NHỮNG ĐÀN BÀ KHÔNG DÁM TỐT HƠN
NHỮNG ĐÀN BÀ KHÔNG DÁM TỐT HƠN
Nhiều phụ nữ thông minh, có năng lực và giàu tiềm năng lại chọn sống trong những mối quan hệ không có tình yêu, những công việc không tương xứng với khả năng, hoặc những hoàn cảnh “tạm ổn nhưng không hạnh phúc”. Họ không dám lựa chọn tốt hơn, không phải vì thiếu khả năng, mà vì họ đã học cách ưu tiên an toàn hơn là thỏa mãn. Đây là hiện tượng thường được gọi là settle down for less – chấp nhận ít hơn điều mình xứng đáng, để tránh rủi ro cảm xúc.
Phần lớn những phụ nữ này lớn lên trong môi trường gia đình mà sự ủng hộ cảm xúc không ổn định. Khi họ gặp khó khăn, cha mẹ không trấn an hay đồng hành, mà đáp lại bằng tức giận, chỉ trích, hoặc rút lại sự kết nối. Đứa trẻ học được rằng: “Khi mình yếu đuối, người khác khó chịu”, “Nhu cầu của mình gây phiền”, hoặc “Mình chỉ được yêu khi mọi thứ ổn”. Những thông điệp này không được ghi nhớ bằng lời, mà được khắc sâu vào hệ thần kinh.
Về mặt sinh học thần kinh, đây là một dạng sang chấn quan hệ kéo dài. Khi việc bày tỏ nhu cầu từng dẫn đến mất an toàn, não bộ học cách giảm kỳ vọng và thu nhỏ mong muốn như một chiến lược sinh tồn. Hệ thần kinh tự động ưu tiên duy trì kết nối, dù kết nối đó nghèo nàn hay thiếu tình yêu, bởi mất kết nối từng đồng nghĩa với nguy hiểm. Vì vậy, ở tuổi trưởng thành, việc ở lại trong một mối quan hệ không nuôi dưỡng hay một công việc kìm hãm bản thân lại tạo cảm giác quen thuộc và “ít rủi ro” hơn là bước sang điều tốt đẹp nhưng chưa biết trước.
Một hệ quả sâu sắc khác là những phụ nữ này không cho phép mình thật sự nghỉ ngơi hay thư giãn. Nghỉ ngơi không mang lại cảm giác hồi phục, mà kích hoạt lo âu, bứt rứt, thậm chí tội lỗi. Về mặt thần kinh, cơ thể họ đã quen sống trong trạng thái cảnh giác nền cao. Khi còn nhỏ, chỉ khi nào họ ngoan, giỏi, không gây phiền, họ mới tương đối an toàn. Vì vậy, trạng thái không làm gì, thả lỏng, hay chỉ đơn giản là “được là mình” trở thành điều nguy hiểm.
Theo thời gian, cơ thể không còn phân biệt được giữa nghỉ ngơi và mất an toàn. Hệ thần kinh giao cảm duy trì hoạt động liên tục, khiến người phụ nữ luôn cảm thấy phải cố gắng, phải chịu đựng, phải giữ kiểm soát. Họ thường không cảm nhận được mệt mỏi cho đến khi kiệt sức, bởi tín hiệu cơ thể đã bị tắt từ lâu. Việc tiếp tục ở lại trong những hoàn cảnh không nuôi dưỡng bản thân, vì thế, không chỉ là lựa chọn tâm lý, mà là sự tiếp diễn của một chiến lược sinh tồn cũ.
Quan trọng là cần hiểu rằng những người phụ nữ “settle down for less” không thiếu dũng cảm và cũng không yếu đuối. Họ đã rất giỏi trong việc sống sót. Vấn đề là chiến lược từng giúp họ an toàn khi còn nhỏ nay lại trở thành giới hạn trong cuộc sống trưởng thành. Sự thay đổi không thể đến từ những lời khuyên như “hãy mạnh mẽ hơn”, “hãy dám lựa chọn tốt hơn”, mà cần một quá trình xây dựng lại cảm giác an toàn từ bên trong, đặc biệt ở mức độ cơ thể và hệ thần kinh.
Học cách rời đi khỏi một mối quan hệ không tình yêu, chọn một công việc xứng đáng hơn, hay đơn giản là cho phép mình nghỉ ngơi, với nhiều phụ nữ, không phải là hành động tham vọng, mà là một bước phục hồi sang chấn. Đó là khi hệ thần kinh dần học được rằng: mình có thể cần, có thể mong, có thể dừng lại, mà vẫn được ở lại trong kết nối. Chỉ khi đó, người phụ nữ mới không còn sống chỉ để an toàn, mà bắt đầu cho phép mình sống một cuộc đời rộng hơn và xứng đáng hơn.
