TRẢ ANH VỀ VỢ CŨ

TRẢ ANH VỀ VỢ CŨ

 

Màu nắng hạ của miền Nam năm nay vẫn chói chang như bao năm trước. Phả vào khoảng không vô tận là tiếng thở dài giữa hai người đàn bà nhìn nhau nghẹn đắng. Chị đến để trả anh về với vợ cũ; còn chị, chắc sẽ nằm lại ở đâu đó, chầm chậm bước qua cánh cửa cuộc đời. Anh vẫn đa tình như cũ, chẳng những còn yêu vợ con, anh còn nhín chút tình cho chị. Dẫu muốn lo cho người đàn bà đến sau đến tàn hơi nhưng đó chỉ là chút lòng thương hại. Vì lẽ, anh chưa bao giờ yêu ai một cách chân thành.

Bị lấy mất chồng mà chẳng biết “thưa” ai!

Nhớ năm đó, ngày Thu Thảo lấy Đạt cũng là lúc cái thai trong bụng được 3 tháng. Cả hai quen nhau qua lời giới thiệu bạn bè. Cô sinh viên trường đại học Cần Thơ phải lòng anh chàng làm nghề du lịch, đi sớm về khuya nhưng được cái khéo ăn nói, còn thêm vui tính. Nên dù biết nhiều người nói ra, Thảo vẫn chọn.

Có lần Đạt bảo anh thích tự do, không muốn có con, cũng không muốn đăng ký kết hôn vì anh nghĩ tờ giấy kết hôn cũng chẳng thể ràng buộc hai người một khi không còn tình cảm. Sống với nhau chẳng cần giấy tờ, Thảo chỉ cần mỗi đứa con làm niềm an ủi. Đôi lần Thảo chạnh lòng khi ngó ngang thấy nhà trống hoác, nghĩ thầm lúc đó chắc anh cũng đang say sưa với khách hàng, với những cung đường dài bất tận, cho thỏa nỗi lòng phiêu bạt bốn phương. 

Khi con trai tròn 10 tuổi, anh về bảo với Thảo anh đã phải lòng người đàn bà khác, rằng anh sẽ theo cô ấy sang định cư ở nước ngoài. Vậy là, sống với anh ngần ấy năm trời, tự dưng anh về nói bỏ rơi hai mẹ con. Thảo chới với, chẳng có hôn thú nên biết “thưa” ai lấy mất chồng mình bây giờ! Có lẽ, Thảo chỉ là một trong những bến đỗ tạm thời trên cung đường kiếm tìm hạnh phúc của anh. Trách mình đàn bà cả tin, hay thôi cứ để anh đi mà lo cho tương lai sự nghiệp. Sau này, anh còn có cái lo lại cho con. 

Ngày anh đi, Thảo chẳng dám ra tiễn, sợ vợ anh la rồi làm khổ anh khi về lại quê nhà. Cũng mong hết tình còn nghĩa, mong một ngày nỗi nhớ cha con sẽ níu anh quay về với nơi anh đã từng bỏ quên trong ký ức. Còn Thảo, phận đàn bà đã lỡ nên cứ ở vậy, trông chờ…

Em trả anh về với vợ cũ

Giấc mộng năm nào không ngờ lại thành sự thật. Cuối cùng, Đạt cũng đã đặt chân đến đất Mỹ. Bỏ rơi cái nghèo ở lại, rồi ướn mình theo tiếng gọi kim tiền. Quen Kim Anh từ khi cả hai còn làm chung công ty lữ hành. Biết cô hết mực yêu anh và sẽ đi định cư nên Đạt dựa vào cô như một sự bù đắp. Cả thời xuân sắc, Kim Anh cố gắng gầy dựng sự nghiệp đến nỗi chẳng có chút duyên để dành. Đến khi có vốn trong tay thì giật mình đã ở cái tuổi bốn mươi tròn trĩnh. Nhiều khi sợ cô đơn, thèm một ai ở bên cạnh vỗ về, hờn dỗi lúc trống trải; nên gặp Đạt cô đã phải lòng. 

