NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ THÍCH ĐÙA VỚI LỬA

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ THÍCH ĐÙA VỚI LỬA

 

Có lẽ chỉ vì quá cô đơn nên người ta mới thèm một hơi ấm bên cạnh, hay cũng bởi cô đơn nên ta mới buồn buồn, long đong như những con thiêu thân vô định chẳng mãi may lao theo những vầng sáng mập mờ dẫu biết rằng nơi ấy chưa bao giờ là lối thoát. 

Khi người đàn bà được nuôi dưỡng trong tuyệt vọng cũng vậy, có người thì muốn thoát ra khỏi cuộc sống buồn tẻ hằng ngày để được hưởng chút ảo diệu; có người lại tự tin rằng mình có thể sống trên tình yêu, kiểm soát được người mình yêu; có người lại không cần biết đúng sai miễn là cứ thỏa mãn cái Tôi của mình là đủ. 

Họ chẳng buông thả, họ đang muốn chứng minh cho bản thân mình khôn khéo và bản lĩnh. Họ giữ lề giữ lối trong mối giao thương hằng ngày cho đến khi cánh cửa phòng khép lại thì những bí mật lại ùa về loang lổ, bất an. Những người đàn bà thích đùa với lửa rồi cuối cùng chỉ còn lại một mình, không tình yêu và trơ trọi như chính “đam mê” của họ vậy.

“Cưới thử” một lần mới biết đau khổ thế nào?

Sau một cuộc tình “khắc cốt ghi tâm” nhưng bị người yêu phản bội, Quyên dần mất hết hy vọng vào tình yêu. Đàn bà tuổi 30 cứ ngỡ mọi thứ đã an bày, chẳng muốn ai bước vào làm xáo trộn hay cướp  đi tự do của bản thân. Cô quyết định cứ thế mà độc thân suốt đời nếu không tìm được một người đàn ông nào khiến cô rung động.

Nhưng bố mẹ Quyên lại không nghĩ vậy. Ông bà lúc nào cũng lo lắng, càm ràm: “Con gái bằng tuổi mày người ta cho bố mẹ bế hai ba đứa cháu rồi, giờ không lấy chồng đến lúc bố mẹ chết thì ở với ai?”. Từ mềm mỏng thuyết phục cho đến kiên quyết cự tuyệt nhưng bố mẹ cô chưa bao giờ chịu an tâm.

Nhìn hai mái đầu bạc phơ vì tuổi già, nhìn ánh mắt mỏi mòn nỗi ước ao muôn đời không đổi “lo dựng vợ gả chồng cho con rồi mới lo yên ổn cho mình” của cha mẹ mà thương mà đắng. Thế là Quyên quyết định đi xem mắt.

Buổi đầu hẹn hò, cô đánh phủ đầu anh bằng cách nói ra sự thật: “ Em đến đây chỉ vì cha mẹ. Em muốn tự do, em không thích ràng buộc bản thân bởi hôn nhân. Mong anh hiểu.

Và thật bất ngờ Cường có cùng tư tưởng, hoàn cảnh giống như Quyên. Năm nay anh 37 tuổi cũng không thích ràng buộc, không thích quá gần gũi với ai nên gặp Quyên anh như cởi lòng. Anh bảo chúng ta có thể thử bắt đầu như hai người bạn để hiểu nhau và biết đâu có thể cùng nhau chung sống sau này. 

Rồi mẹ cô thủ thỉ động viên: “Con cũng không ghét nó đúng không? Vậy hai đứa thử xem, ngày xưa bố mẹ cũng có yêu đâu mà vẫn cưới. Sống với nhau lâu chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm thôi con”.

Không nghĩ ngợi gì nhiều Quyên và Cường bắt đầu “thử” một đám cưới không tình yêu vì cha mẹ. Và cứ thế họ trở thành những người thân thuộc trong cùng một mái nhà nhưng đêm về thì tâm trí mỗi người một nơi như hai bờ đại dương sâu thẳm.

Sau 4 năm lấy Cường, anh vẫn vậy chỉ có Quyên là thay đổi. Cô cảm thấy chênh vênh, cô đơn và tẻ nhạt trong chính lựa chọn của mình. Rồi cô bắt đầu rung động với một người đàn ông khác.

