SỨC MẠNH CỦA LÒNG BIẾT ƠN

SỨC MẠNH CỦA LÒNG BIẾT ƠN

Đã bao giờ bạn cảm thấy cuộc sống hiện đại thật bận rộn và mệt mỏi? Đã bao giờ bạn bị giằng xé, bủa vây bởi đủ loại stress mỗi ngày, nào là công việc, sự nghiệp, sức khỏe và các mối quan hệ, đến mức bạn chỉ muốn buông bỏ tất cả cho xong?

Từng có một khoảng thời gian tôi bị chìm đắm trong những áp lực vô hình và luôn cảm thấy mình đang ở cùng cực của nỗi tuyệt vọng và cô đơn. Tôi tự cô lập bản thân và cũng không còn sức lực để làm bất cứ điều gì. Thế giới này dường như quá trống trải và vô nghĩa, còn tôi lại như một hạt cát nhỏ nhoi đang cố gắng đương đầu với mọi thứ.

Tôi luôn được khuyên rằng hãy suy nghĩ tích cực hơn và đừng cố nghiêm trọng hóa vấn đề nữa. Nhưng lúc bấy giờ, với tôi đó đều là những lời sáo rỗng và vô dụng. Suy cho cùng, tôi chỉ đang cố giả vờ rằng mình rất ổn, cũng như ép buộc bộ não quên đi những điều tiêu cực, rối ren không lối thoát. Để rồi đến khi đêm về, đối mặt với bốn bức tường, tôi lại bị sự tuyệt vọng, chán chường bủa vây.

Thế nhưng, một người bạn – cũng là người anh thân thiết và người thầy mà tôi luôn quý trọng nói rằng, hãy thử ghi lại những điều khiến tôi cảm thấy biết ơn mỗi ngày xem sao. Ban đầu, tôi cảm thấy lời gợi ý này thật ngớ ngẩn vì lúc này đây, tôi đã vô cùng bế tắc rồi. Làm sao tôi có thể cảm thấy cảm kích, biết ơn ai đó khi tôi còn đang mãi loay hoay trong mớ cảm xúc tiêu cực và rối ren? Nhưng đáng ngạc nhiên là phép màu đã thật sự xảy ra với tôi.

Khoảng thời gian đầu, khi tập trung tư tưởng để nhìn nhận những điều tươi đẹp – dù là nhỏ nhặt nhất của cuộc sống, những suy nghĩ tiêu cực về bản thân và người khác cũng vô tình giảm bớt. Đối với tôi, đây chính là một sự giải thoát về tinh thần, như thể ánh sáng le lói trong đường hầm tối tăm. Dần dần, khi duy trì lòng biết ơn đối với những giá trị mà tôi nhận được, tôi học được cách hạnh phúc và hài lòng với những gì mình có. Cũng nhờ vậy mà tôi hiểu rõ chính mình và thêm tự tin, yêu quý bản thân hơn.

Với một con tim đầy ắp sự cảm kích và chứa chan sự chân thành, tôi dần nhận thức được tầm quan trọng của hiện tại và học cách sống trọn từng phút giây thay vì bị ám ảnh bởi quá khứ hay lo sợ cho tương lai như trước. Dường như từng mạch máu đều đang cuồn cuộn chảy một nguồn năng lượng kỳ diệu, giúp tôi sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn. Tôi cũng dần có niềm yêu mến với cuộc đời và chú ý nhiều hơn đến những thứ tốt đẹp xảy ra quanh mình.

Bí quyết của tôi chính là ghi chép lại những điều khiến tôi cảm thấy biết ơn trong ngày. Chẳng cần lớn lao, đó có thể chỉ là những thứ đơn giản đến mức dễ bị lãng quên như: “Cảm ơn chính mình vì hôm nay đã dậy sớm tập thể dục”, “Cảm ơn cô bán bánh mì vì đã cười với mình”, hay “Cảm ơn chú mèo trước sân nhà vì đã rúc vào lòng mình phơi nắng”,… Quyển “nhật ký biết ơn” của tôi chỉ toàn chứa những điều nhỏ nhặt và bình dị như vậy. Nhưng mỗi khi cảm thấy khó khăn, tôi lại đem chúng ra đọc để biết rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều thứ dịu dàng và ấm áp. Khi đó, tôi lại tự tìm được sự bình yên cho riêng mình.

Tôi có một người bạn rất thích đi du lịch. Mỗi khi đặt chân đến vùng đất mới, cậu ấy lại mua những tấm bưu thiếp được bày bán ở đó, viết vài dòng thư tay ngắn gọn và chân thành như: “Xin chào! Mình đang ở đây. Mình rất nhớ cậu. Gửi cậu những thứ nhỏ nhắn dễ thương tại nơi này và cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời của mình nhé!”. Sau đó, cậu lại gửi về cho những người mà cậu yêu quý dù họ đang cách xa ngàn cây số. Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng tôi tin rằng những tấm thiệp cảm ơn nhỏ nhoi như vậy lại có khả năng khiến cả người gửi và người nhận đều phải mỉm cười hạnh phúc.

