KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI
KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI
Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh rằng mình chỉ cần tình yêu thuần khiết. Tuy nhiên, về lâu dài, họ mong muốn một sự gắn kết sâu hơn, thậm chí là có con với người đàn ông đó. Hiện tượng này không thể hiểu đầy đủ nếu chỉ nhìn bằng lăng kính đạo đức hay sự thiếu lý trí, mà cần được đặt trong khung gắn bó ám ảnh tinh vi.
Gắn bó ám ảnh tinh vi (Subtle Anxious Attachment) thường xuất hiện ở những người phụ nữ bề ngoài rất độc lập, tự tin và chức năng cao. Họ không biểu hiện sự bám víu hay phụ thuộc rõ rệt, nhưng bên trong lại mang một nỗi lo âm thầm về việc không được chọn trọn vẹn. Giá trị bản thân của họ không sụp đổ khi ở một mình, nhưng chỉ thực sự được kích hoạt mạnh khi cảm thấy mình là người “đặc biệt” trong thế giới của ai đó. Đàn ông có vợ, với những ràng buộc sẵn có, vô tình trở thành đối tượng hoàn hảo để kích hoạt cảm giác này.
Trong mối quan hệ đó, việc người đàn ông không hoàn toàn thuộc về mình tạo ra một trạng thái căng cảm xúc liên tục. Sự chờ đợi, thiếu chắc chắn và nguy cơ mất mát khiến hệ thống gắn bó luôn trong tình trạng hoạt hóa. Trạng thái này dễ bị nhầm là đam mê sâu sắc hay tình yêu lớn, nhưng thực chất là sự kết hợp giữa khao khát gắn bó và nỗi sợ bị bỏ rơi. Một mối quan hệ ổn định, sẵn có và bình đẳng paradoxically lại ít hấp dẫn hơn, vì nó không kích hoạt đủ mạnh cảm giác được chọn lựa.
Niềm tin phổ biến ở nhóm này là “tình yêu thật không cần danh phận hay điều kiện vật chất”. Niềm tin ấy nghe có vẻ lý tưởng, nhưng thường che giấu một nỗi sợ sâu hơn: sợ bước vào một mối quan hệ trọn vẹn rồi phải đối diện với thất vọng, xung đột và sự bình thường của đời sống chung. Giữ mối quan hệ ở vùng không hợp thức giúp họ duy trì lý tưởng hóa và tránh va chạm với thực tại.
Mong muốn có con trong bối cảnh này không chỉ là khao khát làm mẹ. Đứa trẻ trở thành biểu tượng của một mối liên kết không thể bị phủ nhận, một dấu ấn tồn tại vượt qua sự mơ hồ của mối quan hệ. Đó là nỗ lực vô thức nhằm tạo ra một sự gắn bó vĩnh viễn trong một mối quan hệ vốn luôn bấp bênh.
Những người phụ nữ này không hề thiếu lựa chọn, nhưng họ thường bị cuốn về đúng kiểu quan hệ tương thích với cấu trúc gắn bó chưa an toàn của mình. Vấn đề không nằm ở việc họ yêu ai, mà ở cách hệ thần kinh gắn bó âm thầm dẫn dắt họ tìm đến những mối quan hệ vừa mãnh liệt, vừa quen thuộc về mặt sinh học — nhưng lại không đủ khả năng mang lại cảm giác an toàn bền vững.
MIA NGUYỄN
Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh rằng mình chỉ cần tình yêu thuần khiết. Tuy nhiên, về lâu dài, họ mong muốn một sự gắn kết sâu hơn, thậm chí là có con với người đàn ông đó. Hiện tượng này không thể hiểu đầy đủ nếu chỉ nhìn bằng lăng kính đạo đức hay sự thiếu lý trí, mà cần được đặt trong khung gắn bó ám ảnh tinh vi.
Gắn bó ám ảnh tinh vi (Subtle Anxious Attachment) thường xuất hiện ở những người phụ nữ bề ngoài rất độc lập, tự tin và chức năng cao. Họ không biểu hiện sự bám víu hay phụ thuộc rõ rệt, nhưng bên trong lại mang một nỗi lo âm thầm về việc không được chọn trọn vẹn. Giá trị bản thân của họ không sụp đổ khi ở một mình, nhưng chỉ thực sự được kích hoạt mạnh khi cảm thấy mình là người “đặc biệt” trong thế giới của ai đó. Đàn ông có vợ, với những ràng buộc sẵn có, vô tình trở thành đối tượng hoàn hảo để kích hoạt cảm giác này.
Trong mối quan hệ đó, việc người đàn ông không hoàn toàn thuộc về mình tạo ra một trạng thái căng cảm xúc liên tục. Sự chờ đợi, thiếu chắc chắn và nguy cơ mất mát khiến hệ thống gắn bó luôn trong tình trạng hoạt hóa. Trạng thái này dễ bị nhầm là đam mê sâu sắc hay tình yêu lớn, nhưng thực chất là sự kết hợp giữa khao khát gắn bó và nỗi sợ bị bỏ rơi. Một mối quan hệ ổn định, sẵn có và bình đẳng paradoxically lại ít hấp dẫn hơn, vì nó không kích hoạt đủ mạnh cảm giác được chọn lựa.
Niềm tin phổ biến ở nhóm này là “tình yêu thật không cần danh phận hay điều kiện vật chất”. Niềm tin ấy nghe có vẻ lý tưởng, nhưng thường che giấu một nỗi sợ sâu hơn: sợ bước vào một mối quan hệ trọn vẹn rồi phải đối diện với thất vọng, xung đột và sự bình thường của đời sống chung. Giữ mối quan hệ ở vùng không hợp thức giúp họ duy trì lý tưởng hóa và tránh va chạm với thực tại.
Mong muốn có con trong bối cảnh này không chỉ là khao khát làm mẹ. Đứa trẻ trở thành biểu tượng của một mối liên kết không thể bị phủ nhận, một dấu ấn tồn tại vượt qua sự mơ hồ của mối quan hệ. Đó là nỗ lực vô thức nhằm tạo ra một sự gắn bó vĩnh viễn trong một mối quan hệ vốn luôn bấp bênh.
Những người phụ nữ này không hề thiếu lựa chọn, nhưng họ thường bị cuốn về đúng kiểu quan hệ tương thích với cấu trúc gắn bó chưa an toàn của mình. Vấn đề không nằm ở việc họ yêu ai, mà ở cách hệ thần kinh gắn bó âm thầm dẫn dắt họ tìm đến những mối quan hệ vừa mãnh liệt, vừa quen thuộc về mặt sinh học — nhưng lại không đủ khả năng mang lại cảm giác an toàn bền vững.
MIA NGUYỄN





