NHỮNG CÁNH CÒ LẺ BÓNG LÚC HOÀNG HÔN

NHỮNG CÁNH CÒ LẺ BÓNG LÚC HOÀNG HÔN

 

Nỗi cô đơn chính là thứ tồn tại giống nhau của con người dù ở độ tuổi, tầng lớp, giới tính nào đi chăng nữa. Hôm nay tôi muốn chia sẻ những câu chuyện về nỗi cô đơn của người già mà tôi lượm lặt ở xung quanh mình.

Ba muốn đi khiêu vũ

-Ba muốn đi thì cứ việc tự mà đi.

Nói xong câu ấy thằng con đi một mạch, bỏ lại người cha nghẹn ngào với nỗi buồn thăm thẳm trong đôi mắt. Lần thứ mười ông bị con trai từ chối, kiên quyết không chở ông đến phòng trà. Ông lủi thủi đi vào phòng, bước về phía chiếc bàn nơi đặt tấm hình tập thể của hội bạn bè, đứng tần ngần hồi lâu.

Hội ca vũ mà ông tham gia, cứ mỗi hai tuần sẽ tập hợp nhau ở phòng trà quen thuộc để giao lưu, cùng ca hát, khiêu vũ. Những người có mặt ở đó hầu hết đều đã lên chức ông bà, những cô chú trẻ hơn thì cũng đã ngót nghét bốn tám, năm mươi.

Họ đều trang điểm lộng lẫy, quần là áo lượt. Có nhiều cô ăn vận những bộ quần áo ôm sát, phô diễn những đường nét cơ thể đã phôi pha màu thời gian với áo xẻ ngực, mini juyp ngắn. Ông biết thằng con xấu hổ vì những hình ảnh này, nó đã nói rõ thế khi chở bố đến đó vài lần. Nó còn nặng nhẹ bảo ông rằng “già còn sinh tật”.

Rồi nó quyết định không chở ông đi nữa. Đã thế, còn dặn luôn mấy ông xe ôm quanh xóm không được chở. Ông buồn lắm nhưng chẳng biết làm sao. Mọi người trong hội đều đi theo cặp, vài người đi lẻ nhưng lại ở cách xa nhau, ông lại chẳng muốn làm phiền ai. Bạn bè trong hội gọi điện thoại hỏi thăm, ông đều bảo đang về quê để chăm vườn, hẹn lần lữa mãi nên người ta cũng thôi không gọi nữa.

Mười kì đồng nghĩa với năm tháng chẳng gặp mặt ai, ông cứ quẩn quanh mãi trong cái khu nhà đến một người già đồng tuổi chẳng có lấy để trà nước. Nhà nào nhà nấy kín bưng cổng sau, cổng trước. Ông bỗng dưng thành một người già côi cút giữa thành phố mênh mông.

Canh những lúc thằng con đi vắng, ông lại lén xem lại mấy đoạn video quay những lần họp mặt trước đó trên điện thoại. Hình ảnh cứ run run, nhòe nhoẹt bởi đôi tay già nua tập tành quay phim kỷ niệm. Ông cười khi nghe lại giọng các bà, các bác hát tới, hát lui các bài hát vang bóng một thời. Ôi thôi, chẳng phải ai cũng hát hay cả, có những cô hát như tiếng máy cassette bị rè hay đoạn băng bị nhão. Nhưng họ say mê trong từng ca từ, họ phiêu diêu trong từng tiếng nhạc, họ lắc lư cơ thể đã không còn dẻo dai trong nụ cười thỏa nguyện.

Thằng con ông đâu biết ở đó có những tiếng cười mà con cháu chẳng thể mang lại. Ở đó, những người như ông có cơ hội để trẻ trung, để đắm chìm vào những giai điệu và khoảng không gian của bạn bè, của những sẻ chia. Ở đó, nỗi cô đơn trong mỗi người được tạm gác lại, những kẻ lẻ loi như ông sẽ vơi hẳn cảm giác “thèm hơi người”.

Có lẽ nó sẽ không hiểu được những điều ấy cho đến khi nào nó bằng tuổi ông…

Mẹ lấy chồng có được không?

