MƯA SÀI GÒN! TẦM TÃ NHỮNG MẢNH ĐỜI

MƯA SÀI GÒN! TẦM TÃ NHỮNG MẢNH ĐỜI

 

Trời Sài Gòn bước vào những ngày ướt đẫm, mưa tháng 10 sao cứ dằn dặt, rả rích, không dứt đi kèm theo là những cơn giông như muốn cuốn phăng những vội vàng, hối hả. Mưa làm cho đêm Sài Gòn chợt tĩnh lặng, ngày như ngắn lại, ai cũng muốn tìm cho mình một con đường ngắn nhất để về nhà, để nâng niu những phút giây ấm áp cho riêng mình bên gia đình. Ẩn trong màn sương mờ ảo giăng đầy bởi màn mưa phủ vàng hoe dưới ánh đèn đường là những mảnh đời lẻ loi, bơ vơ không nơi đi về.

Lặng lẽ nhìn mưa, ánh mắt ai cũng thấy hun hút một nỗi niềm, cảnh mưu sinh bị nhấn chìm dưới những cơn mưa tầm tã. Ai đi, ai về hay ở lại để chờ cơn mưa tạnh, chẳng ai nói với ai một lời nào. Cái hơi lạnh như làm con người thu mình lại, chẳng thể mở lòng với ai vì những khoảng lặng làm gợi cho ta nhớ đến một miền ký ức đã qua.

Tôi thích ngắm mưa, và chơi trốn tìm dưới mưa. Lớn lên cũng vậy, có lần tan giờ làm, tôi vội vã phóng xe ra về để tránh cảnh ùn tắc trên các giao lộ. Chợt tôi nhận ra phía trước có những làn hơi lạnh ùa về, và một khoảng không mờ ảo báo hiệu một cơn mưa đến gần. Vậy là thay vì đi thẳng để đối mặt với cơn mưa như bao người đang làm, tôi chọn đi vòng lại phía sau, chọn một con đường khác xa hơn để trốn mưa.

Được một vài ngã ba thì tôi bị mưa bắt kịp, mưa vội đến như trút nước khiến tôi ướt sũng chẳng kịp làm gì để che chắn. Tôi cười và ngẫm lại, lần tới mình hãy thong thả đón mưa, tận hưởng những giọt mưa mát rượi len vào từng thớ thịt bởi dù có vội vã, dù cố trốn thì phía trước cơn mưa cũng sẽ tìm về.   

Trong mưa, người Sài Gòn như được bay bổng với những khúc nhạc ngày xưa “Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa từng hạt rơi, gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang. Anh gối tay tôi để nghe chuyện xưa cũ, gói trọn trong tuổi nhớ”.

Những vệt khói thuốc cứ theo nhau bay lên quyện với sương đêm sưởi ấm lòng những người bán hàng rong, đến lượt những hành khất bất chợt phải nghỉ chân để đợi mưa qua, tiếng nhạc dìu dặt cũng đủ xua tan phần nào nỗi vất vả ngược xuôi bởi ai cũng nghỉ chân, cũng bận mân mê với những phần kí ức của một thời còn sót lại.

Mưa về, tôi thường hay ngồi ngắm người qua lại, một chút lo lắng, một chút bâng khuâng, một chút thương cho những phận người tần tảo ngược xuôi bỗng dưng bị cơn mưa làm rớt lại. Mỗi lần mưa qua là một lần người bán hàng âu lo sợ ế ẩm, ai cũng co ro trong những vạt áo mưa, khép nép dưới hiên những mái nhà mà ước gì cho mưa mau tạnh. Mưa đi làm tan tác buổi chợ chiều, mưa làm phiền lòng những con người cơ cực nhưng mưa cũng mang về những nỗi nhớ không nguôi.

