PHÂN LY – KHI NỖI ĐAU TRỞ NÊN “BÌNH THƯỜNG”

PHÂN LY – KHI NỖI ĐAU TRỞ NÊN “BÌNH THƯỜNG”

Có những người sống qua đau khổ mà không hề biết rằng mình đang đau. Không phải vì nỗi đau nhỏ bé hay dễ chịu – mà vì họ đã sống quá lâu trong nó, đến mức cảm giác ấy trở thành điều “bình thường”, quen thuộc như hơi thở. Đó là biểu hiện sâu sắc của hiện tượng phân ly – một cơ chế phòng vệ tâm lý thường xuất hiện ở những người từng trải qua chấn thương, đặc biệt là chấn thương thời thơ ấu.

Phân ly (dissociation) là trạng thái khi tâm trí tách khỏi trải nghiệm cảm xúc hoặc thực tại, như một cách để đối phó với những tình huống quá mức chịu đựng. Nó có thể biểu hiện dưới nhiều hình thức: cảm giác tê liệt, trống rỗng, mơ hồ như không thực, hoặc cảm giác như đang quan sát cuộc sống của chính mình từ bên ngoài – như thể bản thân chỉ là người đứng ngoài theo dõi, không thực sự sống trong đó.

Ở người từng chịu tổn thương sâu sắc, phân ly có thể hình thành từ rất sớm như một cách sinh tồn: khi một đứa trẻ không thể thoát khỏi môi trường nguy hiểm hay không được ai bảo vệ, việc “tắt” cảm xúc là con đường duy nhất để tiếp tục tồn tại. Qua thời gian, đứa trẻ ấy lớn lên cùng với chiến lược ấy – không còn cảm nhận rõ rệt đau đớn, nhưng cũng không còn kết nối thực sự với chính mình.

Khi nỗi đau trở nên “bình thường”, nó không còn báo hiệu nguy hiểm, không còn khiến ta phản ứng hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ. Người đang trong trạng thái phân ly thường không nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình trạng mình – họ có thể tiếp tục làm tổn thương bản thân, hoặc chấp nhận những mối quan hệ độc hại mà không nhận ra mình xứng đáng với điều gì khác. Đáng buồn thay, không chỉ nỗi đau bị làm mờ – cả niềm vui, cảm hứng và sự hài lòng trong cuộc sống cũng dần biến mất. Cảm xúc trở nên tê liệt, và cuộc sống dần trôi qua như một chuỗi ngày không thật.

Phân ly không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối. Trái lại, đó từng là một phản ứng thông minh và dũng cảm của hệ thần kinh nhằm bảo vệ con người khỏi sự tổn thương quá sức. Nhưng khi cơ chế ấy tiếp tục tồn tại trong những bối cảnh an toàn, nó có thể trở thành rào cản ngăn ta kết nối với cuộc sống, với người khác và với chính bản thân mình.

Trị liệu tâm lý cho người có phân ly không nhằm mục đích “đánh thức” họ một cách đột ngột, mà là tạo một không gian đủ an toàn để họ từ từ quay về với cảm xúc của mình. Quá trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn, chậm rãi và đầy dịu dàng – để từng lớp tường ngăn cảm xúc được tháo gỡ, để nỗi đau được thừa nhận thay vì che giấu, và để họ học lại cách cảm nhận – không chỉ nỗi buồn mà cả niềm vui.

Bởi cuối cùng, chữa lành không phải là xoá bỏ hoàn toàn nỗi đau, mà là học cách sống cùng nó mà không để nó định nghĩa mình. Là nhận ra rằng: “Tôi có thể từng đau, nhưng tôi không còn phải sống trong trạng thái ấy mãi mãi. Tôi xứng đáng với những trải nghiệm phong phú hơn, ấm áp hơn – và tôi có thể từng bước quay về với cuộc sống thực, trọn vẹn.”

