NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Đối với tôi, quãng thời gian ý nghĩa nhất trong năm không phải là những ngày mùng Một, mùng Hai Tết với chiếc áo dài thêu gấm rực rỡ hay những buổi du xuân, tụ tập, vui chơi cùng bạn bè mỗi độ xuân về. Mà đó là những ngày giáp Tết – khi ai cũng bận rộn, tất bật chuẩn bị, lo toan cho một năm mới sum vầy sắp sang.

Năm nào cũng vậy, trong những hôm cận kề tân niên này, mỗi người con đất Việt không khỏi “đầu tắt mặt tối” để vun vén, chuẩn bị cho ngày xuân khai niên sắp đến. Nhớ những năm còn chưa đi học xa, tôi thường cùng má đi chợ Tết, hết mua gà, trái cây, đồ cúng thì lại tỉ mẩn lựa chọn bộ váy mới cho bé út hoặc cái áo khoác mới cho ba. Hai má con khệ nệ xách một đống đồ lỉnh kỉnh về nhà. Lũ trẻ trong xóm không khỏi nhao nhao, mặt mũi đứa nào cũng tươi rói, vui như Tết.

Những ngày giáp Tết thuở đó còn là lúc tôi phụ má làm mứt gừng, mứt dừa và phơi đống mứt tắt lẫn củ kiệu ngoài sân nắng ươm vàng. Má tôi thì bận rộn hơn. Chái bếp với đủ đói no, cay đắng, ngọt bùi là “giang sơn” của má. Ở đó, má hết trông chừng nồi thịt kho măng, lại chuẩn bị cho mâm bàn cúng rước ông bà, rồi hì hục nơi chái bếp hiên sau bên nồi bánh chưng thơm phức.

Bình thường, bé út thường ra sân chơi nhảy lò cò, ô ăn quan cùng lũ trẻ trong xóm. Nhưng trong những ngày giáp Tết này, út cũng “bận rộn” không kém gì người lớn chúng tôi. Sau khi bắc ghế quét mạng nhện và lau chùi trên trần, tôi sẽ cùng bé út nhận nhiệm vụ lau cửa kính. Tôi phụ trách mặt ngoài, út giành lau mặt trong. Đôi khi, út lại phải dừng tay khi có tiếng má từ chái bếp vọng ra: “Út ơi chạy sang bà Tư mua cho má hũ muối”, “Út ơi ra coi chừng đống mứt phơi ngoài sân kẻo mấy con mèo, con chó nó phá”.

Ba tôi – người đàn ông duy nhất trong nhà cũng không khỏi tất bật trước ngưỡng cửa năm mới. Ba hết khệ nệ bưng mấy chậu quất, cây mai ra ngoài sân chưng để “cho có không khí Tết” thì lại hì hục “tân trang” cho căn nhà. Trước Tết vài hôm là ba đã ra chợ mua nguyên liệu để sơn cánh cửa mới rồi đánh bóng mấy cái lư đồng. Cả căn nhà lúc ấy tràn ngập mùi Tết – mùi của những món mứt hay nồi bánh chưng thơm lừng tỏa ra từ chái bếp của má, mùi quần áo mới mà bé út để dành mặc trong ngày đầu khai niên, hay mùi sơn mới từ cánh cửa gỗ và mùi hoa thơm từ chậu mai trước sân của ba. Còn có mùi khói đốt đồng ám màu rơm rạ, mùi nhang trầm, nhang Thái, quyện hòa vào nhau như thể một khúc ca, báo hiệu một năm mới lại sắp đến.

Ấy vậy mà kể từ khi lên đại học rồi định cư nơi phố thị, tôi không còn nhiều dịp để cùng gia đình chuẩn bị cho tân niên như trước. Những ngày giáp Tết trong ký ức của tôi là lúc cả nhà ai cũng bận bịu và tất bật. Bây giờ ngẫm lại mới thấy, rõ là khi đó mệt đến thế, nhưng có lẽ ai cũng hân hoan, bởi những ngày cuối năm này mà không có việc gì làm thì đúng là một sự thiếu thốn lớn. Bao phần ý nghĩa, tinh túy của Tết dường như gói gọn trong những giọt mồ hôi, trong những phút giây sum vầy cùng nhau chuẩn bị cho năm mới. Nơi xứ người quạnh quẽ, nhìn gia đình người ta sum họp và vun vén cho Tết, tôi không khỏi chạnh lòng, cảm thấy lặng thinh giữa mênh mông nhớ thương.

