KHI NGƯỜI MẸ ĐE DỌA BỎ MẶT CON TRAI MÌNH…

KHI NGƯỜI MẸ ĐE DỌA BỎ MẶT CON TRAI MÌNH…

 

Khi một người mẹ đe dọa bỏ mặc, rời đi, hoặc “không cần con nữa”, trải nghiệm này gây ra một dạng sang chấn gắn bó đặc biệt nặng nề đối với đứa trẻ, kể cả khi lời đe dọa không trở thành sự thật. Đối với trẻ em, người mẹ đại diện cho sự sống còn, an toàn và ổn định. Vì vậy, bất kỳ tín hiệu nào cho thấy mẹ có thể từ bỏ đều kích hoạt hệ thần kinh ở mức sinh tồn. Trẻ không diễn giải bằng lý trí mà bằng bản năng: “Nếu mẹ bỏ con, con sẽ không thể sống”. Khi đó, hệ thần kinh giao cảm (sympathetic nervous system) bị kích hoạt dữ dội, dẫn đến tăng nhịp tim, căng cơ, cảnh giác cao độ, hoặc đóng băng (freeze) khi quá sợ hãi. Nếu lời đe dọa diễn ra lặp lại, cơ thể trẻ sẽ hình thành “bản đồ thần kinh” của sự bất ổn: luôn chờ đợi sự mất mát, luôn sẵn sàng bị bỏ rơi.

Trên phương diện cảm xúc, đứa trẻ không chỉ sợ hãi mà còn mang nỗi xấu hổ sâu sắc: “Mình đã làm gì sai?”, “Mình không xứng đáng để mẹ yêu?”. Trạng thái này được nội hóa thành niềm tin cốt lõi (core belief) rằng bản thân không đủ tốt, không đáng được ở lại, và cuối cùng là không đáng để được yêu. Những lời đe dọa của mẹ trở thành “vết cắt vô hình”, khiến trẻ xây dựng một bản dạng xoay quanh sự sợ hãi bị bỏ rơi. Đây chính là nền tảng của mô thức gắn bó không an toàn, đặc biệt là gắn bó ám ảnh – sợ bị bỏ rơi hoặc gắn bó né tránh – sợ phụ thuộc.

Biểu hiện của sang chấn này thường kéo dài đến tuổi trưởng thành. Ở mức hành vi, người con trai có thể trở nên né tránh thân mật, không tin tưởng phụ nữ, hoặc ngược lại, bám víu trong các mối quan hệ tình yêu vì sợ cô đơn. Họ có thể phản ứng mạnh trước bất kỳ tín hiệu từ chối nào, dù rất nhỏ, như một thông điệp tái kích hoạt ký ức cũ. Ở mức cảm xúc, họ thường trực cảm giác trống rỗng, bất an, dễ khởi phát lo âu, cơn giận bị kìm nén hoặc bùng nổ khi cảm thấy bị đe dọa. Một số người phát triển khó khăn trong việc điều hòa cảm xúc, vì hệ thần kinh của họ được lập trình để phản ứng sinh tồn thay vì cảm thấy an toàn.

Hậu quả lâu dài của việc bị mẹ đe dọa bỏ rơi không chỉ nằm ở sự tổn thương tâm lý, mà còn định hình cách người đàn ông nhìn thế giới và nhìn chính mình. Họ có thể trở thành người luôn nỗ lực quá mức để được yêu, hoặc hoàn toàn rút lui khỏi kết nối cảm xúc. Chữa lành đòi hỏi việc xây dựng lại cảm giác an toàn nội tại, nhận diện những niềm tin sai lệch hình thành từ thời thơ ấu, và tái lập lại hệ thần kinh để cơ thể hiểu rằng sự rời bỏ ngày hôm nay không còn mang ý nghĩa sinh tử như khi họ còn nhỏ. Đây là hành trình chậm, nhưng hoàn toàn có thể, khi họ được gặp một không gian an toàn để kể lại câu chuyện của mình mà không còn phải run sợ.

