AI LÀ NGƯỜI CHỦ ĐỘNG TRONG TÌNH YÊU

AI LÀ NGƯỜI CHỦ ĐỘNG TRONG TÌNH YÊU

 

Đã bao giờ bạn đặt ra câu hỏi, ai là người nên chủ động trong tình yêu?

Nhiều người luôn mặc định rằng trong một mối quan hệ, nam giới nên là người nắm quyền chủ động. Có lẽ vì đàn ông là phái mạnh, phụ nữ lại là phái yếu – cần được dựa dẫm và chở che, nên chủ động luôn là trách nhiệm thuộc về cánh mày râu. Giống như khi khiêu vũ, người đàn ông sẽ đưa tay mời người phụ nữ, sau đó dìu dắt cô theo điệu nhạc, nâng cô lên cao, rồi lại xoay mình và đỡ cô vào lòng, còn người phụ nữ cứ thế nương cậy vào người bạn nhảy của mình.

Thế nhưng, trong thời đại mới, “cọc đi tìm trâu” cũng không là điều hiếm thấy. Vốn dĩ, đàn ông và phụ nữ đều có quyền dũng cảm theo đuổi đam mê và hạnh phúc của mình. Nhân duyên đôi khi đến rất bất ngờ. Lúc gặp một ai đó tâm đầu ý hợp, nam giới hay nữ giới đều có thể chủ động bày tỏ và theo đuổi. Chần chừ, do dự chỉ để lại tiếc nuối khôn nguôi về sau.

Thuở nhỏ, tôi rất thích câu chuyện cổ tích về nàng tiên cá Ariel. Không như Bạch Tuyết hay cô công chúa ngủ trong rừng chỉ có thể nằm im một chỗ chờ bạch mã hoàng tử đến đánh thức, Ariel đã chủ động dùng giọng hát tuyệt đẹp của mình để đổi lấy cơ hội được gặp người mà cô yêu mến. Thật vậy, cuộc đời quá ngắn mà khao khát hạnh phúc lại quá dài. Chúng ta không thể chỉ biết ù lì ngồi đó, hi vọng đối phương có tình cảm với mình trước, rồi lại mòn mỏi chờ đến ngày họ đủ dũng khí để bày tỏ với mình.

Mặt khác, cây cầu lương duyên là cả hai cùng nhau bước qua, chứ không phải một người đi trước, kẻ còn lại lẽo đẽo theo sau với những suy nghĩ quẩn quanh không rõ. Cả bạn và người ấy đều cần chủ động cho tình yêu của mình. Ban đầu là chủ động nắm bắt, chinh phục. Sau này là chủ động xây đắp hạnh phúc. Không thể có một mối quan hệ mà người này độc diễn từ đầu đến cuối, còn người kia chỉ lẳng lặng làm tròn bổn phận như người một cá thể khác không hơn không kém.

Trước đây, tôi từng có mối quan hệ lằng nhằng với một người đàn ông tên T. Ban đầu là bạn bè, vì cảm thấy hợp nhau nên dần dà chúng tôi ngày càng thân nhau hơn. Thế nhưng, tôi luôn là người nắm giữ thế chủ động. Tôi tìm cách bắt chuyện, ngỏ lời gặp mặt, chọn phim để xem, chọn quán café để đến,… Còn T. không hề cho tôi một dấu hiệu nào, cũng không đưa ra một cam kết rõ ràng. 

Dần dà, tôi không ngừng tự hỏi, liệu T. có thật sự có tình cảm với mình hay không? Tôi cứ thế kiếm tìm gạch vữa để xây dựng mái nhà hạnh phúc một mình. Còn T. chỉ ngồi đó, thản nhiên nhìn tôi và nhàn nhã tận hưởng sự nỗ lực của tôi. Không ít lần tôi chạnh lòng tự hỏi, tại sao mình giống như con thiêu thân ngốc nghếch luôn lao đầu vào một mối quan hệ lập lòe như ngọn nến trước gió, dù đối phương không bao giờ bỏ ra một chút nỗ lực hay cam kết vào?

