CHÚT TÂM TÌNH TỪ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO

CHÚT TÂM TÌNH TỪ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO

Sài Gòn trở mùa. Gió chướng mang hơi lạnh se se vào lòng phố. Con tàu thời gian đang lăn những vòng cuối cùng trên hành trình của một năm đầy xôn xao và tất bật. Cái lạnh hiếm hoi dù chỉ một chút ít vào mỗi sáng và chiều tà cũng đủ xoa dịu bao nhiêu vội vàng của hơi nhiệt công việc suốt mười một tháng đã qua.

Sài Gòn thay chiếc áo đông với những gam màu ấm áp của mùa Giáng Sinh mới. Những người có đạo và ngoại đạo đều háo hức trong không khí vui vẻ, náo nhiệt và hoan ca của mùa lễ chung dành cho tất cả. Những ngày của tháng 12, Sài Gòn lấp lánh đèn màu trong cảnh quang trang trí rộn ràng. 

Các nhà thờ đâu đâu cũng là tiếng hát của những ca đoàn chuẩn bị cho đại lễ lớn trong năm. Tiếng hát véo von của mùa lễ lạc hạnh phúc và an nhiên, cảm giác vui mừng và phấn chấn của những người trong đạo càng khiến cho không khí của Giáng Sinh nồng nhiệt, ấm áp và hân hoan. 

Đi dạo nhà thờ vào một tối chủ nhật muộn màng khi những bài thánh ca đang ngân nga trong các buổi tập của ca đoàn, tôi tình cờ gặp lại vợ chồng em. Tôi nhớ mùa Giáng Sinh ba năm trước, tại một góc giáo đường ngày “đầu đông” ở Sài Gòn, tôi gặp em đang thành tâm cầu nguyện. Em cũng như tôi, một kẻ ngoại đạo, từ trước đến nay chưa bao giờ tin điều gì hay ai khác bằng chính bản thân mình. Nhưng hôm ấy thì khác. Em ướt mem mồ hôi đường xa, dáng người gầy nhom, đen nhẻm, bước vào giáo đường với gương mặt chất chứa đầy hi vọng xen lẫn bi thương. 

Em bảo em muốn cầu nguyện cho người chồng đang nằm bất động ở bệnh viện Chợ Rẫy có thể vượt qua được tai nạn chấn thương sọ não, đã mổ ở tuyến dưới nhưng nhiễm trùng nghiêm trọng. Đó là lần đầu tiên em đến nhà thờ, nỗi khao khát bám víu hi vọng dẫu mong manh đã dẫn lối em đến đây, bên tượng Chúa và cầu nguyện cho chồng. 

Đến bây giờ tôi cũng không chắc có phải vì sự cầu nguyện ấy hay chính vì ý chí kiên cường của cô gái nhỏ bé đó, quyết tâm chạy chữa dù người nhà đã muốn buông xuôi. Em vẫn nuôi hi vọng lớn lao trong lòng mình, ngày đêm tâm sự “kêu chồng” tỉnh lại. Và rồi chẳng ai ngờ, điều em gọi là kì tích đã xảy ra, chồng em tỉnh dậy thật. Rồi mấy tháng sau đó, bằng hết nỗ lực của mình, em đã có thể dìu chồng đi những bước chân đầu tiên. 

Tôi thường hồ nghi, phải chăng có một đức tin làm nơi bám trụ lúc chới với nhất sẽ có thể giúp con người ta mạnh mẽ và đối mặt với khó khăn.

Em từ một cô gái nông thôn thậm chí không biết cách sử dụng thẻ ngân hàng, em ngơ ngác hỏi tôi số tài khoản là số nào trên tờ giấy thông báo gửi về vì trước giờ đều có chồng lo. Ấy vậy mà từ khi biến cố ập đến, cô gái vụng về ngày trước đã mạnh mẽ trở thành trụ cột cho gia đình nhỏ bé gồm ba con người ấy. Có những điều mà trước đây em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ biết như rửa vết thương cho chồng, cách cho ăn, cách săn sóc người bị chấn thương đầu… tất cả những gì y tá và điều dưỡng hướng dẫn em đều học được… 

