SÀI GÒN HOA

SÀI GÒN HOA

 

Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể dịu dàng hơn này. Những đóa kèn hồng như nhiều quả chuông nhỏ màu hồng phấn xếp vào nhau, từng chùm dày đặc, nở kín cả cây. Những chiếc lá thu mình rụng đi hết để nhường chỗ cho một sắc hồng pha hơi tím, đằm thắm khoe mình trong cơn gió lay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa kèn hồng còn nhầm tưởng là anh đào xứ lạnh của Nhật, nhưng cũng đâu có gì là xấu hổ vì sắc hoa ấy đã khiến một Sài Gòn có những ngày trở nên mong manh và dịu ngọt đến vô chừng. Hoa chóng nở, rồi chóng tàn trong con mắt ngẩn ngơ của biết bao người đi đường. Hoa rực rỡ cả cây một thời gian vừa đủ để luyến lưu hồn người rồi lại xuyến xao trở về với đất, lá bật lên xanh um và chờ đón mùa hoa mới vào năm sau. Mùa hoa kèn hồng của một Sài Gòn đầy khói bụi cứ đến rồi lại đi, nhưng luôn luôn đúng hẹn. 

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu và khi Sài Gòn trở thành thân thuộc thì mới có thể tìm được những ngóc ngách hiền hòa, xinh đẹp của thành phố, mới có thể trầm trồ trước hàng cây huỳnh liên lúng liếng trong nụ cười vàng óng trải dọc khắp các con đường lớn nhỏ trong thành phố, bừng sáng ở những góc hẻm hóc khuất lấp nhất. Những đóa hoa theo chùm vẫy vẫy trong cơn gió tháng ba, kéo dài đến tháng tư rồi rơi rụng dần theo những cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mùa gió trở. 

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu mới không còn lạnh lùng bắt bẻ Sài Gòn “sao mà lắm khói bụi, ngột ngạt, đông đúc, ồn ào khi bỗng nhiên trong một chiều tháng 4 chợt thấy lòng man mát, thương thương hàng nghìn cách hoa dầu xoay xoay bay trong lòng phố rồi chạm vào mặt đường. Quá đỗi dịu dàng. Quá đỗi nên thơ. Nên quên luôn ban nãy tấp vào quán cà phê bị anh chàng nào đó xớn xơ xớn xác va vào xe của mình. Nên không còn thèm giận chi cô hàng xóm sáng nay lại lén vứt rác trước cửa nhà. Nên không còn muốn mặt nặng mày nhẹ với người yêu vì ngủ quên không nhớ qua rước đi làm… Bởi vì chẳng ai muốn mang một gương mặt cau có để làm âm u cảnh đẹp trước mắt. Vì chẳng ai còn ghi nhớ những điều không vui, khi xung quanh mình ai nấy cũng đều trầm trồ trong những khoảnh khắc không dễ gì có được.

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu, mới có thể nhận ra sự biến chuyển của dòng kênh Nhiêu Lộc một thời gây “nức mũi” biết bao người, người ta chỉ muốn chạy thật xa, mà nay thật lãng mạn dưới  hàng hoa sứ trắng bung trời trải dọc bờ kè, dưới những lan can hoa giấy trắng đỏ đan xen dưới cái nắng rực rỡ.

Và biết bao nhiêu sắc hương hoa khác nữa cứ thế làm mềm lòng biết bao con người đã gắn bó nơi này. Sáng sáng bước ra cửa, nhìn những đóa hoa lộc vừng rụng đầy thềm nhà, tỏa mùi hương thoang thoảng, ngòn ngọt, dù biết là phải nhọc công quét tước nhưng suy cho cùng thì vẫn lấy làm hân hoan khởi đầu một buổi sáng mát lành và tươi đẹp. Chiều chiều vào thời điểm giao mùa của nắng và mưa, từng đóa hoa điệp mang màu của nắng, ngọt ngào theo gió rải theo từng bước chân. Hoa không quá đẹp, không quá mộng mơ nhưng lại đong đầy nỗi nhớ. Sự mong manh của hoa trong gió khiến người ta không khỏi bùi ngùi những khi cánh hóa sượt qua mũi, để lại một mùi hương thật nhẹ nhưng đầy cảm khái và luyến lưu. 

Đêm Sài Gòn khép lại trong mùi hương của Sử quân tử, hoa dầu thơm hay sala ở những góc phố yên bình, xa khỏi ánh đèn màu, xa tiếng nhạc đêm xập xình ở phía trung tâm thành phố.

Có lẽ người ta nên yêu mảnh đất nơi mình chọn để sinh sống giống như yêu một con người. Có nghĩa là tìm kiếm những giá trị, những điều nhỏ bé, đáng yêu luôn hiện hữu của vùng đất ấy để có thể bỏ qua bao khiếm khuyết vốn dĩ không thể nào loại bỏ hoàn toàn được. Con người không ai hoàn hảo nên cũng chẳng có mảnh đất nào hoàn hảo, lý tưởng cả, vì có sự hiện diện của con người trên đó mà vùng đất ấy đã đổi thay. 

Và có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, nếu loại bỏ được những điều khiếm khuyết của Sài Gòn, thì liệu đó có còn là Sài Gòn trong tâm trí mọi người, mọi thời đại nữa hay không?

Chỉ cần nhớ rằng vẫn luôn có một Sài Gòn hoa nhỏ bé, dịu dàng bên trong những gồ ghề, gai góc, thì ai yêu Sài Gòn đi đâu cũng thấy nhớ thương. 