Mặc cho anh có vợ con ở quê, cô tự nhủ hôn nhân kia có hôn thú đâu nên đến sau hay trước cũng chỉ là một khoảnh khắc. Ai lo được cho anh toại lòng thì mới đáng được yêu quý và trân trọng. Bỏ hết lại phía sau, Kim Anh muốn mang anh đi thật xa để không còn nhớ nhung gì đến hình bóng cũ. Cũng để cô không còn nhiều tư lự mà chấp vá cho nỗi niềm riêng của mình được tròn đầy viên mãn.  

Đứa con gái chào đời không lâu thì Đạt bắt đầu hết mặn nồng với gia đình nhỏ của mình. Dường như, anh thấm thía cái nhọc nhằn nơi đất khách. Những mộng tưởng năm xưa bị đời thật xua tan. Cảnh anh phải gồng mình kiếm tiền trả tiền thuê nhà, cùng tiếng khóc con nít lúc nửa đêm làm anh chán ngán. Anh ước gì mình được tự do thêm lần nữa, ước gì anh được ly hôn để sống cuộc đời mình muốn. Bởi anh chỉ tin vào tình yêu bản thân chứ chẳng tin vào thứ tình nhập nhằng của bất kỳ ai khác.

Ngày Kim Anh phát hiện ra mình chỉ sống được thêm 1 năm nữa, cô lẳng lặng để anh về với vợ cũ. Cũng từ ngày đó, Đạt như con chim sổ lồng, anh được sống cuộc đời anh thích. Anh bảo sẽ về thăm con trai và bù đắp lại cho Thảo. Ngày Kim Anh gặp Thảo cũng là ngày cô cảm thấy nhẹ lòng vì được nói ra những nỗi đau trong lòng một nỗi đau của người đàn bà khác. Sau đó không lâu, Kim Anh ra đi trong tiếng nấc dài mặn chát, một mình, hiu quạnh trên đất khách, quê người.

Tình yêu đến từ một phía chẳng bền lâu như ta nghĩ

Phụ nữ Việt Nam đến nay vẫn còn ràng buộc mình với rất nhiều bổn phận, trách nhiệm. Mọi người cứ nghĩ sau khi kết hôn tình yêu sẽ trọn vẹn, và sẽ không có bất cứ thay đổi nào. Nhưng khi tuổi thanh xuân qua đi, những lo toan vất vả làm người đàn bà không còn đủ hấp dẫn để yêu và đòi được yêu. Thoáng chốc, họ quên đi bản thân và hi sinh quyền lợi của mình để làm một người vợ, người mẹ. Và rồi, không ai khác chính họ lại trở thành cái bóng phía sau lưng người chồng hơn là một người bạn đời thong dong đi bên cạnh.

Yêu là một cảm xúc tuyệt vời, không ai ngăn được trái tim khi yêu và cũng chẳng thể nào gượng ép bản thân ta phải yêu một ai đó. Để đi đến được hôn nhân và sống hạnh phúc với nhau suốt đời thì cần có sự gắn bó từ hai phía. Một khi hôn nhân không bắt đầu từ tình yêu thì những bộn bề, gió giông sẽ mang về muôn ngàn những đau khổ cho người đã hết lòng yêu và hy sinh cho một người chưa bao giờ có đủ yêu thương dành cho mình.

Cả Thảo và Kim Anh đều yêu một chàng trai chẳng yêu mình. Anh yêu bản thân nhiều hơn gia đình, vợ con thì lấy đâu san sẻ. Những trắc trở trước khi lấy nhau đã là cơn ác mộng đeo bám hai người đàn bà cho đến tận sau này. Một người đàn ông yêu thích tự do, không muốn có con và không tin vào tờ giấy đăng ký kết hôn, vậy hỏi xem anh có tin vào tình yêu đôi lứa hay không? 

