SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến đây, để được sống với ánh đèn neon màu nhiệm, và lướt cùng bạn bè qua những con phố không quen. Từ khi nào, Sài Gòn lại trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống là chính mình . Chắc do cuộc đời dâu bể vô thường, biết trọn đời là bao nhiêu thôi cứ yêu nhau trước đã, nên có người yêu vội vàng và cũng có kẻ sớm tan. 

Thành phố chẳng lặng yên

Còn nhớ, có lần mẹ dặn, Sài Gòn không như ở quê, dễ sa ngã và cũng dễ làm con người ta mông lung lắm. Có yêu thương nhau cũng phải giữ mình, đừng yêu quá rồi đâm khổ. Tuổi 20 ai cũng ngó lơ như thể may mắn sẽ thuộc về mình, đâu ai tính toán đến những bất hạnh khi yêu. Hải Âu cũng đã bắt đầu một tình yêu vô tư như thế. Nào ngờ, cô yêu nhầm một anh chàng gia trưởng, chỉ biết lo thân mình mà chẳng quan tâm đến tình yêu cô dành tặng. 

Hồi đó, cứ mỗi lần nghe Trọng Nghĩa tỏ tình “Em là một nửa của đời anh”, lòng con gái mới yêu như muốn trút cạn tim mình để tin anh tuyệt đối. Ra trường, cả hai chọn Sài Gòn lập nghiệp. Sau 14 tháng lấy nhau, lần đầu anh bảo chỉ là chút say nắng nhất thời với cô bạn đồng nghiệp khi đi công tác lâu ngày thiếu em. Ừ thì, trái tim con trai cô đơn lắm nên đàn bà dễ dàng cho qua khi va phải những phút yếu mềm, Hải Âu vội tin là tại mình tất cả. Trao hết bao dung và dặn lòng yêu thương lại nhằm tìm một đứa con hủ hỉ mà cũng chẳng đặng lòng. Thế rồi, hình như người ta cũng có thể sống với một nửa khác, mà chẳng phải là mình, cũng chẳng thấy dằn vặt hay xấu hổ. Những lần sau cũng thế, chới với giữa cuộc đời em còn biết đứng lên đi tiếp, còn chới với trong bẫy tình thì em chẳng thể cắt đứt cơn đau như cắt phăng một sợi dây diều chệch hướng.

Sài Gòn, một buổi chiều ướt át. Hải Âu lặng lẽ ký vào đơn ly hôn đưa về phía Nghĩa, chấm dứt những ngày ngỡ mình là một nửa của nhau. Sau bao năm tự dặn mình, dù khổ thế nào cũng ráng giữ chồng cho con nhưng sống giữa một thành phố chẳng có chút lặng yên này, lòng người cũng được nước lên tiếng. Giấc mơ chỉ nghiêng về một phía thì chẳng ngọt ngào nào có thể khỏa lấp được nỗi hy vọng không anh. Chịu đựng, hy sinh hay chấp nhận một cuộc tình hư hỏng là do mình chọn. Đứng lên, làm lại và đi tiếp như bao phụ nữ ngoài kia cũng là do nghị lực của mình. 

Sài Gòn có làm ta bỏ nhau?

Rời Phú Yên, bà Hoa và ông Qúy vào Sài Gòn định cư cùng gia đình hai người con lớn. Ngày trước, bà chỉ biết sống trong tiếng thở dài, lầm lũi; còn ông lúc nào cũng lớn tiếng ra uy. Rồi một ngày, bà cắn đắng phát hiện ông lăng nhăng ở ngoài mà cũng đâu dám nói. Ở cái xứ này thì đàn ông có quyền bỏ vợ chứ đàn bà như bà thì lấy cớ gì bỏ ông. Cũng bởi thị phi mà đàn bà khi lập gia đình phải học im lặng, giấu nước mắt sau vạt áo, cúi đầu chịu đựng vì một hạnh phúc vô hình. Thôi thì, đời bà chẳng phước phần gì nên cố sống cho con Cúc, thằng Nam an lòng.

