CHÚT TÂM TÌNH TỪ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO

CHÚT TÂM TÌNH TỪ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO

Sài Gòn trở mùa. Gió chướng mang hơi lạnh se se vào lòng phố. Con tàu thời gian đang lăn những vòng cuối cùng trên hành trình của một năm đầy xôn xao và tất bật. Cái lạnh hiếm hoi dù chỉ một chút ít vào mỗi sáng và chiều tà cũng đủ xoa dịu bao nhiêu vội vàng của hơi nhiệt công việc suốt mười một tháng đã qua.

Sài Gòn thay chiếc áo đông với những gam màu ấm áp của mùa Giáng Sinh mới. Những người có đạo và ngoại đạo đều háo hức trong không khí vui vẻ, náo nhiệt và hoan ca của mùa lễ chung dành cho tất cả. Những ngày của tháng 12, Sài Gòn lấp lánh đèn màu trong cảnh quang trang trí rộn ràng. 

Các nhà thờ đâu đâu cũng là tiếng hát của những ca đoàn chuẩn bị cho đại lễ lớn trong năm. Tiếng hát véo von của mùa lễ lạc hạnh phúc và an nhiên, cảm giác vui mừng và phấn chấn của những người trong đạo càng khiến cho không khí của Giáng Sinh nồng nhiệt, ấm áp và hân hoan. 

Đi dạo nhà thờ vào một tối chủ nhật muộn màng khi những bài thánh ca đang ngân nga trong các buổi tập của ca đoàn, tôi tình cờ gặp lại vợ chồng em. Tôi nhớ mùa Giáng Sinh ba năm trước, tại một góc giáo đường ngày “đầu đông” ở Sài Gòn, tôi gặp em đang thành tâm cầu nguyện. Em cũng như tôi, một kẻ ngoại đạo, từ trước đến nay chưa bao giờ tin điều gì hay ai khác bằng chính bản thân mình. Nhưng hôm ấy thì khác. Em ướt mem mồ hôi đường xa, dáng người gầy nhom, đen nhẻm, bước vào giáo đường với gương mặt chất chứa đầy hi vọng xen lẫn bi thương. 

Em bảo em muốn cầu nguyện cho người chồng đang nằm bất động ở bệnh viện Chợ Rẫy có thể vượt qua được tai nạn chấn thương sọ não, đã mổ ở tuyến dưới nhưng nhiễm trùng nghiêm trọng. Đó là lần đầu tiên em đến nhà thờ, nỗi khao khát bám víu hi vọng dẫu mong manh đã dẫn lối em đến đây, bên tượng Chúa và cầu nguyện cho chồng. 

Đến bây giờ tôi cũng không chắc có phải vì sự cầu nguyện ấy hay chính vì ý chí kiên cường của cô gái nhỏ bé đó, quyết tâm chạy chữa dù người nhà đã muốn buông xuôi. Em vẫn nuôi hi vọng lớn lao trong lòng mình, ngày đêm tâm sự “kêu chồng” tỉnh lại. Và rồi chẳng ai ngờ, điều em gọi là kì tích đã xảy ra, chồng em tỉnh dậy thật. Rồi mấy tháng sau đó, bằng hết nỗ lực của mình, em đã có thể dìu chồng đi những bước chân đầu tiên. 

Tôi thường hồ nghi, phải chăng có một đức tin làm nơi bám trụ lúc chới với nhất sẽ có thể giúp con người ta mạnh mẽ và đối mặt với khó khăn.

Em từ một cô gái nông thôn thậm chí không biết cách sử dụng thẻ ngân hàng, em ngơ ngác hỏi tôi số tài khoản là số nào trên tờ giấy thông báo gửi về vì trước giờ đều có chồng lo. Ấy vậy mà từ khi biến cố ập đến, cô gái vụng về ngày trước đã mạnh mẽ trở thành trụ cột cho gia đình nhỏ bé gồm ba con người ấy. Có những điều mà trước đây em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ biết như rửa vết thương cho chồng, cách cho ăn, cách săn sóc người bị chấn thương đầu… tất cả những gì y tá và điều dưỡng hướng dẫn em đều học được… 

Một mình em bươn chải kiếm sống, nuôi chồng. Bằng một tình thương và sức mạnh từ tinh thần vững vàng, kiên định, em đã vượt được ngày tháng khó khăn ấy. Theo dõi những giọt nước mắt hạnh phúc của em từ ngày chồng mở mắt tỉnh lại, đến những bước chân đầu tiên, đến tiếng nói trở lại nhưng ú ớ và ngọng nghịu, đến nét chữ nguệch ngoạc mà anh ấy cố gắng bằng tất cả sức lực để viết lời cảm ơn em vào sinh nhật… mới thấy hết được vẻ đẹp tào khang của người vợ. Người ta đã từng hoài nghi về sự chung thủy của em lúc nhận được tiền giúp đỡ từ các mạnh thường quân để rồi phải giấu đi nỗi xấu hổ đó mà nể phục nghị lực của em, năm ấy em chỉ vừa 23 tuổi.