Một cô bạn gái khác của tôi có sở thích viết những điều làm cô ấy cảm thấy biết ơn lên các mẩu giấy nhỏ nhiều màu sắc. Sau đó, cô thường gấp chúng lại, bỏ vào một chiếc lọ thủy tinh trang trí nơi góc bàn làm việc. Ngày qua ngày, số giấy màu trong chiếc lọ thủy tinh ấy ngày càng đầy ắp. Cô bảo tôi rằng mỗi khi nhìn vào chiếc lọ, cô cảm thấy thế giới này còn rất nhiều điều tốt đẹp, và mỗi ngày đều trôi qua thật tròn đầy.

Tôi hiểu rằng đôi khi bạn sẽ gặp những ngày tồi tệ đến mức bạn trở nên cộc cằn, căm ghét tất cả mọi thứ, thậm chí ngay cả thở cũng cảm thấy khó khăn. Lúc đó, đừng tự bắt ép chính mình hay bó buộc bản thân trong suy nghĩ lẩn quẩn rằng mình phải biết ơn, phải cảm thấy may mắn trong cuộc đời này. Một khi biến sự cố gắng cải thiện vấn đề trở thành gánh nặng, mọi thứ chỉ càng tồi tệ hơn mà thôi. Hãy để tâm trí mình được nghỉ ngơi cho đến lúc bạn sẵn sàng, hãy lại giang tay đón nhận mọi điều nhỏ nhặt đáng yêu của cuộc sống.

Cảm thấy biết ơn và học cách trân trọng mọi thứ không có nghĩa là những điều tồi tệ sẽ không còn xảy ra. Thế nhưng, nó sẽ giúp bạn học cách chấp nhận, tìm cách giải quyết vấn đề và tự dành tặng bản thân những món quà ý nghĩa nhất. 

“Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”. Đôi lúc việc cho đi còn có thể mang đến cảm giác tốt hơn so với nhận lại. Hãy thử cố gắng biết ơn và đối xử tử tế với mọi người. Biết đâu bạn cũng có thể như tôi và những người bạn mà tôi kể, gia tăng chỉ số hạnh phúc và mức độ thỏa mãn cuộc sống đến không ngờ.

CATHERINE

Đã bao giờ bạn cảm thấy cuộc sống hiện đại thật bận rộn và mệt mỏi? Đã bao giờ bạn bị giằng xé, bủa vây bởi đủ loại stress mỗi ngày, nào là công việc, sự nghiệp, sức khỏe và các mối quan hệ, đến mức bạn chỉ muốn buông bỏ tất cả cho xong?

Từng có một khoảng thời gian tôi bị chìm đắm trong những áp lực vô hình và luôn cảm thấy mình đang ở cùng cực của nỗi tuyệt vọng và cô đơn. Tôi tự cô lập bản thân và cũng không còn sức lực để làm bất cứ điều gì. Thế giới này dường như quá trống trải và vô nghĩa, còn tôi lại như một hạt cát nhỏ nhoi đang cố gắng đương đầu với mọi thứ.

Tôi luôn được khuyên rằng hãy suy nghĩ tích cực hơn và đừng cố nghiêm trọng hóa vấn đề nữa. Nhưng lúc bấy giờ, với tôi đó đều là những lời sáo rỗng và vô dụng. Suy cho cùng, tôi chỉ đang cố giả vờ rằng mình rất ổn, cũng như ép buộc bộ não quên đi những điều tiêu cực, rối ren không lối thoát. Để rồi đến khi đêm về, đối mặt với bốn bức tường, tôi lại bị sự tuyệt vọng, chán chường bủa vây.

Thế nhưng, một người bạn – cũng là người anh thân thiết và người thầy mà tôi luôn quý trọng nói rằng, hãy thử ghi lại những điều khiến tôi cảm thấy biết ơn mỗi ngày xem sao. Ban đầu, tôi cảm thấy lời gợi ý này thật ngớ ngẩn vì lúc này đây, tôi đã vô cùng bế tắc rồi. Làm sao tôi có thể cảm thấy cảm kích, biết ơn ai đó khi tôi còn đang mãi loay hoay trong mớ cảm xúc tiêu cực và rối ren? Nhưng đáng ngạc nhiên là phép màu đã thật sự xảy ra với tôi.