Có lẽ vì vậy nên những ngày giáp Tết trong tôi lại mang một tư vị khác. Đây là lúc những đứa con xa quê như tôi cố gắng hoàn thành công việc cuối năm để sớm trở lại quê hương đoàn tụ với gia đình. Khi cuốn lịch của năm cũ được treo trên đầu tủ càng mỏng dần, nỗi niềm nao nức, mong ngóng về nhà của tôi lại như tỷ lệ nghịch mà không ngừng dày thêm, xao xuyến trong lòng mãi không thôi. 

Tết cận kề in hằn lên trán những đứa con xa xứ bao nỗi niềm lo toan mà cũng nao nức khó tả. Trong những ngày giáp Tết này, người thì nỗ lực sắp xếp hoặc vun vén để có được cái Tết sum vầy bên những người thân yêu. Người thì xếp hàng ở bến xe từ tờ mờ sáng, không khỏi lo lắng vì sợ chẳng còn vé để về nhà. Người thì tìm cách đem theo nhiều hành lý nhất có thể lên những chuyến xe hồi hương trải dài hai miền Nam – Bắc. Những gói quà, những bọc hành lý mà họ khệ nệ mang theo gói gọn bao tình cảm lẫn hương xuân nơi xứ người – thứ mà họ muốn đem về cho quê cha đất tổ.

 “Tụi nhỏ không biết, thật sự của Tết là bữa ba mươi này. Khi tụi nhỏ mặc bộ đồ mới đi khoe dài dài xóm, khi ba và anh tắm táp xong ra hàng ba ngơ ngẩn ngắm hoa sao nhái đốt lửa vàng run rẩy trước sân, khi má nhốt than trong những bếp lửa tàn, khi chị đứng chải tóc trước gương, thì Tết đã chớm hết, Mùng Một, Mùng Hai là Tết phai; Mùng Ba Mùng Bốn Tết tàn.

Tụi nhỏ không biết, mãi về sau, khi lớn lên, trong ký ức Tết ấu thơ, những ngày mùng rất nhạt, đơn điệu, chỉ chơi và chơi. Nhưng bữa ba mươi luôn sống động, lung linh những mồ hôi, những nụ cười, những khoan khoái, những ngọt ngào…” – Nguyễn Ngọc Tư.

Trong ký ức của tôi, có những hôm ba mươi cùng gia đình bận rộn nơi chái bếp sân nhà, cũng có những ngày giáp Tết khắc khoải mong ngóng, sớm được về lại nơi chôn rau cắt rốn để đoàn tụ cùng những người thân yêu.

CATHERINE

Đối với tôi, quãng thời gian ý nghĩa nhất trong năm không phải là những ngày mùng Một, mùng Hai Tết với chiếc áo dài thêu gấm rực rỡ hay những buổi du xuân, tụ tập, vui chơi cùng bạn bè mỗi độ xuân về. Mà đó là những ngày giáp Tết – khi ai cũng bận rộn, tất bật chuẩn bị, lo toan cho một năm mới sum vầy sắp sang.

Năm nào cũng vậy, trong những hôm cận kề tân niên này, mỗi người con đất Việt không khỏi “đầu tắt mặt tối” để vun vén, chuẩn bị cho ngày xuân khai niên sắp đến. Nhớ những năm còn chưa đi học xa, tôi thường cùng má đi chợ Tết, hết mua gà, trái cây, đồ cúng thì lại tỉ mẩn lựa chọn bộ váy mới cho bé út hoặc cái áo khoác mới cho ba. Hai má con khệ nệ xách một đống đồ lỉnh kỉnh về nhà. Lũ trẻ trong xóm không khỏi nhao nhao, mặt mũi đứa nào cũng tươi rói, vui như Tết.

Những ngày giáp Tết thuở đó còn là lúc tôi phụ má làm mứt gừng, mứt dừa và phơi đống mứt tắt lẫn củ kiệu ngoài sân nắng ươm vàng. Má tôi thì bận rộn hơn. Chái bếp với đủ đói no, cay đắng, ngọt bùi là “giang sơn” của má. Ở đó, má hết trông chừng nồi thịt kho măng, lại chuẩn bị cho mâm bàn cúng rước ông bà, rồi hì hục nơi chái bếp hiên sau bên nồi bánh chưng thơm phức.

Bình thường, bé út thường ra sân chơi nhảy lò cò, ô ăn quan cùng lũ trẻ trong xóm. Nhưng trong những ngày giáp Tết này, út cũng “bận rộn” không kém gì người lớn chúng tôi. Sau khi bắc ghế quét mạng nhện và lau chùi trên trần, tôi sẽ cùng bé út nhận nhiệm vụ lau cửa kính. Tôi phụ trách mặt ngoài, út giành lau mặt trong. Đôi khi, út lại phải dừng tay khi có tiếng má từ chái bếp vọng ra: “Út ơi chạy sang bà Tư mua cho má hũ muối”, “Út ơi ra coi chừng đống mứt phơi ngoài sân kẻo mấy con mèo, con chó nó phá”.

