QUẦN ÁO CÓ THẬT SỰ PHÙ PHIẾM

QUẦN ÁO CÓ THẬT SỰ PHÙ PHIẾM

Một số người cho rằng, quần áo chỉ là một lớp vỏ bọc sáo rỗng, phù phiếm bên ngoài. Nhưng cũng có nhiều người, đặc biệt là phụ nữ, luôn ghi nhận tầm quan trọng của quần áo, cảm thấy quần áo không bao giờ là đủ. 

Họ thường phiền não vì “không có gì để mặc hết” dù cho tủ đồ của mình đã chật ních, chẳng còn chỗ chứa. Họ luôn chuẩn bị rất lâu, thậm chí thay hết bộ cánh này đến bộ cánh khác mỗi khi cần ra ngoài. Câu hỏi đặt ra là, quần áo có thật sự chỉ là một thứ phù phiếm bên ngoài hay không?

Để trả lời câu hỏi này, chúng ta hãy bắt đầu với cuốn sách “Người Ý đâu chỉ Ngọt ngào” của Raeleen D Agostino Mautner. Cuốn sách đã chỉ ra chín nguyên tắc cho một cuộc sống trọn vẹn của đất nước hình chiếc ủng. Trong đó, nguyên tắc thứ Sáu chính là: “Nỗ lực xuất hiện với hình ảnh tốt nhất của bản thân”.

Vì vậy, chăm chút cho hình ảnh bên ngoài, bao gồm cả chỉn chu trong cách ăn mặc không chỉ là một sự tôn trọng dành cho người đối diện, mà còn giúp bạn trở nên tự tin, vui vẻ và có nhiều cơ hội trong cuộc sống hơn.

Ngày nay, chúng ta vẫn thường đánh giá người khác thông qua trang phục. Nhìn thấy một người mặc suit, sơ vin thẳng tắp, chúng ta thường có xu hướng cho rằng đó là một người tri thức, đạo mạo, lao động nhàn nhã hoặc là nhân viên văn phòng. Một minh chứng khác là một cô gái mặc áo khoác da, quần jeans rách, mang giày đinh tán sẽ để lại ấn tượng cho những người xung quanh rằng đây là một cô nàng nổi loạn, cá tính

Trước khi có dịp tìm hiểu nhau rõ ràng, đến gần với “vẻ đẹp bên trong” của nhau hơn, chúng ta vẫn thường vô thức đánh giá nhau thông qua vẻ bên ngoài, và trang phục là một trong số đó. Chính vì vậy, nhiều người thường lựa chọn trang phục phù hợp, tương thích với hoàn cảnh và tính cách của bản thân mình.

Cũng vì lẽ này nên một bộ trang phục mới có thể cho ta một thân phận mới, biến ta thành một con người mới. Giống như tướng Patton từng nói: “Một người lính đi giày chỉ là một người lính. Nhưng khi đi bốt, anh ấy biến thành một chiến binh”. Tôi đã cảm nhận điều này rất rõ ràng trong một lần tham gia lễ hội văn hóa Nhật Bản. Khi ấy, tôi có dịp thử mặc Yukata, loại áo truyền thống của xứ sở hoa anh đào. Kiểu dáng của áo và guốc geta dùng để mang kèm đòi hỏi tôi phải đi những bước nhỏ, chậm rãi và khoan thai. Dường như không còn dáng vẻ vội vàng, hấp tấp thường ngày. Mọi cử động trong vô thức cũng trở nên nhã nhặn và duyên dáng hơn.