Trước khi tắt đèn đi ngủ sớm, tôi hay nhìn qua khe cửa trước nhà có cụ bà gần 70 tuổi vẫn oằn lưng bán từng chén ốc, con nghêu và cọng rau để kiếm sống qua ngày. Mưa làm bà vất vả hơn để nuôi hai  cháu trai mồ côi đi học. Mưa làm bà gục đầu bên quán hàng, nước mắt lưng tròng vì chẳng đủ tiền cho buổi chợ mai. Mưa sao nặng lòng tê tái và tầm tã những mảnh đời cơ cực đang cố gắng mưu sinh giữa một Sài Gòn hoa lệ.

Tôi yêu mưa Sài Gòn, những hoa mưa lất phất rơi chất chứa trong tôi bao nỗi niềm nhưng cũng không ít lần chạnh lòng cầu cho mưa mau tạnh để sớm được ôm anh và con vào lòng sau những buổi tan tầm.

Những chuyến công tác xa nhà cuốn tôi xa Sài Gòn, dù là mưa ở Paris, Sydney cũng không làm trái tim tôi thổn thức bằng những cơn mưa Sài Gòn tháng 10 nặng trĩu. Mưa trên phố xá cao tầng, mưa ướt đẫm những chiếc xe hơi bóng loáng, mưa trên những con đường tráng lệ, thành phố như rạng rỡ xa hoa sau những trận mưa dài nhưng sao chẳng thể đọng lại nhiều trong tiềm thức của tôi một nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ những cơn mưa quê nhà.

Bạn tôi đã từng ví von, họ phải trả thật nhiều tiền để mua một vé vào các bảo tàng tại Los Angeles hay New York để xem những buổi triển lãm nghệ thuật đương đại, chẳng bằng ở Sài Gòn thì nơi đâu cũng là những phòng trưng bày đầy màu sắc, sống động đánh thức tất cả những giác quan nhạy cảm nhất của con người. Cảnh trí thay đổi liên tục, đi qua những miền tối mới quý cái sáng, cái lãng mạn rất hào sảng của Sài Gòn.

Thế nên, mỗi lần vào mùa mưa, Sài Gòn lại được vẽ lên một cảnh sắc khác, rất đời, rất thiết tha và sâu lắng để ai đã từng đặt chân đến nơi này cũng cảm thấy quyến luyến, không nguôi…

MIA

Trời Sài Gòn bước vào những ngày ướt đẫm, mưa tháng 10 sao cứ dằn dặt, rả rích, không dứt đi kèm theo là những cơn giông như muốn cuốn phăng những vội vàng, hối hả. Mưa làm cho đêm Sài Gòn chợt tĩnh lặng, ngày như ngắn lại, ai cũng muốn tìm cho mình một con đường ngắn nhất để về nhà, để nâng niu những phút giây ấm áp cho riêng mình bên gia đình. Ẩn trong màn sương mờ ảo giăng đầy bởi màn mưa phủ vàng hoe dưới ánh đèn đường là những mảnh đời lẻ loi, bơ vơ không nơi đi về.

Lặng lẽ nhìn mưa, ánh mắt ai cũng thấy hun hút một nỗi niềm, cảnh mưu sinh bị nhấn chìm dưới những cơn mưa tầm tã. Ai đi, ai về hay ở lại để chờ cơn mưa tạnh, chẳng ai nói với ai một lời nào. Cái hơi lạnh như làm con người thu mình lại, chẳng thể mở lòng với ai vì những khoảng lặng làm gợi cho ta nhớ đến một miền ký ức đã qua.

Tôi thích ngắm mưa, và chơi trốn tìm dưới mưa. Lớn lên cũng vậy, có lần tan giờ làm, tôi vội vã phóng xe ra về để tránh cảnh ùn tắc trên các giao lộ. Chợt tôi nhận ra phía trước có những làn hơi lạnh ùa về, và một khoảng không mờ ảo báo hiệu một cơn mưa đến gần. Vậy là thay vì đi thẳng để đối mặt với cơn mưa như bao người đang làm, tôi chọn đi vòng lại phía sau, chọn một con đường khác xa hơn để trốn mưa.