Bà là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng bất hạnh thay, khi đứa con thứ hai lên hai tuổi, chồng bà bị tai nạn mất sớm. Hai mươi bảy tuổi, bà thành góa phụ dắt díu hai đứa trẻ còn chưa kịp nhớ được tên đầy đủ của cha.

Bà đã lần lượt từ chối những lời hứa hẹn đồng hành của đôi ba người đàn ông, ở vậy nuôi con khôn lớn vì những nỗi niềm rất chính đáng của một người mẹ đơn thân.

Khi ấy, dù đơn độc bươn chải nhưng tiếng cười con vây quanh khiến bà có thể làm việc cả đêm ngày. Những đứa con ngày một lớn khôn và rời xa vòng tay mẹ. Bà cô đơn giữa căn nhà rộng lớn mà bây giờ chỉ rộn ràng được đôi ba ngày mỗi dịp lễ, tết.

Người đàn ông góa vợ năm xưa bị bà từ chối nhưng vẫn ở bên cạnh giúp đỡ bà bấy lâu nay, nhất là những khi trở trời mà con cái ở xa. Sự chân thành của ông khiến bà cảm động từ bao giờ và bà muốn ở bên cạnh ông như đôi bạn già cùng dìu nhau đi hết chặng đời còn lại.

Nhưng cả ông và bà đều vấp phải sự ngăn cản của những đứa con. Đến cuối cùng thì ba mẹ vẫn không thể thắng được con cái. Ngày xưa bà hy sinh hạnh phúc riêng tư để nuôi dạy chúng nên người. Bây giờ bà cũng hy sinh vì sự bình yên trong mối quan hệ với các con, sau khi đã quá mỏi mệt.

Tôi có một người bạn có hoàn cảnh tương tự như vậy và tôi nghĩ bạn ấy đã tự cởi trói cho mình và cho cả mẹ khi suy nghĩ được rằng “mẹ tớ cực khổ nhiều rồi, ngày xưa, không hiểu chuyện nên chị em tớ phản đối. Bây giờ chỉ cần mẹ thấy hạnh phúc là được, ai cũng cần có người bầu bạn và thời gian của mẹ đã chẳng còn dài rộng như mình”

Gần hết tháng rồi, sao con chưa về?

Câu chuyện này chắc không có gì lạ lẫm với những người con xa quê. Nhà nào mà có mỗi một đứa con thì nỗi cô đơn của ba mẹ lại càng bao la hơn, giống như gia đình của nó vậy.

Sự tất bật của công việc cuốn lấy con người lao vào vòng xoáy mưu sinh. Đôi khi không cố ý nhưng lời hẹn về thăm nhà vì việc này, việc kia mà cứ dời từ tuần này sang tuần khác. Bất giác nhìn lại thì thời gian đã trôi xa, sang hẳn một tháng, hai tháng là điều bình thường. Sự hiện diện của tiền bạc không đổi lấy được niềm vui cho ba mẹ nó. Vì cơ bản, ba mẹ nó đều có lương hưu.

Những buổi chiều quê, cơn mưa tầm tã khiến nỗi đợi chờ, thương nhớ cứ dài dằng dặc. Giữa bốn bề mưa giăng, ba rít điếu thuốc, ngồi trầm ngâm mà mẹ cũng không còn buồn nhắc ba chuyện cai thuốc nữa. Vì tính ba ít nói, không có thuốc thì nỗi buồn ba giấu vào đâu?

Cuộc sống tất bật đến nỗi niềm vui nhỏ bé là được ăn cùng bữa cơm với nhau dù chỉ mỗi tháng một lần đôi khi cũng thật là xa xỉ. Ba mẹ nó hết cách, lại cách tháng mà quầy quả lên thành phố để thăm con, dù mệt nhọc đường xa vẫn hơn là ngồi ở nhà ngóng trông tháng này không biết khi nào nó về thăm. Hơn nữa ông bà cũng không muốn gây thêm áp lực cho nó.

