SÀI GÒN HOA

SÀI GÒN HOA

 

Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể dịu dàng hơn này. Những đóa kèn hồng như nhiều quả chuông nhỏ màu hồng phấn xếp vào nhau, từng chùm dày đặc, nở kín cả cây. Những chiếc lá thu mình rụng đi hết để nhường chỗ cho một sắc hồng pha hơi tím, đằm thắm khoe mình trong cơn gió lay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa kèn hồng còn nhầm tưởng là anh đào xứ lạnh của Nhật, nhưng cũng đâu có gì là xấu hổ vì sắc hoa ấy đã khiến một Sài Gòn có những ngày trở nên mong manh và dịu ngọt đến vô chừng. Hoa chóng nở, rồi chóng tàn trong con mắt ngẩn ngơ của biết bao người đi đường. Hoa rực rỡ cả cây một thời gian vừa đủ để luyến lưu hồn người rồi lại xuyến xao trở về với đất, lá bật lên xanh um và chờ đón mùa hoa mới vào năm sau. Mùa hoa kèn hồng của một Sài Gòn đầy khói bụi cứ đến rồi lại đi, nhưng luôn luôn đúng hẹn. 

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu và khi Sài Gòn trở thành thân thuộc thì mới có thể tìm được những ngóc ngách hiền hòa, xinh đẹp của thành phố, mới có thể trầm trồ trước hàng cây huỳnh liên lúng liếng trong nụ cười vàng óng trải dọc khắp các con đường lớn nhỏ trong thành phố, bừng sáng ở những góc hẻm hóc khuất lấp nhất. Những đóa hoa theo chùm vẫy vẫy trong cơn gió tháng ba, kéo dài đến tháng tư rồi rơi rụng dần theo những cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mùa gió trở. 

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu mới không còn lạnh lùng bắt bẻ Sài Gòn “sao mà lắm khói bụi, ngột ngạt, đông đúc, ồn ào khi bỗng nhiên trong một chiều tháng 4 chợt thấy lòng man mát, thương thương hàng nghìn cách hoa dầu xoay xoay bay trong lòng phố rồi chạm vào mặt đường. Quá đỗi dịu dàng. Quá đỗi nên thơ. Nên quên luôn ban nãy tấp vào quán cà phê bị anh chàng nào đó xớn xơ xớn xác va vào xe của mình. Nên không còn thèm giận chi cô hàng xóm sáng nay lại lén vứt rác trước cửa nhà. Nên không còn muốn mặt nặng mày nhẹ với người yêu vì ngủ quên không nhớ qua rước đi làm… Bởi vì chẳng ai muốn mang một gương mặt cau có để làm âm u cảnh đẹp trước mắt. Vì chẳng ai còn ghi nhớ những điều không vui, khi xung quanh mình ai nấy cũng đều trầm trồ trong những khoảnh khắc không dễ gì có được.

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu, mới có thể nhận ra sự biến chuyển của dòng kênh Nhiêu Lộc một thời gây “nức mũi” biết bao người, người ta chỉ muốn chạy thật xa, mà nay thật lãng mạn dưới  hàng hoa sứ trắng bung trời trải dọc bờ kè, dưới những lan can hoa giấy trắng đỏ đan xen dưới cái nắng rực rỡ.

Và biết bao nhiêu sắc hương hoa khác nữa cứ thế làm mềm lòng biết bao con người đã gắn bó nơi này. Sáng sáng bước ra cửa, nhìn những đóa hoa lộc vừng rụng đầy thềm nhà, tỏa mùi hương thoang thoảng, ngòn ngọt, dù biết là phải nhọc công quét tước nhưng suy cho cùng thì vẫn lấy làm hân hoan khởi đầu một buổi sáng mát lành và tươi đẹp. Chiều chiều vào thời điểm giao mùa của nắng và mưa, từng đóa hoa điệp mang màu của nắng, ngọt ngào theo gió rải theo từng bước chân. Hoa không quá đẹp, không quá mộng mơ nhưng lại đong đầy nỗi nhớ. Sự mong manh của hoa trong gió khiến người ta không khỏi bùi ngùi những khi cánh hóa sượt qua mũi, để lại một mùi hương thật nhẹ nhưng đầy cảm khái và luyến lưu. 

Đêm Sài Gòn khép lại trong mùi hương của Sử quân tử, hoa dầu thơm hay sala ở những góc phố yên bình, xa khỏi ánh đèn màu, xa tiếng nhạc đêm xập xình ở phía trung tâm thành phố.