Vào Sài Gòn, ông bà ở với con trai, còn cô Cúc vừa ly hôn với chồng nên ở riêng với con nhỏ. Lạ là, bà Hoa bắt đầu không nghe lời ông nữa. Bà muốn ông phải phụ việc nhà, không được lớn tiếng với bà trước mặt con cháu. Mỗi ngày, ông cũng phải biết nói vài câu yêu thương với bà để bù đắp lại những ngày tháng lạnh tanh ở quê. Nói vậy, nhưng ông Quý không chịu làm. Bà bỏ mặt ông và sang ở nhà con gái đến khi ông qua xin lỗi bà mới thôi. 

Bao người đàn bà ở đây làm được, sao mình lại không, cớ gì phải ở với một người đàn ông chẳng biết yêu thương mình. Bà bảo sống với ông Qúy chỉ vì nghĩa chứ tình nó mai một từ lâu lắm rồi. Ông chẳng xem ai ra gì ngoài bản thân. Đứa con trai lớn lên cũng giống cái tính “coi khinh đàn bà” của ông y hệt.

Để không ly hôn, ông Qúy chấp nhận thay đổi theo ý bà. Thằng con trai cũng bắt đầu biết nói những lời ngọt ngào với vợ. Ông Qúy còn miễn cưỡng và khó làm theo những mong mỏi của bà vì thói quen và sĩ diện nhưng nghĩ lại ông cũng không muốn sống một mình cũng bởi ông quen mùi bà bên cạnh. Bà chặt lưỡi, biết vậy mình vào Sài Gòn sớm hơn. Đời, đâu ai biết được khi nào là toại nguyên nên bà cũng bắt đầu hài lòng với hiện tại, nghĩ thế cho nhẹ lòng. 

Cớ sao phụ nữ phải cúi đầu, im lặng

Xã hội càng hiện đại, con người ta lại đòi hỏi nhiều hơn về tình yêu và sẽ tiếp tục kiếm tìm những  mối quan hệ mới ngập tràn hoa thơm, cỏ lạ. Rất ít có ai yêu một lần trong đời rồi lấy nhau và sống đến bạc đầu. Thế nên, ai trong chúng ta cũng ít nhất một lần nói lời chia tay người đã từng là “tình yêu của đời mình” để đi tìm một hạnh phúc mới. Khi đó, tổn thương, giận hờn, mất mát là điều không tránh khỏi.

Một cuộc tình đổ vỡ có thể để lại những dư chấn trong tâm hồn của kẻ ở, người đi. Nỗi đau có thể dai dẳng, kéo dài và đau hơn cả những vết cào trong lúc ái ân. Chẳng ai muốn đối mặt nhau, đạp đổ hết những kỉ niệm tốt đẹp nhất về nhau và kéo lê “người đã từng yêu” vào hố sâu tội lỗi để rồi cả hai vĩnh viễn lạc mất nhau.

Trái với đàn ông, nhiều đàn bà chọn im lặng trước một cuộc tình đã qua. Bởi nhiều lẽ, chắc do họ kín đáo, sống nội tâm và dè chừng hơn đàn ông hay cũng bởi đàn bà có thói quen giấu nỗi buồn, niềm vui riêng mình. Họ sợ thị phi, nên cứ đóng cửa lòng, dạy nhau, mà dạy mãi trái tim chẳng chịu ngủ yên. Họ sợ nỗi đau bị đánh giá nên mới không chia sẻ mà âm thầm chịu đựng. Đỗ hết hẩm hiu cho duyên phận xem ra đỡ phải thổn thức mà tìm chút bình yên cho mình.

Sài Gòn đâu có dạy hư ai. Đàn bà sống lâu ở phố này tự nhiên họ biết yêu lấy chính mình. Họ không vội vàng trách cứ hay đổ lỗi cho bản thân. Chính thái độ sống tích cực và khả năng chịu trách nhiệm với tin yêu giúp họ tái sinh sau những lần vấp ngã. Đàn bà xứ này truyền cảm hứng cho nhau, để thấy rằng dẫu con phố có dài, đường đời có lắm chông gai thì bóng đàn bà cũng chưa bao giờ đổ xuống tối thui và sâu thẳm như những miền đất khác. 