Hôm nay ba/má đi khám bệnh

Trên các chuyến xe buổi sáng sớm, thường có rất nhiều người già đi khám bệnh. Họ thường đi một mình hoặc đi cùng bạn bè nếu có thể rủ rê. Tôi thấy những bàn tay run run mở xấp sổ khám và những viên thuốc đủ màu. Tôi thấy những cái nhíu mắt, cau mày để đọc những dòng chữ biên vội vàng của bác sĩ. Tôi thấy những nỗi hốt hoảng vì lỡ trạm chỉ tại đôi tai không còn thính nhạy để nghe thông báo tên trạm dừng. Tôi thấy những bước chân rụt rè, yếu ớt bước lên xe buýt và sợ sệt khi bước xuống vì những chiếc xe máy cứ chực chờ lấn tới.

Nhiều bác tài đôi lúc cảm khái “Con cháu đâu mà để mấy ông bà đi một mình vậy không biết?”.

Tôi hay nhìn theo bóng lưng của họ lúc xuống xe mà nghĩ đến những lần mẹ lên Sài Gòn khám một mình vì tôi bận công việc không ra cùng mẹ được. Niềm day dứt cứ dâng lên trong ngực.

Ngày còn bé, khi con bệnh, mẹ luôn kề bên, bất kể đêm ngày. Bây giờ ba mẹ bệnh, đôi khi, con chẳng thể dành được một buổi để đi khám bệnh cùng. Nhưng chúng ta lại luôn kề cận bên con cái của mình mỗi khi chúng khó chịu lúc trở trời. Có lẽ cho đến cuối cùng thì nước mắt cũng chỉ có thể chảy xuôi mà thôi.

Con người thường tự làm khó bản thân, làm khó nhau vì cứ mãi sống chật vật trong những nỗi cố chấp. Chi bằng sống rộng lượng hơn, để nhìn thấy được những nụ cười và hạnh phúc thực sự của người mình quan tâm. Vì thời gian sẽ đi qua rất nhanh và đời người thì quá ngắn để nghĩ suy quá nhiều về thể diện, về những hư vinh và những giá trị đã lỗi thời. Đời người cũng quá ngắn để chờ đợi một lời hứa “Để hôm nào con có thời gian….”.

LẠC NHIÊN

Nỗi cô đơn chính là thứ tồn tại giống nhau của con người dù ở độ tuổi, tầng lớp, giới tính nào đi chăng nữa. Hôm nay tôi muốn chia sẻ những câu chuyện về nỗi cô đơn của người già mà tôi lượm lặt ở xung quanh mình.

Ba muốn đi khiêu vũ

-Ba muốn đi thì cứ việc tự mà đi.

Nói xong câu ấy thằng con đi một mạch, bỏ lại người cha nghẹn ngào với nỗi buồn thăm thẳm trong đôi mắt. Lần thứ mười ông bị con trai từ chối, kiên quyết không chở ông đến phòng trà. Ông lủi thủi đi vào phòng, bước về phía chiếc bàn nơi đặt tấm hình tập thể của hội bạn bè, đứng tần ngần hồi lâu.

Hội ca vũ mà ông tham gia, cứ mỗi hai tuần sẽ tập hợp nhau ở phòng trà quen thuộc để giao lưu, cùng ca hát, khiêu vũ. Những người có mặt ở đó hầu hết đều đã lên chức ông bà, những cô chú trẻ hơn thì cũng đã ngót nghét bốn tám, năm mươi.

Họ đều trang điểm lộng lẫy, quần là áo lượt. Có nhiều cô ăn vận những bộ quần áo ôm sát, phô diễn những đường nét cơ thể đã phôi pha màu thời gian với áo xẻ ngực, mini juyp ngắn. Ông biết thằng con xấu hổ vì những hình ảnh này, nó đã nói rõ thế khi chở bố đến đó vài lần. Nó còn nặng nhẹ bảo ông rằng “già còn sinh tật”.

Rồi nó quyết định không chở ông đi nữa. Đã thế, còn dặn luôn mấy ông xe ôm quanh xóm không được chở. Ông buồn lắm nhưng chẳng biết làm sao. Mọi người trong hội đều đi theo cặp, vài người đi lẻ nhưng lại ở cách xa nhau, ông lại chẳng muốn làm phiền ai. Bạn bè trong hội gọi điện thoại hỏi thăm, ông đều bảo đang về quê để chăm vườn, hẹn lần lữa mãi nên người ta cũng thôi không gọi nữa.

