SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến đây, để được sống với ánh đèn neon màu nhiệm, và lướt cùng bạn bè qua những con phố không quen. Từ khi nào, Sài Gòn lại trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống là chính mình . Chắc do cuộc đời dâu bể vô thường, biết trọn đời là bao nhiêu thôi cứ yêu nhau trước đã, nên có người yêu vội vàng và cũng có kẻ sớm tan. 

Thành phố chẳng lặng yên

Còn nhớ, có lần mẹ dặn, Sài Gòn không như ở quê, dễ sa ngã và cũng dễ làm con người ta mông lung lắm. Có yêu thương nhau cũng phải giữ mình, đừng yêu quá rồi đâm khổ. Tuổi 20 ai cũng ngó lơ như thể may mắn sẽ thuộc về mình, đâu ai tính toán đến những bất hạnh khi yêu. Hải Âu cũng đã bắt đầu một tình yêu vô tư như thế. Nào ngờ, cô yêu nhầm một anh chàng gia trưởng, chỉ biết lo thân mình mà chẳng quan tâm đến tình yêu cô dành tặng. 

Hồi đó, cứ mỗi lần nghe Trọng Nghĩa tỏ tình “Em là một nửa của đời anh”, lòng con gái mới yêu như muốn trút cạn tim mình để tin anh tuyệt đối. Ra trường, cả hai chọn Sài Gòn lập nghiệp. Sau 14 tháng lấy nhau, lần đầu anh bảo chỉ là chút say nắng nhất thời với cô bạn đồng nghiệp khi đi công tác lâu ngày thiếu em. Ừ thì, trái tim con trai cô đơn lắm nên đàn bà dễ dàng cho qua khi va phải những phút yếu mềm, Hải Âu vội tin là tại mình tất cả. Trao hết bao dung và dặn lòng yêu thương lại nhằm tìm một đứa con hủ hỉ mà cũng chẳng đặng lòng. Thế rồi, hình như người ta cũng có thể sống với một nửa khác, mà chẳng phải là mình, cũng chẳng thấy dằn vặt hay xấu hổ. Những lần sau cũng thế, chới với giữa cuộc đời em còn biết đứng lên đi tiếp, còn chới với trong bẫy tình thì em chẳng thể cắt đứt cơn đau như cắt phăng một sợi dây diều chệch hướng.

Sài Gòn, một buổi chiều ướt át. Hải Âu lặng lẽ ký vào đơn ly hôn đưa về phía Nghĩa, chấm dứt những ngày ngỡ mình là một nửa của nhau. Sau bao năm tự dặn mình, dù khổ thế nào cũng ráng giữ chồng cho con nhưng sống giữa một thành phố chẳng có chút lặng yên này, lòng người cũng được nước lên tiếng. Giấc mơ chỉ nghiêng về một phía thì chẳng ngọt ngào nào có thể khỏa lấp được nỗi hy vọng không anh. Chịu đựng, hy sinh hay chấp nhận một cuộc tình hư hỏng là do mình chọn. Đứng lên, làm lại và đi tiếp như bao phụ nữ ngoài kia cũng là do nghị lực của mình. 

Sài Gòn có làm ta bỏ nhau?

Rời Phú Yên, bà Hoa và ông Qúy vào Sài Gòn định cư cùng gia đình hai người con lớn. Ngày trước, bà chỉ biết sống trong tiếng thở dài, lầm lũi; còn ông lúc nào cũng lớn tiếng ra uy. Rồi một ngày, bà cắn đắng phát hiện ông lăng nhăng ở ngoài mà cũng đâu dám nói. Ở cái xứ này thì đàn ông có quyền bỏ vợ chứ đàn bà như bà thì lấy cớ gì bỏ ông. Cũng bởi thị phi mà đàn bà khi lập gia đình phải học im lặng, giấu nước mắt sau vạt áo, cúi đầu chịu đựng vì một hạnh phúc vô hình. Thôi thì, đời bà chẳng phước phần gì nên cố sống cho con Cúc, thằng Nam an lòng.

