GỬI EM “NGƯỜI ĐÀN BÀ NGHĨ MÌNH ĐÃ CŨ”

GỬI EM “NGƯỜI ĐÀN BÀ NGHĨ MÌNH ĐÃ CŨ”

 

Tuổi thanh xuân phơi phới đến với em trong đôi mắt long lanh chưa một lần biết buồn và tư lự. Bỏ qua những cuộc tình ong bướm gió trăng, bỏ qua những ánh mắt đón đưa cùng những lời đường mật, em đến với anh – một người đàn ông đã từng trải qua một lần đổ vỡ cũng bởi tình yêu anh đem đến cho em quá vội vàng.

Anh, người đàn ông ngoài 30 tuổi với gương mặt góc cạnh đầy nam tính, thân hình cao to vạm vỡ cùng với cánh tay đầy nắng của công trường xây dựng. Anh từng đi nhiều và rất phong lưu nên đã nhiều lần anh quên mất việc chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Chia tay, anh một mình đi về bên căn phòng trọ chật hẹp nhường ngôi nhà mới mua cho vợ và con – anh cô đơn, lẻ loi và trơ trọi.

Rồi anh trở thành người đàn ông đã từng trải, nhưng cũng chính cái tính đa tình phong lưu đã mang anh đến với em. Anh hứa sẽ làm lại cuộc đời, muốn được ở bên cạnh  người mình yêu, chắp vá và bù đắp cho em bởi những gì không trọn vẹn.

Lời hứa gió bay, em lấy anh sau một năm hẹn hò. Cái tính đào hoa, phóng khoáng của một người đàn ông chưa bao giờ là nỗi xấu hổ. Anh thích được chinh phục, yêu những trò mạo hiểm, phiêu lưu với ái tình như anh đã từng với em một cách đầy mê hoặc và chóng vánh.

Anh chẳng lấy gì làm hối hận khi lấy em nhưng để giữ gìn như lời hứa thì anh không thể thực hiện vì anh chưa bao giờ muốn thay đổi. Hay bởi đàn ông không cần phải đổi thay cũng không thiếu những con thiêu thân như em lao vào dẫu biết rằng hạnh phúc có khi là ngắn ngủi.

Em bước qua tuổi 30 trong nỗi buồn nặng trĩu. Sau 4 năm làm vợ của anh với hai đứa con thật kháu khỉnh, em giờ là người đàn bà đã cũ phải không anh? Khóe mắt em hằn sâu vì những đêm ngóng trông anh về, anh vội đến rồi vội đi trong căn nhà mang tên “hạnh phúc”. Anh vẫn luôn là người đàn ông của xã hội, chắc cũng có nhiều cô gái cả tin giống như em  mong được anh đón đưa chăm sóc.

Em đi về một mình, thèm một vòng tay yêu thương nhưng sao giờ anh trao em lại hờ hững không ngờ. Em thèm những say mê của anh ngày đầu mới gặp. Em thèm hơi ấm lấp đầy lồng ngực của người đàn ông quen mùi nắng gió để xua tan cõi lòng em trống vắng. Em giữ được ít phần thể xác trong anh nhưng tâm hồn đôi ta lại lạc lối. Không ít lần em trách mình đã cũ nên anh mới hết yêu thương và chẳng thèm nồng nàn như thuở mới yêu nhau.

Anh chưa bao giờ nặng lời, em cũng không thích cãi vã, chẳng bao giờ đôi ta đối mặt với những khoảng cách trong tình yêu. Để rồi, khi em phát hiện anh có tình nhân mới nơi công trường, em lại tự trách mình đã quá cũ đến nỗi anh phải tìm niềm vui mới bên đường. Hay em đã bị đẩy ra bên lề của một cuộc tình mau vui chóng tàn từ trước đây.

Em và anh chia tay, chẳng có gì là quá ầm ĩ vì anh biết đam mê xưa đã không còn. Em biết em sẽ chẳng bao giờ là người duy nhất trong cuộc đời anh. “Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình”. Em ùa khóc khi anh quay đi, anh lại về với công trường, với bạn bè ủi an, với những thú vui mà chỉ đàn ông mới hiểu. Còn lại em, chỉ biết tự trách mình chẳng bao giờ mới, em trở thành người đàn bà đã cũ trong anh thật rồi!

Khóc hết nước mắt, đau một lần để không còn đắn đo và làm lại. Em chợt nhận ra đã từ lâu em chẳng biết làm mới bản thân mình như thế nào. Em vẫn là em của ngày xưa, thời gian bôi xóa những niềm vui và mang đến cho em quá nhiều những nỗi buồn đau trăn trở. Em chưa bao giờ thay đổi và anh cũng chẳng chịu đổi thay nên đôi ta như hai vạch thẳng song song tự tìm lối đi riêng cho mình.

Em cố níu kéo và cho rằng mình đã cũ để rồi tự cho phép anh phụ tình hay bản thân em luôn chỉ biết tìm kiếm niềm vui chung mà chưa bao giờ em biết vui riêng, cho mình, cho những người thương yêu bên cạnh.