Mười kì đồng nghĩa với năm tháng chẳng gặp mặt ai, ông cứ quẩn quanh mãi trong cái khu nhà đến một người già đồng tuổi chẳng có lấy để trà nước. Nhà nào nhà nấy kín bưng cổng sau, cổng trước. Ông bỗng dưng thành một người già côi cút giữa thành phố mênh mông.

Canh những lúc thằng con đi vắng, ông lại lén xem lại mấy đoạn video quay những lần họp mặt trước đó trên điện thoại. Hình ảnh cứ run run, nhòe nhoẹt bởi đôi tay già nua tập tành quay phim kỷ niệm. Ông cười khi nghe lại giọng các bà, các bác hát tới, hát lui các bài hát vang bóng một thời. Ôi thôi, chẳng phải ai cũng hát hay cả, có những cô hát như tiếng máy cassette bị rè hay đoạn băng bị nhão. Nhưng họ say mê trong từng ca từ, họ phiêu diêu trong từng tiếng nhạc, họ lắc lư cơ thể đã không còn dẻo dai trong nụ cười thỏa nguyện.

Thằng con ông đâu biết ở đó có những tiếng cười mà con cháu chẳng thể mang lại. Ở đó, những người như ông có cơ hội để trẻ trung, để đắm chìm vào những giai điệu và khoảng không gian của bạn bè, của những sẻ chia. Ở đó, nỗi cô đơn trong mỗi người được tạm gác lại, những kẻ lẻ loi như ông sẽ vơi hẳn cảm giác “thèm hơi người”.

Có lẽ nó sẽ không hiểu được những điều ấy cho đến khi nào nó bằng tuổi ông…

Mẹ lấy chồng có được không?

Bà là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng bất hạnh thay, khi đứa con thứ hai lên hai tuổi, chồng bà bị tai nạn mất sớm. Hai mươi bảy tuổi, bà thành góa phụ dắt díu hai đứa trẻ còn chưa kịp nhớ được tên đầy đủ của cha.

Bà đã lần lượt từ chối những lời hứa hẹn đồng hành của đôi ba người đàn ông, ở vậy nuôi con khôn lớn vì những nỗi niềm rất chính đáng của một người mẹ đơn thân.

Khi ấy, dù đơn độc bươn chải nhưng tiếng cười con vây quanh khiến bà có thể làm việc cả đêm ngày. Những đứa con ngày một lớn khôn và rời xa vòng tay mẹ. Bà cô đơn giữa căn nhà rộng lớn mà bây giờ chỉ rộn ràng được đôi ba ngày mỗi dịp lễ, tết.

Người đàn ông góa vợ năm xưa bị bà từ chối nhưng vẫn ở bên cạnh giúp đỡ bà bấy lâu nay, nhất là những khi trở trời mà con cái ở xa. Sự chân thành của ông khiến bà cảm động từ bao giờ và bà muốn ở bên cạnh ông như đôi bạn già cùng dìu nhau đi hết chặng đời còn lại.

Nhưng cả ông và bà đều vấp phải sự ngăn cản của những đứa con. Đến cuối cùng thì ba mẹ vẫn không thể thắng được con cái. Ngày xưa bà hy sinh hạnh phúc riêng tư để nuôi dạy chúng nên người. Bây giờ bà cũng hy sinh vì sự bình yên trong mối quan hệ với các con, sau khi đã quá mỏi mệt.

Tôi có một người bạn có hoàn cảnh tương tự như vậy và tôi nghĩ bạn ấy đã tự cởi trói cho mình và cho cả mẹ khi suy nghĩ được rằng “mẹ tớ cực khổ nhiều rồi, ngày xưa, không hiểu chuyện nên chị em tớ phản đối. Bây giờ chỉ cần mẹ thấy hạnh phúc là được, ai cũng cần có người bầu bạn và thời gian của mẹ đã chẳng còn dài rộng như mình”

Gần hết tháng rồi, sao con chưa về?

Câu chuyện này chắc không có gì lạ lẫm với những người con xa quê. Nhà nào mà có mỗi một đứa con thì nỗi cô đơn của ba mẹ lại càng bao la hơn, giống như gia đình của nó vậy.