Mảnh giấy hôn thú như sợi dây xích cứ thế cột chặt cuộc đời cô không lối thoát. Đến giờ cô mới nhận ra, chưa bao giờ cô sống cho riêng mình, hạnh phúc là một sự lựa chọn vậy mà đã bao lần cô chọn sai. Cô ước gì mình chưa bao giờ “cưới thử”, cô ước gì mình được một lần yêu lại. Nhưng rồi chính cô cũng không đủ can đảm để bắt đầu lại từ đầu vì còn bố mẹ, còn anh, còn đứa con trai bé bỏng trên tay, còn cái tuổi “lỡ thì” đầy thị phi níu kéo.

Vậy mới thấy, việc yêu một người đã là rất khó, huống chi sống chung và kết hôn với một người về lâu dài còn khó gấp trăm ngàn lần. Trong hôn nhân nếu ta không mở lòng, chẳng ai muốn trao đổi, cảm thông, lắng nghe và thấu hiểu thì sẽ chẳng thể “một lòng một dạ” đi với nhau đến cuối đời.

Phiêu lưu với ái tình chính là mình đang đùa với lửa

Phương Mai năm nay 40 tuổi, có hai con trai hiện đang độc thân, và độc lập cả về kinh tế. Cô gặp Bảo được 1 năm nay. Anh là một thương gia vừa ly hôn với vợ và kém Mai 4 tuổi. Cả hai đồng ý không kết hôn nhưng sẽ luôn dành thời gian cho nhau, chia sẻ với nhau tất cả mọi bí mật. Họ hứa không bao giờ giấu diếm mà luôn tôn trọng tự do, sự thoải mái cũng như sẵn sàng làm cho nhau thỏa mãn. 

Mai đẹp và trẻ hơn tuổi của cô rất nhiều. Thêm sự khéo léo, cởi mở, và biết cách chăm sóc gia đình càng làm Bảo mê cô như điếu đỗ. Vốn tính ngay thẳng và không thích che giấu, anh hay chia sẻ những sở thích cá nhân như là bên cạnh Mai anh thích có thêm một cô gái “phục vụ” mình. Thế là cô giận dỗi rồi lại tò mò muốn biết cô gái anh thích trông thế nào, cách anh phản ứng với cô ấy ra sao và cách anh yêu cả hai khác nhau như thế nào?

Càng yêu Mai lại càng muốn nắm bắt tâm lý người mình yêu ngay cả những mộng ước khó thành nhất. Cũng vì yêu anh mà cô đã sắp xếp một buổi hẹn hò ba người như món quà dành cho người đàn ông cô thương yêu nhất.

Lúc đầu Bảo cự tuyệt vì anh cho rằng tình yêu không phải trò đùa, đều đó không nên diễn ra, sao yêu mà lại có những suy nghĩ điên khùng như vậy, rằng cô sẽ ghen và ghét anh đến phát khiếp.

Bỏ qua mọi lời cảnh báo, Mai giả vờ như chẳng chuyện gì xảy ra. Việc đó, ngoài thỏa mãn mong muốn thầm kín nhất của Bảo, nó còn giúp cả hai không còn sự nghi kỵ nào. Tình yêu chân thành là phải tin tưởng tuyệt đối và giúp nhau đạt được sự thỏa mãn riêng tư nhất. 

Nghe có vẻ thiêng liêng và mầu nhiệm, Bảo bị Mai thuyết phục. Đêm hôm đó cả ba gặp nhau tại khách sạn. Trong men say, cuộc tình tay ba phút chốc trở nên đầy mê hoặc, rộn ràng và có phần khiên cưỡng. 

Mùi của người đàn ông quen thuộc; mùi của những lọn tóc bồng bềnh, của da thịt người con gái xa lạ; mùi ngà ngà say mà sao Mai lại tỉnh đến bất ngờ. Cứ thế cô chứng kiến cảnh Bảo hồ hởi, mạnh mẽ như một con thú hoang sổng chuồng bên người phụ nữ khác. Từ giây phút đó, cô thấy mình như bị bỏ rơi – bơ vơ và đơn độc trong chính trò chơi tình ái do mình tạo ra.

