SÀI GÒN HOA

SÀI GÒN HOA

 

Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể dịu dàng hơn này. Những đóa kèn hồng như nhiều quả chuông nhỏ màu hồng phấn xếp vào nhau, từng chùm dày đặc, nở kín cả cây. Những chiếc lá thu mình rụng đi hết để nhường chỗ cho một sắc hồng pha hơi tím, đằm thắm khoe mình trong cơn gió lay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa kèn hồng còn nhầm tưởng là anh đào xứ lạnh của Nhật, nhưng cũng đâu có gì là xấu hổ vì sắc hoa ấy đã khiến một Sài Gòn có những ngày trở nên mong manh và dịu ngọt đến vô chừng. Hoa chóng nở, rồi chóng tàn trong con mắt ngẩn ngơ của biết bao người đi đường. Hoa rực rỡ cả cây một thời gian vừa đủ để luyến lưu hồn người rồi lại xuyến xao trở về với đất, lá bật lên xanh um và chờ đón mùa hoa mới vào năm sau. Mùa hoa kèn hồng của một Sài Gòn đầy khói bụi cứ đến rồi lại đi, nhưng luôn luôn đúng hẹn. 

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu và khi Sài Gòn trở thành thân thuộc thì mới có thể tìm được những ngóc ngách hiền hòa, xinh đẹp của thành phố, mới có thể trầm trồ trước hàng cây huỳnh liên lúng liếng trong nụ cười vàng óng trải dọc khắp các con đường lớn nhỏ trong thành phố, bừng sáng ở những góc hẻm hóc khuất lấp nhất. Những đóa hoa theo chùm vẫy vẫy trong cơn gió tháng ba, kéo dài đến tháng tư rồi rơi rụng dần theo những cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mùa gió trở. 

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu mới không còn lạnh lùng bắt bẻ Sài Gòn “sao mà lắm khói bụi, ngột ngạt, đông đúc, ồn ào khi bỗng nhiên trong một chiều tháng 4 chợt thấy lòng man mát, thương thương hàng nghìn cách hoa dầu xoay xoay bay trong lòng phố rồi chạm vào mặt đường. Quá đỗi dịu dàng. Quá đỗi nên thơ. Nên quên luôn ban nãy tấp vào quán cà phê bị anh chàng nào đó xớn xơ xớn xác va vào xe của mình. Nên không còn thèm giận chi cô hàng xóm sáng nay lại lén vứt rác trước cửa nhà. Nên không còn muốn mặt nặng mày nhẹ với người yêu vì ngủ quên không nhớ qua rước đi làm… Bởi vì chẳng ai muốn mang một gương mặt cau có để làm âm u cảnh đẹp trước mắt. Vì chẳng ai còn ghi nhớ những điều không vui, khi xung quanh mình ai nấy cũng đều trầm trồ trong những khoảnh khắc không dễ gì có được.

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu, mới có thể nhận ra sự biến chuyển của dòng kênh Nhiêu Lộc một thời gây “nức mũi” biết bao người, người ta chỉ muốn chạy thật xa, mà nay thật lãng mạn dưới  hàng hoa sứ trắng bung trời trải dọc bờ kè, dưới những lan can hoa giấy trắng đỏ đan xen dưới cái nắng rực rỡ.

Và biết bao nhiêu sắc hương hoa khác nữa cứ thế làm mềm lòng biết bao con người đã gắn bó nơi này. Sáng sáng bước ra cửa, nhìn những đóa hoa lộc vừng rụng đầy thềm nhà, tỏa mùi hương thoang thoảng, ngòn ngọt, dù biết là phải nhọc công quét tước nhưng suy cho cùng thì vẫn lấy làm hân hoan khởi đầu một buổi sáng mát lành và tươi đẹp. Chiều chiều vào thời điểm giao mùa của nắng và mưa, từng đóa hoa điệp mang màu của nắng, ngọt ngào theo gió rải theo từng bước chân. Hoa không quá đẹp, không quá mộng mơ nhưng lại đong đầy nỗi nhớ. Sự mong manh của hoa trong gió khiến người ta không khỏi bùi ngùi những khi cánh hóa sượt qua mũi, để lại một mùi hương thật nhẹ nhưng đầy cảm khái và luyến lưu. 

Đêm Sài Gòn khép lại trong mùi hương của Sử quân tử, hoa dầu thơm hay sala ở những góc phố yên bình, xa khỏi ánh đèn màu, xa tiếng nhạc đêm xập xình ở phía trung tâm thành phố.

Có lẽ người ta nên yêu mảnh đất nơi mình chọn để sinh sống giống như yêu một con người. Có nghĩa là tìm kiếm những giá trị, những điều nhỏ bé, đáng yêu luôn hiện hữu của vùng đất ấy để có thể bỏ qua bao khiếm khuyết vốn dĩ không thể nào loại bỏ hoàn toàn được. Con người không ai hoàn hảo nên cũng chẳng có mảnh đất nào hoàn hảo, lý tưởng cả, vì có sự hiện diện của con người trên đó mà vùng đất ấy đã đổi thay. 

Và có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, nếu loại bỏ được những điều khiếm khuyết của Sài Gòn, thì liệu đó có còn là Sài Gòn trong tâm trí mọi người, mọi thời đại nữa hay không?

Chỉ cần nhớ rằng vẫn luôn có một Sài Gòn hoa nhỏ bé, dịu dàng bên trong những gồ ghề, gai góc, thì ai yêu Sài Gòn đi đâu cũng thấy nhớ thương. 