Mùa Giáng Sinh năm nay, em cùng chồng tay trong tay bước vào giáo đường, vẫn đơn thuần chỉ là những người ngoại đạo, nhưng có lẽ chính bởi những ngày ngồi ở nhà thờ này, em đã thực sự bình tâm để tự vun đắp cho mình sức mạnh tinh thần to lớn và tập trung vượt qua những sóng gió ngày cũ. 

Trong những ngày khó khăn nhất, có lẽ chúng ta nên tìm cho mình một nơi chốn nào đó thật an lành để nương tựa tinh thần và vực dậy cho mình ý chí mạnh mẽ để tiếp tục cuộc hành trình đời người. 

Những cơn gió “đông” mang cái lạnh dịu ngọt đã mơn trớn trên từng hàng cây, con phố, cũng là lúc người Sài Gòn bắt đầu tìm kiếm cho mình những điều ý nghĩa để làm trong Giáng Sinh. Xin gửi một lời nguyện cầu an lành, hạnh phúc đến với tất cả mọi người từ một người ngoại đạo.

LẠC NHIÊN

Sài Gòn trở mùa. Gió chướng mang hơi lạnh se se vào lòng phố. Con tàu thời gian đang lăn những vòng cuối cùng trên hành trình của một năm đầy xôn xao và tất bật. Cái lạnh hiếm hoi dù chỉ một chút ít vào mỗi sáng và chiều tà cũng đủ xoa dịu bao nhiêu vội vàng của hơi nhiệt công việc suốt mười một tháng đã qua.

Sài Gòn thay chiếc áo đông với những gam màu ấm áp của mùa Giáng Sinh mới. Những người có đạo và ngoại đạo đều háo hức trong không khí vui vẻ, náo nhiệt và hoan ca của mùa lễ chung dành cho tất cả. Những ngày của tháng 12, Sài Gòn lấp lánh đèn màu trong cảnh quang trang trí rộn ràng. 

Các nhà thờ đâu đâu cũng là tiếng hát của những ca đoàn chuẩn bị cho đại lễ lớn trong năm. Tiếng hát véo von của mùa lễ lạc hạnh phúc và an nhiên, cảm giác vui mừng và phấn chấn của những người trong đạo càng khiến cho không khí của Giáng Sinh nồng nhiệt, ấm áp và hân hoan. 

Đi dạo nhà thờ vào một tối chủ nhật muộn màng khi những bài thánh ca đang ngân nga trong các buổi tập của ca đoàn, tôi tình cờ gặp lại vợ chồng em. Tôi nhớ mùa Giáng Sinh ba năm trước, tại một góc giáo đường ngày “đầu đông” ở Sài Gòn, tôi gặp em đang thành tâm cầu nguyện. Em cũng như tôi, một kẻ ngoại đạo, từ trước đến nay chưa bao giờ tin điều gì hay ai khác bằng chính bản thân mình. Nhưng hôm ấy thì khác. Em ướt mem mồ hôi đường xa, dáng người gầy nhom, đen nhẻm, bước vào giáo đường với gương mặt chất chứa đầy hi vọng xen lẫn bi thương. 

Em bảo em muốn cầu nguyện cho người chồng đang nằm bất động ở bệnh viện Chợ Rẫy có thể vượt qua được tai nạn chấn thương sọ não, đã mổ ở tuyến dưới nhưng nhiễm trùng nghiêm trọng. Đó là lần đầu tiên em đến nhà thờ, nỗi khao khát bám víu hi vọng dẫu mong manh đã dẫn lối em đến đây, bên tượng Chúa và cầu nguyện cho chồng. 

Đến bây giờ tôi cũng không chắc có phải vì sự cầu nguyện ấy hay chính vì ý chí kiên cường của cô gái nhỏ bé đó, quyết tâm chạy chữa dù người nhà đã muốn buông xuôi. Em vẫn nuôi hi vọng lớn lao trong lòng mình, ngày đêm tâm sự “kêu chồng” tỉnh lại. Và rồi chẳng ai ngờ, điều em gọi là kì tích đã xảy ra, chồng em tỉnh dậy thật. Rồi mấy tháng sau đó, bằng hết nỗ lực của mình, em đã có thể dìu chồng đi những bước chân đầu tiên. 