Vào Sài Gòn, ông bà ở với con trai, còn cô Cúc vừa ly hôn với chồng nên ở riêng với con nhỏ. Lạ là, bà Hoa bắt đầu không nghe lời ông nữa. Bà muốn ông phải phụ việc nhà, không được lớn tiếng với bà trước mặt con cháu. Mỗi ngày, ông cũng phải biết nói vài câu yêu thương với bà để bù đắp lại những ngày tháng lạnh tanh ở quê. Nói vậy, nhưng ông Quý không chịu làm. Bà bỏ mặt ông và sang ở nhà con gái đến khi ông qua xin lỗi bà mới thôi. 

Bao người đàn bà ở đây làm được, sao mình lại không, cớ gì phải ở với một người đàn ông chẳng biết yêu thương mình. Bà bảo sống với ông Qúy chỉ vì nghĩa chứ tình nó mai một từ lâu lắm rồi. Ông chẳng xem ai ra gì ngoài bản thân. Đứa con trai lớn lên cũng giống cái tính “coi khinh đàn bà” của ông y hệt.

Để không ly hôn, ông Qúy chấp nhận thay đổi theo ý bà. Thằng con trai cũng bắt đầu biết nói những lời ngọt ngào với vợ. Ông Qúy còn miễn cưỡng và khó làm theo những mong mỏi của bà vì thói quen và sĩ diện nhưng nghĩ lại ông cũng không muốn sống một mình cũng bởi ông quen mùi bà bên cạnh. Bà chặt lưỡi, biết vậy mình vào Sài Gòn sớm hơn. Đời, đâu ai biết được khi nào là toại nguyên nên bà cũng bắt đầu hài lòng với hiện tại, nghĩ thế cho nhẹ lòng. 

Cớ sao phụ nữ phải cúi đầu, im lặng

Xã hội càng hiện đại, con người ta lại đòi hỏi nhiều hơn về tình yêu và sẽ tiếp tục kiếm tìm những  mối quan hệ mới ngập tràn hoa thơm, cỏ lạ. Rất ít có ai yêu một lần trong đời rồi lấy nhau và sống đến bạc đầu. Thế nên, ai trong chúng ta cũng ít nhất một lần nói lời chia tay người đã từng là “tình yêu của đời mình” để đi tìm một hạnh phúc mới. Khi đó, tổn thương, giận hờn, mất mát là điều không tránh khỏi.

Một cuộc tình đổ vỡ có thể để lại những dư chấn trong tâm hồn của kẻ ở, người đi. Nỗi đau có thể dai dẳng, kéo dài và đau hơn cả những vết cào trong lúc ái ân. Chẳng ai muốn đối mặt nhau, đạp đổ hết những kỉ niệm tốt đẹp nhất về nhau và kéo lê “người đã từng yêu” vào hố sâu tội lỗi để rồi cả hai vĩnh viễn lạc mất nhau.

Trái với đàn ông, nhiều đàn bà chọn im lặng trước một cuộc tình đã qua. Bởi nhiều lẽ, chắc do họ kín đáo, sống nội tâm và dè chừng hơn đàn ông hay cũng bởi đàn bà có thói quen giấu nỗi buồn, niềm vui riêng mình. Họ sợ thị phi, nên cứ đóng cửa lòng, dạy nhau, mà dạy mãi trái tim chẳng chịu ngủ yên. Họ sợ nỗi đau bị đánh giá nên mới không chia sẻ mà âm thầm chịu đựng. Đỗ hết hẩm hiu cho duyên phận xem ra đỡ phải thổn thức mà tìm chút bình yên cho mình.

Sài Gòn đâu có dạy hư ai. Đàn bà sống lâu ở phố này tự nhiên họ biết yêu lấy chính mình. Họ không vội vàng trách cứ hay đổ lỗi cho bản thân. Chính thái độ sống tích cực và khả năng chịu trách nhiệm với tin yêu giúp họ tái sinh sau những lần vấp ngã. Đàn bà xứ này truyền cảm hứng cho nhau, để thấy rằng dẫu con phố có dài, đường đời có lắm chông gai thì bóng đàn bà cũng chưa bao giờ đổ xuống tối thui và sâu thẳm như những miền đất khác. 

Nên dẫu Sài Gòn chật hẹp, cũng có bao ước mơ chắp cánh, trông về….