Đàn bà chưa bao giờ cũ nếu mình nhìn thấy những giá trị của bản thân, không tự ru ngủ bằng những lời ngon ngọt để làm vừa lòng một ai khác. Chắc gì em đã cũ trong anh hay cũng bởi bản chất con người là thích nuông chiều cái Tôi của mình và khi đó chỉ bằng một ánh mắt, một lời yêu đầy khiêu khích và một mùi hương ngọt ngào cũng đủ làm anh say lòng như anh đã từng với em những ngày thanh xuân nông nổi.

Em, giờ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều bên bạn bè, gia đình. Đi về không có anh em quen với việc làm bạn với con, với đống tập sách mới mua và những chuyến viếng thăm của chị em đồng nghiệp. Em tự thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều khi mất anh.

Rồi một ngày đầy nắng, em tình cờ gặp anh trong một góc quán quen. Anh nhìn em kêu tên lạ lẫm và nở một nụ cười đượm nét phong lưu thời son trẻ. Anh khen em vẫn đẹp như ngày mới quen, rồi anh hứa sẽ đến thăm con thường xuyên. Em cảm ơn anh đã quan tâm và chào anh ra về trong vẻ mặt tiếc nuối. Anh nắm tay em rồi nói: “Em chưa bao giờ là cũ trong anh”.

Vậy mà sống với anh em từng ngỡ mình đã cũ. Sống bên anh em đã tự chấp nhận, cam chịu và lặng lẽ bỏ mặc tất cả chỉ để trau chuốt cho cái vỏ hôn nhân của mình được nguyên vẹn. Hạnh phúc là khi chúng ta biết theo đuổi đam mê và bất hạnh là khi chính chúng ta lại từ bỏ bản thân mình.

Cuộc đời ai cũng sẽ đi qua những ngã rẽ, hãy chọn ngã rẽ của yêu thương vì ai trong chúng ta cũng  xứng đáng được hạnh phúc. Đừng đợi ai ban phát mà chính bản thân chúng ta phải thay đổi để không bị lạc lối trong những giấc mộng khó thành.  

“Người ngồi xuống xin mưa đầy, Trên hai tay cơn đau dài, Người nằm xuống nghe tiếng ru, Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”. Em quay đi để anh lại với hạnh phúc cũ, em mỉm cười thầm cảm ơn vì anh đã cho em nhận ra cuộc đời sẽ đẹp hơn nếu em biết yêu thương chính mình. Ngay từ lúc này, em sẽ chẳng bao giờ để mình phải cũ nữa đâu anh!

MIA

Tuổi thanh xuân phơi phới đến với em trong đôi mắt long lanh chưa một lần biết buồn và tư lự. Bỏ qua những cuộc tình ong bướm gió trăng, bỏ qua những ánh mắt đón đưa cùng những lời đường mật, em đến với anh – một người đàn ông đã từng trải qua một lần đổ vỡ cũng bởi tình yêu anh đem đến cho em quá vội vàng.

Anh, người đàn ông ngoài 30 tuổi với gương mặt góc cạnh đầy nam tính, thân hình cao to vạm vỡ cùng với cánh tay đầy nắng của công trường xây dựng. Anh từng đi nhiều và rất phong lưu nên đã nhiều lần anh quên mất việc chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Chia tay, anh một mình đi về bên căn phòng trọ chật hẹp nhường ngôi nhà mới mua cho vợ và con – anh cô đơn, lẻ loi và trơ trọi.

Rồi anh trở thành người đàn ông đã từng trải, nhưng cũng chính cái tính đa tình phong lưu đã mang anh đến với em. Anh hứa sẽ làm lại cuộc đời, muốn được ở bên cạnh  người mình yêu, chắp vá và bù đắp cho em bởi những gì không trọn vẹn.

Lời hứa gió bay, em lấy anh sau một năm hẹn hò. Cái tính đào hoa, phóng khoáng của một người đàn ông chưa bao giờ là nỗi xấu hổ. Anh thích được chinh phục, yêu những trò mạo hiểm, phiêu lưu với ái tình như anh đã từng với em một cách đầy mê hoặc và chóng vánh.

Anh chẳng lấy gì làm hối hận khi lấy em nhưng để giữ gìn như lời hứa thì anh không thể thực hiện vì anh chưa bao giờ muốn thay đổi. Hay bởi đàn ông không cần phải đổi thay cũng không thiếu những con thiêu thân như em lao vào dẫu biết rằng hạnh phúc có khi là ngắn ngủi.

Em bước qua tuổi 30 trong nỗi buồn nặng trĩu. Sau 4 năm làm vợ của anh với hai đứa con thật kháu khỉnh, em giờ là người đàn bà đã cũ phải không anh? Khóe mắt em hằn sâu vì những đêm ngóng trông anh về, anh vội đến rồi vội đi trong căn nhà mang tên “hạnh phúc”. Anh vẫn luôn là người đàn ông của xã hội, chắc cũng có nhiều cô gái cả tin giống như em  mong được anh đón đưa chăm sóc.

