THƯƠNG CHO ROI CHO VỌT

THƯƠNG CHO ROI CHO VỌT

 

Đã tự bao giờ người Việt mình có câu “ Thương cho roi cho vọt” hay “Uốn cây từ thuở còn non – Dạy con từ thuở con còn lên ba” nên không ít cha mẹ đã không ngần ngại dùng đòn roi như một cách để răn dạy con cái biết nề nếp, vâng lời.

Chẳng ai quan tâm đến sức khỏe tinh thần của trẻ, chẳng ai chịu lắng nghe hay quan sát xem con mình tính khí thế nào để chọn ra phương pháp nuôi dạy đúng cách. Chính lối mòn trong tư duy, suy nghĩ bảo thủ hay đúng hơn là cách giáo dưỡng áp đặt, hà khắc, cổ vũ cho bạo lực được truyền từ đời này sang đời khác khiến nhiều thế hệ trẻ con sinh ra đã phải chịu vô số tổn thương và muôn vàng các sang chấn tâm lý khó mà chữa lành được.

Năm 4 tuổi bé Hùng bị cha dùng đũa bếp đánh túi bụi vô mình cháu, đau quá cháu nằm quằn quại dưới chân cha, vết bầm hằn trên lưng trên bụng tới 5, 6 ngày mới hết. Mẹ cháu không dám can ngăn vì việc dạy con là của cha, bé không nghe lời và bướng nên mẹ để cha dạy. Nhờ vậy mà bé Hùng sợ cha hơn cả. Mỗi lần bị đánh, đêm xuống Hùng ngủ bị giật mình, hay khóc, rồi rất dễ nổi cáu với bạn bè, với cả mẹ và em gái.

Còn bé Mai thì bị mẹ và cả cha đánh từ khoảng 2,3 tuổi vì hay khóc, tính khí thất thường, hay đánh em, hay làm hỏng đồ trong nhà. Cha mẹ lấy lý do là “bé xấu tính” nên đánh cho chừa. Hầu như ngày nào cháu cũng bị đánh, giờ bé đã bắt đầu đi học nhưng trong đầu của cháu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn, ngủ dù cháu không đói và đã ngủ rất nhiều. Mỗi khi nhắc bé làm việc gì, phải tới 5,7 lần bé mới chịu đứng dậy hoặc bị đánh mới làm theo.

Có những đứa trẻ sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh về thể chất nhưng lại bị “khuyết tật về tâm hồn” do cách nuôi dạy đầy bạo lực hoặc thiếu sự yêu thương, chỉ quan tâm đến vật chất mà quên đi trẻ con cũng cần tình yêu và sự tôn trọng của cha mẹ.

Sử dụng bạo lực để dạy con thể hiện sự bất lực của những người làm cha làm mẹ. Bạo lực sẽ gieo vào đầu của trẻ những kiểu suy nghĩ và hành vi sai lệch rằng các bé có thể sử dụng bạo lực với người khác giống như cha mẹ đã từng làm với mình.

Từ lúc chào đời, trẻ con không hề giống nhau, mỗi đứa trẻ sẽ có tính cách, cá tính, tâm hồn và sở hữu những đặc trưng rất riêng biệt được kế thừa từ chính cha mẹ và ông bà của chúng. Chính vì thế tính khí bẩm sinh cộng hưởng với môi trường nuôi dưỡng sẽ tạo nên nhân cách của một đứa trẻ và điều đó hình thành từ trước khi đứa trẻ đó bước vào tuổi trưởng thành.

Tính khí của trẻ khi mới sinh ra

Theo các nghiên cứu thì tâm lý của trẻ khi mới sinh ra sẽ thuộc về một trong những tính khí sau: Dễ chịu – Trung lập – Khó chìu. Mỗi tính khí sẽ có một cách nuôi dạy, thương yêu, kỷ luật, thưởng phạt khác nhau nhưng trên tất cả phải là sự tôn trọng về sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của trẻ.