Trang phục không chỉ thay đổi cách nhìn nhận của người ngoài hoặc phong thái, cử chỉ của người mặc mà còn có thể ảnh hưởng đến khả năng tư duy. Các nhà tâm lý học nhận thức Hajo Adam và Adam Gakinksg đã đặt ra thuật ngữ “enclothed cognition” để định nghĩa hiện tượng này. Chỉ riêng việc áo khoác trắng của phòng thí nghiệm cũng khiến những người tham gia nghiên cứu tư duy và tập trung tốt hơn, chỉ mắc gần một nửa số lỗi so với nhóm người mặc trang phục đường phố. Điều này còn được chứng minh thông qua năm thực nghiệm của các tác giả Michael Slepian, Simon Ferber, Joshua Gold và Abraham Rutchick. Họ đưa ra kết luận: “Trang phục nghiêm túc không chỉ ảnh hưởng đến cách người khác nhìn nhận cá nhân và cách cá nhân nhìn nhận bản thân mà còn tác động đến việc ra quyết định thông qua những ảnh hưởng lên cách thức xử lý.”

Bàn về tác dụng thần kỳ này của trang phục, còn có câu chuyện của cô gái tên Hannah mà huấn luyện viên phong cách Stasia Savasuk đã đề cập thông qua bài phát biểu Tedx Talks mang tên “Ăn mặc để tự tin và hạnh phúc” của mình. Hannah là một bệnh nhân ung thư. Mỗi ngày, cô ấy lựa chọn những bộ trang phục mang hơi hướng mà mình muốn cảm nhận: dũng cảm, mạnh mẽ và khỏe khoắn. Mỗi ngày của Hannah đều bắt đầu với việc tự hỏi mình là ai, mình sẽ sống như thế nào trong hôm nay. Đa số những người chẩn đoán cùng thời điểm với Hannah đã qua đời trong vòng một năm sau đó. Nhưng hai năm đã trôi qua, Hannah vẫn tiếp tục sống và tận hưởng những niềm vui thường nhật. Cô tin rằng chính việc chủ động lựa chọn cách mình muốn đối diện mỗi ngày với căn bệnh ung thư quái ác đã khiến cô có thêm sức mạnh tinh thần và có thể tiếp tục sống cho đến ngày hôm nay.

Hannah là minh chứng sống cho câu nói của nhiếp ảnh gia nổi tiếng Bill Cunningham: “Thời trang chính là vỏ bọc sắt để đấu tranh với thực tại trong cuộc sống hàng ngày”. Bằng một cách kỳ diệu nào đó, trang phục giúp chúng ta lắng nghe và kết nối với bản thân mình, với con người ở bên trong chính mình nhiều hơn. Ăn mặc đẹp không chỉ giúp chúng ta xuất hiện với vẻ ngoài bắt mắt, mà còn cho ta cơ hội để tận hưởng những nhịp đập thời trang và sống cùng với cái tôi cá nhân, với những đam mê, mong muốn của bản thân mình. Stasia Savasuk đã đưa ra kết luận: “Phong cách không thật sự chỉ nói về trang phục. Nó là câu trả lời cho câu hỏi bên trong bạn là ai và bạn muốn thể hiện bản thân với thế giới thế nào.”

Michael Kors từng nói: “Quần áo cũng giống như một bữa ăn ngon, một bộ phim hay, một giai điệu tuyệt vời”. Với một số người, quần áo có thể không quan trọng. Nhưng với nhiều người khác, đầu tư vào quần áo giúp họ gặt hái niềm vui và lắng nghe những rung động ở bên trong bản thân. Chúng ta có quyền chăm sóc, chiều chuộng chính mình, xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp nhất để nhận lấy những điều tốt đẹp nhất. Nếu bạn cũng là một tín đồ thời trang, hãy cùng tôi trả lời câu hỏi mà Stasia Savasuk đã đặt ra cho mỗi người ở phần đầu trong bài diễn thuyết của mình: “Tôi là ai? Và tôi muốn xuất hiện trên thế giới như thế nào?”

Đọc giả có thể gửi chia sẻ câu hỏi, nhu cần tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

CATHERINE

Một số người cho rằng, quần áo chỉ là một lớp vỏ bọc sáo rỗng, phù phiếm bên ngoài. Nhưng cũng có nhiều người, đặc biệt là phụ nữ, luôn ghi nhận tầm quan trọng của quần áo, cảm thấy quần áo không bao giờ là đủ. 

