BỆNH LÝ CỦA SỰ XẤU HỔ

BỆNH LÝ CỦA SỰ XẤU HỔ

 

Xấu hổ là một trong những cảm xúc con người thường né tránh, nhưng lại hiện diện âm thầm trong rất nhiều trải nghiệm đời sống. Khác với cảm giác tội lỗi – thường xuất hiện khi ta làm điều gì đó sai – xấu hổ lại mang một thông điệp sâu hơn: “Tôi sai trái. Tôi không xứng đáng.” Đó là cảm giác bị phơi bày, bị nhìn thấy trong sự nhỏ bé, không đủ, và đáng bị xa lánh.

Freud cho rằng xấu hổ bắt nguồn từ siêu ngã – phần tâm lý mang theo tiếng nói của cha mẹ, của xã hội, của những quy tắc được nội tâm hóa. Khi ta không sống đúng với những kỳ vọng đó, xấu hổ trỗi dậy như một bản án nội tâm. Còn từ góc nhìn sinh học thần kinh, xấu hổ liên quan đến hoạt động của vùng vỏ não trước trán và amygdala – những khu vực giúp ta cảm nhận được ánh nhìn, sự đánh giá, và mức độ an toàn trong mối quan hệ.

Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường mà sự xấu hổ được dùng như công cụ dạy dỗ – những lời chê bai, so sánh, làm nhục – đứa trẻ không chỉ học cách cư xử, mà còn học cách từ chối chính bản thân mình. Chúng mang theo một cảm giác thường trực rằng “mình có gì đó không ổn.” Cảm xúc ấy có thể theo suốt cả cuộc đời, len lỏi vào mối quan hệ, công việc, và cách một người đối xử với chính mình.

Và rồi, không có gì lạ khi những người mang trong mình nỗi xấu hổ sâu kín lại bị thu hút bởi những người cũng sống trong cơ chế phòng vệ từ xấu hổ: người phán xét, kiểm soát, hoặc chính là người tự ti, thu mình. Những cuộc hôn nhân như vậy thường không phải là sự chữa lành, mà là sự lặp lại – vô thức – của những tổn thương cũ.

Trong trị liệu, chúng tôi cũng gặp nhiều bậc cha mẹ yêu con nhưng vô thức phóng chiếu những phần mình từng bị phủ nhận lên đứa trẻ. Khi một người cha từng bị xem là “kém cỏi”, có thể ông sẽ cố gắng biến con mình thành “người thành đạt”, như một cách lấy lại giá trị. Nhưng khi con không đạt kỳ vọng, chính cảm giác xấu hổ cũ lại trỗi dậy – và thường, người gánh chịu là đứa trẻ.

Xấu hổ cần được đưa ra ánh sáng – không phải để phân tích, mà để được nhìn thấy bằng sự dịu dàng. Khi ta có thể ngồi bên cảm xúc ấy, không phán xét, là khi ta bắt đầu chữa lành. Không có ai thật sự sai – chỉ có những phần trong ta từng bị bỏ lại, đang cần được ôm ấp và thấu hiểu.

MIA NGUYỄN

 

Xấu hổ là một trong những cảm xúc con người thường né tránh, nhưng lại hiện diện âm thầm trong rất nhiều trải nghiệm đời sống. Khác với cảm giác tội lỗi – thường xuất hiện khi ta làm điều gì đó sai – xấu hổ lại mang một thông điệp sâu hơn: “Tôi sai trái. Tôi không xứng đáng.” Đó là cảm giác bị phơi bày, bị nhìn thấy trong sự nhỏ bé, không đủ, và đáng bị xa lánh.

Freud cho rằng xấu hổ bắt nguồn từ siêu ngã – phần tâm lý mang theo tiếng nói của cha mẹ, của xã hội, của những quy tắc được nội tâm hóa. Khi ta không sống đúng với những kỳ vọng đó, xấu hổ trỗi dậy như một bản án nội tâm. Còn từ góc nhìn sinh học thần kinh, xấu hổ liên quan đến hoạt động của vùng vỏ não trước trán và amygdala – những khu vực giúp ta cảm nhận được ánh nhìn, sự đánh giá, và mức độ an toàn trong mối quan hệ.

Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường mà sự xấu hổ được dùng như công cụ dạy dỗ – những lời chê bai, so sánh, làm nhục – đứa trẻ không chỉ học cách cư xử, mà còn học cách từ chối chính bản thân mình. Chúng mang theo một cảm giác thường trực rằng “mình có gì đó không ổn.” Cảm xúc ấy có thể theo suốt cả cuộc đời, len lỏi vào mối quan hệ, công việc, và cách một người đối xử với chính mình.

Và rồi, không có gì lạ khi những người mang trong mình nỗi xấu hổ sâu kín lại bị thu hút bởi những người cũng sống trong cơ chế phòng vệ từ xấu hổ: người phán xét, kiểm soát, hoặc chính là người tự ti, thu mình. Những cuộc hôn nhân như vậy thường không phải là sự chữa lành, mà là sự lặp lại – vô thức – của những tổn thương cũ.

Trong trị liệu, chúng tôi cũng gặp nhiều bậc cha mẹ yêu con nhưng vô thức phóng chiếu những phần mình từng bị phủ nhận lên đứa trẻ. Khi một người cha từng bị xem là “kém cỏi”, có thể ông sẽ cố gắng biến con mình thành “người thành đạt”, như một cách lấy lại giá trị. Nhưng khi con không đạt kỳ vọng, chính cảm giác xấu hổ cũ lại trỗi dậy – và thường, người gánh chịu là đứa trẻ.

Xấu hổ cần được đưa ra ánh sáng – không phải để phân tích, mà để được nhìn thấy bằng sự dịu dàng. Khi ta có thể ngồi bên cảm xúc ấy, không phán xét, là khi ta bắt đầu chữa lành. Không có ai thật sự sai – chỉ có những phần trong ta từng bị bỏ lại, đang cần được ôm ấp và thấu hiểu.

MIA NGUYỄN

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

TỔN THƯƠNG ÂM THẦM Ở TRẺ TRƯỜNG CHUYÊN, LỚP CHỌN

Trong tưởng tượng phổ biến, trẻ học ở trường chuyên, lớp chọn thường được xem là nhóm có năng lực vượt trội, được đầu tư tốt và có nhiều cơ hội phát triển. Các em “hoạt động tốt”, đạt thành tích cao, có vẻ tự tin và kỷ luật. Chính vì vậy, những khó khăn tâm lý của...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

TỔN THƯƠNG ÂM THẦM Ở TRẺ TRƯỜNG CHUYÊN, LỚP CHỌN

Trong tưởng tượng phổ biến, trẻ học ở trường chuyên, lớp chọn thường được xem là nhóm có năng lực vượt trội, được đầu tư tốt và có nhiều cơ hội phát triển. Các em “hoạt động tốt”, đạt thành tích cao, có vẻ tự tin và kỷ luật. Chính vì vậy, những khó khăn tâm lý của...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...

SANG CHẤN HIỆN SINH

Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không hình thành từ một biến cố bạo lực rõ ràng, mà phát triển khi một con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại như sự sống, cái chết, ý nghĩa và tính mong manh của đời người. Với...

HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Trở thành nhà tâm lý trị liệu không phải là một danh xưng đạt được sau vài khóa học, cũng không phải là kết quả trực tiếp của một văn bằng hay một mô hình trị liệu cụ thể. Đây là một hành trình dài, nhiều tầng, đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc cả về kiến thức, kỹ năng...

PERFORMANCE ANXIETY Ở NAM GIỚI KHI QUAN HỆ: KHI CĂNG THẲNG LẤN ÁT SỰ GẦN GŨI

Performance anxiety (lo âu về khả năng tình dục) ở nam giới là một hiện tượng phổ biến hơn nhiều so với những gì xã hội thường thừa nhận. Không ít người đàn ông bước vào quan hệ tình dục với tâm thế căng thẳng, tự giám sát bản thân và sợ thất bại, thay vì cảm nhận...

SÁNG CHẤN HẬU NGOẠI TÌNH

Sang chấn hậu ngoại tình (Post-Infidelity Trauma – PIT) là trạng thái tâm lý xảy ra khi một người phát hiện bạn đời hoặc người yêu phản bội. Đây không chỉ là nỗi buồn hay thất vọng thông thường, mà là tổn thương sâu sắc chạm vào cảm giác an toàn, tin tưởng và giá trị...