ADHD VÀ PHỔ TỰ KỶ Ở NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

ADHD VÀ PHỔ TỰ KỶ Ở NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

 

ADHD (Rối loạn tăng động giảm chú ý) và Phổ Tự kỷ (Autism Spectrum Disorder – ASD) thường được xem là những chẩn đoán dành cho trẻ em, nhưng trên thực tế, đây là những khác biệt thần kinh tồn tại suốt đời. Ở người trưởng thành, ADHD và tự kỷ có thể tiếp tục ảnh hưởng đến cách họ suy nghĩ, cảm nhận, giao tiếp và tương tác với xã hội. Tuy nhiên, do hiểu biết trong cộng đồng còn hạn chế, nhiều người lớn không được chẩn đoán hoặc bị đánh giá sai, dẫn đến cảm giác bị cô lập, tự ti hoặc gặp khó khăn trong việc tìm kiếm sự hỗ trợ phù hợp.

Người trưởng thành có ADHD thường gặp khó khăn trong việc duy trì sự tập trung, tổ chức công việc, ghi nhớ chi tiết và quản lý thời gian. Họ có thể hành động bốc đồng, dễ phân tâm, hoặc cảm thấy bồn chồn, khó yên tĩnh trong môi trường làm việc hay đời sống cá nhân. Trong khi đó, người nằm trong phổ tự kỷ thường có sự khác biệt trong giao tiếp xã hội, ưa thích các thói quen ổn định, nhạy cảm với âm thanh, ánh sáng hoặc xúc giác, và thường có các mối quan tâm sâu sắc mang tính chuyên biệt.

Mặc dù là hai chẩn đoán riêng biệt, ADHD và Phổ Tự kỷ có thể cùng tồn tại ở một người – được gọi là chẩn đoán đồng diễn (co-occurring diagnosis). Sự kết hợp này khiến việc nhận diện và hỗ trợ trở nên phức tạp hơn. Người trưởng thành có cả hai đặc điểm này thường phải nỗ lực gấp nhiều lần để thích nghi trong các môi trường được thiết kế theo tiêu chuẩn của người có kiểu phát triển thần kinh điển hình (neurotypical), nơi những khác biệt về cảm giác, tư duy và hành vi ít khi được tính đến.

Khái niệm đa dạng não bộ (neurodiversity) mang đến một góc nhìn mới: ADHD và Tự kỷ không phải là rối loạn cần chữa trị, mà là những biến thể tự nhiên của não bộ con người. Thay vì yêu cầu họ thích nghi hoàn toàn với xã hội, xã hội cần điều chỉnh để trở nên linh hoạt, bao dung và nhân văn hơn.

Về mặt giao tiếp, người có ADHD thường phản ứng tốt với sự rõ ràng, ngắn gọn và ưu tiên thông tin chính. Việc xác nhận lại thông tin, cho phép nghỉ giữa chừng hoặc thay đổi linh hoạt cách trình bày sẽ giúp họ tiếp nhận hiệu quả hơn. Với người thuộc phổ tự kỷ, cần giao tiếp trực tiếp, tránh nói ẩn dụ, và tôn trọng nhịp độ xử lý thông tin của họ. Hãy lắng nghe, không ép họ giao tiếp bằng mắt hay cư xử như “số đông”, mà thay vào đó, tôn trọng tính cách và nhu cầu riêng.

Điều quan trọng không nằm ở việc “làm cho họ giống người khác”, mà ở cách chúng ta điều chỉnh để mọi người – dù khác biệt đến đâu – đều cảm thấy được công nhận, kết nối và có chỗ đứng trong cộng đồng.

MIA NGUYỄN

 

ADHD (Rối loạn tăng động giảm chú ý) và Phổ Tự kỷ (Autism Spectrum Disorder – ASD) thường được xem là những chẩn đoán dành cho trẻ em, nhưng trên thực tế, đây là những khác biệt thần kinh tồn tại suốt đời. Ở người trưởng thành, ADHD và tự kỷ có thể tiếp tục ảnh hưởng đến cách họ suy nghĩ, cảm nhận, giao tiếp và tương tác với xã hội. Tuy nhiên, do hiểu biết trong cộng đồng còn hạn chế, nhiều người lớn không được chẩn đoán hoặc bị đánh giá sai, dẫn đến cảm giác bị cô lập, tự ti hoặc gặp khó khăn trong việc tìm kiếm sự hỗ trợ phù hợp.

Người trưởng thành có ADHD thường gặp khó khăn trong việc duy trì sự tập trung, tổ chức công việc, ghi nhớ chi tiết và quản lý thời gian. Họ có thể hành động bốc đồng, dễ phân tâm, hoặc cảm thấy bồn chồn, khó yên tĩnh trong môi trường làm việc hay đời sống cá nhân. Trong khi đó, người nằm trong phổ tự kỷ thường có sự khác biệt trong giao tiếp xã hội, ưa thích các thói quen ổn định, nhạy cảm với âm thanh, ánh sáng hoặc xúc giác, và thường có các mối quan tâm sâu sắc mang tính chuyên biệt.

Mặc dù là hai chẩn đoán riêng biệt, ADHD và Phổ Tự kỷ có thể cùng tồn tại ở một người – được gọi là chẩn đoán đồng diễn (co-occurring diagnosis). Sự kết hợp này khiến việc nhận diện và hỗ trợ trở nên phức tạp hơn. Người trưởng thành có cả hai đặc điểm này thường phải nỗ lực gấp nhiều lần để thích nghi trong các môi trường được thiết kế theo tiêu chuẩn của người có kiểu phát triển thần kinh điển hình (neurotypical), nơi những khác biệt về cảm giác, tư duy và hành vi ít khi được tính đến.

Khái niệm đa dạng não bộ (neurodiversity) mang đến một góc nhìn mới: ADHD và Tự kỷ không phải là rối loạn cần chữa trị, mà là những biến thể tự nhiên của não bộ con người. Thay vì yêu cầu họ thích nghi hoàn toàn với xã hội, xã hội cần điều chỉnh để trở nên linh hoạt, bao dung và nhân văn hơn.

Về mặt giao tiếp, người có ADHD thường phản ứng tốt với sự rõ ràng, ngắn gọn và ưu tiên thông tin chính. Việc xác nhận lại thông tin, cho phép nghỉ giữa chừng hoặc thay đổi linh hoạt cách trình bày sẽ giúp họ tiếp nhận hiệu quả hơn. Với người thuộc phổ tự kỷ, cần giao tiếp trực tiếp, tránh nói ẩn dụ, và tôn trọng nhịp độ xử lý thông tin của họ. Hãy lắng nghe, không ép họ giao tiếp bằng mắt hay cư xử như “số đông”, mà thay vào đó, tôn trọng tính cách và nhu cầu riêng.

Điều quan trọng không nằm ở việc “làm cho họ giống người khác”, mà ở cách chúng ta điều chỉnh để mọi người – dù khác biệt đến đâu – đều cảm thấy được công nhận, kết nối và có chỗ đứng trong cộng đồng.

MIA NGUYỄN

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TẤN CÔNG NGƯỜI GIÚP ĐỠ

Đây là một hiện tượng rất thường gặp trong trị liệu và trong các mối quan hệ thân mật: khi một người tiến lại gần, giúp đỡ, hoặc tạo điều kiện để mình tốt hơn – thay vì đón nhận, mình lại phản ứng bằng khó chịu, phòng thủ, thậm chí tấn công. Nhìn từ bên ngoài, điều...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...