Phụ nữ chúng ta thường “ảo tưởng” đàn ông sẽ thay đổi sau khi kết hôn, nhưng rồi càng hi vọng chúng ta lại càng thất vọng và chán nản. Một khi chồng bạn đã “mở bài” cho bạn thấy con người và cá tính thật của anh thì bạn sẽ khó có thể trách anh phản bội vì anh có bảo là tin vào hôn nhân đâu! Hạnh phúc với anh là những đam mê, là nhu cầu giải trí cùng sự phiêu lưu, mới mẻ. Còn hạnh phúc của hai người đàn bà là một mái ấm gia đình cùng những tin yêu thì chưa bao giờ họ nằm trên cùng một chiến tuyến.

Cơn say nắng của một người đàn ông cùng sự tính toan đã khiến kịch bản cuộc đời của hai người đàn bà hoàn toàn thay đổi. Sự tham lam và không dứt khoát của đàn ông đã khiến một người phụ nữ phải đợi chờ đến sức cùng lực kiệt. Và người còn lại cũng chẳng khá hơn gì khi biết rõ anh chỉ lợi dụng cô xuất ngoại, để rồi cả đời cô phải dằn vặt vì làm kẻ thứ ba.  

Vậy nên, nếu muốn yêu một người hơn cả bản thân mình và nếu điều đó làm cho bạn hạnh phúc thì hãy chọn một người thực sự xứng đáng với tình yêu ấy. Yêu ta hay yêu người đều do phụ nữ chọn lựa? Đừng để đến một ngày bạn nhận ra tất cả thời gian, sức lực, vẻ đẹp, thanh xuân của chính mình đã bị đánh mất; mà tất cả những thứ đó thì đáng giá hơn gấp vạn lần so với một gã đàn ông chẳng thể dành thời gian và thương yêu cho bạn một cách chân thành. 

Đọc giả có thể gửi chia sẻ câu hỏi, nhu cần tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

MIA

Màu nắng hạ của miền Nam năm nay vẫn chói chang như bao năm trước. Phả vào khoảng không vô tận là tiếng thở dài giữa hai người đàn bà nhìn nhau nghẹn đắng. Chị đến để trả anh về với vợ cũ; còn chị, chắc sẽ nằm lại ở đâu đó, chầm chậm bước qua cánh cửa cuộc đời. Anh vẫn đa tình như cũ, chẳng những còn yêu vợ con, anh còn nhín chút tình cho chị. Dẫu muốn lo cho người đàn bà đến sau đến tàn hơi nhưng đó chỉ là chút lòng thương hại. Vì lẽ, anh chưa bao giờ yêu ai một cách chân thành.

Bị lấy mất chồng mà chẳng biết “thưa” ai!

Nhớ năm đó, ngày Thu Thảo lấy Đạt cũng là lúc cái thai trong bụng được 3 tháng. Cả hai quen nhau qua lời giới thiệu bạn bè. Cô sinh viên trường đại học Cần Thơ phải lòng anh chàng làm nghề du lịch, đi sớm về khuya nhưng được cái khéo ăn nói, còn thêm vui tính. Nên dù biết nhiều người nói ra, Thảo vẫn chọn.

Có lần Đạt bảo anh thích tự do, không muốn có con, cũng không muốn đăng ký kết hôn vì anh nghĩ tờ giấy kết hôn cũng chẳng thể ràng buộc hai người một khi không còn tình cảm. Sống với nhau chẳng cần giấy tờ, Thảo chỉ cần mỗi đứa con làm niềm an ủi. Đôi lần Thảo chạnh lòng khi ngó ngang thấy nhà trống hoác, nghĩ thầm lúc đó chắc anh cũng đang say sưa với khách hàng, với những cung đường dài bất tận, cho thỏa nỗi lòng phiêu bạt bốn phương. 