Nên dẫu Sài Gòn chật hẹp, cũng có bao ước mơ chắp cánh, trông về….

Đọc giả có thể gửi câu hỏi, chia sẻ, đặt lịch tham vấn đến chúng tôi qua email: ladiesofvietnam@gmail.com. Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

MIA NGUYỄN

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến đây, để được sống với ánh đèn neon màu nhiệm, và lướt cùng bạn bè qua những con phố không quen. Từ khi nào, Sài Gòn lại trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống là chính mình . Chắc do cuộc đời dâu bể vô thường, biết trọn đời là bao nhiêu thôi cứ yêu nhau trước đã, nên có người yêu vội vàng và cũng có kẻ sớm tan. 

Thành phố chẳng lặng yên

Còn nhớ, có lần mẹ dặn, Sài Gòn không như ở quê, dễ sa ngã và cũng dễ làm con người ta mông lung lắm. Có yêu thương nhau cũng phải giữ mình, đừng yêu quá rồi đâm khổ. Tuổi 20 ai cũng ngó lơ như thể may mắn sẽ thuộc về mình, đâu ai tính toán đến những bất hạnh khi yêu. Hải Âu cũng đã bắt đầu một tình yêu vô tư như thế. Nào ngờ, cô yêu nhầm một anh chàng gia trưởng, chỉ biết lo thân mình mà chẳng quan tâm đến tình yêu cô dành tặng. 

Hồi đó, cứ mỗi lần nghe Trọng Nghĩa tỏ tình “Em là một nửa của đời anh”, lòng con gái mới yêu như muốn trút cạn tim mình để tin anh tuyệt đối. Ra trường, cả hai chọn Sài Gòn lập nghiệp. Sau 14 tháng lấy nhau, lần đầu anh bảo chỉ là chút say nắng nhất thời với cô bạn đồng nghiệp khi đi công tác lâu ngày thiếu em. Ừ thì, trái tim con trai cô đơn lắm nên đàn bà dễ dàng cho qua khi va phải những phút yếu mềm, Hải Âu vội tin là tại mình tất cả. Trao hết bao dung và dặn lòng yêu thương lại nhằm tìm một đứa con hủ hỉ mà cũng chẳng đặng lòng. Thế rồi, hình như người ta cũng có thể sống với một nửa khác, mà chẳng phải là mình, cũng chẳng thấy dằn vặt hay xấu hổ. Những lần sau cũng thế, chới với giữa cuộc đời em còn biết đứng lên đi tiếp, còn chới với trong bẫy tình thì em chẳng thể cắt đứt cơn đau như cắt phăng một sợi dây diều chệch hướng.

Sài Gòn, một buổi chiều ướt át. Hải Âu lặng lẽ ký vào đơn ly hôn đưa về phía Nghĩa, chấm dứt những ngày ngỡ mình là một nửa của nhau. Sau bao năm tự dặn mình, dù khổ thế nào cũng ráng giữ chồng cho con nhưng sống giữa một thành phố chẳng có chút lặng yên này, lòng người cũng được nước lên tiếng. Giấc mơ chỉ nghiêng về một phía thì chẳng ngọt ngào nào có thể khỏa lấp được nỗi hy vọng không anh. Chịu đựng, hy sinh hay chấp nhận một cuộc tình hư hỏng là do mình chọn. Đứng lên, làm lại và đi tiếp như bao phụ nữ ngoài kia cũng là do nghị lực của mình. 

Sài Gòn có làm ta bỏ nhau?

Rời Phú Yên, bà Hoa và ông Qúy vào Sài Gòn định cư cùng gia đình hai người con lớn. Ngày trước, bà chỉ biết sống trong tiếng thở dài, lầm lũi; còn ông lúc nào cũng lớn tiếng ra uy. Rồi một ngày, bà cắn đắng phát hiện ông lăng nhăng ở ngoài mà cũng đâu dám nói. Ở cái xứ này thì đàn ông có quyền bỏ vợ chứ đàn bà như bà thì lấy cớ gì bỏ ông. Cũng bởi thị phi mà đàn bà khi lập gia đình phải học im lặng, giấu nước mắt sau vạt áo, cúi đầu chịu đựng vì một hạnh phúc vô hình. Thôi thì, đời bà chẳng phước phần gì nên cố sống cho con Cúc, thằng Nam an lòng.