Khoảng thời gian đầu, khi tập trung tư tưởng để nhìn nhận những điều tươi đẹp – dù là nhỏ nhặt nhất của cuộc sống, những suy nghĩ tiêu cực về bản thân và người khác cũng vô tình giảm bớt. Đối với tôi, đây chính là một sự giải thoát về tinh thần, như thể ánh sáng le lói trong đường hầm tối tăm. Dần dần, khi duy trì lòng biết ơn đối với những giá trị mà tôi nhận được, tôi học được cách hạnh phúc và hài lòng với những gì mình có. Cũng nhờ vậy mà tôi hiểu rõ chính mình và thêm tự tin, yêu quý bản thân hơn.

Với một con tim đầy ắp sự cảm kích và chứa chan sự chân thành, tôi dần nhận thức được tầm quan trọng của hiện tại và học cách sống trọn từng phút giây thay vì bị ám ảnh bởi quá khứ hay lo sợ cho tương lai như trước. Dường như từng mạch máu đều đang cuồn cuộn chảy một nguồn năng lượng kỳ diệu, giúp tôi sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn. Tôi cũng dần có niềm yêu mến với cuộc đời và chú ý nhiều hơn đến những thứ tốt đẹp xảy ra quanh mình.

Bí quyết của tôi chính là ghi chép lại những điều khiến tôi cảm thấy biết ơn trong ngày. Chẳng cần lớn lao, đó có thể chỉ là những thứ đơn giản đến mức dễ bị lãng quên như: “Cảm ơn chính mình vì hôm nay đã dậy sớm tập thể dục”, “Cảm ơn cô bán bánh mì vì đã cười với mình”, hay “Cảm ơn chú mèo trước sân nhà vì đã rúc vào lòng mình phơi nắng”,… Quyển “nhật ký biết ơn” của tôi chỉ toàn chứa những điều nhỏ nhặt và bình dị như vậy. Nhưng mỗi khi cảm thấy khó khăn, tôi lại đem chúng ra đọc để biết rằng trên đời này vẫn còn rất nhiều thứ dịu dàng và ấm áp. Khi đó, tôi lại tự tìm được sự bình yên cho riêng mình.

Tôi có một người bạn rất thích đi du lịch. Mỗi khi đặt chân đến vùng đất mới, cậu ấy lại mua những tấm bưu thiếp được bày bán ở đó, viết vài dòng thư tay ngắn gọn và chân thành như: “Xin chào! Mình đang ở đây. Mình rất nhớ cậu. Gửi cậu những thứ nhỏ nhắn dễ thương tại nơi này và cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong cuộc đời của mình nhé!”. Sau đó, cậu lại gửi về cho những người mà cậu yêu quý dù họ đang cách xa ngàn cây số. Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng tôi tin rằng những tấm thiệp cảm ơn nhỏ nhoi như vậy lại có khả năng khiến cả người gửi và người nhận đều phải mỉm cười hạnh phúc.

Một cô bạn gái khác của tôi có sở thích viết những điều làm cô ấy cảm thấy biết ơn lên các mẩu giấy nhỏ nhiều màu sắc. Sau đó, cô thường gấp chúng lại, bỏ vào một chiếc lọ thủy tinh trang trí nơi góc bàn làm việc. Ngày qua ngày, số giấy màu trong chiếc lọ thủy tinh ấy ngày càng đầy ắp. Cô bảo tôi rằng mỗi khi nhìn vào chiếc lọ, cô cảm thấy thế giới này còn rất nhiều điều tốt đẹp, và mỗi ngày đều trôi qua thật tròn đầy.

Tôi hiểu rằng đôi khi bạn sẽ gặp những ngày tồi tệ đến mức bạn trở nên cộc cằn, căm ghét tất cả mọi thứ, thậm chí ngay cả thở cũng cảm thấy khó khăn. Lúc đó, đừng tự bắt ép chính mình hay bó buộc bản thân trong suy nghĩ lẩn quẩn rằng mình phải biết ơn, phải cảm thấy may mắn trong cuộc đời này. Một khi biến sự cố gắng cải thiện vấn đề trở thành gánh nặng, mọi thứ chỉ càng tồi tệ hơn mà thôi. Hãy để tâm trí mình được nghỉ ngơi cho đến lúc bạn sẵn sàng, hãy lại giang tay đón nhận mọi điều nhỏ nhặt đáng yêu của cuộc sống.

Cảm thấy biết ơn và học cách trân trọng mọi thứ không có nghĩa là những điều tồi tệ sẽ không còn xảy ra. Thế nhưng, nó sẽ giúp bạn học cách chấp nhận, tìm cách giải quyết vấn đề và tự dành tặng bản thân những món quà ý nghĩa nhất. 

“Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”. Đôi lúc việc cho đi còn có thể mang đến cảm giác tốt hơn so với nhận lại. Hãy thử cố gắng biết ơn và đối xử tử tế với mọi người. Biết đâu bạn cũng có thể như tôi và những người bạn mà tôi kể, gia tăng chỉ số hạnh phúc và mức độ thỏa mãn cuộc sống đến không ngờ.

CATHERINE

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...