Những ngày tiếp theo, Mai cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên cạnh Bảo cô như một pho tượng. Người đàn ông cô yêu cũng cảm thấy vô cùng tội lỗi khi nghĩ về những hình ảnh trước đây nhưng giờ thì đã quá muộn bởi tình dục chưa bao giờ nên là một trò thử để làm vui lòng người bên cạnh. 

Nói gì trong những rủi may của hạnh phúc lứa đôi 

Tình cảm không phải là một canh bạc mà chúng ta có thể đem ra đặt cược rồi hững hờ mong chờ bình yên đến. Huống chi tình yêu và cả tình dục buộc bạn phải suy nghĩ, chịu trách nhiệm với lựa chọn của đời mình. Một cuộc tình không thành công cũng sẽ là “bi kịch” cho rất nhiều người trong cuộc.

Phụ nữ một khi không còn tin vào tình yêu nghĩa là bạn chọn sống với cái bóng của dĩ vãng cho đến ngày bạn gặp người làm bạn rung động trở lại. Người đàn ông đó như cái phao cứu rỗi cuộc đời bạn trong cơn “bĩ cực”. Bạn chấp nhận lấy anh hay làm mọi thứ vì anh mà chưa bao giờ bạn bỏ rơi quá khứ, một lần nữa bạn lại lầm lỗi với “thương yêu”.

Có lẽ những tổn thương của cuộc tình “khắc cốt ghi tâm” kia đã khiến cho Quyên khó mở lòng yêu lại từ đầu nên mới lận đận lao đao tìm lối thoát khi “cưới thử”. Hay như suy nghĩ khập khiễng của Mai giữa tình yêu và tình dục khiến cô đinh ninh mình có thể kiểm soát được tâm lý đàn ông nào ngờ chính cô lại làm bản thân tổn thương một cách đầy bi lụy.

Ái tình cũng giống như ngọn lửa thật sự rất kỳ bí và hấp dẫn, nó sưởi ấm trái tim ta lúc cô đơn lạnh giá nhưng cũng thiêu đốt tâm hồn ta khi nó cháy bùng trong mê muội. Vậy nên phụ nữ hãy nhớ rằng tình yêu cũng giống như ngọn lửa đừng cố đùa nếu bạn không muốn làm tổn thương mình và người bên cạnh.

MIA NGUYỄN

Có lẽ chỉ vì quá cô đơn nên người ta mới thèm một hơi ấm bên cạnh, hay cũng bởi cô đơn nên ta mới buồn buồn, long đong như những con thiêu thân vô định chẳng mãi may lao theo những vầng sáng mập mờ dẫu biết rằng nơi ấy chưa bao giờ là lối thoát. 

Khi người đàn bà được nuôi dưỡng trong tuyệt vọng cũng vậy, có người thì muốn thoát ra khỏi cuộc sống buồn tẻ hằng ngày để được hưởng chút ảo diệu; có người lại tự tin rằng mình có thể sống trên tình yêu, kiểm soát được người mình yêu; có người lại không cần biết đúng sai miễn là cứ thỏa mãn cái Tôi của mình là đủ. 

Họ chẳng buông thả, họ đang muốn chứng minh cho bản thân mình khôn khéo và bản lĩnh. Họ giữ lề giữ lối trong mối giao thương hằng ngày cho đến khi cánh cửa phòng khép lại thì những bí mật lại ùa về loang lổ, bất an. Những người đàn bà thích đùa với lửa rồi cuối cùng chỉ còn lại một mình, không tình yêu và trơ trọi như chính “đam mê” của họ vậy.

“Cưới thử” một lần mới biết đau khổ thế nào?

Sau một cuộc tình “khắc cốt ghi tâm” nhưng bị người yêu phản bội, Quyên dần mất hết hy vọng vào tình yêu. Đàn bà tuổi 30 cứ ngỡ mọi thứ đã an bày, chẳng muốn ai bước vào làm xáo trộn hay cướp  đi tự do của bản thân. Cô quyết định cứ thế mà độc thân suốt đời nếu không tìm được một người đàn ông nào khiến cô rung động.

Nhưng bố mẹ Quyên lại không nghĩ vậy. Ông bà lúc nào cũng lo lắng, càm ràm: “Con gái bằng tuổi mày người ta cho bố mẹ bế hai ba đứa cháu rồi, giờ không lấy chồng đến lúc bố mẹ chết thì ở với ai?”. Từ mềm mỏng thuyết phục cho đến kiên quyết cự tuyệt nhưng bố mẹ cô chưa bao giờ chịu an tâm.

