NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của người ái kỷ. Điều này khiến nhiều người ở lại mối quan hệ với cảm giác bị sử dụng, nhưng lại khó rời đi, bởi sự gắn bó đã được tổ chức quanh vai trò “nguồn cung”.

Từ góc nhìn sang chấn và gắn bó, những cá nhân mang đặc điểm ái kỷ thường có lịch sử gắn bó thiếu an toàn, nơi giá trị bản thân không được củng cố ổn định. Họ phụ thuộc mạnh vào sự phản chiếu từ bên ngoài để duy trì cảm giác tồn tại và giá trị. Trong mối quan hệ, đối phương không được nhìn nhận như một chủ thể độc lập, mà như một phương tiện giúp duy trì trạng thái tự tôn mong manh. Khi nguồn phản chiếu này suy yếu — do đối phương mệt mỏi, đặt ranh giới, hoặc không còn sẵn sàng hy sinh — mối quan hệ mất đi chức năng cốt lõi.

Ở cấp độ sinh học thần kinh, mối quan hệ này thường vận hành trên nền tảng mất cân bằng điều tiết cảm xúc. Người ái kỷ có xu hướng dựa vào người khác để xoa dịu cảm giác trống rỗng, xấu hổ hoặc bất ổn nội tại, trong khi bản thân họ khó duy trì sự điều chỉnh từ bên trong. Khi đối phương không còn khả năng đảm nhiệm vai trò điều hòa đó, hệ thần kinh của người ái kỷ dễ rơi vào trạng thái kích hoạt cao, dẫn đến các phản ứng như hạ thấp giá trị, rút lui đột ngột hoặc tìm kiếm một “nguồn cung” mới.

Đối với người ở lại trong mối quan hệ, sang chấn thường không đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ quá trình dài phải liên tục điều chỉnh bản thân để giữ kết nối. Nhiều người dần đánh mất cảm nhận về nhu cầu, ranh giới và giá trị cá nhân, bởi mối quan hệ chỉ duy trì khi họ còn “có ích”. Khi bị bỏ rơi, tổn thương không chỉ là mất mối quan hệ, mà là sự sụp đổ của vai trò từng được xem như điều kiện để được ở lại.

Trong hỗ trợ tâm lý, trọng tâm không nằm ở việc dán nhãn hay lên án người ái kỷ, mà ở việc giúp cá nhân từng bị lợi dụng hiểu rõ cấu trúc mối quan hệ mà họ đã tham gia. Việc nhận diện vai trò “nguồn cung”, các cơ chế gắn bó không an toàn và phản ứng thần kinh liên quan cho phép họ từng bước tái tổ chức lại cảm giác về bản thân ngoài chức năng phục vụ người khác.

Hướng hỗ trợ bền vững tập trung vào việc giúp cá nhân xây dựng khả năng tự điều tiết, thiết lập ranh giới và khôi phục trải nghiệm được hiện diện mà không cần chứng minh giá trị. Khi đó, việc bị rời bỏ không còn được diễn giải như bằng chứng của sự “không đủ”, mà như một dấu hiệu cho thấy mối quan hệ ấy chỉ tồn tại chừng nào sự lợi dụng còn khả thi.

MIA NGUYỄN

 

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của người ái kỷ. Điều này khiến nhiều người ở lại mối quan hệ với cảm giác bị sử dụng, nhưng lại khó rời đi, bởi sự gắn bó đã được tổ chức quanh vai trò “nguồn cung”.

Từ góc nhìn sang chấn và gắn bó, những cá nhân mang đặc điểm ái kỷ thường có lịch sử gắn bó thiếu an toàn, nơi giá trị bản thân không được củng cố ổn định. Họ phụ thuộc mạnh vào sự phản chiếu từ bên ngoài để duy trì cảm giác tồn tại và giá trị. Trong mối quan hệ, đối phương không được nhìn nhận như một chủ thể độc lập, mà như một phương tiện giúp duy trì trạng thái tự tôn mong manh. Khi nguồn phản chiếu này suy yếu — do đối phương mệt mỏi, đặt ranh giới, hoặc không còn sẵn sàng hy sinh — mối quan hệ mất đi chức năng cốt lõi.

Ở cấp độ sinh học thần kinh, mối quan hệ này thường vận hành trên nền tảng mất cân bằng điều tiết cảm xúc. Người ái kỷ có xu hướng dựa vào người khác để xoa dịu cảm giác trống rỗng, xấu hổ hoặc bất ổn nội tại, trong khi bản thân họ khó duy trì sự điều chỉnh từ bên trong. Khi đối phương không còn khả năng đảm nhiệm vai trò điều hòa đó, hệ thần kinh của người ái kỷ dễ rơi vào trạng thái kích hoạt cao, dẫn đến các phản ứng như hạ thấp giá trị, rút lui đột ngột hoặc tìm kiếm một “nguồn cung” mới.

Đối với người ở lại trong mối quan hệ, sang chấn thường không đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ quá trình dài phải liên tục điều chỉnh bản thân để giữ kết nối. Nhiều người dần đánh mất cảm nhận về nhu cầu, ranh giới và giá trị cá nhân, bởi mối quan hệ chỉ duy trì khi họ còn “có ích”. Khi bị bỏ rơi, tổn thương không chỉ là mất mối quan hệ, mà là sự sụp đổ của vai trò từng được xem như điều kiện để được ở lại.

Trong hỗ trợ tâm lý, trọng tâm không nằm ở việc dán nhãn hay lên án người ái kỷ, mà ở việc giúp cá nhân từng bị lợi dụng hiểu rõ cấu trúc mối quan hệ mà họ đã tham gia. Việc nhận diện vai trò “nguồn cung”, các cơ chế gắn bó không an toàn và phản ứng thần kinh liên quan cho phép họ từng bước tái tổ chức lại cảm giác về bản thân ngoài chức năng phục vụ người khác.

Hướng hỗ trợ bền vững tập trung vào việc giúp cá nhân xây dựng khả năng tự điều tiết, thiết lập ranh giới và khôi phục trải nghiệm được hiện diện mà không cần chứng minh giá trị. Khi đó, việc bị rời bỏ không còn được diễn giải như bằng chứng của sự “không đủ”, mà như một dấu hiệu cho thấy mối quan hệ ấy chỉ tồn tại chừng nào sự lợi dụng còn khả thi.

MIA NGUYỄN

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...