ĐÓA HỒNG CÓ GAI

ĐÓA HỒNG CÓ GAI

 

Tình yêu vốn dĩ có hai loại, cùng được đựng trong một chiếc túi mà người ta gọi chung là món quà. Người may mắn, lấy ra được hạnh phúc. Kẻ bạc phận, chỉ nhận về khổ đau.

Người con gái bị tổn thương nhiều sẽ trở nên khắc nghiệt để tự bảo vệ chút tự tôn còn lại, sau những phong ba của yêu thương và oán hận.

Mười bảy tuổi, cô rung động trước một người. Tình cảm nhẹ nhàng như những giọt sương mai đọng trên cánh hồng buổi sớm. Trong ngần và mong manh.

Rồi giọt sương tan khi mặt trời lên trở nên gay gắt. Giọt tình cũng tan mau khi những thử thách còn chưa kịp đến gần. Mười tám tuổi, cô chia tay tình đầu, tạm biệt cái nắng sân trường đã lưu luyến bao mùa.

Mười chín tuổi, cô bước vào mối tình thứ hai, đầy năng lượng và rạng ngời. Tình yêu trong lòng ngực thanh xuân phơi phới và lãng mạn biết bao. Người ta cùng cô đi qua bốn mùa mưa đổ nhưng rồi đột ngột nói lời chia xa khi cô vẫn đang ấp ủ nhiều giấc mộng chung.

Cô chênh vênh giữa dòng đời phía trước. Nước mắt chưa bao giờ rơi nhiều đến thế. Công việc chưa có, người yêu bỏ rơi, bạn bè ai cũng bận rộn với những dự định khi mới ra trường. Nỗi cô đơn và trống trải ấy, cô gặm nhấm một mình và chật vật bước ra khỏi cơn đau.

Hai mươi sáu tuổi, trái tim cô bình yên trở lại dù vết sẹo vẫn đôi khi trở mình đau nhức. Công việc ổn định và mỹ mãn. Cô đi về một mình và vẫn thấy ổn.

Nhưng rồi đến những ngày, cuộc gặp với bạn bè bây giờ chủ yếu là để phát thiệp cưới cho nhau. Những đứa bạn độc thân trong nhóm ít dần và cuối cùng sót lại mỗi mình cô. Cô vẫn thấy mọi thứ đang rất ổn. Nhưng càng cố gắng ổn, cô càng lừa dối bản thân mình bởi cái cô phớt lờ đi chính là nỗi bất ổn lớn lao nhất. Cô sợ yêu, sợ phải tổn thương thêm một lần nữa.

Hai mươi tám tuổi. Cô gặp và yêu anh ngay cái nhìn đầu tiên. Tình yêu đôi khi rất lạ lùng. Sau bao nhiêu năm tháng lạnh bạc, nó lại đến một cách rất tình cờ và ngoài sự cản ngăn của lý trí.

Anh mang nụ cười và thanh xuân về lại trong cô. Cô trân trọng, hy sinh và ra sức vun đắp cho mối quan hệ của mình. Cô nghĩ đã đến lúc mình cần một mái ấm để đi và về, một bờ vai vững chãi, trưởng thành để tựa vào khi mệt mỏi, một đôi chân đồng hành và chia sẻ buồn vui, một người cùng mình già đi theo năm tháng.

Nhưng đến cuối cùng, cô vẫn là kẻ không may mắn trong tình yêu. Cô chỉ biết trách mình cả tin vì quá khao khát hơi ấm của yêu thương lứa đôi – thứ mình đã rơi mất khỏi tâm hồn từ lâu. Cô oán hờn lòng người sao dễ dàng thay đổi.

Cô khép cánh cửa lòng và dần trở nên khắc nghiệt hơn.

Ba mươi tuổi, cô thay đổi. Cô yêu bản thân mình hơn và không cần tình yêu đôi lứa hay một gia đình nữa. Những vết sẹo xưa cũ vẫn hằn nguyên dấu trong tim. Niềm tin vào lòng người, vào tình yêu là một món quà xa xỉ đối với cô, vì cô phải bảo vệ bản thân mình trước bao ngổn ngang, man trá của lòng người.

Những cái gai mọc khắp người và trở nên vô cùng mẫn cảm với bất kỳ sự tiếp xúc nào. Những tiếp xúc ấy khiến cô nhớ về những vết sẹo kia và sợ hãi vô cùng.