Họ thường phiền não vì “không có gì để mặc hết” dù cho tủ đồ của mình đã chật ních, chẳng còn chỗ chứa. Họ luôn chuẩn bị rất lâu, thậm chí thay hết bộ cánh này đến bộ cánh khác mỗi khi cần ra ngoài. Câu hỏi đặt ra là, quần áo có thật sự chỉ là một thứ phù phiếm bên ngoài hay không?

Để trả lời câu hỏi này, chúng ta hãy bắt đầu với cuốn sách “Người Ý đâu chỉ Ngọt ngào” của Raeleen D Agostino Mautner. Cuốn sách đã chỉ ra chín nguyên tắc cho một cuộc sống trọn vẹn của đất nước hình chiếc ủng. Trong đó, nguyên tắc thứ Sáu chính là: “Nỗ lực xuất hiện với hình ảnh tốt nhất của bản thân”.

Vì vậy, chăm chút cho hình ảnh bên ngoài, bao gồm cả chỉn chu trong cách ăn mặc không chỉ là một sự tôn trọng dành cho người đối diện, mà còn giúp bạn trở nên tự tin, vui vẻ và có nhiều cơ hội trong cuộc sống hơn.

Ngày nay, chúng ta vẫn thường đánh giá người khác thông qua trang phục. Nhìn thấy một người mặc suit, sơ vin thẳng tắp, chúng ta thường có xu hướng cho rằng đó là một người tri thức, đạo mạo, lao động nhàn nhã hoặc là nhân viên văn phòng. Một minh chứng khác là một cô gái mặc áo khoác da, quần jeans rách, mang giày đinh tán sẽ để lại ấn tượng cho những người xung quanh rằng đây là một cô nàng nổi loạn, cá tính

Trước khi có dịp tìm hiểu nhau rõ ràng, đến gần với “vẻ đẹp bên trong” của nhau hơn, chúng ta vẫn thường vô thức đánh giá nhau thông qua vẻ bên ngoài, và trang phục là một trong số đó. Chính vì vậy, nhiều người thường lựa chọn trang phục phù hợp, tương thích với hoàn cảnh và tính cách của bản thân mình.

Cũng vì lẽ này nên một bộ trang phục mới có thể cho ta một thân phận mới, biến ta thành một con người mới. Giống như tướng Patton từng nói: “Một người lính đi giày chỉ là một người lính. Nhưng khi đi bốt, anh ấy biến thành một chiến binh”. Tôi đã cảm nhận điều này rất rõ ràng trong một lần tham gia lễ hội văn hóa Nhật Bản. Khi ấy, tôi có dịp thử mặc Yukata, loại áo truyền thống của xứ sở hoa anh đào. Kiểu dáng của áo và guốc geta dùng để mang kèm đòi hỏi tôi phải đi những bước nhỏ, chậm rãi và khoan thai. Dường như không còn dáng vẻ vội vàng, hấp tấp thường ngày. Mọi cử động trong vô thức cũng trở nên nhã nhặn và duyên dáng hơn.

Trang phục không chỉ thay đổi cách nhìn nhận của người ngoài hoặc phong thái, cử chỉ của người mặc mà còn có thể ảnh hưởng đến khả năng tư duy. Các nhà tâm lý học nhận thức Hajo Adam và Adam Gakinksg đã đặt ra thuật ngữ “enclothed cognition” để định nghĩa hiện tượng này. Chỉ riêng việc áo khoác trắng của phòng thí nghiệm cũng khiến những người tham gia nghiên cứu tư duy và tập trung tốt hơn, chỉ mắc gần một nửa số lỗi so với nhóm người mặc trang phục đường phố. Điều này còn được chứng minh thông qua năm thực nghiệm của các tác giả Michael Slepian, Simon Ferber, Joshua Gold và Abraham Rutchick. Họ đưa ra kết luận: “Trang phục nghiêm túc không chỉ ảnh hưởng đến cách người khác nhìn nhận cá nhân và cách cá nhân nhìn nhận bản thân mà còn tác động đến việc ra quyết định thông qua những ảnh hưởng lên cách thức xử lý.”