Sự tất bật của công việc cuốn lấy con người lao vào vòng xoáy mưu sinh. Đôi khi không cố ý nhưng lời hẹn về thăm nhà vì việc này, việc kia mà cứ dời từ tuần này sang tuần khác. Bất giác nhìn lại thì thời gian đã trôi xa, sang hẳn một tháng, hai tháng là điều bình thường. Sự hiện diện của tiền bạc không đổi lấy được niềm vui cho ba mẹ nó. Vì cơ bản, ba mẹ nó đều có lương hưu.

Những buổi chiều quê, cơn mưa tầm tã khiến nỗi đợi chờ, thương nhớ cứ dài dằng dặc. Giữa bốn bề mưa giăng, ba rít điếu thuốc, ngồi trầm ngâm mà mẹ cũng không còn buồn nhắc ba chuyện cai thuốc nữa. Vì tính ba ít nói, không có thuốc thì nỗi buồn ba giấu vào đâu?

Cuộc sống tất bật đến nỗi niềm vui nhỏ bé là được ăn cùng bữa cơm với nhau dù chỉ mỗi tháng một lần đôi khi cũng thật là xa xỉ. Ba mẹ nó hết cách, lại cách tháng mà quầy quả lên thành phố để thăm con, dù mệt nhọc đường xa vẫn hơn là ngồi ở nhà ngóng trông tháng này không biết khi nào nó về thăm. Hơn nữa ông bà cũng không muốn gây thêm áp lực cho nó.

Hôm nay ba/má đi khám bệnh

Trên các chuyến xe buổi sáng sớm, thường có rất nhiều người già đi khám bệnh. Họ thường đi một mình hoặc đi cùng bạn bè nếu có thể rủ rê. Tôi thấy những bàn tay run run mở xấp sổ khám và những viên thuốc đủ màu. Tôi thấy những cái nhíu mắt, cau mày để đọc những dòng chữ biên vội vàng của bác sĩ. Tôi thấy những nỗi hốt hoảng vì lỡ trạm chỉ tại đôi tai không còn thính nhạy để nghe thông báo tên trạm dừng. Tôi thấy những bước chân rụt rè, yếu ớt bước lên xe buýt và sợ sệt khi bước xuống vì những chiếc xe máy cứ chực chờ lấn tới.

Nhiều bác tài đôi lúc cảm khái “Con cháu đâu mà để mấy ông bà đi một mình vậy không biết?”.

Tôi hay nhìn theo bóng lưng của họ lúc xuống xe mà nghĩ đến những lần mẹ lên Sài Gòn khám một mình vì tôi bận công việc không ra cùng mẹ được. Niềm day dứt cứ dâng lên trong ngực.

Ngày còn bé, khi con bệnh, mẹ luôn kề bên, bất kể đêm ngày. Bây giờ ba mẹ bệnh, đôi khi, con chẳng thể dành được một buổi để đi khám bệnh cùng. Nhưng chúng ta lại luôn kề cận bên con cái của mình mỗi khi chúng khó chịu lúc trở trời. Có lẽ cho đến cuối cùng thì nước mắt cũng chỉ có thể chảy xuôi mà thôi.

Con người thường tự làm khó bản thân, làm khó nhau vì cứ mãi sống chật vật trong những nỗi cố chấp. Chi bằng sống rộng lượng hơn, để nhìn thấy được những nụ cười và hạnh phúc thực sự của người mình quan tâm. Vì thời gian sẽ đi qua rất nhanh và đời người thì quá ngắn để nghĩ suy quá nhiều về thể diện, về những hư vinh và những giá trị đã lỗi thời. Đời người cũng quá ngắn để chờ đợi một lời hứa “Để hôm nào con có thời gian….”.

LẠC NHIÊN

ĐÊM CHẦU MƯA

  Sau đêm hôm qua, lão quay lại hành trình côi cút của mình khi người bạn “cùng giường” qua đời và được gửi vào chùa siêu độ. Tối nay lão mua về một chén cơm trắng và một cái trứng gà luộc gọi là có chút lòng tiễn bạn lên đường. Dẫu sao thì ở con phố này, dưới...