Một bé “dễ chịu” sẽ hòa đồng rất nhanh, từ nhỏ bé sẽ rất dễ, không quấy khóc hay khó chịu. Với bé có tính khí “trung lập” đôi khi hơi quấy, khó ăn, ngủ, buồn khóc nên cha mẹ cần sự kiên nhẫn trong chuyện giáo dưỡng, nhưng các bé cũng khá dễ và hiền lành. Riêng với các bé “khó chiều” thì tính khí từ lúc lọt lòng đã rất nóng nảy, nhiều năng lượng, khó ăn khó ngủ, lớn lên một chút các bé sẽ rất nhạy cảm, khó thích nghi và khá ương ngạnh nên cần có cha mẹ hiểu chuyện, cách nuôi dạy phải công bằng, khen phạt kèm theo lý do.

Nếu cha mẹ sử dụng “nắm đấm” để răng dạy con thì hầu như vô hiệu và phản tác dụng vì các bé có tính khí trung lập và khó chiều sẽ càng thu mình lại, nhút nhát, lãnh đạm, đa sầu, thiếu tự tin hoặc là trở nên hung bạo, khó tính, cục cằn, thô lỗ và độc ác khi trưởng thành.

Tất cả những tính khí trên hoàn toàn là bình thường, chúng ta sinh ra không ai được chọn phần tính khí của mình, nó là do quá trình hình thành phát triển của hệ thống não bộ trong bào thai, có khi là do di truyền từ cha mẹ. Thế nên, đừng so sánh con mình với những trẻ khác, cũng đừng quá khắt khe và chọn hướng “bạo lực” để răng đe con vì chẳng khác nào cha mẹ lại “đổ thêm dầu vào lửa”, điều này sẽ gây ra những hậu quả vô cùng nặng nề trong việc hình thành và phát triển nhân cách, giá trị bản thân của trẻ.

John Watson – nhà tâm lý học vĩ đại nhưng cũng đầy tai tiếng, cha đẻ của thuyết hành vi – người luôn sử dụng các trẻ em mồ côi để tiến hành nghiên cứu đã từng phát biểu rằng “Hãy cho tôi một tá trẻ sơ sinh khỏe mạnh, có hình thể tốt, tôi đảm bảo đào tạo chúng trở thành bất kỳ loại chuyên gia nào tôi có thể như bác sĩ, luật sư, nghệ sĩ , thương gia và ngay cả người ăn xin, kẻ trộm, và cả những kẻ tàn độc nhất…”.

Vậy nên, việc nuôi dạy trẻ chưa bao giờ là dễ dàng, để trẻ trở thành người tốt hay kẻ xấu là do chính cách nuôi dạy của cha mẹ. Để cho con mình phát triển toàn diện thì chính cha mẹ phải là những người có đời sống tinh thần ổn định, hiểu tâm lý của trẻ, nói không với bạo lực, và biết cách nuôi dạy trẻ hợp lý.

Lá thư của người bà bất lực

Bé Linh sinh ra đã rất khó nuôi, hay khóc và lớn lên thì cáu gắt, cư xử bốc đồng nên bé hay bị cha cháu đánh. Cha cháu là một người rất hung dữ, cái gì cũng đánh, cũng quát và nạt cháu. Một lần bé nằm không chịu ngủ, cha cầm cái chổi lông gà đánh túi bụi vào người cháu, mẹ cháu phải dẫn cháu chạy trốn. Phản ứng của bé là rất sợ cha nhưng bé không biết kiểm soát được hành vi của mình, ngày càng trở nên thất thường hung bạo như người cha, bé đánh em của mình và độc ác với vật nuôi trong nhà. Khi cháu giận thì cháu không còn sợ ai dù bình thường cháu rất sợ cha mẹ. Có lần cháu đánh em rất thô bạo, hỏi ra thì cháu trả lời là thấy em nó đau thì cháu rất vui.

Như đã chia sẻ tính khí khó chiều của bé Linh là tự nhiên và hình thành từ khi bé mới chào đời do vậy cha mẹ phải chọn cách giáo dục dân chủ nghĩa là có yêu thương, có thưởng phạt để hạn chế tính bốc đồng nhưng phải giải thích cho bé hiểu lý do tại sao.