MIA NGUYỄN

 

Có những người sống qua đau khổ mà không hề biết rằng mình đang đau. Không phải vì nỗi đau nhỏ bé hay dễ chịu – mà vì họ đã sống quá lâu trong nó, đến mức cảm giác ấy trở thành điều “bình thường”, quen thuộc như hơi thở. Đó là biểu hiện sâu sắc của hiện tượng phân ly – một cơ chế phòng vệ tâm lý thường xuất hiện ở những người từng trải qua chấn thương, đặc biệt là chấn thương thời thơ ấu.

Phân ly (dissociation) là trạng thái khi tâm trí tách khỏi trải nghiệm cảm xúc hoặc thực tại, như một cách để đối phó với những tình huống quá mức chịu đựng. Nó có thể biểu hiện dưới nhiều hình thức: cảm giác tê liệt, trống rỗng, mơ hồ như không thực, hoặc cảm giác như đang quan sát cuộc sống của chính mình từ bên ngoài – như thể bản thân chỉ là người đứng ngoài theo dõi, không thực sự sống trong đó.

Ở người từng chịu tổn thương sâu sắc, phân ly có thể hình thành từ rất sớm như một cách sinh tồn: khi một đứa trẻ không thể thoát khỏi môi trường nguy hiểm hay không được ai bảo vệ, việc “tắt” cảm xúc là con đường duy nhất để tiếp tục tồn tại. Qua thời gian, đứa trẻ ấy lớn lên cùng với chiến lược ấy – không còn cảm nhận rõ rệt đau đớn, nhưng cũng không còn kết nối thực sự với chính mình.

Khi nỗi đau trở nên “bình thường”, nó không còn báo hiệu nguy hiểm, không còn khiến ta phản ứng hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ. Người đang trong trạng thái phân ly thường không nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình trạng mình – họ có thể tiếp tục làm tổn thương bản thân, hoặc chấp nhận những mối quan hệ độc hại mà không nhận ra mình xứng đáng với điều gì khác. Đáng buồn thay, không chỉ nỗi đau bị làm mờ – cả niềm vui, cảm hứng và sự hài lòng trong cuộc sống cũng dần biến mất. Cảm xúc trở nên tê liệt, và cuộc sống dần trôi qua như một chuỗi ngày không thật.

Phân ly không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối. Trái lại, đó từng là một phản ứng thông minh và dũng cảm của hệ thần kinh nhằm bảo vệ con người khỏi sự tổn thương quá sức. Nhưng khi cơ chế ấy tiếp tục tồn tại trong những bối cảnh an toàn, nó có thể trở thành rào cản ngăn ta kết nối với cuộc sống, với người khác và với chính bản thân mình.

Trị liệu tâm lý cho người có phân ly không nhằm mục đích “đánh thức” họ một cách đột ngột, mà là tạo một không gian đủ an toàn để họ từ từ quay về với cảm xúc của mình. Quá trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn, chậm rãi và đầy dịu dàng – để từng lớp tường ngăn cảm xúc được tháo gỡ, để nỗi đau được thừa nhận thay vì che giấu, và để họ học lại cách cảm nhận – không chỉ nỗi buồn mà cả niềm vui.

Bởi cuối cùng, chữa lành không phải là xoá bỏ hoàn toàn nỗi đau, mà là học cách sống cùng nó mà không để nó định nghĩa mình. Là nhận ra rằng: “Tôi có thể từng đau, nhưng tôi không còn phải sống trong trạng thái ấy mãi mãi. Tôi xứng đáng với những trải nghiệm phong phú hơn, ấm áp hơn – và tôi có thể từng bước quay về với cuộc sống thực, trọn vẹn.”

MIA NGUYỄN

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...

SANG CHẤN HIỆN SINH

Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không hình thành từ một biến cố bạo lực rõ ràng, mà phát triển khi một con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại như sự sống, cái chết, ý nghĩa và tính mong manh của đời người. Với...

HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Trở thành nhà tâm lý trị liệu không phải là một danh xưng đạt được sau vài khóa học, cũng không phải là kết quả trực tiếp của một văn bằng hay một mô hình trị liệu cụ thể. Đây là một hành trình dài, nhiều tầng, đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc cả về kiến thức, kỹ năng...

PERFORMANCE ANXIETY Ở NAM GIỚI KHI QUAN HỆ: KHI CĂNG THẲNG LẤN ÁT SỰ GẦN GŨI

Performance anxiety (lo âu về khả năng tình dục) ở nam giới là một hiện tượng phổ biến hơn nhiều so với những gì xã hội thường thừa nhận. Không ít người đàn ông bước vào quan hệ tình dục với tâm thế căng thẳng, tự giám sát bản thân và sợ thất bại, thay vì cảm nhận...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...

SANG CHẤN HIỆN SINH

Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không hình thành từ một biến cố bạo lực rõ ràng, mà phát triển khi một con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại như sự sống, cái chết, ý nghĩa và tính mong manh của đời người. Với...

HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Trở thành nhà tâm lý trị liệu không phải là một danh xưng đạt được sau vài khóa học, cũng không phải là kết quả trực tiếp của một văn bằng hay một mô hình trị liệu cụ thể. Đây là một hành trình dài, nhiều tầng, đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc cả về kiến thức, kỹ năng...

PERFORMANCE ANXIETY Ở NAM GIỚI KHI QUAN HỆ: KHI CĂNG THẲNG LẤN ÁT SỰ GẦN GŨI

Performance anxiety (lo âu về khả năng tình dục) ở nam giới là một hiện tượng phổ biến hơn nhiều so với những gì xã hội thường thừa nhận. Không ít người đàn ông bước vào quan hệ tình dục với tâm thế căng thẳng, tự giám sát bản thân và sợ thất bại, thay vì cảm nhận...

SÁNG CHẤN HẬU NGOẠI TÌNH

Sang chấn hậu ngoại tình (Post-Infidelity Trauma – PIT) là trạng thái tâm lý xảy ra khi một người phát hiện bạn đời hoặc người yêu phản bội. Đây không chỉ là nỗi buồn hay thất vọng thông thường, mà là tổn thương sâu sắc chạm vào cảm giác an toàn, tin tưởng và giá trị...

NHỮNG ĐÀN BÀ KHÔNG DÁM TỐT HƠN

Nhiều phụ nữ thông minh, có năng lực và giàu tiềm năng lại chọn sống trong những mối quan hệ không có tình yêu, những công việc không tương xứng với khả năng, hoặc những hoàn cảnh “tạm ổn nhưng không hạnh phúc”. Họ không dám lựa chọn tốt hơn, không phải vì thiếu khả...

PHÂN BIỆT NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU, BÁC SĨ TÂM THẦN VÀ BÁC SĨ THẦN KINH

Trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tinh thần, việc phân biệt nhà tâm lý trị liệu, bác sĩ tâm thần và bác sĩ thần kinh không chỉ là vấn đề thuật ngữ, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến việc một người có nhận được sự hỗ trợ phù hợp hay không. Mỗi chuyên môn có vai trò riêng,...

NỖI SỢ MẤT NGƯỜI THÂN

Nỗi sợ mất người thân là một trong những nỗi sợ cảm xúc mạnh mẽ nhất mà con người có thể trải nghiệm. Ở mức bề mặt, nó có thể xuất hiện như lo âu khi người mình thương không hồi đáp, hoảng hốt khi có dấu hiệu xung đột, hoặc cảm giác bất an mỗi khi có khoảng cách....

KHI BẠN BỊ HẤP DẪN BỞI NGƯỜI “KHÔNG THỂ CÓ ĐƯỢC”

  Nhiều người, bất kể xu hướng tính dục hay bản dạng giới, đều trải nghiệm một mô thức lặp lại: họ chỉ rung động với những người “không thể thuộc về mình” — người đã có gia đình, người không quan tâm, người lạnh nhạt, hoặc những đối tượng mà ngay từ đầu họ biết...