DÙNG CÔ ĐỘC ĐỂ XOA DỊU NỖI CÔ ĐƠN

  Đôi khi, chúng ta gặp khó khăn trong việc làm chủ và định hướng mối quan hệ của mình với người khác, cũng như mối quan hệ của mình với chính mình. Chúng ta dựng nên một cộng đồng với những mối quan hệ xung quanh để đối phó với những vấn đề nội tại, trong bản...

NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA NGƯỜI LỚN

  Ngày bé, tôi từng nghĩ bố mẹ mình là siêu nhân. Năm tôi 4 tuổi, gia đình tôi từ Phan Thiết chuyển lên Đà Lạt. Khi đó, cả nhà ba người chúng tôi chia nhau căn nhà bé xíu, lụp xụp, nhiều chỗ còn chưa lợp mái tôn hết. Không như Phan Thiết nóng bức, Đà Lạt là một...

NHỮNG NGÀY TỰ CÁCH LY

Năm 2020 đã bắt đầu được gần ba tháng. Mỗi ngày đều là tin tức về đại dịch Covid-19 đang khiến cả thế giới phải xôn xao. Chuỗi ngày được nghỉ học, thậm chí nghỉ làm, chỉ chôn chân ở nhà để tự cách ly của bạn đã trôi qua như thế nào? Những ngày tự cách ly, tôi đã có...

CHẲNG ĐẶNG ĐỪNG MỘT CHỮ TRINH

Phụ nữ tựa như chú chim bị trói buộc trong chiếc lồng của những chuẩn mực khô khan, hà khắc. Hằng ngày họ bị phán xét về ngoại hình, làn da, cặp mắt cho đến phẩm hạnh thông qua việc còn trinh tiết hay không? Một số gã đàn ông - sản phẩm của nền văn minh bị lỗi thì hả...

NGƯỜI ĐI BÊN NGOÀI VÒNG CHIẾN

Chiều nay tôi lại ghé qua mua giúp bà đôi tờ vé số. Mười một năm tôi ở Sài Gòn, bà già mù ấy vẫn miệt mài bán vé số ở các góc đường. Ngày tôi còn đi học, bà ngồi lặng lẽ dưới cái mưa tầm tã, cái nắng bưng đầu ở một góc nhỏ xíu xiu trên đường Chu Văn An, Bình Thạnh....

QUY TẮC 100% DÀNH CHO PHỤ NỮ

Tôi có một người bạn từng là một tín đồ của các món ngọt nhưng đã quyết tâm cai “đường” từ 2 năm trước. Mỗi khi chúng tôi đi ăn cùng nhau, tôi hầu như không thể bỏ qua món tráng miệng. Mỗi lần như vậy, tôi đều “thử lòng” cô ấy bằng cách hỏi: “Cậu muốn ăn thử một miếng...

AI CHẲNG MUỐN ÔM TẾT VÀO LÒNG

Tôi còn nhớ một ngày rất đẹp của học kỳ 2 năm lớp 5, tôi nắn nót viết vào nhật ký của mình ngày 01/01/2000 khi chương trình tivi của đài truyền hình Thành phố vang rền bài hát Sài Gòn cô tiên năm 2000.  Ngày bắt đầu thế kỷ và thiên niên kỷ mới với những lời đồn tận...

NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Đối với tôi, quãng thời gian ý nghĩa nhất trong năm không phải là những ngày mùng Một, mùng Hai Tết với chiếc áo dài thêu gấm rực rỡ hay những buổi du xuân, tụ tập, vui chơi cùng bạn bè mỗi độ xuân về. Mà đó là những ngày giáp Tết – khi ai cũng bận rộn, tất bật chuẩn...

MÌNH CHẲNG THƯƠNG MÌNH, ĐỢI AI THƯƠNG

  Suốt ngày hôm qua, mưa dầm dề vì hai cơn áp thấp nhiệt đới đổ ập đến gần như cùng một lúc. Mẹ gọi lên bảo ông chồng của cô Tư hàng xóm vừa mới chết. Nghe nói, ông ấy uống xong chầu rượu rồi chết tốt.  Mà ông ấy chết tốt thật. Ông ấy chết, giải thoát cho cuộc...