Đọc giả có thể gửi câu hỏi, chia sẻ, đặt lịch tham vấn đến chúng tôi qua email: ladiesofvietnam@gmail.com. Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

MIA NGUYỄN

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến đây, để được sống với ánh đèn neon màu nhiệm, và lướt cùng bạn bè qua những con phố không quen. Từ khi nào, Sài Gòn lại trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống là chính mình . Chắc do cuộc đời dâu bể vô thường, biết trọn đời là bao nhiêu thôi cứ yêu nhau trước đã, nên có người yêu vội vàng và cũng có kẻ sớm tan. 

Thành phố chẳng lặng yên

Còn nhớ, có lần mẹ dặn, Sài Gòn không như ở quê, dễ sa ngã và cũng dễ làm con người ta mông lung lắm. Có yêu thương nhau cũng phải giữ mình, đừng yêu quá rồi đâm khổ. Tuổi 20 ai cũng ngó lơ như thể may mắn sẽ thuộc về mình, đâu ai tính toán đến những bất hạnh khi yêu. Hải Âu cũng đã bắt đầu một tình yêu vô tư như thế. Nào ngờ, cô yêu nhầm một anh chàng gia trưởng, chỉ biết lo thân mình mà chẳng quan tâm đến tình yêu cô dành tặng. 

Hồi đó, cứ mỗi lần nghe Trọng Nghĩa tỏ tình “Em là một nửa của đời anh”, lòng con gái mới yêu như muốn trút cạn tim mình để tin anh tuyệt đối. Ra trường, cả hai chọn Sài Gòn lập nghiệp. Sau 14 tháng lấy nhau, lần đầu anh bảo chỉ là chút say nắng nhất thời với cô bạn đồng nghiệp khi đi công tác lâu ngày thiếu em. Ừ thì, trái tim con trai cô đơn lắm nên đàn bà dễ dàng cho qua khi va phải những phút yếu mềm, Hải Âu vội tin là tại mình tất cả. Trao hết bao dung và dặn lòng yêu thương lại nhằm tìm một đứa con hủ hỉ mà cũng chẳng đặng lòng. Thế rồi, hình như người ta cũng có thể sống với một nửa khác, mà chẳng phải là mình, cũng chẳng thấy dằn vặt hay xấu hổ. Những lần sau cũng thế, chới với giữa cuộc đời em còn biết đứng lên đi tiếp, còn chới với trong bẫy tình thì em chẳng thể cắt đứt cơn đau như cắt phăng một sợi dây diều chệch hướng.

Sài Gòn, một buổi chiều ướt át. Hải Âu lặng lẽ ký vào đơn ly hôn đưa về phía Nghĩa, chấm dứt những ngày ngỡ mình là một nửa của nhau. Sau bao năm tự dặn mình, dù khổ thế nào cũng ráng giữ chồng cho con nhưng sống giữa một thành phố chẳng có chút lặng yên này, lòng người cũng được nước lên tiếng. Giấc mơ chỉ nghiêng về một phía thì chẳng ngọt ngào nào có thể khỏa lấp được nỗi hy vọng không anh. Chịu đựng, hy sinh hay chấp nhận một cuộc tình hư hỏng là do mình chọn. Đứng lên, làm lại và đi tiếp như bao phụ nữ ngoài kia cũng là do nghị lực của mình. 

Sài Gòn có làm ta bỏ nhau?

Rời Phú Yên, bà Hoa và ông Qúy vào Sài Gòn định cư cùng gia đình hai người con lớn. Ngày trước, bà chỉ biết sống trong tiếng thở dài, lầm lũi; còn ông lúc nào cũng lớn tiếng ra uy. Rồi một ngày, bà cắn đắng phát hiện ông lăng nhăng ở ngoài mà cũng đâu dám nói. Ở cái xứ này thì đàn ông có quyền bỏ vợ chứ đàn bà như bà thì lấy cớ gì bỏ ông. Cũng bởi thị phi mà đàn bà khi lập gia đình phải học im lặng, giấu nước mắt sau vạt áo, cúi đầu chịu đựng vì một hạnh phúc vô hình. Thôi thì, đời bà chẳng phước phần gì nên cố sống cho con Cúc, thằng Nam an lòng.