Tránh tuyệt đối không được dùng bạo lực đối với những trẻ như bé Linh vì điều đó sẽ làm bé hoảng sợ, ngủ không ngon giấc, lo âu, trầm cảm, ghét bỏ bản thân mình, sợ đi học, giận dữ một cách vô cớ, rối loạn nhân cách, cảm xúc và hành vi, không thích giao tiếp xã hội, tự làm đau bản thân hoặc có suy nghĩ hành vi tự tử…

Hậu quả để lại là rất nặng nề, nếu bà và mẹ cháu biết cháu bị bạo hành nhưng không can ngăn hoặc có ý là dung dưỡng cho hành đồng bạo hành đó của người cha thì vô tình bà cháu cũng tiếp tay cho cái xấu, đẩy bé vào bước đường cùng của sự bất hạnh. Vết thương tâm lý sẽ không bao giờ có cơ hội lành lại, cha bé và cả những người trong gia đình đã và đang gieo vào tâm hồn bé sự lạnh lùng, vô cảm, cuồng bạo và vô tình hay cố ý đẩy bé trở thành những kẻ bất kham, những tội phạm học đường và của xã hội sau này.

Điều mà bà cháu có thể làm giúp cháu là cho mẹ cháu đọc bài viết này, sau đó gọi số hotline 111 để được hỗ trợ, hoặc nhờ đến Hội phụ nữ, chính quyền địa phương can thiệp càng sớm càng tốt. Nên tách cháu Linh khỏi tình huống, sự kiện và người cha đã bạo hành cháu. Cháu Linh cần được ở trong môi trường an toàn,  cạnh những người cháu tin yêu để phục hồi, điều này giúp cháu bớt cảm thấy cô đơn và được bảo vệ.

Có thể vết thương của bé sẽ lành nhưng bé sẽ không thể nào hoàn toàn hồn nhiên, vô tư như những đứa trẻ khác. Vết thương cũng như những vết sẹo trong tâm hồn sẽ còn mãi. Điều đó sẽ luôn ám ảnh, khiến bé khó có được một cuộc sống yên ổn, ảnh hưởng rất nhiều đến hạnh phúc cá nhân và sự  lựa chọn người bạn đời sau này.

Càng trì hoãn, càng thờ ơ thì hậu quả càng tệ, có khi cái giá phải trả là mạng sống của đứa trẻ. Song song đó cha mẹ cháu Linh cũng cần gặp các chuyên viên tham vấn tâm lý hoặc tham gia vào những lớp hỗ trợ kỹ năng nuôi dạy trẻ để có các biện pháp xử lý khủng hoảng và nuôi dưỡng trẻ một cách hợp lý.

MIA

Đã tự bao giờ người Việt mình có câu “ Thương cho roi cho vọt” hay “Uốn cây từ thuở còn non – Dạy con từ thuở con còn lên ba” nên không ít cha mẹ đã không ngần ngại dùng đòn roi như một cách để răn dạy con cái biết nề nếp, vâng lời.

Chẳng ai quan tâm đến sức khỏe tinh thần của trẻ, chẳng ai chịu lắng nghe hay quan sát xem con mình tính khí thế nào để chọn ra phương pháp nuôi dạy đúng cách. Chính lối mòn trong tư duy, suy nghĩ bảo thủ hay đúng hơn là cách giáo dưỡng áp đặt, hà khắc, cổ vũ cho bạo lực được truyền từ đời này sang đời khác khiến nhiều thế hệ trẻ con sinh ra đã phải chịu vô số tổn thương và muôn vàng các sang chấn tâm lý khó mà chữa lành được.

Năm 4 tuổi bé Hùng bị cha dùng đũa bếp đánh túi bụi vô mình cháu, đau quá cháu nằm quằn quại dưới chân cha, vết bầm hằn trên lưng trên bụng tới 5, 6 ngày mới hết. Mẹ cháu không dám can ngăn vì việc dạy con là của cha, bé không nghe lời và bướng nên mẹ để cha dạy. Nhờ vậy mà bé Hùng sợ cha hơn cả. Mỗi lần bị đánh, đêm xuống Hùng ngủ bị giật mình, hay khóc, rồi rất dễ nổi cáu với bạn bè, với cả mẹ và em gái.

Còn bé Mai thì bị mẹ và cả cha đánh từ khoảng 2,3 tuổi vì hay khóc, tính khí thất thường, hay đánh em, hay làm hỏng đồ trong nhà. Cha mẹ lấy lý do là “bé xấu tính” nên đánh cho chừa. Hầu như ngày nào cháu cũng bị đánh, giờ bé đã bắt đầu đi học nhưng trong đầu của cháu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn, ngủ dù cháu không đói và đã ngủ rất nhiều. Mỗi khi nhắc bé làm việc gì, phải tới 5,7 lần bé mới chịu đứng dậy hoặc bị đánh mới làm theo.

