GUILTY PLEASURE – NGHIỆN VUI TẠM THỜI

GUILTY PLEASURE – NGHIỆN VUI TẠM THỜI

 

Guilty pleasure là thuật ngữ dùng để chỉ những hoạt động mang lại khoái cảm tức thì nhưng đi kèm cảm giác tội lỗi hoặc xấu hổ. Từ góc nhìn khoa học thần kinh, khi con người tham gia vào các hoạt động như xem nội dung kích thích tình dục, chơi game hoặc lướt TikTok, não bộ sẽ kích hoạt hệ thống phần thưởng, trong đó dopamine – chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến khoái cảm – được giải phóng. Quá trình này chủ yếu diễn ra ở các vùng như thân não (brainstem) và hệ limbic, đặc biệt là nhân accumbens – trung tâm xử lý khoái cảm và động lực. Sự gia tăng dopamine khiến ta cảm thấy hưng phấn, bị thu hút, và muốn tiếp tục lặp lại hành vi.

Tuy nhiên, sau khi đạt được sự thỏa mãn, vỏ não trán trước (frontal lobe) – khu vực chịu trách nhiệm về lý trí, đạo đức và kiểm soát hành vi – bắt đầu được kích hoạt. Đây là lúc con người trở nên tỉnh táo hơn và bắt đầu đánh giá hành động vừa thực hiện. Nếu hành vi đó đi ngược lại với giá trị cá nhân, chuẩn mực xã hội hoặc mục tiêu dài hạn, cảm giác xấu hổ, tội lỗi sẽ xuất hiện. Trạng thái này là kết quả của sự “va chạm” giữa hai hệ thống thần kinh trong não: một bên là hệ limbic thiên về cảm xúc và ham muốn tức thì, bên còn lại là vỏ não trán trước đại diện cho sự kiểm soát, phản tư và định hướng đạo đức.

Sự giằng co này không đơn thuần là mâu thuẫn nội tâm, mà là một cuộc đối thoại sinh học giữa bản năng và lý trí. Điều thú vị là, càng bị cấm đoán hoặc đánh giá là “xấu”, những hành vi này càng dễ gắn liền với khoái cảm mạnh mẽ hơn – một hiện tượng được gọi là “hiệu ứng cấm đoán”. Não bộ ghi nhận không chỉ cảm giác khoái lạc mà cả yếu tố hồi hộp, lén lút, từ đó tạo nên một chu trình dopamine–kiểm soát–tội lỗi lặp lại không dứt. Về lâu dài, nếu không được ý thức và điều chỉnh, những guilty pleasure có thể phát triển thành thói quen khó bỏ, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát hành vi và thậm chí làm xói mòn năng lực ra quyết định của vỏ não trán trước.

Cuối cùng, guilty pleasure không phải là điều cần phủ nhận hay triệt tiêu hoàn toàn, mà là lời nhắc nhở tinh tế từ não bộ: khoái cảm và đạo đức luôn cùng tồn tại, và việc tìm ra điểm cân bằng giữa chúng chính là nghệ thuật của một đời sống tỉnh thức. Chữa lành không đến từ việc ép mình ngừng “vui chơi”, mà bắt đầu từ sự lắng nghe bản thân một cách chân thành.

Ta học cách điều hòa cảm xúc thay vì trốn chạy, học nhận diện nhu cầu thực sự, kết nối lại với cơ thể, và quan trọng nhất là học chấp nhận bản thân với tất cả vùng sáng – tối. Đây là một hành trình dài, cần nhiều kiên nhẫn và đôi khi cần sự đồng hành của nhà trị liệu chuyên môn, nhưng đó cũng là con đường để ta thực sự tự do.