ĐỪNG CHIA TAY VÌ KHÔNG HỢP

Cách đây vài hôm, tôi đọc được tin tức cặp đôi nghệ sĩ mà tôi ngưỡng mộ và yêu thích lâu bất ngờ tuyên bố li hôn. Sự đổ vỡ của hai người được giải thích bằng một lí do vô cùng quen thuộc là “không hợp”. Đây ắt hẳn cũng là lí do kinh điển của rất nhiều cặp đôi khác khi...

LÀM GÌ TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU MỐI QUAN HỆ

Bạn có phải là người đã từng trải qua một cuộc tình tan vỡ? Những ngày đầu tiên, ắt hẳn bạn sẽ cảm thấy đau khổ và không muốn mở lòng với bất cứ ai. Nhưng sau một khoảng thời gian, những vết thương sẽ dần được chữa lành, bạn hoàn toàn có thể làm lại từ đầu và tạo dựng...

AI DỤ DỖ ĐƯỢC ĐÀN ÔNG NGOẠI TÌNH

Một người đàn ông yêu vợ con, sống có trách nhiệm, xem gia đình là trên hết thì họ sẽ biết làm gì để vượt qua những dục vọng của bạn thân. Chẳng có công việc nào khiến ai đó phải đi ngoại tình, và chẳng có người đàn ông nào giữ được mình nếu họ không biết đâu là giới...

SÀI GÒN CÓ LÀM TA HƯ

Tháng 8 hè qua, là lúc học sinh vừa rời khỏi tà áo trắng, thế giới bấy giờ bỗng trở nên lóng ngóng vụng về. Ai cũng bảo, Sài Gòn rộng lớn lắm, sảy chân là lạc mất tấm lòng nên lúc nào cũng phải cẩn thận nhất là con gái. Ấy vậy mà, đứa con gái nào cũng hớn hở được đến...

CẨM NANG MUA SẮM MÙA SALE

Đối với các tín đồ nghiện mua sắm, những dịp “sale ngập tràn” trong năm như ngày hội độc thân, New Year, Valentine,... chính là thiên đường để tha hồ “tung hoành”. Tuy nhiên, chưa tận hưởng niềm vui khi săn được đồ giá rẻ bao lâu, nhiều cô nàng đã phải khóc thét với...

BA CÁCH TRÁNH XUNG ĐỘT TÌNH CẢM

  Xung đột chính là thứ không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày. Đây là thời buổi mà thế giới không ngừng biến đổi. Những vấn đề phức tạp trong chính trị và tính chất ẩn danh của phương tiện truyền thông xã hội khiến cho các cuộc tranh luận vượt quá giới hạn...

YÊU CHO ĐÀNG HOÀNG, TỬ TẾ

Chừng khuya, tiếng xe cà tàn của dượng lại chạy về đậu bên hàng rào thiên lý. Căn nhà chung cư vẫn còn sáng đèn bởi mợ vẫn đợi chồng về. Ngày tháng bảy, trời đổ những cơn mưa nặng trĩu lên đầu người xối xả. Hai vợ chồng gom góp đâu đó được mụn con, của hời với người...

CỰC KHOÁI KHI “YÊU”

Thật ra, sau lần đầu tiên quan hệ tình dục, tôi đã không thể đạt cực khoái trong suốt hai năm ròng rã. Cho đến nhiều tháng sau đó, tôi vẫn luôn ở một mức độ lưng chừng của cảm xúc, không thể có được những phút giây thật sự thăng hoa và khiến cả thể xác lẫn linh hồn...

YÊU GIẢ

Tình yêu đôi lứa phải đến từ hai phía và phải xuất phát từ tình cảm chân thành, chứ không phải đến với nhau bởi sự lợi dụng. Tưởng cột chặt đời nhau bằng sự tính toan nhưng sau mỗi giấc mộng khó thành, lòng người ai cũng trở nên nặng trĩu. Yêu mà sao ai cũng có bí mật...

ĐÊM CHẦU MƯA

  Sau đêm hôm qua, lão quay lại hành trình côi cút của mình khi người bạn “cùng giường” qua đời và được gửi vào chùa siêu độ. Tối nay lão mua về một chén cơm trắng và một cái trứng gà luộc gọi là có chút lòng tiễn bạn lên đường. Dẫu sao thì ở con phố này, dưới...

Chia sẻ với bạn