Có những đứa trẻ sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh về thể chất nhưng lại bị “khuyết tật về tâm hồn” do cách nuôi dạy đầy bạo lực hoặc thiếu sự yêu thương, chỉ quan tâm đến vật chất mà quên đi trẻ con cũng cần tình yêu và sự tôn trọng của cha mẹ.

Sử dụng bạo lực để dạy con thể hiện sự bất lực của những người làm cha làm mẹ. Bạo lực sẽ gieo vào đầu của trẻ những kiểu suy nghĩ và hành vi sai lệch rằng các bé có thể sử dụng bạo lực với người khác giống như cha mẹ đã từng làm với mình.

Từ lúc chào đời, trẻ con không hề giống nhau, mỗi đứa trẻ sẽ có tính cách, cá tính, tâm hồn và sở hữu những đặc trưng rất riêng biệt được kế thừa từ chính cha mẹ và ông bà của chúng. Chính vì thế tính khí bẩm sinh cộng hưởng với môi trường nuôi dưỡng sẽ tạo nên nhân cách của một đứa trẻ và điều đó hình thành từ trước khi đứa trẻ đó bước vào tuổi trưởng thành.

Tính khí của trẻ khi mới sinh ra

Theo các nghiên cứu thì tâm lý của trẻ khi mới sinh ra sẽ thuộc về một trong những tính khí sau: Dễ chịu – Trung lập – Khó chìu. Mỗi tính khí sẽ có một cách nuôi dạy, thương yêu, kỷ luật, thưởng phạt khác nhau nhưng trên tất cả phải là sự tôn trọng về sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của trẻ.

Một bé “dễ chịu” sẽ hòa đồng rất nhanh, từ nhỏ bé sẽ rất dễ, không quấy khóc hay khó chịu. Với bé có tính khí “trung lập” đôi khi hơi quấy, khó ăn, ngủ, buồn khóc nên cha mẹ cần sự kiên nhẫn trong chuyện giáo dưỡng, nhưng các bé cũng khá dễ và hiền lành. Riêng với các bé “khó chiều” thì tính khí từ lúc lọt lòng đã rất nóng nảy, nhiều năng lượng, khó ăn khó ngủ, lớn lên một chút các bé sẽ rất nhạy cảm, khó thích nghi và khá ương ngạnh nên cần có cha mẹ hiểu chuyện, cách nuôi dạy phải công bằng, khen phạt kèm theo lý do.

Nếu cha mẹ sử dụng “nắm đấm” để răng dạy con thì hầu như vô hiệu và phản tác dụng vì các bé có tính khí trung lập và khó chiều sẽ càng thu mình lại, nhút nhát, lãnh đạm, đa sầu, thiếu tự tin hoặc là trở nên hung bạo, khó tính, cục cằn, thô lỗ và độc ác khi trưởng thành.

Tất cả những tính khí trên hoàn toàn là bình thường, chúng ta sinh ra không ai được chọn phần tính khí của mình, nó là do quá trình hình thành phát triển của hệ thống não bộ trong bào thai, có khi là do di truyền từ cha mẹ. Thế nên, đừng so sánh con mình với những trẻ khác, cũng đừng quá khắt khe và chọn hướng “bạo lực” để răng đe con vì chẳng khác nào cha mẹ lại “đổ thêm dầu vào lửa”, điều này sẽ gây ra những hậu quả vô cùng nặng nề trong việc hình thành và phát triển nhân cách, giá trị bản thân của trẻ.

John Watson – nhà tâm lý học vĩ đại nhưng cũng đầy tai tiếng, cha đẻ của thuyết hành vi – người luôn sử dụng các trẻ em mồ côi để tiến hành nghiên cứu đã từng phát biểu rằng “Hãy cho tôi một tá trẻ sơ sinh khỏe mạnh, có hình thể tốt, tôi đảm bảo đào tạo chúng trở thành bất kỳ loại chuyên gia nào tôi có thể như bác sĩ, luật sư, nghệ sĩ , thương gia và ngay cả người ăn xin, kẻ trộm, và cả những kẻ tàn độc nhất…”.