Một mình em bươn chải kiếm sống, nuôi chồng. Bằng một tình thương và sức mạnh từ tinh thần vững vàng, kiên định, em đã vượt được ngày tháng khó khăn ấy. Theo dõi những giọt nước mắt hạnh phúc của em từ ngày chồng mở mắt tỉnh lại, đến những bước chân đầu tiên, đến tiếng nói trở lại nhưng ú ớ và ngọng nghịu, đến nét chữ nguệch ngoạc mà anh ấy cố gắng bằng tất cả sức lực để viết lời cảm ơn em vào sinh nhật… mới thấy hết được vẻ đẹp tào khang của người vợ. Người ta đã từng hoài nghi về sự chung thủy của em lúc nhận được tiền giúp đỡ từ các mạnh thường quân để rồi phải giấu đi nỗi xấu hổ đó mà nể phục nghị lực của em, năm ấy em chỉ vừa 23 tuổi.

Mùa Giáng Sinh năm nay, em cùng chồng tay trong tay bước vào giáo đường, vẫn đơn thuần chỉ là những người ngoại đạo, nhưng có lẽ chính bởi những ngày ngồi ở nhà thờ này, em đã thực sự bình tâm để tự vun đắp cho mình sức mạnh tinh thần to lớn và tập trung vượt qua những sóng gió ngày cũ. 

Trong những ngày khó khăn nhất, có lẽ chúng ta nên tìm cho mình một nơi chốn nào đó thật an lành để nương tựa tinh thần và vực dậy cho mình ý chí mạnh mẽ để tiếp tục cuộc hành trình đời người. 

Những cơn gió “đông” mang cái lạnh dịu ngọt đã mơn trớn trên từng hàng cây, con phố, cũng là lúc người Sài Gòn bắt đầu tìm kiếm cho mình những điều ý nghĩa để làm trong Giáng Sinh. Xin gửi một lời nguyện cầu an lành, hạnh phúc đến với tất cả mọi người từ một người ngoại đạo.

LẠC NHIÊN

Sài Gòn trở mùa. Gió chướng mang hơi lạnh se se vào lòng phố. Con tàu thời gian đang lăn những vòng cuối cùng trên hành trình của một năm đầy xôn xao và tất bật. Cái lạnh hiếm hoi dù chỉ một chút ít vào mỗi sáng và chiều tà cũng đủ xoa dịu bao nhiêu vội vàng của hơi nhiệt công việc suốt mười một tháng đã qua.

Sài Gòn thay chiếc áo đông với những gam màu ấm áp của mùa Giáng Sinh mới. Những người có đạo và ngoại đạo đều háo hức trong không khí vui vẻ, náo nhiệt và hoan ca của mùa lễ chung dành cho tất cả. Những ngày của tháng 12, Sài Gòn lấp lánh đèn màu trong cảnh quang trang trí rộn ràng. 

Các nhà thờ đâu đâu cũng là tiếng hát của những ca đoàn chuẩn bị cho đại lễ lớn trong năm. Tiếng hát véo von của mùa lễ lạc hạnh phúc và an nhiên, cảm giác vui mừng và phấn chấn của những người trong đạo càng khiến cho không khí của Giáng Sinh nồng nhiệt, ấm áp và hân hoan. 

Đi dạo nhà thờ vào một tối chủ nhật muộn màng khi những bài thánh ca đang ngân nga trong các buổi tập của ca đoàn, tôi tình cờ gặp lại vợ chồng em. Tôi nhớ mùa Giáng Sinh ba năm trước, tại một góc giáo đường ngày “đầu đông” ở Sài Gòn, tôi gặp em đang thành tâm cầu nguyện. Em cũng như tôi, một kẻ ngoại đạo, từ trước đến nay chưa bao giờ tin điều gì hay ai khác bằng chính bản thân mình. Nhưng hôm ấy thì khác. Em ướt mem mồ hôi đường xa, dáng người gầy nhom, đen nhẻm, bước vào giáo đường với gương mặt chất chứa đầy hi vọng xen lẫn bi thương. 