Vào Sài Gòn, ông bà ở với con trai, còn cô Cúc vừa ly hôn với chồng nên ở riêng với con nhỏ. Lạ là, bà Hoa bắt đầu không nghe lời ông nữa. Bà muốn ông phải phụ việc nhà, không được lớn tiếng với bà trước mặt con cháu. Mỗi ngày, ông cũng phải biết nói vài câu yêu thương với bà để bù đắp lại những ngày tháng lạnh tanh ở quê. Nói vậy, nhưng ông Quý không chịu làm. Bà bỏ mặt ông và sang ở nhà con gái đến khi ông qua xin lỗi bà mới thôi. 

Bao người đàn bà ở đây làm được, sao mình lại không, cớ gì phải ở với một người đàn ông chẳng biết yêu thương mình. Bà bảo sống với ông Qúy chỉ vì nghĩa chứ tình nó mai một từ lâu lắm rồi. Ông chẳng xem ai ra gì ngoài bản thân. Đứa con trai lớn lên cũng giống cái tính “coi khinh đàn bà” của ông y hệt.

Để không ly hôn, ông Qúy chấp nhận thay đổi theo ý bà. Thằng con trai cũng bắt đầu biết nói những lời ngọt ngào với vợ. Ông Qúy còn miễn cưỡng và khó làm theo những mong mỏi của bà vì thói quen và sĩ diện nhưng nghĩ lại ông cũng không muốn sống một mình cũng bởi ông quen mùi bà bên cạnh. Bà chặt lưỡi, biết vậy mình vào Sài Gòn sớm hơn. Đời, đâu ai biết được khi nào là toại nguyên nên bà cũng bắt đầu hài lòng với hiện tại, nghĩ thế cho nhẹ lòng. 

Cớ sao phụ nữ phải cúi đầu, im lặng

Xã hội càng hiện đại, con người ta lại đòi hỏi nhiều hơn về tình yêu và sẽ tiếp tục kiếm tìm những  mối quan hệ mới ngập tràn hoa thơm, cỏ lạ. Rất ít có ai yêu một lần trong đời rồi lấy nhau và sống đến bạc đầu. Thế nên, ai trong chúng ta cũng ít nhất một lần nói lời chia tay người đã từng là “tình yêu của đời mình” để đi tìm một hạnh phúc mới. Khi đó, tổn thương, giận hờn, mất mát là điều không tránh khỏi.

Một cuộc tình đổ vỡ có thể để lại những dư chấn trong tâm hồn của kẻ ở, người đi. Nỗi đau có thể dai dẳng, kéo dài và đau hơn cả những vết cào trong lúc ái ân. Chẳng ai muốn đối mặt nhau, đạp đổ hết những kỉ niệm tốt đẹp nhất về nhau và kéo lê “người đã từng yêu” vào hố sâu tội lỗi để rồi cả hai vĩnh viễn lạc mất nhau.

Trái với đàn ông, nhiều đàn bà chọn im lặng trước một cuộc tình đã qua. Bởi nhiều lẽ, chắc do họ kín đáo, sống nội tâm và dè chừng hơn đàn ông hay cũng bởi đàn bà có thói quen giấu nỗi buồn, niềm vui riêng mình. Họ sợ thị phi, nên cứ đóng cửa lòng, dạy nhau, mà dạy mãi trái tim chẳng chịu ngủ yên. Họ sợ nỗi đau bị đánh giá nên mới không chia sẻ mà âm thầm chịu đựng. Đỗ hết hẩm hiu cho duyên phận xem ra đỡ phải thổn thức mà tìm chút bình yên cho mình.

Sài Gòn đâu có dạy hư ai. Đàn bà sống lâu ở phố này tự nhiên họ biết yêu lấy chính mình. Họ không vội vàng trách cứ hay đổ lỗi cho bản thân. Chính thái độ sống tích cực và khả năng chịu trách nhiệm với tin yêu giúp họ tái sinh sau những lần vấp ngã. Đàn bà xứ này truyền cảm hứng cho nhau, để thấy rằng dẫu con phố có dài, đường đời có lắm chông gai thì bóng đàn bà cũng chưa bao giờ đổ xuống tối thui và sâu thẳm như những miền đất khác. 

Nên dẫu Sài Gòn chật hẹp, cũng có bao ước mơ chắp cánh, trông về….

Đọc giả có thể gửi câu hỏi, chia sẻ, đặt lịch tham vấn đến chúng tôi qua email: ladiesofvietnam@gmail.com. Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

MIA NGUYỄN

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...