Ngoài ba mươi, vẫn có bao lời yêu để ngỏ bên tai mà cô vẫn dửng dưng và lãnh đạm. Hạnh phúc chưa bao giờ là kết luận mà cô đánh giá cho cuộc sống của mình. Khi ai đó hỏi thăm, cô chỉ trả lời gọn gàng rằng “tớ ổn”.

Nhưng chỉ mỗi mình cô biết rõ rằng cô thực sự không ổn như những biểu hiện bên ngoài.

Nỗi buồn của ngày còn trẻ là những nỗi buồn thoáng qua. Nỗi buồn của tuổi trưởng thành đôi khi biến thành nỗi ám ảnh, ngự trị trong lòng chủ nhân của nó rất lâu dài.

Là người đến sau, nếu anh yêu người đàn bà đã cũ, thử thách đối với anh sẽ rất nhiều. Họ không dễ dàng chia sẻ, họ dè dặt hơn trong việc cho đi tình cảm và gửi gắm niềm tin.

Để yêu một người đàn bà mới, anh cần sự lãng mạn. Để yêu một người đàn bà cũ, anh cần sự kiên nhẫn. Nếu anh vẫn nhất mực muốn yêu một người đàn bà đã cũ thì khi anh quyết định nhặt lại “cánh hồng phai” ấy, xin hãy khẽ khàng, chân thành và nhẫn nại.

Hãy kiên nhẫn nhặt lại những mảnh vỡ của niềm tin và hàn gắn chúng lại bằng tình cảm vững chãi của mình.

Hãy hiểu cho những gay gắt, khắc nghiệt của cô ấy và mài gọt những chiếc gai ấy đi bằng lòng bao dung, rộng lượng.

Hãy thắp lên những ngọn nến trong trái tim đã giá băng kia bằng đôi tay ấm áp của mình.

Đừng hứa lời son sắt trong những buổi ban đầu đầy quyết tâm mà hãy chứng minh bằng thời gian để cô ấy nhận ra quyết tâm ấy vẫn tồn tại, vẫn đợi chờ nụ cười năm nào quay về.

Khi anh yêu thương và theo đuổi một người đàn bà đã cũ, chắc chắn năng lượng và công sức anh bỏ ra sẽ không hề ít ỏi. Vì thế hãy chắc chắn với quyết định dài lâu ấy để không làm tổn thương cô ấy thêm lần nào nữa.

LẠC NHIÊN

Tình yêu vốn dĩ có hai loại, cùng được đựng trong một chiếc túi mà người ta gọi chung là món quà. Người may mắn, lấy ra được hạnh phúc. Kẻ bạc phận, chỉ nhận về khổ đau.

Người con gái bị tổn thương nhiều sẽ trở nên khắc nghiệt để tự bảo vệ chút tự tôn còn lại, sau những phong ba của yêu thương và oán hận.

Mười bảy tuổi, cô rung động trước một người. Tình cảm nhẹ nhàng như những giọt sương mai đọng trên cánh hồng buổi sớm. Trong ngần và mong manh.

Rồi giọt sương tan khi mặt trời lên trở nên gay gắt. Giọt tình cũng tan mau khi những thử thách còn chưa kịp đến gần. Mười tám tuổi, cô chia tay tình đầu, tạm biệt cái nắng sân trường đã lưu luyến bao mùa.

Mười chín tuổi, cô bước vào mối tình thứ hai, đầy năng lượng và rạng ngời. Tình yêu trong lòng ngực thanh xuân phơi phới và lãng mạn biết bao. Người ta cùng cô đi qua bốn mùa mưa đổ nhưng rồi đột ngột nói lời chia xa khi cô vẫn đang ấp ủ nhiều giấc mộng chung.

Cô chênh vênh giữa dòng đời phía trước. Nước mắt chưa bao giờ rơi nhiều đến thế. Công việc chưa có, người yêu bỏ rơi, bạn bè ai cũng bận rộn với những dự định khi mới ra trường. Nỗi cô đơn và trống trải ấy, cô gặm nhấm một mình và chật vật bước ra khỏi cơn đau.

Hai mươi sáu tuổi, trái tim cô bình yên trở lại dù vết sẹo vẫn đôi khi trở mình đau nhức. Công việc ổn định và mỹ mãn. Cô đi về một mình và vẫn thấy ổn.

Nhưng rồi đến những ngày, cuộc gặp với bạn bè bây giờ chủ yếu là để phát thiệp cưới cho nhau. Những đứa bạn độc thân trong nhóm ít dần và cuối cùng sót lại mỗi mình cô. Cô vẫn thấy mọi thứ đang rất ổn. Nhưng càng cố gắng ổn, cô càng lừa dối bản thân mình bởi cái cô phớt lờ đi chính là nỗi bất ổn lớn lao nhất. Cô sợ yêu, sợ phải tổn thương thêm một lần nữa.