Khi con trai tròn 10 tuổi, anh về bảo với Thảo anh đã phải lòng người đàn bà khác, rằng anh sẽ theo cô ấy sang định cư ở nước ngoài. Vậy là, sống với anh ngần ấy năm trời, tự dưng anh về nói bỏ rơi hai mẹ con. Thảo chới với, chẳng có hôn thú nên biết “thưa” ai lấy mất chồng mình bây giờ! Có lẽ, Thảo chỉ là một trong những bến đỗ tạm thời trên cung đường kiếm tìm hạnh phúc của anh. Trách mình đàn bà cả tin, hay thôi cứ để anh đi mà lo cho tương lai sự nghiệp. Sau này, anh còn có cái lo lại cho con. 

Ngày anh đi, Thảo chẳng dám ra tiễn, sợ vợ anh la rồi làm khổ anh khi về lại quê nhà. Cũng mong hết tình còn nghĩa, mong một ngày nỗi nhớ cha con sẽ níu anh quay về với nơi anh đã từng bỏ quên trong ký ức. Còn Thảo, phận đàn bà đã lỡ nên cứ ở vậy, trông chờ…

Em trả anh về với vợ cũ

Giấc mộng năm nào không ngờ lại thành sự thật. Cuối cùng, Đạt cũng đã đặt chân đến đất Mỹ. Bỏ rơi cái nghèo ở lại, rồi ướn mình theo tiếng gọi kim tiền. Quen Kim Anh từ khi cả hai còn làm chung công ty lữ hành. Biết cô hết mực yêu anh và sẽ đi định cư nên Đạt dựa vào cô như một sự bù đắp. Cả thời xuân sắc, Kim Anh cố gắng gầy dựng sự nghiệp đến nỗi chẳng có chút duyên để dành. Đến khi có vốn trong tay thì giật mình đã ở cái tuổi bốn mươi tròn trĩnh. Nhiều khi sợ cô đơn, thèm một ai ở bên cạnh vỗ về, hờn dỗi lúc trống trải; nên gặp Đạt cô đã phải lòng. 

Mặc cho anh có vợ con ở quê, cô tự nhủ hôn nhân kia có hôn thú đâu nên đến sau hay trước cũng chỉ là một khoảnh khắc. Ai lo được cho anh toại lòng thì mới đáng được yêu quý và trân trọng. Bỏ hết lại phía sau, Kim Anh muốn mang anh đi thật xa để không còn nhớ nhung gì đến hình bóng cũ. Cũng để cô không còn nhiều tư lự mà chấp vá cho nỗi niềm riêng của mình được tròn đầy viên mãn.  

Đứa con gái chào đời không lâu thì Đạt bắt đầu hết mặn nồng với gia đình nhỏ của mình. Dường như, anh thấm thía cái nhọc nhằn nơi đất khách. Những mộng tưởng năm xưa bị đời thật xua tan. Cảnh anh phải gồng mình kiếm tiền trả tiền thuê nhà, cùng tiếng khóc con nít lúc nửa đêm làm anh chán ngán. Anh ước gì mình được tự do thêm lần nữa, ước gì anh được ly hôn để sống cuộc đời mình muốn. Bởi anh chỉ tin vào tình yêu bản thân chứ chẳng tin vào thứ tình nhập nhằng của bất kỳ ai khác.

Ngày Kim Anh phát hiện ra mình chỉ sống được thêm 1 năm nữa, cô lẳng lặng để anh về với vợ cũ. Cũng từ ngày đó, Đạt như con chim sổ lồng, anh được sống cuộc đời anh thích. Anh bảo sẽ về thăm con trai và bù đắp lại cho Thảo. Ngày Kim Anh gặp Thảo cũng là ngày cô cảm thấy nhẹ lòng vì được nói ra những nỗi đau trong lòng một nỗi đau của người đàn bà khác. Sau đó không lâu, Kim Anh ra đi trong tiếng nấc dài mặn chát, một mình, hiu quạnh trên đất khách, quê người.