Em đi về một mình, thèm một vòng tay yêu thương nhưng sao giờ anh trao em lại hờ hững không ngờ. Em thèm những say mê của anh ngày đầu mới gặp. Em thèm hơi ấm lấp đầy lồng ngực của người đàn ông quen mùi nắng gió để xua tan cõi lòng em trống vắng. Em giữ được ít phần thể xác trong anh nhưng tâm hồn đôi ta lại lạc lối. Không ít lần em trách mình đã cũ nên anh mới hết yêu thương và chẳng thèm nồng nàn như thuở mới yêu nhau.

Anh chưa bao giờ nặng lời, em cũng không thích cãi vã, chẳng bao giờ đôi ta đối mặt với những khoảng cách trong tình yêu. Để rồi, khi em phát hiện anh có tình nhân mới nơi công trường, em lại tự trách mình đã quá cũ đến nỗi anh phải tìm niềm vui mới bên đường. Hay em đã bị đẩy ra bên lề của một cuộc tình mau vui chóng tàn từ trước đây.

Em và anh chia tay, chẳng có gì là quá ầm ĩ vì anh biết đam mê xưa đã không còn. Em biết em sẽ chẳng bao giờ là người duy nhất trong cuộc đời anh. “Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình”. Em ùa khóc khi anh quay đi, anh lại về với công trường, với bạn bè ủi an, với những thú vui mà chỉ đàn ông mới hiểu. Còn lại em, chỉ biết tự trách mình chẳng bao giờ mới, em trở thành người đàn bà đã cũ trong anh thật rồi!

Khóc hết nước mắt, đau một lần để không còn đắn đo và làm lại. Em chợt nhận ra đã từ lâu em chẳng biết làm mới bản thân mình như thế nào. Em vẫn là em của ngày xưa, thời gian bôi xóa những niềm vui và mang đến cho em quá nhiều những nỗi buồn đau trăn trở. Em chưa bao giờ thay đổi và anh cũng chẳng chịu đổi thay nên đôi ta như hai vạch thẳng song song tự tìm lối đi riêng cho mình.

Em cố níu kéo và cho rằng mình đã cũ để rồi tự cho phép anh phụ tình hay bản thân em luôn chỉ biết tìm kiếm niềm vui chung mà chưa bao giờ em biết vui riêng, cho mình, cho những người thương yêu bên cạnh.

Đàn bà chưa bao giờ cũ nếu mình nhìn thấy những giá trị của bản thân, không tự ru ngủ bằng những lời ngon ngọt để làm vừa lòng một ai khác. Chắc gì em đã cũ trong anh hay cũng bởi bản chất con người là thích nuông chiều cái Tôi của mình và khi đó chỉ bằng một ánh mắt, một lời yêu đầy khiêu khích và một mùi hương ngọt ngào cũng đủ làm anh say lòng như anh đã từng với em những ngày thanh xuân nông nổi.

Em, giờ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều bên bạn bè, gia đình. Đi về không có anh em quen với việc làm bạn với con, với đống tập sách mới mua và những chuyến viếng thăm của chị em đồng nghiệp. Em tự thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều khi mất anh.

Rồi một ngày đầy nắng, em tình cờ gặp anh trong một góc quán quen. Anh nhìn em kêu tên lạ lẫm và nở một nụ cười đượm nét phong lưu thời son trẻ. Anh khen em vẫn đẹp như ngày mới quen, rồi anh hứa sẽ đến thăm con thường xuyên. Em cảm ơn anh đã quan tâm và chào anh ra về trong vẻ mặt tiếc nuối. Anh nắm tay em rồi nói: “Em chưa bao giờ là cũ trong anh”.

Vậy mà sống với anh em từng ngỡ mình đã cũ. Sống bên anh em đã tự chấp nhận, cam chịu và lặng lẽ bỏ mặc tất cả chỉ để trau chuốt cho cái vỏ hôn nhân của mình được nguyên vẹn. Hạnh phúc là khi chúng ta biết theo đuổi đam mê và bất hạnh là khi chính chúng ta lại từ bỏ bản thân mình.

Cuộc đời ai cũng sẽ đi qua những ngã rẽ, hãy chọn ngã rẽ của yêu thương vì ai trong chúng ta cũng  xứng đáng được hạnh phúc. Đừng đợi ai ban phát mà chính bản thân chúng ta phải thay đổi để không bị lạc lối trong những giấc mộng khó thành.  

“Người ngồi xuống xin mưa đầy, Trên hai tay cơn đau dài, Người nằm xuống nghe tiếng ru, Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”. Em quay đi để anh lại với hạnh phúc cũ, em mỉm cười thầm cảm ơn vì anh đã cho em nhận ra cuộc đời sẽ đẹp hơn nếu em biết yêu thương chính mình. Ngay từ lúc này, em sẽ chẳng bao giờ để mình phải cũ nữa đâu anh!

MIA

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...