Nhìn hai mái đầu bạc phơ vì tuổi già, nhìn ánh mắt mỏi mòn nỗi ước ao muôn đời không đổi “lo dựng vợ gả chồng cho con rồi mới lo yên ổn cho mình” của cha mẹ mà thương mà đắng. Thế là Quyên quyết định đi xem mắt.

Buổi đầu hẹn hò, cô đánh phủ đầu anh bằng cách nói ra sự thật: “ Em đến đây chỉ vì cha mẹ. Em muốn tự do, em không thích ràng buộc bản thân bởi hôn nhân. Mong anh hiểu.

Và thật bất ngờ Cường có cùng tư tưởng, hoàn cảnh giống như Quyên. Năm nay anh 37 tuổi cũng không thích ràng buộc, không thích quá gần gũi với ai nên gặp Quyên anh như cởi lòng. Anh bảo chúng ta có thể thử bắt đầu như hai người bạn để hiểu nhau và biết đâu có thể cùng nhau chung sống sau này. 

Rồi mẹ cô thủ thỉ động viên: “Con cũng không ghét nó đúng không? Vậy hai đứa thử xem, ngày xưa bố mẹ cũng có yêu đâu mà vẫn cưới. Sống với nhau lâu chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm thôi con”.

Không nghĩ ngợi gì nhiều Quyên và Cường bắt đầu “thử” một đám cưới không tình yêu vì cha mẹ. Và cứ thế họ trở thành những người thân thuộc trong cùng một mái nhà nhưng đêm về thì tâm trí mỗi người một nơi như hai bờ đại dương sâu thẳm.

Sau 4 năm lấy Cường, anh vẫn vậy chỉ có Quyên là thay đổi. Cô cảm thấy chênh vênh, cô đơn và tẻ nhạt trong chính lựa chọn của mình. Rồi cô bắt đầu rung động với một người đàn ông khác.

Mảnh giấy hôn thú như sợi dây xích cứ thế cột chặt cuộc đời cô không lối thoát. Đến giờ cô mới nhận ra, chưa bao giờ cô sống cho riêng mình, hạnh phúc là một sự lựa chọn vậy mà đã bao lần cô chọn sai. Cô ước gì mình chưa bao giờ “cưới thử”, cô ước gì mình được một lần yêu lại. Nhưng rồi chính cô cũng không đủ can đảm để bắt đầu lại từ đầu vì còn bố mẹ, còn anh, còn đứa con trai bé bỏng trên tay, còn cái tuổi “lỡ thì” đầy thị phi níu kéo.

Vậy mới thấy, việc yêu một người đã là rất khó, huống chi sống chung và kết hôn với một người về lâu dài còn khó gấp trăm ngàn lần. Trong hôn nhân nếu ta không mở lòng, chẳng ai muốn trao đổi, cảm thông, lắng nghe và thấu hiểu thì sẽ chẳng thể “một lòng một dạ” đi với nhau đến cuối đời.

Phiêu lưu với ái tình chính là mình đang đùa với lửa

Phương Mai năm nay 40 tuổi, có hai con trai hiện đang độc thân, và độc lập cả về kinh tế. Cô gặp Bảo được 1 năm nay. Anh là một thương gia vừa ly hôn với vợ và kém Mai 4 tuổi. Cả hai đồng ý không kết hôn nhưng sẽ luôn dành thời gian cho nhau, chia sẻ với nhau tất cả mọi bí mật. Họ hứa không bao giờ giấu diếm mà luôn tôn trọng tự do, sự thoải mái cũng như sẵn sàng làm cho nhau thỏa mãn. 

Mai đẹp và trẻ hơn tuổi của cô rất nhiều. Thêm sự khéo léo, cởi mở, và biết cách chăm sóc gia đình càng làm Bảo mê cô như điếu đỗ. Vốn tính ngay thẳng và không thích che giấu, anh hay chia sẻ những sở thích cá nhân như là bên cạnh Mai anh thích có thêm một cô gái “phục vụ” mình. Thế là cô giận dỗi rồi lại tò mò muốn biết cô gái anh thích trông thế nào, cách anh phản ứng với cô ấy ra sao và cách anh yêu cả hai khác nhau như thế nào?