LẠC NHIÊN

Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể dịu dàng hơn này. Những đóa kèn hồng như nhiều quả chuông nhỏ màu hồng phấn xếp vào nhau, từng chùm dày đặc, nở kín cả cây. Những chiếc lá thu mình rụng đi hết để nhường chỗ cho một sắc hồng pha hơi tím, đằm thắm khoe mình trong cơn gió lay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa kèn hồng còn nhầm tưởng là anh đào xứ lạnh của Nhật, nhưng cũng đâu có gì là xấu hổ vì sắc hoa ấy đã khiến một Sài Gòn có những ngày trở nên mong manh và dịu ngọt đến vô chừng. Hoa chóng nở, rồi chóng tàn trong con mắt ngẩn ngơ của biết bao người đi đường. Hoa rực rỡ cả cây một thời gian vừa đủ để luyến lưu hồn người rồi lại xuyến xao trở về với đất, lá bật lên xanh um và chờ đón mùa hoa mới vào năm sau. Mùa hoa kèn hồng của một Sài Gòn đầy khói bụi cứ đến rồi lại đi, nhưng luôn luôn đúng hẹn. 

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu và khi Sài Gòn trở thành thân thuộc thì mới có thể tìm được những ngóc ngách hiền hòa, xinh đẹp của thành phố, mới có thể trầm trồ trước hàng cây huỳnh liên lúng liếng trong nụ cười vàng óng trải dọc khắp các con đường lớn nhỏ trong thành phố, bừng sáng ở những góc hẻm hóc khuất lấp nhất. Những đóa hoa theo chùm vẫy vẫy trong cơn gió tháng ba, kéo dài đến tháng tư rồi rơi rụng dần theo những cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mùa gió trở. 

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu mới không còn lạnh lùng bắt bẻ Sài Gòn “sao mà lắm khói bụi, ngột ngạt, đông đúc, ồn ào khi bỗng nhiên trong một chiều tháng 4 chợt thấy lòng man mát, thương thương hàng nghìn cách hoa dầu xoay xoay bay trong lòng phố rồi chạm vào mặt đường. Quá đỗi dịu dàng. Quá đỗi nên thơ. Nên quên luôn ban nãy tấp vào quán cà phê bị anh chàng nào đó xớn xơ xớn xác va vào xe của mình. Nên không còn thèm giận chi cô hàng xóm sáng nay lại lén vứt rác trước cửa nhà. Nên không còn muốn mặt nặng mày nhẹ với người yêu vì ngủ quên không nhớ qua rước đi làm… Bởi vì chẳng ai muốn mang một gương mặt cau có để làm âm u cảnh đẹp trước mắt. Vì chẳng ai còn ghi nhớ những điều không vui, khi xung quanh mình ai nấy cũng đều trầm trồ trong những khoảnh khắc không dễ gì có được.

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu, mới có thể nhận ra sự biến chuyển của dòng kênh Nhiêu Lộc một thời gây “nức mũi” biết bao người, người ta chỉ muốn chạy thật xa, mà nay thật lãng mạn dưới  hàng hoa sứ trắng bung trời trải dọc bờ kè, dưới những lan can hoa giấy trắng đỏ đan xen dưới cái nắng rực rỡ.

Và biết bao nhiêu sắc hương hoa khác nữa cứ thế làm mềm lòng biết bao con người đã gắn bó nơi này. Sáng sáng bước ra cửa, nhìn những đóa hoa lộc vừng rụng đầy thềm nhà, tỏa mùi hương thoang thoảng, ngòn ngọt, dù biết là phải nhọc công quét tước nhưng suy cho cùng thì vẫn lấy làm hân hoan khởi đầu một buổi sáng mát lành và tươi đẹp. Chiều chiều vào thời điểm giao mùa của nắng và mưa, từng đóa hoa điệp mang màu của nắng, ngọt ngào theo gió rải theo từng bước chân. Hoa không quá đẹp, không quá mộng mơ nhưng lại đong đầy nỗi nhớ. Sự mong manh của hoa trong gió khiến người ta không khỏi bùi ngùi những khi cánh hóa sượt qua mũi, để lại một mùi hương thật nhẹ nhưng đầy cảm khái và luyến lưu. 

Đêm Sài Gòn khép lại trong mùi hương của Sử quân tử, hoa dầu thơm hay sala ở những góc phố yên bình, xa khỏi ánh đèn màu, xa tiếng nhạc đêm xập xình ở phía trung tâm thành phố.

Có lẽ người ta nên yêu mảnh đất nơi mình chọn để sinh sống giống như yêu một con người. Có nghĩa là tìm kiếm những giá trị, những điều nhỏ bé, đáng yêu luôn hiện hữu của vùng đất ấy để có thể bỏ qua bao khiếm khuyết vốn dĩ không thể nào loại bỏ hoàn toàn được. Con người không ai hoàn hảo nên cũng chẳng có mảnh đất nào hoàn hảo, lý tưởng cả, vì có sự hiện diện của con người trên đó mà vùng đất ấy đã đổi thay. 

Và có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, nếu loại bỏ được những điều khiếm khuyết của Sài Gòn, thì liệu đó có còn là Sài Gòn trong tâm trí mọi người, mọi thời đại nữa hay không?

Chỉ cần nhớ rằng vẫn luôn có một Sài Gòn hoa nhỏ bé, dịu dàng bên trong những gồ ghề, gai góc, thì ai yêu Sài Gòn đi đâu cũng thấy nhớ thương. 

LẠC NHIÊN

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...