Mối quan hệ đích thực không thể xây dựng trên tình cảm đơn phương, nên sự chủ động cũng phải xuất phát từ cả hai phía. Nếu chỉ có một người chủ động thì sẽ như tôi – dần mất niềm tin vào nửa kia, cảm thấy nản chí, tủi thân, thậm chí cho rằng mình đang làm phiền người ta và phí hoài công sức. Người còn lại – giống như T., vì xuyên suốt quá trình yêu đương chẳng phải bỏ ra một chút nỗ lực, nên cũng không biết trân trọng tình cảm mà đối phương gửi gắm. Mối quan hệ cứ thế rạn rứt và đi đến đổ vỡ.

Thế nhưng, nhiều người cho rằng nữ giới chủ động sẽ trở nên “mất giá” và dập tắt mong muốn chinh phục của người đàn ông. Thực chất, người phụ nữ tự tin, biết mình muốn gì, cần gì và nắm giữ cơ hội để đạt được điều đó luôn tỏa ra sức hấp dẫn riêng. Chủ động ở đây không cần phải là những việc to tát, lố bịch. Đó có thể xuất phát từ những hành động rất nhỏ, đủ để cho thấy bạn đang “bật đèn xanh” với đối phương. Chủ động sẽ giúp bạn nhận được 50% khả năng thành công, còn trốn tránh, giấu giếm và kì kèo được mất chỉ để lại một số 0 tròn trĩnh.

Nhận và cho là quy luật tự nhiên của cuộc sống này. Hãy tưởng tượng bạn và nửa kia đang ngồi trên một chiếc thuyền – cũng là mối quan hệ của cả hai. Khi chỉ có một người bỏ ra, chiếc thuyền sẽ dồn trọng tâm về phía còn lại, dần mất đi sự cân bằng và cuối cùng là chìm đắm. Trao tặng và hồi đáp mới tạo ra sự gắn kết và giữ cho mối quan hệ được vững chắc.

Đọc giả có thể gửi chia sẻ câu hỏi, nhu cần tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

CATHERINE

Đã bao giờ bạn đặt ra câu hỏi, ai là người nên chủ động trong tình yêu?

Nhiều người luôn mặc định rằng trong một mối quan hệ, nam giới nên là người nắm quyền chủ động. Có lẽ vì đàn ông là phái mạnh, phụ nữ lại là phái yếu – cần được dựa dẫm và chở che, nên chủ động luôn là trách nhiệm thuộc về cánh mày râu. Giống như khi khiêu vũ, người đàn ông sẽ đưa tay mời người phụ nữ, sau đó dìu dắt cô theo điệu nhạc, nâng cô lên cao, rồi lại xoay mình và đỡ cô vào lòng, còn người phụ nữ cứ thế nương cậy vào người bạn nhảy của mình.

Thế nhưng, trong thời đại mới, “cọc đi tìm trâu” cũng không là điều hiếm thấy. Vốn dĩ, đàn ông và phụ nữ đều có quyền dũng cảm theo đuổi đam mê và hạnh phúc của mình. Nhân duyên đôi khi đến rất bất ngờ. Lúc gặp một ai đó tâm đầu ý hợp, nam giới hay nữ giới đều có thể chủ động bày tỏ và theo đuổi. Chần chừ, do dự chỉ để lại tiếc nuối khôn nguôi về sau.

Thuở nhỏ, tôi rất thích câu chuyện cổ tích về nàng tiên cá Ariel. Không như Bạch Tuyết hay cô công chúa ngủ trong rừng chỉ có thể nằm im một chỗ chờ bạch mã hoàng tử đến đánh thức, Ariel đã chủ động dùng giọng hát tuyệt đẹp của mình để đổi lấy cơ hội được gặp người mà cô yêu mến. Thật vậy, cuộc đời quá ngắn mà khao khát hạnh phúc lại quá dài. Chúng ta không thể chỉ biết ù lì ngồi đó, hi vọng đối phương có tình cảm với mình trước, rồi lại mòn mỏi chờ đến ngày họ đủ dũng khí để bày tỏ với mình.