MIA NGUYỄN

 

 

Guilty pleasure là thuật ngữ dùng để chỉ những hoạt động mang lại khoái cảm tức thì nhưng đi kèm cảm giác tội lỗi hoặc xấu hổ. Từ góc nhìn khoa học thần kinh, khi con người tham gia vào các hoạt động như xem nội dung kích thích tình dục, chơi game hoặc lướt TikTok, não bộ sẽ kích hoạt hệ thống phần thưởng, trong đó dopamine – chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến khoái cảm – được giải phóng. Quá trình này chủ yếu diễn ra ở các vùng như thân não (brainstem) và hệ limbic, đặc biệt là nhân accumbens – trung tâm xử lý khoái cảm và động lực. Sự gia tăng dopamine khiến ta cảm thấy hưng phấn, bị thu hút, và muốn tiếp tục lặp lại hành vi.

Tuy nhiên, sau khi đạt được sự thỏa mãn, vỏ não trán trước (frontal lobe) – khu vực chịu trách nhiệm về lý trí, đạo đức và kiểm soát hành vi – bắt đầu được kích hoạt. Đây là lúc con người trở nên tỉnh táo hơn và bắt đầu đánh giá hành động vừa thực hiện. Nếu hành vi đó đi ngược lại với giá trị cá nhân, chuẩn mực xã hội hoặc mục tiêu dài hạn, cảm giác xấu hổ, tội lỗi sẽ xuất hiện. Trạng thái này là kết quả của sự “va chạm” giữa hai hệ thống thần kinh trong não: một bên là hệ limbic thiên về cảm xúc và ham muốn tức thì, bên còn lại là vỏ não trán trước đại diện cho sự kiểm soát, phản tư và định hướng đạo đức.

Sự giằng co này không đơn thuần là mâu thuẫn nội tâm, mà là một cuộc đối thoại sinh học giữa bản năng và lý trí. Điều thú vị là, càng bị cấm đoán hoặc đánh giá là “xấu”, những hành vi này càng dễ gắn liền với khoái cảm mạnh mẽ hơn – một hiện tượng được gọi là “hiệu ứng cấm đoán”. Não bộ ghi nhận không chỉ cảm giác khoái lạc mà cả yếu tố hồi hộp, lén lút, từ đó tạo nên một chu trình dopamine–kiểm soát–tội lỗi lặp lại không dứt. Về lâu dài, nếu không được ý thức và điều chỉnh, những guilty pleasure có thể phát triển thành thói quen khó bỏ, ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát hành vi và thậm chí làm xói mòn năng lực ra quyết định của vỏ não trán trước.

Cuối cùng, guilty pleasure không phải là điều cần phủ nhận hay triệt tiêu hoàn toàn, mà là lời nhắc nhở tinh tế từ não bộ: khoái cảm và đạo đức luôn cùng tồn tại, và việc tìm ra điểm cân bằng giữa chúng chính là nghệ thuật của một đời sống tỉnh thức. Chữa lành không đến từ việc ép mình ngừng “vui chơi”, mà bắt đầu từ sự lắng nghe bản thân một cách chân thành.

Ta học cách điều hòa cảm xúc thay vì trốn chạy, học nhận diện nhu cầu thực sự, kết nối lại với cơ thể, và quan trọng nhất là học chấp nhận bản thân với tất cả vùng sáng – tối. Đây là một hành trình dài, cần nhiều kiên nhẫn và đôi khi cần sự đồng hành của nhà trị liệu chuyên môn, nhưng đó cũng là con đường để ta thực sự tự do.

MIA NGUYỄN

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...

SANG CHẤN HIỆN SINH

Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không hình thành từ một biến cố bạo lực rõ ràng, mà phát triển khi một con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại như sự sống, cái chết, ý nghĩa và tính mong manh của đời người. Với...

HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Trở thành nhà tâm lý trị liệu không phải là một danh xưng đạt được sau vài khóa học, cũng không phải là kết quả trực tiếp của một văn bằng hay một mô hình trị liệu cụ thể. Đây là một hành trình dài, nhiều tầng, đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc cả về kiến thức, kỹ năng...