Vào Sài Gòn, ông bà ở với con trai, còn cô Cúc vừa ly hôn với chồng nên ở riêng với con nhỏ. Lạ là, bà Hoa bắt đầu không nghe lời ông nữa. Bà muốn ông phải phụ việc nhà, không được lớn tiếng với bà trước mặt con cháu. Mỗi ngày, ông cũng phải biết nói vài câu yêu thương với bà để bù đắp lại những ngày tháng lạnh tanh ở quê. Nói vậy, nhưng ông Quý không chịu làm. Bà bỏ mặt ông và sang ở nhà con gái đến khi ông qua xin lỗi bà mới thôi. 

Bao người đàn bà ở đây làm được, sao mình lại không, cớ gì phải ở với một người đàn ông chẳng biết yêu thương mình. Bà bảo sống với ông Qúy chỉ vì nghĩa chứ tình nó mai một từ lâu lắm rồi. Ông chẳng xem ai ra gì ngoài bản thân. Đứa con trai lớn lên cũng giống cái tính “coi khinh đàn bà” của ông y hệt.

Để không ly hôn, ông Qúy chấp nhận thay đổi theo ý bà. Thằng con trai cũng bắt đầu biết nói những lời ngọt ngào với vợ. Ông Qúy còn miễn cưỡng và khó làm theo những mong mỏi của bà vì thói quen và sĩ diện nhưng nghĩ lại ông cũng không muốn sống một mình cũng bởi ông quen mùi bà bên cạnh. Bà chặt lưỡi, biết vậy mình vào Sài Gòn sớm hơn. Đời, đâu ai biết được khi nào là toại nguyên nên bà cũng bắt đầu hài lòng với hiện tại, nghĩ thế cho nhẹ lòng. 

Cớ sao phụ nữ phải cúi đầu, im lặng

Xã hội càng hiện đại, con người ta lại đòi hỏi nhiều hơn về tình yêu và sẽ tiếp tục kiếm tìm những  mối quan hệ mới ngập tràn hoa thơm, cỏ lạ. Rất ít có ai yêu một lần trong đời rồi lấy nhau và sống đến bạc đầu. Thế nên, ai trong chúng ta cũng ít nhất một lần nói lời chia tay người đã từng là “tình yêu của đời mình” để đi tìm một hạnh phúc mới. Khi đó, tổn thương, giận hờn, mất mát là điều không tránh khỏi.

Một cuộc tình đổ vỡ có thể để lại những dư chấn trong tâm hồn của kẻ ở, người đi. Nỗi đau có thể dai dẳng, kéo dài và đau hơn cả những vết cào trong lúc ái ân. Chẳng ai muốn đối mặt nhau, đạp đổ hết những kỉ niệm tốt đẹp nhất về nhau và kéo lê “người đã từng yêu” vào hố sâu tội lỗi để rồi cả hai vĩnh viễn lạc mất nhau.

Trái với đàn ông, nhiều đàn bà chọn im lặng trước một cuộc tình đã qua. Bởi nhiều lẽ, chắc do họ kín đáo, sống nội tâm và dè chừng hơn đàn ông hay cũng bởi đàn bà có thói quen giấu nỗi buồn, niềm vui riêng mình. Họ sợ thị phi, nên cứ đóng cửa lòng, dạy nhau, mà dạy mãi trái tim chẳng chịu ngủ yên. Họ sợ nỗi đau bị đánh giá nên mới không chia sẻ mà âm thầm chịu đựng. Đỗ hết hẩm hiu cho duyên phận xem ra đỡ phải thổn thức mà tìm chút bình yên cho mình.