Mặt khác, cây cầu lương duyên là cả hai cùng nhau bước qua, chứ không phải một người đi trước, kẻ còn lại lẽo đẽo theo sau với những suy nghĩ quẩn quanh không rõ. Cả bạn và người ấy đều cần chủ động cho tình yêu của mình. Ban đầu là chủ động nắm bắt, chinh phục. Sau này là chủ động xây đắp hạnh phúc. Không thể có một mối quan hệ mà người này độc diễn từ đầu đến cuối, còn người kia chỉ lẳng lặng làm tròn bổn phận như người một cá thể khác không hơn không kém.

Trước đây, tôi từng có mối quan hệ lằng nhằng với một người đàn ông tên T. Ban đầu là bạn bè, vì cảm thấy hợp nhau nên dần dà chúng tôi ngày càng thân nhau hơn. Thế nhưng, tôi luôn là người nắm giữ thế chủ động. Tôi tìm cách bắt chuyện, ngỏ lời gặp mặt, chọn phim để xem, chọn quán café để đến,… Còn T. không hề cho tôi một dấu hiệu nào, cũng không đưa ra một cam kết rõ ràng. 

Dần dà, tôi không ngừng tự hỏi, liệu T. có thật sự có tình cảm với mình hay không? Tôi cứ thế kiếm tìm gạch vữa để xây dựng mái nhà hạnh phúc một mình. Còn T. chỉ ngồi đó, thản nhiên nhìn tôi và nhàn nhã tận hưởng sự nỗ lực của tôi. Không ít lần tôi chạnh lòng tự hỏi, tại sao mình giống như con thiêu thân ngốc nghếch luôn lao đầu vào một mối quan hệ lập lòe như ngọn nến trước gió, dù đối phương không bao giờ bỏ ra một chút nỗ lực hay cam kết vào?

Mối quan hệ đích thực không thể xây dựng trên tình cảm đơn phương, nên sự chủ động cũng phải xuất phát từ cả hai phía. Nếu chỉ có một người chủ động thì sẽ như tôi – dần mất niềm tin vào nửa kia, cảm thấy nản chí, tủi thân, thậm chí cho rằng mình đang làm phiền người ta và phí hoài công sức. Người còn lại – giống như T., vì xuyên suốt quá trình yêu đương chẳng phải bỏ ra một chút nỗ lực, nên cũng không biết trân trọng tình cảm mà đối phương gửi gắm. Mối quan hệ cứ thế rạn rứt và đi đến đổ vỡ.

Thế nhưng, nhiều người cho rằng nữ giới chủ động sẽ trở nên “mất giá” và dập tắt mong muốn chinh phục của người đàn ông. Thực chất, người phụ nữ tự tin, biết mình muốn gì, cần gì và nắm giữ cơ hội để đạt được điều đó luôn tỏa ra sức hấp dẫn riêng. Chủ động ở đây không cần phải là những việc to tát, lố bịch. Đó có thể xuất phát từ những hành động rất nhỏ, đủ để cho thấy bạn đang “bật đèn xanh” với đối phương. Chủ động sẽ giúp bạn nhận được 50% khả năng thành công, còn trốn tránh, giấu giếm và kì kèo được mất chỉ để lại một số 0 tròn trĩnh.

Nhận và cho là quy luật tự nhiên của cuộc sống này. Hãy tưởng tượng bạn và nửa kia đang ngồi trên một chiếc thuyền – cũng là mối quan hệ của cả hai. Khi chỉ có một người bỏ ra, chiếc thuyền sẽ dồn trọng tâm về phía còn lại, dần mất đi sự cân bằng và cuối cùng là chìm đắm. Trao tặng và hồi đáp mới tạo ra sự gắn kết và giữ cho mối quan hệ được vững chắc.

Đọc giả có thể gửi chia sẻ câu hỏi, nhu cần tham vấn hoặc câu chuyện của bạn đến chúng tôi qua email: info@ladiesofvietnam.net, Zalo: +848 9934 4478. Chân thành cảm ơn và hẹn gặp các bạn trong những chương trình sắp tới.

CATHERINE

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...