Được một vài ngã ba thì tôi bị mưa bắt kịp, mưa vội đến như trút nước khiến tôi ướt sũng chẳng kịp làm gì để che chắn. Tôi cười và ngẫm lại, lần tới mình hãy thong thả đón mưa, tận hưởng những giọt mưa mát rượi len vào từng thớ thịt bởi dù có vội vã, dù cố trốn thì phía trước cơn mưa cũng sẽ tìm về.   

Trong mưa, người Sài Gòn như được bay bổng với những khúc nhạc ngày xưa “Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa từng hạt rơi, gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang. Anh gối tay tôi để nghe chuyện xưa cũ, gói trọn trong tuổi nhớ”.

Những vệt khói thuốc cứ theo nhau bay lên quyện với sương đêm sưởi ấm lòng những người bán hàng rong, đến lượt những hành khất bất chợt phải nghỉ chân để đợi mưa qua, tiếng nhạc dìu dặt cũng đủ xua tan phần nào nỗi vất vả ngược xuôi bởi ai cũng nghỉ chân, cũng bận mân mê với những phần kí ức của một thời còn sót lại.

Mưa về, tôi thường hay ngồi ngắm người qua lại, một chút lo lắng, một chút bâng khuâng, một chút thương cho những phận người tần tảo ngược xuôi bỗng dưng bị cơn mưa làm rớt lại. Mỗi lần mưa qua là một lần người bán hàng âu lo sợ ế ẩm, ai cũng co ro trong những vạt áo mưa, khép nép dưới hiên những mái nhà mà ước gì cho mưa mau tạnh. Mưa đi làm tan tác buổi chợ chiều, mưa làm phiền lòng những con người cơ cực nhưng mưa cũng mang về những nỗi nhớ không nguôi.

Trước khi tắt đèn đi ngủ sớm, tôi hay nhìn qua khe cửa trước nhà có cụ bà gần 70 tuổi vẫn oằn lưng bán từng chén ốc, con nghêu và cọng rau để kiếm sống qua ngày. Mưa làm bà vất vả hơn để nuôi hai  cháu trai mồ côi đi học. Mưa làm bà gục đầu bên quán hàng, nước mắt lưng tròng vì chẳng đủ tiền cho buổi chợ mai. Mưa sao nặng lòng tê tái và tầm tã những mảnh đời cơ cực đang cố gắng mưu sinh giữa một Sài Gòn hoa lệ.

Tôi yêu mưa Sài Gòn, những hoa mưa lất phất rơi chất chứa trong tôi bao nỗi niềm nhưng cũng không ít lần chạnh lòng cầu cho mưa mau tạnh để sớm được ôm anh và con vào lòng sau những buổi tan tầm.

Những chuyến công tác xa nhà cuốn tôi xa Sài Gòn, dù là mưa ở Paris, Sydney cũng không làm trái tim tôi thổn thức bằng những cơn mưa Sài Gòn tháng 10 nặng trĩu. Mưa trên phố xá cao tầng, mưa ướt đẫm những chiếc xe hơi bóng loáng, mưa trên những con đường tráng lệ, thành phố như rạng rỡ xa hoa sau những trận mưa dài nhưng sao chẳng thể đọng lại nhiều trong tiềm thức của tôi một nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ những cơn mưa quê nhà.

Bạn tôi đã từng ví von, họ phải trả thật nhiều tiền để mua một vé vào các bảo tàng tại Los Angeles hay New York để xem những buổi triển lãm nghệ thuật đương đại, chẳng bằng ở Sài Gòn thì nơi đâu cũng là những phòng trưng bày đầy màu sắc, sống động đánh thức tất cả những giác quan nhạy cảm nhất của con người. Cảnh trí thay đổi liên tục, đi qua những miền tối mới quý cái sáng, cái lãng mạn rất hào sảng của Sài Gòn.

Thế nên, mỗi lần vào mùa mưa, Sài Gòn lại được vẽ lên một cảnh sắc khác, rất đời, rất thiết tha và sâu lắng để ai đã từng đặt chân đến nơi này cũng cảm thấy quyến luyến, không nguôi…

MIA

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...