Em bảo em muốn cầu nguyện cho người chồng đang nằm bất động ở bệnh viện Chợ Rẫy có thể vượt qua được tai nạn chấn thương sọ não, đã mổ ở tuyến dưới nhưng nhiễm trùng nghiêm trọng. Đó là lần đầu tiên em đến nhà thờ, nỗi khao khát bám víu hi vọng dẫu mong manh đã dẫn lối em đến đây, bên tượng Chúa và cầu nguyện cho chồng. 

Đến bây giờ tôi cũng không chắc có phải vì sự cầu nguyện ấy hay chính vì ý chí kiên cường của cô gái nhỏ bé đó, quyết tâm chạy chữa dù người nhà đã muốn buông xuôi. Em vẫn nuôi hi vọng lớn lao trong lòng mình, ngày đêm tâm sự “kêu chồng” tỉnh lại. Và rồi chẳng ai ngờ, điều em gọi là kì tích đã xảy ra, chồng em tỉnh dậy thật. Rồi mấy tháng sau đó, bằng hết nỗ lực của mình, em đã có thể dìu chồng đi những bước chân đầu tiên. 

Tôi thường hồ nghi, phải chăng có một đức tin làm nơi bám trụ lúc chới với nhất sẽ có thể giúp con người ta mạnh mẽ và đối mặt với khó khăn.

Em từ một cô gái nông thôn thậm chí không biết cách sử dụng thẻ ngân hàng, em ngơ ngác hỏi tôi số tài khoản là số nào trên tờ giấy thông báo gửi về vì trước giờ đều có chồng lo. Ấy vậy mà từ khi biến cố ập đến, cô gái vụng về ngày trước đã mạnh mẽ trở thành trụ cột cho gia đình nhỏ bé gồm ba con người ấy. Có những điều mà trước đây em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ biết như rửa vết thương cho chồng, cách cho ăn, cách săn sóc người bị chấn thương đầu… tất cả những gì y tá và điều dưỡng hướng dẫn em đều học được… 

Một mình em bươn chải kiếm sống, nuôi chồng. Bằng một tình thương và sức mạnh từ tinh thần vững vàng, kiên định, em đã vượt được ngày tháng khó khăn ấy. Theo dõi những giọt nước mắt hạnh phúc của em từ ngày chồng mở mắt tỉnh lại, đến những bước chân đầu tiên, đến tiếng nói trở lại nhưng ú ớ và ngọng nghịu, đến nét chữ nguệch ngoạc mà anh ấy cố gắng bằng tất cả sức lực để viết lời cảm ơn em vào sinh nhật… mới thấy hết được vẻ đẹp tào khang của người vợ. Người ta đã từng hoài nghi về sự chung thủy của em lúc nhận được tiền giúp đỡ từ các mạnh thường quân để rồi phải giấu đi nỗi xấu hổ đó mà nể phục nghị lực của em, năm ấy em chỉ vừa 23 tuổi.

Mùa Giáng Sinh năm nay, em cùng chồng tay trong tay bước vào giáo đường, vẫn đơn thuần chỉ là những người ngoại đạo, nhưng có lẽ chính bởi những ngày ngồi ở nhà thờ này, em đã thực sự bình tâm để tự vun đắp cho mình sức mạnh tinh thần to lớn và tập trung vượt qua những sóng gió ngày cũ. 

Trong những ngày khó khăn nhất, có lẽ chúng ta nên tìm cho mình một nơi chốn nào đó thật an lành để nương tựa tinh thần và vực dậy cho mình ý chí mạnh mẽ để tiếp tục cuộc hành trình đời người. 

Những cơn gió “đông” mang cái lạnh dịu ngọt đã mơn trớn trên từng hàng cây, con phố, cũng là lúc người Sài Gòn bắt đầu tìm kiếm cho mình những điều ý nghĩa để làm trong Giáng Sinh. Xin gửi một lời nguyện cầu an lành, hạnh phúc đến với tất cả mọi người từ một người ngoại đạo.

LẠC NHIÊN

TỰ HÀO LÀ PHỤ NỮ VIỆT NAM

Xin chào, những người phụ nữ Việt Nam xinh đẹp của tôi ơi! Hì, có thể chúng ta đã từng gặp nhau, cũng có thể bạn không biết đến tôi đâu. Nhưng không sao cả, chúng ta vẫn có một điểm chung là một dòng máu đỏ, một làn da vàng, và chắc hẳn chúng ta cũng rất yêu thương...