Có lẽ người ta nên yêu mảnh đất nơi mình chọn để sinh sống giống như yêu một con người. Có nghĩa là tìm kiếm những giá trị, những điều nhỏ bé, đáng yêu luôn hiện hữu của vùng đất ấy để có thể bỏ qua bao khiếm khuyết vốn dĩ không thể nào loại bỏ hoàn toàn được. Con người không ai hoàn hảo nên cũng chẳng có mảnh đất nào hoàn hảo, lý tưởng cả, vì có sự hiện diện của con người trên đó mà vùng đất ấy đã đổi thay. 

Và có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, nếu loại bỏ được những điều khiếm khuyết của Sài Gòn, thì liệu đó có còn là Sài Gòn trong tâm trí mọi người, mọi thời đại nữa hay không?

Chỉ cần nhớ rằng vẫn luôn có một Sài Gòn hoa nhỏ bé, dịu dàng bên trong những gồ ghề, gai góc, thì ai yêu Sài Gòn đi đâu cũng thấy nhớ thương. 

LẠC NHIÊN

Sài Gòn đẹp nhất có lẽ là vào thời điểm vừa qua Tết. Khi cái lạnh se se vẫn còn quyến luyến thành phố, hàng cây kèn hồng trên Điện Biên Phủ, Calmette, Phạm Văn Đồng… sẽ khiến những trái tim yêu cỏ cây, hoa lá, yêu sự lãng mạn thổn thức trước vẻ đẹp không thể dịu dàng hơn này. Những đóa kèn hồng như nhiều quả chuông nhỏ màu hồng phấn xếp vào nhau, từng chùm dày đặc, nở kín cả cây. Những chiếc lá thu mình rụng đi hết để nhường chỗ cho một sắc hồng pha hơi tím, đằm thắm khoe mình trong cơn gió lay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa kèn hồng còn nhầm tưởng là anh đào xứ lạnh của Nhật, nhưng cũng đâu có gì là xấu hổ vì sắc hoa ấy đã khiến một Sài Gòn có những ngày trở nên mong manh và dịu ngọt đến vô chừng. Hoa chóng nở, rồi chóng tàn trong con mắt ngẩn ngơ của biết bao người đi đường. Hoa rực rỡ cả cây một thời gian vừa đủ để luyến lưu hồn người rồi lại xuyến xao trở về với đất, lá bật lên xanh um và chờ đón mùa hoa mới vào năm sau. Mùa hoa kèn hồng của một Sài Gòn đầy khói bụi cứ đến rồi lại đi, nhưng luôn luôn đúng hẹn. 

Nếu ở Sài Gòn đủ lâu và khi Sài Gòn trở thành thân thuộc thì mới có thể tìm được những ngóc ngách hiền hòa, xinh đẹp của thành phố, mới có thể trầm trồ trước hàng cây huỳnh liên lúng liếng trong nụ cười vàng óng trải dọc khắp các con đường lớn nhỏ trong thành phố, bừng sáng ở những góc hẻm hóc khuất lấp nhất. Những đóa hoa theo chùm vẫy vẫy trong cơn gió tháng ba, kéo dài đến tháng tư rồi rơi rụng dần theo những cơn mưa tầm tã của Sài Gòn mùa gió trở. 

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu mới không còn lạnh lùng bắt bẻ Sài Gòn “sao mà lắm khói bụi, ngột ngạt, đông đúc, ồn ào khi bỗng nhiên trong một chiều tháng 4 chợt thấy lòng man mát, thương thương hàng nghìn cách hoa dầu xoay xoay bay trong lòng phố rồi chạm vào mặt đường. Quá đỗi dịu dàng. Quá đỗi nên thơ. Nên quên luôn ban nãy tấp vào quán cà phê bị anh chàng nào đó xớn xơ xớn xác va vào xe của mình. Nên không còn thèm giận chi cô hàng xóm sáng nay lại lén vứt rác trước cửa nhà. Nên không còn muốn mặt nặng mày nhẹ với người yêu vì ngủ quên không nhớ qua rước đi làm… Bởi vì chẳng ai muốn mang một gương mặt cau có để làm âm u cảnh đẹp trước mắt. Vì chẳng ai còn ghi nhớ những điều không vui, khi xung quanh mình ai nấy cũng đều trầm trồ trong những khoảnh khắc không dễ gì có được.

Chỉ có ở Sài Gòn đủ lâu, mới có thể nhận ra sự biến chuyển của dòng kênh Nhiêu Lộc một thời gây “nức mũi” biết bao người, người ta chỉ muốn chạy thật xa, mà nay thật lãng mạn dưới  hàng hoa sứ trắng bung trời trải dọc bờ kè, dưới những lan can hoa giấy trắng đỏ đan xen dưới cái nắng rực rỡ.