Càng yêu Mai lại càng muốn nắm bắt tâm lý người mình yêu ngay cả những mộng ước khó thành nhất. Cũng vì yêu anh mà cô đã sắp xếp một buổi hẹn hò ba người như món quà dành cho người đàn ông cô thương yêu nhất.

Lúc đầu Bảo cự tuyệt vì anh cho rằng tình yêu không phải trò đùa, đều đó không nên diễn ra, sao yêu mà lại có những suy nghĩ điên khùng như vậy, rằng cô sẽ ghen và ghét anh đến phát khiếp.

Bỏ qua mọi lời cảnh báo, Mai giả vờ như chẳng chuyện gì xảy ra. Việc đó, ngoài thỏa mãn mong muốn thầm kín nhất của Bảo, nó còn giúp cả hai không còn sự nghi kỵ nào. Tình yêu chân thành là phải tin tưởng tuyệt đối và giúp nhau đạt được sự thỏa mãn riêng tư nhất. 

Nghe có vẻ thiêng liêng và mầu nhiệm, Bảo bị Mai thuyết phục. Đêm hôm đó cả ba gặp nhau tại khách sạn. Trong men say, cuộc tình tay ba phút chốc trở nên đầy mê hoặc, rộn ràng và có phần khiên cưỡng. 

Mùi của người đàn ông quen thuộc; mùi của những lọn tóc bồng bềnh, của da thịt người con gái xa lạ; mùi ngà ngà say mà sao Mai lại tỉnh đến bất ngờ. Cứ thế cô chứng kiến cảnh Bảo hồ hởi, mạnh mẽ như một con thú hoang sổng chuồng bên người phụ nữ khác. Từ giây phút đó, cô thấy mình như bị bỏ rơi – bơ vơ và đơn độc trong chính trò chơi tình ái do mình tạo ra.

Những ngày tiếp theo, Mai cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên cạnh Bảo cô như một pho tượng. Người đàn ông cô yêu cũng cảm thấy vô cùng tội lỗi khi nghĩ về những hình ảnh trước đây nhưng giờ thì đã quá muộn bởi tình dục chưa bao giờ nên là một trò thử để làm vui lòng người bên cạnh. 

Nói gì trong những rủi may của hạnh phúc lứa đôi 

Tình cảm không phải là một canh bạc mà chúng ta có thể đem ra đặt cược rồi hững hờ mong chờ bình yên đến. Huống chi tình yêu và cả tình dục buộc bạn phải suy nghĩ, chịu trách nhiệm với lựa chọn của đời mình. Một cuộc tình không thành công cũng sẽ là “bi kịch” cho rất nhiều người trong cuộc.

Phụ nữ một khi không còn tin vào tình yêu nghĩa là bạn chọn sống với cái bóng của dĩ vãng cho đến ngày bạn gặp người làm bạn rung động trở lại. Người đàn ông đó như cái phao cứu rỗi cuộc đời bạn trong cơn “bĩ cực”. Bạn chấp nhận lấy anh hay làm mọi thứ vì anh mà chưa bao giờ bạn bỏ rơi quá khứ, một lần nữa bạn lại lầm lỗi với “thương yêu”.

Có lẽ những tổn thương của cuộc tình “khắc cốt ghi tâm” kia đã khiến cho Quyên khó mở lòng yêu lại từ đầu nên mới lận đận lao đao tìm lối thoát khi “cưới thử”. Hay như suy nghĩ khập khiễng của Mai giữa tình yêu và tình dục khiến cô đinh ninh mình có thể kiểm soát được tâm lý đàn ông nào ngờ chính cô lại làm bản thân tổn thương một cách đầy bi lụy.

Ái tình cũng giống như ngọn lửa thật sự rất kỳ bí và hấp dẫn, nó sưởi ấm trái tim ta lúc cô đơn lạnh giá nhưng cũng thiêu đốt tâm hồn ta khi nó cháy bùng trong mê muội. Vậy nên phụ nữ hãy nhớ rằng tình yêu cũng giống như ngọn lửa đừng cố đùa nếu bạn không muốn làm tổn thương mình và người bên cạnh.

MIA NGUYỄN

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...