Sài Gòn đâu có dạy hư ai. Đàn bà sống lâu ở phố này tự nhiên họ biết yêu lấy chính mình. Họ không vội vàng trách cứ hay đổ lỗi cho bản thân. Chính thái độ sống tích cực và khả năng chịu trách nhiệm với tin yêu giúp họ tái sinh sau những lần vấp ngã. Đàn bà xứ này truyền cảm hứng cho nhau, để thấy rằng dẫu con phố có dài, đường đời có lắm chông gai thì bóng đàn bà cũng chưa bao giờ đổ xuống tối thui và sâu thẳm như những miền đất khác. 

Nên dẫu Sài Gòn chật hẹp, cũng có bao ước mơ chắp cánh, trông về….

Đọc giả có thể gửi câu hỏi, chia sẻ, đặt lịch tham vấn đến chúng tôi qua email: ladiesofvietnam@gmail.com. Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

MIA NGUYỄN

SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến...

YÊU CHO ĐÀNG HOÀNG, TỬ TẾ

Chừng khuya, tiếng xe cà tàn của dượng lại chạy về đậu bên hàng rào thiên lý. Căn nhà chung cư vẫn còn sáng đèn bởi mợ vẫn đợi chồng về. Ngày tháng bảy, trời đổ những cơn mưa nặng trĩu lên đầu người xối xả. Hai vợ chồng gom góp đâu đó được mụn con, của hời với người...

YÊU GIẢ

Tình yêu đôi lứa phải đến từ hai phía và phải xuất phát từ tình cảm chân thành, chứ không phải đến với nhau bởi sự lợi dụng. Tưởng cột chặt đời nhau bằng sự tính toan nhưng sau mỗi giấc mộng khó thành, lòng người ai cũng trở nên nặng trĩu. Yêu mà sao ai cũng có bí mật...

BẠN CÓ THỤ ĐỘNG KHI YÊU

Là phụ nữ, đã bao giờ bạn tự hỏi mình có quá thụ động trong mối quan hệ với chàng hay không. Một số phụ nữ quá thụ động trong mối quan hệ của họ vì nhiều lý do. Một trong những lý do phổ biến chính là vì họ sợ phải nói lên chính kiến của bản thân và một lý do khác là...

ĐỪNG VÌ YÊU MÀ HI SINH

Chúng ta đã được nghe quá nhiều về “nghĩa vụ” hi sinh cho tình yêu. Nhiều người còn xem điều này như là một chân lí khi yêu dù ở bất cứ thời đại nào. Tuy nhiên, hi sinh cho tình yêu không có nghĩa là trở nên mù quáng, đến mức hoàn toàn quên đi bản thân mình. Cuộc sống...

SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến...

CẨM NANG MUA SẮM MÙA SALE

Đối với các tín đồ nghiện mua sắm, những dịp “sale ngập tràn” trong năm như ngày hội độc thân, New Year, Valentine,... chính là thiên đường để tha hồ “tung hoành”. Tuy nhiên, chưa tận hưởng niềm vui khi săn được đồ giá rẻ bao lâu, nhiều cô nàng đã phải khóc thét với...

BA CÁCH TRÁNH XUNG ĐỘT TÌNH CẢM

  Xung đột chính là thứ không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày. Đây là thời buổi mà thế giới không ngừng biến đổi. Những vấn đề phức tạp trong chính trị và tính chất ẩn danh của phương tiện truyền thông xã hội khiến cho các cuộc tranh luận vượt quá giới hạn...

YÊU CHO ĐÀNG HOÀNG, TỬ TẾ

Chừng khuya, tiếng xe cà tàn của dượng lại chạy về đậu bên hàng rào thiên lý. Căn nhà chung cư vẫn còn sáng đèn bởi mợ vẫn đợi chồng về. Ngày tháng bảy, trời đổ những cơn mưa nặng trĩu lên đầu người xối xả. Hai vợ chồng gom góp đâu đó được mụn con, của hời với người...

CỰC KHOÁI KHI “YÊU”

Thật ra, sau lần đầu tiên quan hệ tình dục, tôi đã không thể đạt cực khoái trong suốt hai năm ròng rã. Cho đến nhiều tháng sau đó, tôi vẫn luôn ở một mức độ lưng chừng của cảm xúc, không thể có được những phút giây thật sự thăng hoa và khiến cả thể xác lẫn linh hồn...

Chia sẻ với bạn