Và biết bao nhiêu sắc hương hoa khác nữa cứ thế làm mềm lòng biết bao con người đã gắn bó nơi này. Sáng sáng bước ra cửa, nhìn những đóa hoa lộc vừng rụng đầy thềm nhà, tỏa mùi hương thoang thoảng, ngòn ngọt, dù biết là phải nhọc công quét tước nhưng suy cho cùng thì vẫn lấy làm hân hoan khởi đầu một buổi sáng mát lành và tươi đẹp. Chiều chiều vào thời điểm giao mùa của nắng và mưa, từng đóa hoa điệp mang màu của nắng, ngọt ngào theo gió rải theo từng bước chân. Hoa không quá đẹp, không quá mộng mơ nhưng lại đong đầy nỗi nhớ. Sự mong manh của hoa trong gió khiến người ta không khỏi bùi ngùi những khi cánh hóa sượt qua mũi, để lại một mùi hương thật nhẹ nhưng đầy cảm khái và luyến lưu. 

Đêm Sài Gòn khép lại trong mùi hương của Sử quân tử, hoa dầu thơm hay sala ở những góc phố yên bình, xa khỏi ánh đèn màu, xa tiếng nhạc đêm xập xình ở phía trung tâm thành phố.

Có lẽ người ta nên yêu mảnh đất nơi mình chọn để sinh sống giống như yêu một con người. Có nghĩa là tìm kiếm những giá trị, những điều nhỏ bé, đáng yêu luôn hiện hữu của vùng đất ấy để có thể bỏ qua bao khiếm khuyết vốn dĩ không thể nào loại bỏ hoàn toàn được. Con người không ai hoàn hảo nên cũng chẳng có mảnh đất nào hoàn hảo, lý tưởng cả, vì có sự hiện diện của con người trên đó mà vùng đất ấy đã đổi thay. 

Và có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi, nếu loại bỏ được những điều khiếm khuyết của Sài Gòn, thì liệu đó có còn là Sài Gòn trong tâm trí mọi người, mọi thời đại nữa hay không?

Chỉ cần nhớ rằng vẫn luôn có một Sài Gòn hoa nhỏ bé, dịu dàng bên trong những gồ ghề, gai góc, thì ai yêu Sài Gòn đi đâu cũng thấy nhớ thương. 

LẠC NHIÊN

SƠ CỨU CẢM XÚC?

Kể từ khi còn bé, chúng ta đã luôn được dạy cách chăm sóc cơ thể. Chẳng hạn như đánh răng sau mỗi bữa ăn, rửa tay sạch trước khi ăn hoặc dán băng cá nhân vào những vết thương. Thế nhưng, chẳng có ai dạy dỗ tường tận chúng ta cách chăm sóc cảm xúc. Hầu hết mọi người...

TỰ HÀO LÀ PHỤ NỮ VIỆT NAM

Xin chào, những người phụ nữ Việt Nam xinh đẹp của tôi ơi! Hì, có thể chúng ta đã từng gặp nhau, cũng có thể bạn không biết đến tôi đâu. Nhưng không sao cả, chúng ta vẫn có một điểm chung là một dòng máu đỏ, một làn da vàng, và chắc hẳn chúng ta cũng rất yêu thương...

NHỮNG SAI LẦM KHI DẠY CON

“Thương cho roi cho vọt”? “Thương cho roi cho vọt” có lẽ là cách giáo dục được áp dụng nhiều nhất ở Việt Nam nói riêng và các nước châu Á nói chung. Trong suy nghĩ của nhiều bậc phụ huynh, chỉ có dọa nạt hoặc áp dụng biện pháp bạo lực thì trẻ mới biết sợ mà nghe lời....

CON CHÓ NHÀ NGHÈO, ĐẾN THỞ CŨNG SAI

Hôm trước ngày Bến Tre giãn cách xã hội, mẹ tôi vừa kịp đón Maika về nhà sau hơn 15 ngày nằm viện điều trị ở phòng khám thành phố Bến Tre cách nhà tôi 20km. Xã và huyện nhà không đủ điều kiện về bác sĩ thú y cũng như y tế để có thể cứu Maika khỏi cơn thập tử nhất sinh...

NHỮNG “MAMABOY” VÀ “PAPAGIRL” KHÔNG THỂ YÊU

Có những người đàn ông và đàn bà trưởng thành, nhưng trái tim kiên định và những cảm xúc thân mật của họ chỉ thuộc về cha mẹ. Bước vào thế giới tình yêu đôi lứa, họ vẫn còn trong trạng thái của một đứa trẻ từ chối việc làm một người vợ, một người chồng, hay trở thành...