Vậy nên, việc nuôi dạy trẻ chưa bao giờ là dễ dàng, để trẻ trở thành người tốt hay kẻ xấu là do chính cách nuôi dạy của cha mẹ. Để cho con mình phát triển toàn diện thì chính cha mẹ phải là những người có đời sống tinh thần ổn định, hiểu tâm lý của trẻ, nói không với bạo lực, và biết cách nuôi dạy trẻ hợp lý.

Lá thư của người bà bất lực

Bé Linh sinh ra đã rất khó nuôi, hay khóc và lớn lên thì cáu gắt, cư xử bốc đồng nên bé hay bị cha cháu đánh. Cha cháu là một người rất hung dữ, cái gì cũng đánh, cũng quát và nạt cháu. Một lần bé nằm không chịu ngủ, cha cầm cái chổi lông gà đánh túi bụi vào người cháu, mẹ cháu phải dẫn cháu chạy trốn. Phản ứng của bé là rất sợ cha nhưng bé không biết kiểm soát được hành vi của mình, ngày càng trở nên thất thường hung bạo như người cha, bé đánh em của mình và độc ác với vật nuôi trong nhà. Khi cháu giận thì cháu không còn sợ ai dù bình thường cháu rất sợ cha mẹ. Có lần cháu đánh em rất thô bạo, hỏi ra thì cháu trả lời là thấy em nó đau thì cháu rất vui.

Như đã chia sẻ tính khí khó chiều của bé Linh là tự nhiên và hình thành từ khi bé mới chào đời do vậy cha mẹ phải chọn cách giáo dục dân chủ nghĩa là có yêu thương, có thưởng phạt để hạn chế tính bốc đồng nhưng phải giải thích cho bé hiểu lý do tại sao.

Tránh tuyệt đối không được dùng bạo lực đối với những trẻ như bé Linh vì điều đó sẽ làm bé hoảng sợ, ngủ không ngon giấc, lo âu, trầm cảm, ghét bỏ bản thân mình, sợ đi học, giận dữ một cách vô cớ, rối loạn nhân cách, cảm xúc và hành vi, không thích giao tiếp xã hội, tự làm đau bản thân hoặc có suy nghĩ hành vi tự tử…

Hậu quả để lại là rất nặng nề, nếu bà và mẹ cháu biết cháu bị bạo hành nhưng không can ngăn hoặc có ý là dung dưỡng cho hành đồng bạo hành đó của người cha thì vô tình bà cháu cũng tiếp tay cho cái xấu, đẩy bé vào bước đường cùng của sự bất hạnh. Vết thương tâm lý sẽ không bao giờ có cơ hội lành lại, cha bé và cả những người trong gia đình đã và đang gieo vào tâm hồn bé sự lạnh lùng, vô cảm, cuồng bạo và vô tình hay cố ý đẩy bé trở thành những kẻ bất kham, những tội phạm học đường và của xã hội sau này.

Điều mà bà cháu có thể làm giúp cháu là cho mẹ cháu đọc bài viết này, sau đó gọi số hotline 111 để được hỗ trợ, hoặc nhờ đến Hội phụ nữ, chính quyền địa phương can thiệp càng sớm càng tốt. Nên tách cháu Linh khỏi tình huống, sự kiện và người cha đã bạo hành cháu. Cháu Linh cần được ở trong môi trường an toàn,  cạnh những người cháu tin yêu để phục hồi, điều này giúp cháu bớt cảm thấy cô đơn và được bảo vệ.

Có thể vết thương của bé sẽ lành nhưng bé sẽ không thể nào hoàn toàn hồn nhiên, vô tư như những đứa trẻ khác. Vết thương cũng như những vết sẹo trong tâm hồn sẽ còn mãi. Điều đó sẽ luôn ám ảnh, khiến bé khó có được một cuộc sống yên ổn, ảnh hưởng rất nhiều đến hạnh phúc cá nhân và sự  lựa chọn người bạn đời sau này.

Càng trì hoãn, càng thờ ơ thì hậu quả càng tệ, có khi cái giá phải trả là mạng sống của đứa trẻ. Song song đó cha mẹ cháu Linh cũng cần gặp các chuyên viên tham vấn tâm lý hoặc tham gia vào những lớp hỗ trợ kỹ năng nuôi dạy trẻ để có các biện pháp xử lý khủng hoảng và nuôi dưỡng trẻ một cách hợp lý.

MIA 

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...