Bàn về tác dụng thần kỳ này của trang phục, còn có câu chuyện của cô gái tên Hannah mà huấn luyện viên phong cách Stasia Savasuk đã đề cập thông qua bài phát biểu Tedx Talks mang tên “Ăn mặc để tự tin và hạnh phúc” của mình. Hannah là một bệnh nhân ung thư. Mỗi ngày, cô ấy lựa chọn những bộ trang phục mang hơi hướng mà mình muốn cảm nhận: dũng cảm, mạnh mẽ và khỏe khoắn. Mỗi ngày của Hannah đều bắt đầu với việc tự hỏi mình là ai, mình sẽ sống như thế nào trong hôm nay. Đa số những người chẩn đoán cùng thời điểm với Hannah đã qua đời trong vòng một năm sau đó. Nhưng hai năm đã trôi qua, Hannah vẫn tiếp tục sống và tận hưởng những niềm vui thường nhật. Cô tin rằng chính việc chủ động lựa chọn cách mình muốn đối diện mỗi ngày với căn bệnh ung thư quái ác đã khiến cô có thêm sức mạnh tinh thần và có thể tiếp tục sống cho đến ngày hôm nay.

Hannah là minh chứng sống cho câu nói của nhiếp ảnh gia nổi tiếng Bill Cunningham: “Thời trang chính là vỏ bọc sắt để đấu tranh với thực tại trong cuộc sống hàng ngày”. Bằng một cách kỳ diệu nào đó, trang phục giúp chúng ta lắng nghe và kết nối với bản thân mình, với con người ở bên trong chính mình nhiều hơn. Ăn mặc đẹp không chỉ giúp chúng ta xuất hiện với vẻ ngoài bắt mắt, mà còn cho ta cơ hội để tận hưởng những nhịp đập thời trang và sống cùng với cái tôi cá nhân, với những đam mê, mong muốn của bản thân mình. Stasia Savasuk đã đưa ra kết luận: “Phong cách không thật sự chỉ nói về trang phục. Nó là câu trả lời cho câu hỏi bên trong bạn là ai và bạn muốn thể hiện bản thân với thế giới thế nào.”

Michael Kors từng nói: “Quần áo cũng giống như một bữa ăn ngon, một bộ phim hay, một giai điệu tuyệt vời”. Với một số người, quần áo có thể không quan trọng. Nhưng với nhiều người khác, đầu tư vào quần áo giúp họ gặt hái niềm vui và lắng nghe những rung động ở bên trong bản thân. Chúng ta có quyền chăm sóc, chiều chuộng chính mình, xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp nhất để nhận lấy những điều tốt đẹp nhất. Nếu bạn cũng là một tín đồ thời trang, hãy cùng tôi trả lời câu hỏi mà Stasia Savasuk đã đặt ra cho mỗi người ở phần đầu trong bài diễn thuyết của mình: “Tôi là ai? Và tôi muốn xuất hiện trên thế giới như thế nào?”

Đọc giả có thể gửi chia sẻ câu hỏi, nhu cần tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

CATHERINE

SANG CHẤN GẮN BÓ – CƠN ĐAU PHẢI CHỊU ĐỰNG MỘT MÌNH

Sang chấn gắn bó không chỉ đến từ những điều tồi tệ xảy ra với một đứa trẻ, mà còn đến từ những điều lẽ ra phải có nhưng đã không xảy ra: không ai dỗ dành khi trẻ hoảng sợ, không ai nhìn thấy nỗi đau, không ai giúp hệ thần kinh của trẻ quay trở lại trạng thái an toàn....