Tình yêu đến từ một phía chẳng bền lâu như ta nghĩ

Phụ nữ Việt Nam đến nay vẫn còn ràng buộc mình với rất nhiều bổn phận, trách nhiệm. Mọi người cứ nghĩ sau khi kết hôn tình yêu sẽ trọn vẹn, và sẽ không có bất cứ thay đổi nào. Nhưng khi tuổi thanh xuân qua đi, những lo toan vất vả làm người đàn bà không còn đủ hấp dẫn để yêu và đòi được yêu. Thoáng chốc, họ quên đi bản thân và hi sinh quyền lợi của mình để làm một người vợ, người mẹ. Và rồi, không ai khác chính họ lại trở thành cái bóng phía sau lưng người chồng hơn là một người bạn đời thong dong đi bên cạnh.

Yêu là một cảm xúc tuyệt vời, không ai ngăn được trái tim khi yêu và cũng chẳng thể nào gượng ép bản thân ta phải yêu một ai đó. Để đi đến được hôn nhân và sống hạnh phúc với nhau suốt đời thì cần có sự gắn bó từ hai phía. Một khi hôn nhân không bắt đầu từ tình yêu thì những bộn bề, gió giông sẽ mang về muôn ngàn những đau khổ cho người đã hết lòng yêu và hy sinh cho một người chưa bao giờ có đủ yêu thương dành cho mình.

Cả Thảo và Kim Anh đều yêu một chàng trai chẳng yêu mình. Anh yêu bản thân nhiều hơn gia đình, vợ con thì lấy đâu san sẻ. Những trắc trở trước khi lấy nhau đã là cơn ác mộng đeo bám hai người đàn bà cho đến tận sau này. Một người đàn ông yêu thích tự do, không muốn có con và không tin vào tờ giấy đăng ký kết hôn, vậy hỏi xem anh có tin vào tình yêu đôi lứa hay không? 

Phụ nữ chúng ta thường “ảo tưởng” đàn ông sẽ thay đổi sau khi kết hôn, nhưng rồi càng hi vọng chúng ta lại càng thất vọng và chán nản. Một khi chồng bạn đã “mở bài” cho bạn thấy con người và cá tính thật của anh thì bạn sẽ khó có thể trách anh phản bội vì anh có bảo là tin vào hôn nhân đâu! Hạnh phúc với anh là những đam mê, là nhu cầu giải trí cùng sự phiêu lưu, mới mẻ. Còn hạnh phúc của hai người đàn bà là một mái ấm gia đình cùng những tin yêu thì chưa bao giờ họ nằm trên cùng một chiến tuyến.

Cơn say nắng của một người đàn ông cùng sự tính toan đã khiến kịch bản cuộc đời của hai người đàn bà hoàn toàn thay đổi. Sự tham lam và không dứt khoát của đàn ông đã khiến một người phụ nữ phải đợi chờ đến sức cùng lực kiệt. Và người còn lại cũng chẳng khá hơn gì khi biết rõ anh chỉ lợi dụng cô xuất ngoại, để rồi cả đời cô phải dằn vặt vì làm kẻ thứ ba.  

Vậy nên, nếu muốn yêu một người hơn cả bản thân mình và nếu điều đó làm cho bạn hạnh phúc thì hãy chọn một người thực sự xứng đáng với tình yêu ấy. Yêu ta hay yêu người đều do phụ nữ chọn lựa? Đừng để đến một ngày bạn nhận ra tất cả thời gian, sức lực, vẻ đẹp, thanh xuân của chính mình đã bị đánh mất; mà tất cả những thứ đó thì đáng giá hơn gấp vạn lần so với một gã đàn ông chẳng thể dành thời gian và thương yêu cho bạn một cách chân thành. 

Đọc giả có thể gửi chia sẻ câu hỏi, nhu cần tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

 MIA

TRẢ ANH VỀ VỢ CŨ

  Màu nắng hạ của miền Nam năm nay vẫn chói chang như bao năm trước. Phả vào khoảng không vô tận là tiếng thở dài giữa hai người đàn bà nhìn nhau nghẹn đắng. Chị đến để trả anh về với vợ cũ; còn chị, chắc sẽ nằm lại ở đâu đó, chầm chậm bước qua cánh cửa cuộc đời....