NHỮNG SAI LẦM KHI DẠY CON

“Thương cho roi cho vọt”? “Thương cho roi cho vọt” có lẽ là cách giáo dục được áp dụng nhiều nhất ở Việt Nam nói riêng và các nước châu Á nói chung. Trong suy nghĩ của nhiều bậc phụ huynh, chỉ có dọa nạt hoặc áp dụng biện pháp bạo lực thì trẻ mới biết sợ mà nghe lời....

CON CHÓ NHÀ NGHÈO, ĐẾN THỞ CŨNG SAI

Hôm trước ngày Bến Tre giãn cách xã hội, mẹ tôi vừa kịp đón Maika về nhà sau hơn 15 ngày nằm viện điều trị ở phòng khám thành phố Bến Tre cách nhà tôi 20km. Xã và huyện nhà không đủ điều kiện về bác sĩ thú y cũng như y tế để có thể cứu Maika khỏi cơn thập tử nhất sinh...

NHỮNG “MAMABOY” VÀ “PAPAGIRL” KHÔNG THỂ YÊU

Có những người đàn ông và đàn bà trưởng thành, nhưng trái tim kiên định và những cảm xúc thân mật của họ chỉ thuộc về cha mẹ. Bước vào thế giới tình yêu đôi lứa, họ vẫn còn trong trạng thái của một đứa trẻ từ chối việc làm một người vợ, một người chồng, hay trở thành...

HẠNH PHÚC NHỎ

Trước đây, lúc tôi còn là một cô sinh viên năm 2 đại học, tôi có tham gia một buổi tập huấn và nhận được câu hỏi thế này của diễn giả: “Định nghĩa hạnh phúc của bạn là gì?”. Các bạn sinh viên tham gia đã đưa ra rất nhiều câu trả lời khác nhau. Có người nói hạnh phúc...

HỌC YÊU BẢN THÂN

Nếu bạn lúc nào cũng chán ghét bản thân và đang sống một cách bất cần, thì có lẽ bạn thật sự cần “làm việc” với chính mình một chút trước khi trao tình cảm cho một ai đó khác. Nhưng phải yêu chính mình thật trọn vẹn rồi hẵng yêu người khác là một lời khuyên không...

VĂN HÓA ĐỒNG THUẬN – TÌNH DỤC ĐỒNG THUẬN

Thế là bạn quyết định sẽ quan hệ tình dục với người mình yêu. Tuyệt vời! Nhưng làm sao để biết đối tác của mình đã sẵn sàng? Làm sao để những cảm xúc thăng hoa không rơi vào khoảnh khắc ngượng ngùng, không thoải mái? Làm sao để không ai phải chịu tổn thương chỉ vì...

NGƯỜI YÊU CŨ ĐÃ DẠY BẠN ĐIỀU GÌ?

Không  phải ai cũng may mắn để có thể cùng mối tình đầu của mình gắn bó đến lúc đầu bạc răng long. Có rất nhiều người trước khi gặp được nửa kia đích thực đã phải trải qua vô số lần đổ vỡ và ly biệt. Khi ấy, người yêu cũ không còn là hiện thân của hạnh phúc, mà là...

ĐÀN ÔNG KHÔNG PHẢI CAO THỦ GIẢI NGỐ

Một chút giận hờn, một ít ghen, đôi chút buồn và thi thoảng nhạy cảm để tình yêu thêm thi vị, và thăng trầm để đôi bên thêm bền chặt. Nhưng nếu bạn không biết kiềm chế, gia giảm những gia vị đó thì sớm muộn tình yêu sẽ có thêm chất đắng và lâu ngày sẽ trở nên nhạt...

CÁNH HOA DẦU BAY

“Sau này em thích làm gì bé?” “Dạ, đi làm kiếm tiền.” “Có tiền để làm gì nè?” “Dạ, để mua kẹo cho em con”. Giữa những cánh hoa dầu bay của một ngày tháng 5, tôi đã ngồi gặm ổ bánh mì với một cậu bé bé vé số khoảng 5 tuổi ở Hồ con rùa. Và tôi sau đó tôi không còn gặp...