KHI GAME TRỞ THÀNH CÁCH ĐIỀU HÒA THẦN KINH Ở TRẺ ADHD VÀ TỰ KỶ

  Trẻ ADHD và Tự kỷ không “dễ hư” hay “khó bảo” hơn, mà các em đang tự tìm cách điều hòa hệ thần kinh trong một thế giới quá tải và không được thiết kế cho não của mình. Game trở thành công cụ mạnh vì nó đáp ứng rất chính xác những nhu cầu sinh học–thần kinh mà...

ĐỂ TANG LIÊN TỤC CHO MỘT CÁI CHẾT CHƯA XẢY RA

  Để tang liên tục cho một cái chết chưa xảy ra là một trạng thái tâm lý – thần kinh ít được gọi tên, nhưng lại khá phổ biến ở những người lớn lên cùng cha mẹ hoặc người chăm sóc mắc bệnh mãn tính, bệnh nặng, hoặc thường xuyên nói về nỗi đau và mong muốn không...

SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH

  Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở...

SANG CHẤN HIỆN SINH

Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không hình thành từ một biến cố bạo lực rõ ràng, mà phát triển khi một con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại như sự sống, cái chết, ý nghĩa và tính mong manh của đời người. Với...

HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Trở thành nhà tâm lý trị liệu không phải là một danh xưng đạt được sau vài khóa học, cũng không phải là kết quả trực tiếp của một văn bằng hay một mô hình trị liệu cụ thể. Đây là một hành trình dài, nhiều tầng, đòi hỏi sự chuẩn bị nghiêm túc cả về kiến thức, kỹ năng...

PERFORMANCE ANXIETY Ở NAM GIỚI KHI QUAN HỆ: KHI CĂNG THẲNG LẤN ÁT SỰ GẦN GŨI

Performance anxiety (lo âu về khả năng tình dục) ở nam giới là một hiện tượng phổ biến hơn nhiều so với những gì xã hội thường thừa nhận. Không ít người đàn ông bước vào quan hệ tình dục với tâm thế căng thẳng, tự giám sát bản thân và sợ thất bại, thay vì cảm nhận...

SÁNG CHẤN HẬU NGOẠI TÌNH

Sang chấn hậu ngoại tình (Post-Infidelity Trauma – PIT) là trạng thái tâm lý xảy ra khi một người phát hiện bạn đời hoặc người yêu phản bội. Đây không chỉ là nỗi buồn hay thất vọng thông thường, mà là tổn thương sâu sắc chạm vào cảm giác an toàn, tin tưởng và giá trị...

NHỮNG ĐÀN BÀ KHÔNG DÁM TỐT HƠN

Nhiều phụ nữ thông minh, có năng lực và giàu tiềm năng lại chọn sống trong những mối quan hệ không có tình yêu, những công việc không tương xứng với khả năng, hoặc những hoàn cảnh “tạm ổn nhưng không hạnh phúc”. Họ không dám lựa chọn tốt hơn, không phải vì thiếu khả...

PHÂN BIỆT NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU, BÁC SĨ TÂM THẦN VÀ BÁC SĨ THẦN KINH

Trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tinh thần, việc phân biệt nhà tâm lý trị liệu, bác sĩ tâm thần và bác sĩ thần kinh không chỉ là vấn đề thuật ngữ, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến việc một người có nhận được sự hỗ trợ phù hợp hay không. Mỗi chuyên môn có vai trò riêng,...

NỖI SỢ MẤT NGƯỜI THÂN

Nỗi sợ mất người thân là một trong những nỗi sợ cảm xúc mạnh mẽ nhất mà con người có thể trải nghiệm. Ở mức bề mặt, nó có thể xuất hiện như lo âu khi người mình thương không hồi đáp, hoảng hốt khi có dấu hiệu xung đột, hoặc cảm giác bất an mỗi khi có khoảng cách....