“NHỮNG ĐỨA TRẺ NGOAN” THỰC CHẤT LÀ PHÂN LY

“Những đứa trẻ ngoan” thường được người lớn khen ngợi vì biết nghe lời, không gây rắc rối, tự lập sớm và luôn cố gắng làm hài lòng người khác. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của tâm lý học sang chấn và gắn bó, nhiều biểu hiện “ngoan quá mức” thực chất có thể là dấu hiệu của...

LIỆU PHÁP TRỊ LIỆU HỆ THỐNG GIA ĐÌNH

Liệu pháp trị liệu hệ thống gia đình (Family Systems Therapy) là một hướng tiếp cận tâm lý nhìn con người như một phần của hệ thống các mối quan hệ, đặc biệt là gia đình. Thay vì chỉ tập trung vào triệu chứng của một cá nhân, liệu pháp này giúp khám phá cách những...

LÀM MỌI THỨ CHO NGƯỜI KHÁC NHƯNG BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH

Có những người luôn xuất hiện khi người khác cần. Họ lắng nghe, chăm sóc, hỗ trợ cảm xúc và cố gắng trở thành chỗ dựa cho mọi người xung quanh. Họ quen với việc cho đi đến mức đôi khi không còn nhận ra mình đã quá mệt. Nhưng khi ở một mình, họ thường cảm thấy trống...

TRẠNG THÁI “LIẾM VẾT THƯƠNG” TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN

Trong tự nhiên, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, nhiều loài động vật sẽ tìm nơi trú ẩn, nằm im, run cơ thể hoặc liếm vết thương của mình. Hành vi này không chỉ là chăm sóc cơ thể mà còn là cách hệ thần kinh quay trở về trạng thái an toàn sau sinh tồn. Trong trị liệu sang...

SANG CHẤN GẮN BÓ – CƠN ĐAU PHẢI CHỊU ĐỰNG MỘT MÌNH

Sang chấn gắn bó không chỉ đến từ những điều tồi tệ xảy ra với một đứa trẻ, mà còn đến từ những điều lẽ ra phải có nhưng đã không xảy ra: không ai dỗ dành khi trẻ hoảng sợ, không ai nhìn thấy nỗi đau, không ai giúp hệ thần kinh của trẻ quay trở lại trạng thái an toàn....

“NHỮNG ĐỨA TRẺ NGOAN” THỰC CHẤT LÀ PHÂN LY

“Những đứa trẻ ngoan” thường được người lớn khen ngợi vì biết nghe lời, không gây rắc rối, tự lập sớm và luôn cố gắng làm hài lòng người khác. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của tâm lý học sang chấn và gắn bó, nhiều biểu hiện “ngoan quá mức” thực chất có thể là dấu hiệu của...

LIỆU PHÁP TRỊ LIỆU HỆ THỐNG GIA ĐÌNH

Liệu pháp trị liệu hệ thống gia đình (Family Systems Therapy) là một hướng tiếp cận tâm lý nhìn con người như một phần của hệ thống các mối quan hệ, đặc biệt là gia đình. Thay vì chỉ tập trung vào triệu chứng của một cá nhân, liệu pháp này giúp khám phá cách những...

PHÂN LY SAU CÁI CHẾT CỦA CHA MẸ

Cái chết của cha mẹ không chỉ là một mất mát về mặt tình cảm. Với nhiều người, đặc biệt là những ai có sự gắn bó sâu hoặc từng trải qua sang chấn gia đình, đó còn là một cú sốc thần kinh làm thay đổi hoàn toàn cảm giác an toàn bên trong cơ thể. Sau mất mát ấy, nhiều...

LÀM MỌI THỨ CHO NGƯỜI KHÁC NHƯNG BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH

Có những người luôn xuất hiện khi người khác cần. Họ lắng nghe, chăm sóc, hỗ trợ cảm xúc và cố gắng trở thành chỗ dựa cho mọi người xung quanh. Họ quen với việc cho đi đến mức đôi khi không còn nhận ra mình đã quá mệt. Nhưng khi ở một mình, họ thường cảm thấy trống...