NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…
NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…
Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu hút, mạnh mẽ, có kiểm soát. Nhưng bên trong, sự hoàn hảo ấy hiếm khi mang lại bình yên; nó thường đi kèm với mệt mỏi, căng thẳng và một nỗi cô đơn âm thầm.
Nhiều người gay lớn lên trong những môi trường mà con người thật của họ không được chào đón trọn vẹn. Dù không phải ai cũng trải qua kỳ thị hay bạo lực công khai, cơ thể họ vẫn học rất sớm rằng: “Mình khác, và sự khác này có thể khiến mình bị loại bỏ.” Khi cảm giác được yêu thương vô điều kiện không hiện diện, họ phải tìm một con đường khác để tồn tại. Ngoại hình, thành công, sự chỉn chu trở thành thứ có thể kiểm soát — một cách để được nhìn thấy, được công nhận, được ở lại.
Sự hoàn hảo vì thế không phải là phù phiếm, mà là một chiến lược sinh tồn. Nó mang theo một niềm tin sâu kín: nếu tôi đủ đẹp, đủ giỏi, đủ đáng ngưỡng mộ, có lẽ tôi sẽ không bị bỏ rơi. Nhưng cái giá phải trả rất lớn. Khi giá trị bản thân gắn chặt với hình ảnh bên ngoài, người ta càng khó tin mình đẹp, càng khó tin có ai yêu mình thật sự. Mọi lời khen đều dễ bị nghi ngờ, mọi sự gần gũi đều mang theo nỗi sợ: nếu họ thấy con người thật của mình, liệu họ có còn ở lại?
Nghịch lý là, càng hoàn hảo, họ càng không cho phép mình được cần người khác. Họ học cách tự gồng, tự lo, tự đứng vững, bởi bên dưới vẫn là một niềm tin đau đớn: không ai thương mình đủ để ở lại khi mình không còn hoàn hảo. Vì thế, tình yêu vừa là nơi khao khát sâu sắc, vừa là vùng nguy hiểm. Họ yêu mãnh liệt, nhưng hiếm khi thấy an toàn; họ được chọn, nhưng không tin mình xứng đáng.
Trong trị liệu, những người gay hoàn hảo đến đau lòng không được mời gọi trở nên tốt hơn, mạnh hơn hay yêu bản thân nhiều hơn. Họ được mời gọi làm một việc khó hơn rất nhiều: chậm lại, và cho phép có ai đó ở cạnh mình khi mình không hoàn hảo. Trị liệu trở thành nơi sự hiện diện quan trọng hơn thành tích, nơi cơ thể được lắng nghe trước khi câu chuyện được phân tích, nơi nỗi xấu hổ được nhìn thấy mà không bị sửa chữa vội vàng.
Từng chút một, trong một mối quan hệ đủ an toàn, họ có thể thử một trải nghiệm mới: nói ra điều chưa đẹp, cảm nhận nhu cầu được cần, để lộ phần mong manh từng bị che giấu. Không phải để được trấn an ngay, mà để hệ thần kinh học lại rằng: mình có thể ở trong kết nối mà không bị loại bỏ. Việc hỗ trợ, nếu có, không nằm ở chỗ tin rằng “mình đẹp” hay “mình xứng đáng”, mà ở chỗ cơ thể dần cảm nhận được rằng, ngay cả khi không hoàn hảo, mình vẫn không một mình.
MIA NGUYỄN
Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu hút, mạnh mẽ, có kiểm soát. Nhưng bên trong, sự hoàn hảo ấy hiếm khi mang lại bình yên; nó thường đi kèm với mệt mỏi, căng thẳng và một nỗi cô đơn âm thầm.
Nhiều người gay lớn lên trong những môi trường mà con người thật của họ không được chào đón trọn vẹn. Dù không phải ai cũng trải qua kỳ thị hay bạo lực công khai, cơ thể họ vẫn học rất sớm rằng: “Mình khác, và sự khác này có thể khiến mình bị loại bỏ.” Khi cảm giác được yêu thương vô điều kiện không hiện diện, họ phải tìm một con đường khác để tồn tại. Ngoại hình, thành công, sự chỉn chu trở thành thứ có thể kiểm soát — một cách để được nhìn thấy, được công nhận, được ở lại.
Sự hoàn hảo vì thế không phải là phù phiếm, mà là một chiến lược sinh tồn. Nó mang theo một niềm tin sâu kín: nếu tôi đủ đẹp, đủ giỏi, đủ đáng ngưỡng mộ, có lẽ tôi sẽ không bị bỏ rơi. Nhưng cái giá phải trả rất lớn. Khi giá trị bản thân gắn chặt với hình ảnh bên ngoài, người ta càng khó tin mình đẹp, càng khó tin có ai yêu mình thật sự. Mọi lời khen đều dễ bị nghi ngờ, mọi sự gần gũi đều mang theo nỗi sợ: nếu họ thấy con người thật của mình, liệu họ có còn ở lại?
Nghịch lý là, càng hoàn hảo, họ càng không cho phép mình được cần người khác. Họ học cách tự gồng, tự lo, tự đứng vững, bởi bên dưới vẫn là một niềm tin đau đớn: không ai thương mình đủ để ở lại khi mình không còn hoàn hảo. Vì thế, tình yêu vừa là nơi khao khát sâu sắc, vừa là vùng nguy hiểm. Họ yêu mãnh liệt, nhưng hiếm khi thấy an toàn; họ được chọn, nhưng không tin mình xứng đáng.
Trong trị liệu, những người gay hoàn hảo đến đau lòng không được mời gọi trở nên tốt hơn, mạnh hơn hay yêu bản thân nhiều hơn. Họ được mời gọi làm một việc khó hơn rất nhiều: chậm lại, và cho phép có ai đó ở cạnh mình khi mình không hoàn hảo. Trị liệu trở thành nơi sự hiện diện quan trọng hơn thành tích, nơi cơ thể được lắng nghe trước khi câu chuyện được phân tích, nơi nỗi xấu hổ được nhìn thấy mà không bị sửa chữa vội vàng.
Từng chút một, trong một mối quan hệ đủ an toàn, họ có thể thử một trải nghiệm mới: nói ra điều chưa đẹp, cảm nhận nhu cầu được cần, để lộ phần mong manh từng bị che giấu. Không phải để được trấn an ngay, mà để hệ thần kinh học lại rằng: mình có thể ở trong kết nối mà không bị loại bỏ. Việc hỗ trợ, nếu có, không nằm ở chỗ tin rằng “mình đẹp” hay “mình xứng đáng”, mà ở chỗ cơ thể dần cảm nhận được rằng, ngay cả khi không hoàn hảo, mình vẫn không một mình.
MIA NGUYỄN