SƠ CỨU CẢM XÚC?

Kể từ khi còn bé, chúng ta đã luôn được dạy cách chăm sóc cơ thể. Chẳng hạn như đánh răng sau mỗi bữa ăn, rửa tay sạch trước khi ăn hoặc dán băng cá nhân vào những vết thương. Thế nhưng, chẳng có ai dạy dỗ tường tận chúng ta cách chăm sóc cảm xúc. Hầu hết mọi người...

IM LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ VÀNG

Một trong những kỹ năng cần thiết nhất trong một mối quan hệ chính là giải quyết vấn đề. Người ta thường nói vấn đề nhỏ hay lớn tùy vào cách nhìn nhận của bạn, nhưng theo tôi, nói cho chính xác thì là tùy vào cách giải quyết của bạn. Một số người chọn cách né tránh...

CHẲNG AI CHỊU NHẬN MÌNH NGƯỢC ĐÃI CON

  Vẫn là gương mặt này, vẫn mái tóc bảy ba sắc lẹm, vẫn là nụ cười nghiêm nghị nằm trong tấm di ảnh trên bàn thờ, vậy mà đứa con gái chẳng thể nhỏ một giọt nước mắt ly biệt. Nỗi đau mà người cha ruột gây ra hóa ra đến cái chết cũng không thể gột rửa. Có gì đó cứ...

CHIA SẺ CẢM XÚC VỚI NGƯỜI ẤY?

​ Một trong những vấn đề mà mọi phụ nữ quan tâm là làm thế nào để chàng chịu mở lòng chia sẻ cảm xúc với chị em chúng ta. Đây chính là tình huống nan giải mà không ít phụ nữ gặp phải: nàng nói rất nhiều, nhưng chàng thì lại tỏ vẻ khó chịu và chẳng chịu nói gì cả. ...

NHỮNG ĐỨA CON CỦA MẸ

  Một dạo nọ tham gia triển lãm, tôi có dịp xem những thước ảnh trắng đen, ghi lại dáng hình của những chiếc bụng đã phải kinh qua ít nhất một lần vượt cạn của những người phụ nữ. Vùng da trùng xuống nhăn nheo, mấy vết rạn in hằn, một vóc dáng sồ sề, tất cả đều...

TÌNH DỤC CÓ LÀ CHUYỆN NHỎ?

  Trong cuộc sống, không thiếu những chàng trai, cô gái sử dụng tình dục như một công cụ để vụ lợi. Một anh chàng vì muốn thăng tiến nhanh trong công việc sẵn sàng nói yêu con gái của giám đốc mà không hề có tình cảm và ham muốn tình dục với cô ấy. Hay những cô...

TẠO RA TÌNH YÊU TRONG HÔN NHÂN

Trong cuộc sống lứa đôi, tình yêu là một phần không thể thiếu để nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi người. Đó là một loại cảm xúc, trạng thái tâm lý thu hút mạnh mẽ kèm theo là nhu cầu muốn được ràng buộc, gắn bó. Bởi, nói đến tình yêu là nói đến tính thiện, lòng tốt, sự thấu...

GIÁNG SINH VÀ NHỮNG CÁNH THIỆP

Những ngày đông tới, thời tiết se se lạnh vào buổi sáng, vội vàng khoác thêm một chiếc áo mỏng khi đi ra ngoài- tất cả báo hiệu Sài Gòn đã vào mùa Giáng sinh. Giáng sinh đối với người công giáo như ngày tết, rộn rã và tưng bừng. Xóm Đạo nô nức treo cờ hoa, giăng dây...

TỰ HÀO LÀ PHỤ NỮ VIỆT NAM

Xin chào, những người phụ nữ Việt Nam xinh đẹp của tôi ơi! Hì, có thể chúng ta đã từng gặp nhau, cũng có thể bạn không biết đến tôi đâu. Nhưng không sao cả, chúng ta vẫn có một điểm chung là một dòng máu đỏ, một làn da vàng, và chắc hẳn chúng ta cũng rất yêu thương...

NHỮNG SAI LẦM KHI DẠY CON

“Thương cho roi cho vọt”? “Thương cho roi cho vọt” có lẽ là cách giáo dục được áp dụng nhiều nhất ở Việt Nam nói riêng và các nước châu Á nói chung. Trong suy nghĩ của nhiều bậc phụ huynh, chỉ có dọa nạt hoặc áp dụng biện pháp bạo lực thì trẻ mới biết sợ mà nghe lời....

Chia sẻ với bạn