Ba tôi – người đàn ông duy nhất trong nhà cũng không khỏi tất bật trước ngưỡng cửa năm mới. Ba hết khệ nệ bưng mấy chậu quất, cây mai ra ngoài sân chưng để “cho có không khí Tết” thì lại hì hục “tân trang” cho căn nhà. Trước Tết vài hôm là ba đã ra chợ mua nguyên liệu để sơn cánh cửa mới rồi đánh bóng mấy cái lư đồng. Cả căn nhà lúc ấy tràn ngập mùi Tết – mùi của những món mứt hay nồi bánh chưng thơm lừng tỏa ra từ chái bếp của má, mùi quần áo mới mà bé út để dành mặc trong ngày đầu khai niên, hay mùi sơn mới từ cánh cửa gỗ và mùi hoa thơm từ chậu mai trước sân của ba. Còn có mùi khói đốt đồng ám màu rơm rạ, mùi nhang trầm, nhang Thái, quyện hòa vào nhau như thể một khúc ca, báo hiệu một năm mới lại sắp đến.

Ấy vậy mà kể từ khi lên đại học rồi định cư nơi phố thị, tôi không còn nhiều dịp để cùng gia đình chuẩn bị cho tân niên như trước. Những ngày giáp Tết trong ký ức của tôi là lúc cả nhà ai cũng bận bịu và tất bật. Bây giờ ngẫm lại mới thấy, rõ là khi đó mệt đến thế, nhưng có lẽ ai cũng hân hoan, bởi những ngày cuối năm này mà không có việc gì làm thì đúng là một sự thiếu thốn lớn. Bao phần ý nghĩa, tinh túy của Tết dường như gói gọn trong những giọt mồ hôi, trong những phút giây sum vầy cùng nhau chuẩn bị cho năm mới. Nơi xứ người quạnh quẽ, nhìn gia đình người ta sum họp và vun vén cho Tết, tôi không khỏi chạnh lòng, cảm thấy lặng thinh giữa mênh mông nhớ thương.

Có lẽ vì vậy nên những ngày giáp Tết trong tôi lại mang một tư vị khác. Đây là lúc những đứa con xa quê như tôi cố gắng hoàn thành công việc cuối năm để sớm trở lại quê hương đoàn tụ với gia đình. Khi cuốn lịch của năm cũ được treo trên đầu tủ càng mỏng dần, nỗi niềm nao nức, mong ngóng về nhà của tôi lại như tỷ lệ nghịch mà không ngừng dày thêm, xao xuyến trong lòng mãi không thôi. 

Tết cận kề in hằn lên trán những đứa con xa xứ bao nỗi niềm lo toan mà cũng nao nức khó tả. Trong những ngày giáp Tết này, người thì nỗ lực sắp xếp hoặc vun vén để có được cái Tết sum vầy bên những người thân yêu. Người thì xếp hàng ở bến xe từ tờ mờ sáng, không khỏi lo lắng vì sợ chẳng còn vé để về nhà. Người thì tìm cách đem theo nhiều hành lý nhất có thể lên những chuyến xe hồi hương trải dài hai miền Nam – Bắc. Những gói quà, những bọc hành lý mà họ khệ nệ mang theo gói gọn bao tình cảm lẫn hương xuân nơi xứ người – thứ mà họ muốn đem về cho quê cha đất tổ.

 “Tụi nhỏ không biết, thật sự của Tết là bữa ba mươi này. Khi tụi nhỏ mặc bộ đồ mới đi khoe dài dài xóm, khi ba và anh tắm táp xong ra hàng ba ngơ ngẩn ngắm hoa sao nhái đốt lửa vàng run rẩy trước sân, khi má nhốt than trong những bếp lửa tàn, khi chị đứng chải tóc trước gương, thì Tết đã chớm hết, Mùng Một, Mùng Hai là Tết phai; Mùng Ba Mùng Bốn Tết tàn.

Tụi nhỏ không biết, mãi về sau, khi lớn lên, trong ký ức Tết ấu thơ, những ngày mùng rất nhạt, đơn điệu, chỉ chơi và chơi. Nhưng bữa ba mươi luôn sống động, lung linh những mồ hôi, những nụ cười, những khoan khoái, những ngọt ngào…” – Nguyễn Ngọc Tư.

Trong ký ức của tôi, có những hôm ba mươi cùng gia đình bận rộn nơi chái bếp sân nhà, cũng có những ngày giáp Tết khắc khoải mong ngóng, sớm được về lại nơi chôn rau cắt rốn để đoàn tụ cùng những người thân yêu.

CATHERINE

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...