LGBT VÀ CẢM GIÁC KHÔNG THUỘC VỀ

LGBT VÀ CẢM GIÁC KHÔNG THUỘC VỀ

 

Sinh ra là người đồng tính, song tính hay chuyển giới trong một gia đình dị tính chuẩn mực, nhiều cá nhân phải lớn lên trong môi trường không công nhận sự khác biệt của họ. Khi xã hội đặt nặng giá trị nam tính, sức mạnh và sự “bình thường”, những người thể hiện yếu đuối hoặc nữ tính thường bị xem nhẹ, chê bai hoặc phủ nhận. Khi không thể kết nối an toàn với cha mẹ hay anh chị em, đứa trẻ học cách giấu giếm bản thân để tồn tại. Tuy nhiên, sự che giấu ấy khiến chúng lớn lên với một khoảng trống bên trong: “Tôi là ai? Tôi có chỗ nào thuộc về?” Cảm giác bị tách biệt này trở thành vết thương gốc rễ, âm thầm ảnh hưởng suốt cuộc đời.

Khi trưởng thành, nhiều người thuộc cộng đồng LGBT vẫn mang theo niềm tin rằng họ là “kẻ ngoài lề”. Không có sự chấp nhận từ gia đình, họ thường đi tìm nơi nương tựa trong các mối quan hệ, công việc, đam mê, hoặc thậm chí chất kích thích và tình dục. Những trải nghiệm này mang lại cảm giác kết nối tạm thời, như thể họ “thuộc về” ít nhất một không gian nào đó. Nhưng đó là những mảnh ghép ngắn ngủi, không thể lấp đầy khoảng trống nội tâm. Đằng sau bề ngoài mạnh mẽ, năng động hay phóng khoáng, là nỗi đau vì chưa từng được yêu thương vô điều kiện.

Để tránh chạm vào sự trống rỗng ấy, nhiều người phát triển cơ chế flight – chạy trốn cảm xúc. Họ lao vào công việc không ngừng, tìm kiếm thành tích để chứng minh giá trị, hoặc tìm cảm giác “sống” qua những cuộc vui, quan hệ tình dục không an toàn, trải nghiệm mạo hiểm. Những hành vi này có thể giúp giảm lo âu và cô độc trong chốc lát, nhưng về lâu dài, nó dễ dẫn đến sự kiệt quệ về tâm lý và thể chất. Khi những nỗ lực chạy trốn không còn hiệu quả, sự tuyệt vọng xuất hiện. Nhiều người bắt đầu tự làm hại bản thân hoặc có ý nghĩ kết thúc cuộc sống, như một cách kiểm soát nỗi đau mà họ không thể nói ra với ai.

Đây không chỉ là câu chuyện cá nhân, mà là kết quả của một hệ thống thiếu chấp nhận sự đa dạng. Khi một đứa trẻ phải chọn giữa sự thật của bản thân và tình yêu của gia đình, sự đứt gãy trong an toàn gắn bó là không tránh khỏi. Vì vậy, đồng hành cùng cộng đồng LGBT không chỉ là cung cấp kiến thức và quyền lợi, mà còn là khôi phục cảm giác an toàn, giúp họ học cách ở lại với chính mình, không phải chạy trốn. Chỉ khi đó, vòng xoáy cô lập – chạy trốn – tự hại mới được tháo gỡ.

MIA NGUYỄN

 

Sinh ra là người đồng tính, song tính hay chuyển giới trong một gia đình dị tính chuẩn mực, nhiều cá nhân phải lớn lên trong môi trường không công nhận sự khác biệt của họ. Khi xã hội đặt nặng giá trị nam tính, sức mạnh và sự “bình thường”, những người thể hiện yếu đuối hoặc nữ tính thường bị xem nhẹ, chê bai hoặc phủ nhận. Khi không thể kết nối an toàn với cha mẹ hay anh chị em, đứa trẻ học cách giấu giếm bản thân để tồn tại. Tuy nhiên, sự che giấu ấy khiến chúng lớn lên với một khoảng trống bên trong: “Tôi là ai? Tôi có chỗ nào thuộc về?” Cảm giác bị tách biệt này trở thành vết thương gốc rễ, âm thầm ảnh hưởng suốt cuộc đời.

Khi trưởng thành, nhiều người thuộc cộng đồng LGBT vẫn mang theo niềm tin rằng họ là “kẻ ngoài lề”. Không có sự chấp nhận từ gia đình, họ thường đi tìm nơi nương tựa trong các mối quan hệ, công việc, đam mê, hoặc thậm chí chất kích thích và tình dục. Những trải nghiệm này mang lại cảm giác kết nối tạm thời, như thể họ “thuộc về” ít nhất một không gian nào đó. Nhưng đó là những mảnh ghép ngắn ngủi, không thể lấp đầy khoảng trống nội tâm. Đằng sau bề ngoài mạnh mẽ, năng động hay phóng khoáng, là nỗi đau vì chưa từng được yêu thương vô điều kiện.

Để tránh chạm vào sự trống rỗng ấy, nhiều người phát triển cơ chế flight – chạy trốn cảm xúc. Họ lao vào công việc không ngừng, tìm kiếm thành tích để chứng minh giá trị, hoặc tìm cảm giác “sống” qua những cuộc vui, quan hệ tình dục không an toàn, trải nghiệm mạo hiểm. Những hành vi này có thể giúp giảm lo âu và cô độc trong chốc lát, nhưng về lâu dài, nó dễ dẫn đến sự kiệt quệ về tâm lý và thể chất. Khi những nỗ lực chạy trốn không còn hiệu quả, sự tuyệt vọng xuất hiện. Nhiều người bắt đầu tự làm hại bản thân hoặc có ý nghĩ kết thúc cuộc sống, như một cách kiểm soát nỗi đau mà họ không thể nói ra với ai.

Đây không chỉ là câu chuyện cá nhân, mà là kết quả của một hệ thống thiếu chấp nhận sự đa dạng. Khi một đứa trẻ phải chọn giữa sự thật của bản thân và tình yêu của gia đình, sự đứt gãy trong an toàn gắn bó là không tránh khỏi. Vì vậy, đồng hành cùng cộng đồng LGBT không chỉ là cung cấp kiến thức và quyền lợi, mà còn là khôi phục cảm giác an toàn, giúp họ học cách ở lại với chính mình, không phải chạy trốn. Chỉ khi đó, vòng xoáy cô lập – chạy trốn – tự hại mới được tháo gỡ.

MIA NGUYỄN

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

TỔN THƯƠNG ÂM THẦM Ở TRẺ TRƯỜNG CHUYÊN, LỚP CHỌN

Trong tưởng tượng phổ biến, trẻ học ở trường chuyên, lớp chọn thường được xem là nhóm có năng lực vượt trội, được đầu tư tốt và có nhiều cơ hội phát triển. Các em “hoạt động tốt”, đạt thành tích cao, có vẻ tự tin và kỷ luật. Chính vì vậy, những khó khăn tâm lý của...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...

SANG CHẤN HIỆN SINH

Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không hình thành từ một biến cố bạo lực rõ ràng, mà phát triển khi một con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại như sự sống, cái chết, ý nghĩa và tính mong manh của đời người. Với...

HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Trở thành nhà tâm lý trị liệu không phải là một danh xưng đạt được sau vài khóa học, cũng không phải là kết quả trực tiếp của một văn bằng hay một mô hình trị liệu cụ thể. Đây là một hành trình dài, nhiều tầng, đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc cả về kiến thức, kỹ năng...