LẠC NHIÊN

Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể dịu dàng hơn này. Những đóa kèn hồng như nhiều quả chuông nhỏ màu hồng phấn xếp vào nhau, từng chùm dày đặc, nở kín cả cây. Những chiếc lá thu mình rụng đi hết để nhường chỗ cho một sắc hồng pha hơi tím, đằm thắm khoe mình trong cơn gió lay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa kèn hồng còn nhầm tưởng là anh đào xứ lạnh của Nhật, nhưng cũng đâu có gì là xấu hổ vì sắc hoa ấy đã khiến một Sài Gòn có những ngày trở nên mong manh và dịu ngọt đến vô chừng. Hoa chóng nở, rồi chóng tàn trong con mắt ngẩn ngơ của biết bao người đi đường. Hoa rực rỡ cả cây một thời gian vừa đủ để luyến lưu hồn người rồi lại xuyến xao trở về với đất, lá bật lên xanh um và chờ đón mùa hoa mới vào năm sau. Mùa hoa kèn hồng của một Sài Gòn đầy khói bụi cứ đến rồi lại đi, nhưng luôn luôn đúng hẹn. 

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu và khi Sài Gòn trở thành thân thuộc thì mới có thể tìm được những ngóc ngách hiền hòa, xinh đẹp của thành phố, mới có thể trầm trồ trước hàng cây huỳnh liên lúng liếng trong nụ cười vàng óng trải dọc khắp các con đường lớn nhỏ trong thành phố, bừng sáng ở những góc hẻm hóc khuất lấp nhất. Những đóa hoa theo chùm vẫy vẫy trong cơn gió tháng ba, kéo dài đến tháng tư rồi rơi rụng dần theo những cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mùa gió trở. 

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu mới không còn lạnh lùng bắt bẻ Sài Gòn “sao mà lắm khói bụi, ngột ngạt, đông đúc, ồn ào khi bỗng nhiên trong một chiều tháng 4 chợt thấy lòng man mát, thương thương hàng nghìn cách hoa dầu xoay xoay bay trong lòng phố rồi chạm vào mặt đường. Quá đỗi dịu dàng. Quá đỗi nên thơ. Nên quên luôn ban nãy tấp vào quán cà phê bị anh chàng nào đó xớn xơ xớn xác va vào xe của mình. Nên không còn thèm giận chi cô hàng xóm sáng nay lại lén vứt rác trước cửa nhà. Nên không còn muốn mặt nặng mày nhẹ với người yêu vì ngủ quên không nhớ qua rước đi làm… Bởi vì chẳng ai muốn mang một gương mặt cau có để làm âm u cảnh đẹp trước mắt. Vì chẳng ai còn ghi nhớ những điều không vui, khi xung quanh mình ai nấy cũng đều trầm trồ trong những khoảnh khắc không dễ gì có được.

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu, mới có thể nhận ra sự biến chuyển của dòng kênh Nhiêu Lộc một thời gây “nức mũi” biết bao người, người ta chỉ muốn chạy thật xa, mà nay thật lãng mạn dưới  hàng hoa sứ trắng bung trời trải dọc bờ kè, dưới những lan can hoa giấy trắng đỏ đan xen dưới cái nắng rực rỡ.

Và biết bao nhiêu sắc hương hoa khác nữa cứ thế làm mềm lòng biết bao con người đã gắn bó nơi này. Sáng sáng bước ra cửa, nhìn những đóa hoa lộc vừng rụng đầy thềm nhà, tỏa mùi hương thoang thoảng, ngòn ngọt, dù biết là phải nhọc công quét tước nhưng suy cho cùng thì vẫn lấy làm hân hoan khởi đầu một buổi sáng mát lành và tươi đẹp. Chiều chiều vào thời điểm giao mùa của nắng và mưa, từng đóa hoa điệp mang màu của nắng, ngọt ngào theo gió rải theo từng bước chân. Hoa không quá đẹp, không quá mộng mơ nhưng lại đong đầy nỗi nhớ. Sự mong manh của hoa trong gió khiến người ta không khỏi bùi ngùi những khi cánh hóa sượt qua mũi, để lại một mùi hương thật nhẹ nhưng đầy cảm khái và luyến lưu. 

Đêm Sài Gòn khép lại trong mùi hương của Sử quân tử, hoa dầu thơm hay sala ở những góc phố yên bình, xa khỏi ánh đèn màu, xa tiếng nhạc đêm xập xình ở phía trung tâm thành phố.

Có lẽ người ta nên yêu mảnh đất nơi mình chọn để sinh sống giống như yêu một con người. Có nghĩa là tìm kiếm những giá trị, những điều nhỏ bé, đáng yêu luôn hiện hữu của vùng đất ấy để có thể bỏ qua bao khiếm khuyết vốn dĩ không thể nào loại bỏ hoàn toàn được. Con người không ai hoàn hảo nên cũng chẳng có mảnh đất nào hoàn hảo, lý tưởng cả, vì có sự hiện diện của con người trên đó mà vùng đất ấy đã đổi thay. 

Và có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, nếu loại bỏ được những điều khiếm khuyết của Sài Gòn, thì liệu đó có còn là Sài Gòn trong tâm trí mọi người, mọi thời đại nữa hay không?

Chỉ cần nhớ rằng vẫn luôn có một Sài Gòn hoa nhỏ bé, dịu dàng bên trong những gồ ghề, gai góc, thì ai yêu Sài Gòn đi đâu cũng thấy nhớ thương. 

LẠC NHIÊN

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TẤN CÔNG NGƯỜI GIÚP ĐỠ

Đây là một hiện tượng rất thường gặp trong trị liệu và trong các mối quan hệ thân mật: khi một người tiến lại gần, giúp đỡ, hoặc tạo điều kiện để mình tốt hơn – thay vì đón nhận, mình lại phản ứng bằng khó chịu, phòng thủ, thậm chí tấn công. Nhìn từ bên ngoài, điều...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...