MIA NGUYỄN

 

Khi một người mẹ đe dọa bỏ mặc, rời đi, hoặc “không cần con nữa”, trải nghiệm này gây ra một dạng sang chấn gắn bó đặc biệt nặng nề đối với đứa trẻ, kể cả khi lời đe dọa không trở thành sự thật. Đối với trẻ em, người mẹ đại diện cho sự sống còn, an toàn và ổn định. Vì vậy, bất kỳ tín hiệu nào cho thấy mẹ có thể từ bỏ đều kích hoạt hệ thần kinh ở mức sinh tồn. Trẻ không diễn giải bằng lý trí mà bằng bản năng: “Nếu mẹ bỏ con, con sẽ không thể sống”. Khi đó, hệ thần kinh giao cảm (sympathetic nervous system) bị kích hoạt dữ dội, dẫn đến tăng nhịp tim, căng cơ, cảnh giác cao độ, hoặc đóng băng (freeze) khi quá sợ hãi. Nếu lời đe dọa diễn ra lặp lại, cơ thể trẻ sẽ hình thành “bản đồ thần kinh” của sự bất ổn: luôn chờ đợi sự mất mát, luôn sẵn sàng bị bỏ rơi.

Trên phương diện cảm xúc, đứa trẻ không chỉ sợ hãi mà còn mang nỗi xấu hổ sâu sắc: “Mình đã làm gì sai?”, “Mình không xứng đáng để mẹ yêu?”. Trạng thái này được nội hóa thành niềm tin cốt lõi (core belief) rằng bản thân không đủ tốt, không đáng được ở lại, và cuối cùng là không đáng để được yêu. Những lời đe dọa của mẹ trở thành “vết cắt vô hình”, khiến trẻ xây dựng một bản dạng xoay quanh sự sợ hãi bị bỏ rơi. Đây chính là nền tảng của mô thức gắn bó không an toàn, đặc biệt là gắn bó ám ảnh – sợ bị bỏ rơi hoặc gắn bó né tránh – sợ phụ thuộc.

Biểu hiện của sang chấn này thường kéo dài đến tuổi trưởng thành. Ở mức hành vi, người con trai có thể trở nên né tránh thân mật, không tin tưởng phụ nữ, hoặc ngược lại, bám víu trong các mối quan hệ tình yêu vì sợ cô đơn. Họ có thể phản ứng mạnh trước bất kỳ tín hiệu từ chối nào, dù rất nhỏ, như một thông điệp tái kích hoạt ký ức cũ. Ở mức cảm xúc, họ thường trực cảm giác trống rỗng, bất an, dễ khởi phát lo âu, cơn giận bị kìm nén hoặc bùng nổ khi cảm thấy bị đe dọa. Một số người phát triển khó khăn trong việc điều hòa cảm xúc, vì hệ thần kinh của họ được lập trình để phản ứng sinh tồn thay vì cảm thấy an toàn.

Hậu quả lâu dài của việc bị mẹ đe dọa bỏ rơi không chỉ nằm ở sự tổn thương tâm lý, mà còn định hình cách người đàn ông nhìn thế giới và nhìn chính mình. Họ có thể trở thành người luôn nỗ lực quá mức để được yêu, hoặc hoàn toàn rút lui khỏi kết nối cảm xúc. Chữa lành đòi hỏi việc xây dựng lại cảm giác an toàn nội tại, nhận diện những niềm tin sai lệch hình thành từ thời thơ ấu, và tái lập lại hệ thần kinh để cơ thể hiểu rằng sự rời bỏ ngày hôm nay không còn mang ý nghĩa sinh tử như khi họ còn nhỏ. Đây là hành trình chậm, nhưng hoàn toàn có thể, khi họ được gặp một không gian an toàn để kể lại câu chuyện của mình mà không còn phải run sợ.

MIA NGUYỄN

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

CHIA TÁCH – ÁM ẢNH – CƯỠNG CHẾ MANG TÍNH SANG CHẤN

  Chia tách (splitting) không phải là dấu hiệu của yếu kém tâm lý, mà là một cơ chế sinh tồn của hệ thần kinh khi con người phải lớn lên trong môi trường quá nguy hiểm, quá mâu thuẫn, hoặc quá xâm nhập để có thể xử lý bằng một bản ngã thống nhất. Khi người chăm...

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...