Hai mươi tám tuổi. Cô gặp và yêu anh ngay cái nhìn đầu tiên. Tình yêu đôi khi rất lạ lùng. Sau bao nhiêu năm tháng lạnh bạc, nó lại đến một cách rất tình cờ và ngoài sự cản ngăn của lý trí.

Anh mang nụ cười và thanh xuân về lại trong cô. Cô trân trọng, hy sinh và ra sức vun đắp cho mối quan hệ của mình. Cô nghĩ đã đến lúc mình cần một mái ấm để đi và về, một bờ vai vững chãi, trưởng thành để tựa vào khi mệt mỏi, một đôi chân đồng hành và chia sẻ buồn vui, một người cùng mình già đi theo năm tháng.

Nhưng đến cuối cùng, cô vẫn là kẻ không may mắn trong tình yêu. Cô chỉ biết trách mình cả tin vì quá khao khát hơi ấm của yêu thương lứa đôi – thứ mình đã rơi mất khỏi tâm hồn từ lâu. Cô oán hờn lòng người sao dễ dàng thay đổi.

Cô khép cánh cửa lòng và dần trở nên khắc nghiệt hơn.

Ba mươi tuổi, cô thay đổi. Cô yêu bản thân mình hơn và không cần tình yêu đôi lứa hay một gia đình nữa. Những vết sẹo xưa cũ vẫn hằn nguyên dấu trong tim. Niềm tin vào lòng người, vào tình yêu là một món quà xa xỉ đối với cô, vì cô phải bảo vệ bản thân mình trước bao ngổn ngang, man trá của lòng người.

Những cái gai mọc khắp người và trở nên vô cùng mẫn cảm với bất kỳ sự tiếp xúc nào. Những tiếp xúc ấy khiến cô nhớ về những vết sẹo kia và sợ hãi vô cùng.

Ngoài ba mươi, vẫn có bao lời yêu để ngỏ bên tai mà cô vẫn dửng dưng và lãnh đạm. Hạnh phúc chưa bao giờ là kết luận mà cô đánh giá cho cuộc sống của mình. Khi ai đó hỏi thăm, cô chỉ trả lời gọn gàng rằng “tớ ổn”.

Nhưng chỉ mỗi mình cô biết rõ rằng cô thực sự không ổn như những biểu hiện bên ngoài.

Nỗi buồn của ngày còn trẻ là những nỗi buồn thoáng qua. Nỗi buồn của tuổi trưởng thành đôi khi biến thành nỗi ám ảnh, ngự trị trong lòng chủ nhân của nó rất lâu dài.

Là người đến sau, nếu anh yêu người đàn bà đã cũ, thử thách đối với anh sẽ rất nhiều. Họ không dễ dàng chia sẻ, họ dè dặt hơn trong việc cho đi tình cảm và gửi gắm niềm tin.

Để yêu một người đàn bà mới, anh cần sự lãng mạn. Để yêu một người đàn bà cũ, anh cần sự kiên nhẫn. Nếu anh vẫn nhất mực muốn yêu một người đàn bà đã cũ thì khi anh quyết định nhặt lại “cánh hồng phai” ấy, xin hãy khẽ khàng, chân thành và nhẫn nại.

Hãy kiên nhẫn nhặt lại những mảnh vỡ của niềm tin và hàn gắn chúng lại bằng tình cảm vững chãi của mình.

Hãy hiểu cho những gay gắt, khắc nghiệt của cô ấy và mài gọt những chiếc gai ấy đi bằng lòng bao dung, rộng lượng.

Hãy thắp lên những ngọn nến trong trái tim đã giá băng kia bằng đôi tay ấm áp của mình.

Đừng hứa lời son sắt trong những buổi ban đầu đầy quyết tâm mà hãy chứng minh bằng thời gian để cô ấy nhận ra quyết tâm ấy vẫn tồn tại, vẫn đợi chờ nụ cười năm nào quay về.

Khi anh yêu thương và theo đuổi một người đàn bà đã cũ, chắc chắn năng lượng và công sức anh bỏ ra sẽ không hề ít ỏi. Vì thế hãy chắc chắn với quyết định dài lâu ấy để không làm tổn thương cô ấy thêm lần nào nữa.

LẠC NHIÊN

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...