SAO ANH YÊU BÚP BÊ HƠN EM

Một thế giới không có sự tưởng tượng sẽ vô cùng tẻ nhạt, đặc biệt đối với đời sống gối chăn. Tâm trí con người có khả năng nghĩ ra những tưởng tượng sâu sắc có thể khiến tình dục trở thành một trong những khía cạnh quan trọng và tuyệt vời nhất trong cuộc sống. Trên...

YÊU TA HAY YÊU NGƯỜI

  Cả hai người con gái ấy đều yêu anh. Và cả hai đều là người anh đã từng hẹn hứa khi theo đuổi. Một cô gái hiền lành, mong manh như sương mai, gia đình có điều kiện, đã đặt tình cảm và hi vọng ở bên cạnh anh suốt quãng thời gian đôi mươi của thời con gái. Một cô...

CHỒNG VÀ GÁI CAVE

Bạn đọc Chồng em thích đi ra ngoài chơi với gái cave, khi về nhà hay cáu gắt chửi vợ, không quan tâm đến gia đình. Em kết hôn được 8 năm, có 2 con.  Khoảng 2,3 tháng nay tối nào chồng em cũng đi ra ngoài chơi một mình, em bảo cho em hoặc con đi cùng thì tỏ ra cáu gắt...

NHỮNG KIỂU ĐÀN ÔNG KHÔNG NÊN LẤY

  Chung thân đại sự là chuyện trọng đại của đời người, không thể qua loa tùy tiện, càng không thể mãi nhẫn nhịn, cam chịu một kẻ không xứng đáng. Trước khi bàn chuyện trăm năm với một ai, bạn hãy tự đặt ra câu hỏi xem, kết hôn với người đó có khiến cuộc sống của...

YÊU GIẢ

Tình yêu đôi lứa phải đến từ hai phía và phải xuất phát từ tình cảm chân thành, chứ không phải đến với nhau bởi sự lợi dụng. Tưởng cột chặt đời nhau bằng sự tính toan nhưng sau mỗi giấc mộng khó thành, lòng người ai cũng trở nên nặng trĩu. Yêu mà sao ai cũng có bí mật...

ĐÊM CHẦU MƯA

  Sau đêm hôm qua, lão quay lại hành trình côi cút của mình khi người bạn “cùng giường” qua đời và được gửi vào chùa siêu độ. Tối nay lão mua về một chén cơm trắng và một cái trứng gà luộc gọi là có chút lòng tiễn bạn lên đường. Dẫu sao thì ở con phố này, dưới...

BẠN CÓ THỤ ĐỘNG KHI YÊU

Là phụ nữ, đã bao giờ bạn tự hỏi mình có quá thụ động trong mối quan hệ với chàng hay không. Một số phụ nữ quá thụ động trong mối quan hệ của họ vì nhiều lý do. Một trong những lý do phổ biến chính là vì họ sợ phải nói lên chính kiến của bản thân và một lý do khác là...

DÙNG CÔ ĐỘC ĐỂ XOA DỊU NỖI CÔ ĐƠN

  Đôi khi, chúng ta gặp khó khăn trong việc làm chủ và định hướng mối quan hệ của mình với người khác, cũng như mối quan hệ của mình với chính mình. Chúng ta dựng nên một cộng đồng với những mối quan hệ xung quanh để đối phó với những vấn đề nội tại, trong bản...

NHỮNG CƠN GIÔNG THÁNG BẢY

Những cơn giông tháng bảy âm hung hãn lướt qua thành phố, hả hê nhìn mọi thứ đang vật vã trong gió mưa. Nó đi ngang qua các tuyến phố, từng nhánh cây to nhỏ bị bẻ gãy, thảng thốt rơi xuống đường, đè bẹp những khối sắt thép bóng bẩy đang sợ sệt di chuyển trong mớ hỗn...

Chia sẻ với bạn