SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH
SANG CHẤN KHI SỐNG VỚI CHA MẸ MẮC BỆNH MÃN TÍNH
Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở những người lớn lên cùng cha mẹ mắc bệnh mãn tính, sang chấn hiện sinh thường được gieo mầm rất sớm, âm thầm và kéo dài.
Khi một đứa trẻ sống trong bối cảnh cha hoặc mẹ liên tục đau đớn, bệnh tật, phụ thuộc y tế, và thường xuyên chia sẻ với con về việc “sống cực khổ”, “đau quá”, “không muốn sống nữa”, hệ thần kinh của trẻ không chỉ tiếp nhận nỗi sợ mất mát, mà còn tiếp nhận thông điệp rằng sự sống là gánh nặng. Trẻ buộc phải đối diện với cái chết, sự bất lực và nỗi đau của người mình yêu thương khi chưa có đủ năng lực tâm lý để xử lý những trải nghiệm đó.
Về mặt biểu hiện tâm lý, sang chấn hiện sinh thường không bộc lộ bằng các hồi tưởng sang chấn rõ ràng, mà xuất hiện dưới dạng:
Nỗi sợ chết mơ hồ nhưng dai dẳng
Cảm giác cuộc sống mong manh, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào
Cảm giác phải “sống thay”, “sống cho người khác”
Tội lỗi khi tận hưởng niềm vui hoặc khi sống khỏe mạnh
Khó cảm nhận ý nghĩa sống, dù cuộc sống bên ngoài vẫn “ổn”
Ở tầng thân thể, những người mang sang chấn hiện sinh thường có các cảm giác:
Căng tức ngực, khó thở nhẹ, cảm giác tim “luôn cảnh giác”
Co rút vùng bụng, cảm giác nặng nề hoặc trống rỗng
Nhạy cảm quá mức với hình ảnh, thông tin liên quan đến bệnh tật, tai nạn, cái chết
Trạng thái căng thẳng nền (background anxiety) kéo dài, khó thư giãn hoàn toàn
Quan trọng là, đây không phải yếu đuối, cũng không phải “suy nghĩ tiêu cực”, mà là dấu ấn sinh học – thần kinh của việc lớn lên trong môi trường luôn đe dọa sự sống.
Trong hỗ trợ trị liệu, việc chỉ làm việc ở tầng nhận thức (suy nghĩ tích cực, thay đổi niềm tin) thường không đủ. Hướng hỗ trợ hiệu quả cần bao gồm:
Can thiệp thân–tâm (somatic) để giúp hệ thần kinh cảm nhận lại sự an toàn trong hiện tại
Làm việc với ranh giới cảm xúc, giúp thân chủ phân biệt nỗi đau của cha mẹ và cuộc sống của chính mình
Không cố “xóa” nỗi sợ chết, mà giúp thân chủ học cách sống cùng ý thức về sự hữu hạn mà không bị nó chi phối
Tạo không gian trị liệu cho những câu hỏi hiện sinh được tồn tại một cách an toàn, không bị phủ nhận hay vội vàng giải quyết
Chữa lành sang chấn hiện sinh không phải là tìm ra câu trả lời hoàn hảo cho cuộc sống, mà là giúp con người ở lại với sự sống, ngay cả khi biết rằng nó mong manh.
MIA NGUYỄN
Sang chấn hiện sinh (existential trauma) không xuất phát từ một biến cố bạo lực đơn lẻ, mà hình thành khi con người phải sống lâu dài trong sự đối diện với những câu hỏi cốt lõi của tồn tại: sự sống – cái chết – ý nghĩa – sự mong manh – trách nhiệm sống. Ở những người lớn lên cùng cha mẹ mắc bệnh mãn tính, sang chấn hiện sinh thường được gieo mầm rất sớm, âm thầm và kéo dài.
Khi một đứa trẻ sống trong bối cảnh cha hoặc mẹ liên tục đau đớn, bệnh tật, phụ thuộc y tế, và thường xuyên chia sẻ với con về việc “sống cực khổ”, “đau quá”, “không muốn sống nữa”, hệ thần kinh của trẻ không chỉ tiếp nhận nỗi sợ mất mát, mà còn tiếp nhận thông điệp rằng sự sống là gánh nặng. Trẻ buộc phải đối diện với cái chết, sự bất lực và nỗi đau của người mình yêu thương khi chưa có đủ năng lực tâm lý để xử lý những trải nghiệm đó.
Về mặt biểu hiện tâm lý, sang chấn hiện sinh thường không bộc lộ bằng các hồi tưởng sang chấn rõ ràng, mà xuất hiện dưới dạng:
Nỗi sợ chết mơ hồ nhưng dai dẳng
Cảm giác cuộc sống mong manh, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào
Cảm giác phải “sống thay”, “sống cho người khác”
Tội lỗi khi tận hưởng niềm vui hoặc khi sống khỏe mạnh
Khó cảm nhận ý nghĩa sống, dù cuộc sống bên ngoài vẫn “ổn”
Ở tầng thân thể, những người mang sang chấn hiện sinh thường có các cảm giác:
Căng tức ngực, khó thở nhẹ, cảm giác tim “luôn cảnh giác”
Co rút vùng bụng, cảm giác nặng nề hoặc trống rỗng
Nhạy cảm quá mức với hình ảnh, thông tin liên quan đến bệnh tật, tai nạn, cái chết
Trạng thái căng thẳng nền (background anxiety) kéo dài, khó thư giãn hoàn toàn
Quan trọng là, đây không phải yếu đuối, cũng không phải “suy nghĩ tiêu cực”, mà là dấu ấn sinh học – thần kinh của việc lớn lên trong môi trường luôn đe dọa sự sống.
Trong hỗ trợ trị liệu, việc chỉ làm việc ở tầng nhận thức (suy nghĩ tích cực, thay đổi niềm tin) thường không đủ. Hướng hỗ trợ hiệu quả cần bao gồm:
Can thiệp thân–tâm (somatic) để giúp hệ thần kinh cảm nhận lại sự an toàn trong hiện tại
Làm việc với ranh giới cảm xúc, giúp thân chủ phân biệt nỗi đau của cha mẹ và cuộc sống của chính mình
Không cố “xóa” nỗi sợ chết, mà giúp thân chủ học cách sống cùng ý thức về sự hữu hạn mà không bị nó chi phối
Tạo không gian trị liệu cho những câu hỏi hiện sinh được tồn tại một cách an toàn, không bị phủ nhận hay vội vàng giải quyết
Chữa lành sang chấn hiện sinh không phải là tìm ra câu trả lời hoàn hảo cho cuộc sống, mà là giúp con người ở lại với sự sống, ngay cả khi biết rằng nó mong manh.
MIA NGUYỄN