SƠ CỨU CẢM XÚC?

Kể từ khi còn bé, chúng ta đã luôn được dạy cách chăm sóc cơ thể. Chẳng hạn như đánh răng sau mỗi bữa ăn, rửa tay sạch trước khi ăn hoặc dán băng cá nhân vào những vết thương. Thế nhưng, chẳng có ai dạy dỗ tường tận chúng ta cách chăm sóc cảm xúc. Hầu hết mọi người...

IM LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ VÀNG

Một trong những kỹ năng cần thiết nhất trong một mối quan hệ chính là giải quyết vấn đề. Người ta thường nói vấn đề nhỏ hay lớn tùy vào cách nhìn nhận của bạn, nhưng theo tôi, nói cho chính xác thì là tùy vào cách giải quyết của bạn. Một số người chọn cách né tránh...

CHẲNG AI CHỊU NHẬN MÌNH NGƯỢC ĐÃI CON

  Vẫn là gương mặt này, vẫn mái tóc bảy ba sắc lẹm, vẫn là nụ cười nghiêm nghị nằm trong tấm di ảnh trên bàn thờ, vậy mà đứa con gái chẳng thể nhỏ một giọt nước mắt ly biệt. Nỗi đau mà người cha ruột gây ra hóa ra đến cái chết cũng không thể gột rửa. Có gì đó cứ...

SÀI GÒN HOA

  Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể...

CHIA SẺ CẢM XÚC VỚI NGƯỜI ẤY?

​ Một trong những vấn đề mà mọi phụ nữ quan tâm là làm thế nào để chàng chịu mở lòng chia sẻ cảm xúc với chị em chúng ta. Đây chính là tình huống nan giải mà không ít phụ nữ gặp phải: nàng nói rất nhiều, nhưng chàng thì lại tỏ vẻ khó chịu và chẳng chịu nói gì cả. ...

NHỮNG ĐỨA CON CỦA MẸ

  Một dạo nọ tham gia triển lãm, tôi có dịp xem những thước ảnh trắng đen, ghi lại dáng hình của những chiếc bụng đã phải kinh qua ít nhất một lần vượt cạn của những người phụ nữ. Vùng da trùng xuống nhăn nheo, mấy vết rạn in hằn, một vóc dáng sồ sề, tất cả đều...

TÌNH DỤC CÓ LÀ CHUYỆN NHỎ?

  Trong cuộc sống, không thiếu những chàng trai, cô gái sử dụng tình dục như một công cụ để vụ lợi. Một anh chàng vì muốn thăng tiến nhanh trong công việc sẵn sàng nói yêu con gái của giám đốc mà không hề có tình cảm và ham muốn tình dục với cô ấy. Hay những cô...

TẠO RA TÌNH YÊU TRONG HÔN NHÂN

Trong cuộc sống lứa đôi, tình yêu là một phần không thể thiếu để nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi người. Đó là một loại cảm xúc, trạng thái tâm lý thu hút mạnh mẽ kèm theo là nhu cầu muốn được ràng buộc, gắn bó. Bởi, nói đến tình yêu là nói đến tính thiện, lòng tốt, sự thấu...

GIÁNG SINH VÀ NHỮNG CÁNH THIỆP

Những ngày đông tới, thời tiết se se lạnh vào buổi sáng, vội vàng khoác thêm một chiếc áo mỏng khi đi ra ngoài- tất cả báo hiệu Sài Gòn đã vào mùa Giáng sinh. Giáng sinh đối với người công giáo như ngày tết, rộn rã và tưng bừng. Xóm Đạo nô nức treo cờ hoa, giăng dây...

TỰ HÀO LÀ PHỤ NỮ VIỆT NAM

Xin chào, những người phụ nữ Việt Nam xinh đẹp của tôi ơi! Hì, có thể chúng ta đã từng gặp nhau, cũng có thể bạn không biết đến tôi đâu. Nhưng không sao cả, chúng ta vẫn có một điểm chung là một dòng máu đỏ, một làn da vàng, và chắc hẳn chúng ta cũng rất yêu thương...

Chia sẻ với bạn