MIA NGUYỄN
Nhiều phụ nữ thông minh, có năng lực và giàu tiềm năng lại chọn sống trong những mối quan hệ không có tình yêu, những công việc không tương xứng với khả năng, hoặc những hoàn cảnh “tạm ổn nhưng không hạnh phúc”. Họ không dám lựa chọn tốt hơn, không phải vì thiếu khả năng, mà vì họ đã học cách ưu tiên an toàn hơn là thỏa mãn. Đây là hiện tượng thường được gọi là settle down for less – chấp nhận ít hơn điều mình xứng đáng, để tránh rủi ro cảm xúc.
Phần lớn những phụ nữ này lớn lên trong môi trường gia đình mà sự ủng hộ cảm xúc không ổn định. Khi họ gặp khó khăn, cha mẹ không trấn an hay đồng hành, mà đáp lại bằng tức giận, chỉ trích, hoặc rút lại sự kết nối. Đứa trẻ học được rằng: “Khi mình yếu đuối, người khác khó chịu”, “Nhu cầu của mình gây phiền”, hoặc “Mình chỉ được yêu khi mọi thứ ổn”. Những thông điệp này không được ghi nhớ bằng lời, mà được khắc sâu vào hệ thần kinh.
Về mặt sinh học thần kinh, đây là một dạng sang chấn quan hệ kéo dài. Khi việc bày tỏ nhu cầu từng dẫn đến mất an toàn, não bộ học cách giảm kỳ vọng và thu nhỏ mong muốn như một chiến lược sinh tồn. Hệ thần kinh tự động ưu tiên duy trì kết nối, dù kết nối đó nghèo nàn hay thiếu tình yêu, bởi mất kết nối từng đồng nghĩa với nguy hiểm. Vì vậy, ở tuổi trưởng thành, việc ở lại trong một mối quan hệ không nuôi dưỡng hay một công việc kìm hãm bản thân lại tạo cảm giác quen thuộc và “ít rủi ro” hơn là bước sang điều tốt đẹp nhưng chưa biết trước.
Một hệ quả sâu sắc khác là những phụ nữ này không cho phép mình thật sự nghỉ ngơi hay thư giãn. Nghỉ ngơi không mang lại cảm giác hồi phục, mà kích hoạt lo âu, bứt rứt, thậm chí tội lỗi. Về mặt thần kinh, cơ thể họ đã quen sống trong trạng thái cảnh giác nền cao. Khi còn nhỏ, chỉ khi nào họ ngoan, giỏi, không gây phiền, họ mới tương đối an toàn. Vì vậy, trạng thái không làm gì, thả lỏng, hay chỉ đơn giản là “được là mình” trở thành điều nguy hiểm.
Theo thời gian, cơ thể không còn phân biệt được giữa nghỉ ngơi và mất an toàn. Hệ thần kinh giao cảm duy trì hoạt động liên tục, khiến người phụ nữ luôn cảm thấy phải cố gắng, phải chịu đựng, phải giữ kiểm soát. Họ thường không cảm nhận được mệt mỏi cho đến khi kiệt sức, bởi tín hiệu cơ thể đã bị tắt từ lâu. Việc tiếp tục ở lại trong những hoàn cảnh không nuôi dưỡng bản thân, vì thế, không chỉ là lựa chọn tâm lý, mà là sự tiếp diễn của một chiến lược sinh tồn cũ.
Quan trọng là cần hiểu rằng những người phụ nữ “settle down for less” không thiếu dũng cảm và cũng không yếu đuối. Họ đã rất giỏi trong việc sống sót. Vấn đề là chiến lược từng giúp họ an toàn khi còn nhỏ nay lại trở thành giới hạn trong cuộc sống trưởng thành. Sự thay đổi không thể đến từ những lời khuyên như “hãy mạnh mẽ hơn”, “hãy dám lựa chọn tốt hơn”, mà cần một quá trình xây dựng lại cảm giác an toàn từ bên trong, đặc biệt ở mức độ cơ thể và hệ thần kinh.
Học cách rời đi khỏi một mối quan hệ không tình yêu, chọn một công việc xứng đáng hơn, hay đơn giản là cho phép mình nghỉ ngơi, với nhiều phụ nữ, không phải là hành động tham vọng, mà là một bước phục hồi sang chấn. Đó là khi hệ thần kinh dần học được rằng: mình có thể cần, có thể mong, có thể dừng lại, mà vẫn được ở lại trong kết nối. Chỉ khi đó, người phụ nữ mới không còn sống chỉ để an toàn, mà bắt đầu cho phép mình sống một cuộc đời rộng hơn và xứng đáng hơn.
MIA NGUYỄN





