặt tâm lý, đây là sự lặp lại quen thuộc của các mối quan hệ thời thơ ấu, nơi tình yêu không nhất quán, bị gián đoạn hoặc phải tranh giành. Cảm giác kịch tính và bất an paradoxically lại mang đến cảm giác sống động và quen thuộc hơn là sự ổn định.
Tuy nhiên, điều cốt lõi là các mối quan hệ này không tạo ra cảm giác no đủ cảm xúc. Giống như trẻ nhỏ chỉ được cho kẹo mà không có bữa ăn thực sự, khoái cảm đến nhanh nhưng biến mất cũng nhanh. Theo thời gian, nhu cầu phải tăng liều: nhiều tiền hơn, nhiều sự ưu tiên hơn, hoặc nhiều mối quan hệ chồng chéo hơn. Khi người đàn ông không còn đáp ứng, phản ứng thường không phải là buồn bã trưởng thành mà là tức giận, phá hoại hoặc trả đũa, phản ánh một hệ gắn bó bị đứt đoạn hơn là một xung đột đạo đức.
Những cô gái sugar baby mang cấu trúc sang chấn không “xấu”, nhưng họ đang đói – đói sự an toàn, đói cảm giác được yêu mà không phải đánh đổi, đói một cảm giác đủ đến từ bên trong. Khi cơn đói này không được nhận diện và chữa lành, họ sẽ tiếp tục tìm kiếm qua các mối quan hệ bên ngoài, lặp đi lặp lại vòng xoáy được – mất – tức giận – trống rỗng. Vấn đề cốt lõi vì thế không nằm ở hình thức sugar baby, mà ở cấu trúc gắn bó và khả năng tự điều hòa cảm xúc chưa từng được nuôi dưỡng đầy đủ.
MIA NGUYỄN