Tôi thường hồ nghi, phải chăng có một đức tin làm nơi bám trụ lúc chới với nhất sẽ có thể giúp con người ta mạnh mẽ và đối mặt với khó khăn.

Em từ một cô gái nông thôn thậm chí không biết cách sử dụng thẻ ngân hàng, em ngơ ngác hỏi tôi số tài khoản là số nào trên tờ giấy thông báo gửi về vì trước giờ đều có chồng lo. Ấy vậy mà từ khi biến cố ập đến, cô gái vụng về ngày trước đã mạnh mẽ trở thành trụ cột cho gia đình nhỏ bé gồm ba con người ấy. Có những điều mà trước đây em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ biết như rửa vết thương cho chồng, cách cho ăn, cách săn sóc người bị chấn thương đầu… tất cả những gì y tá và điều dưỡng hướng dẫn em đều học được… 

Một mình em bươn chải kiếm sống, nuôi chồng. Bằng một tình thương và sức mạnh từ tinh thần vững vàng, kiên định, em đã vượt được ngày tháng khó khăn ấy. Theo dõi những giọt nước mắt hạnh phúc của em từ ngày chồng mở mắt tỉnh lại, đến những bước chân đầu tiên, đến tiếng nói trở lại nhưng ú ớ và ngọng nghịu, đến nét chữ nguệch ngoạc mà anh ấy cố gắng bằng tất cả sức lực để viết lời cảm ơn em vào sinh nhật… mới thấy hết được vẻ đẹp tào khang của người vợ. Người ta đã từng hoài nghi về sự chung thủy của em lúc nhận được tiền giúp đỡ từ các mạnh thường quân để rồi phải giấu đi nỗi xấu hổ đó mà nể phục nghị lực của em, năm ấy em chỉ vừa 23 tuổi.

Mùa Giáng Sinh năm nay, em cùng chồng tay trong tay bước vào giáo đường, vẫn đơn thuần chỉ là những người ngoại đạo, nhưng có lẽ chính bởi những ngày ngồi ở nhà thờ này, em đã thực sự bình tâm để tự vun đắp cho mình sức mạnh tinh thần to lớn và tập trung vượt qua những sóng gió ngày cũ. 

Trong những ngày khó khăn nhất, có lẽ chúng ta nên tìm cho mình một nơi chốn nào đó thật an lành để nương tựa tinh thần và vực dậy cho mình ý chí mạnh mẽ để tiếp tục cuộc hành trình đời người. 

Những cơn gió “đông” mang cái lạnh dịu ngọt đã mơn trớn trên từng hàng cây, con phố, cũng là lúc người Sài Gòn bắt đầu tìm kiếm cho mình những điều ý nghĩa để làm trong Giáng Sinh. Xin gửi một lời nguyện cầu an lành, hạnh phúc đến với tất cả mọi người từ một người ngoại đạo.

LẠC NHIÊN

KHI CON TRAI BỊ MIỆT THỊ NGOẠI HÌNH

Đàn ông cũng bị miệt thị ngoại hình, nhưng câu chuyện này thường bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Từ nhỏ, nhiều bé trai đã phải đối diện với những lời trêu chọc về cân nặng, chiều cao, làn da, hay những đặc điểm không “đủ nam tính”. Trong môi trường gia đình, trường học,...

KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

  CPTSD – hay Complex Post-Traumatic Stress Disorder – không phải lúc nào cũng hiện lên như những ký ức rõ ràng về chấn thương, mà thường là một cảm giác mơ hồ nhưng dai dẳng: không biết phải bắt đầu từ đâu với chính cuộc đời mình. Người mang CPTSD có thể thức...

NIỀM HY VỌNG BỆNH LÝ

Những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thường không ngừng nuôi một niềm hy vọng rất bền bỉ: rằng một ngày nào đó, cha mẹ sẽ thương mình theo cách mình luôn khao khát. Hy vọng ấy không ồn ào, không rõ ràng, mà len lỏi trong từng hành vi nhỏ—cố gắng ngoan hơn,...

CPTSD VÀ PHÂN LY

  Khi não cất đi những ký ức đau thương Không phải tất cả ký ức đều được lưu giữ theo cách rõ ràng và có thể gọi tên. Với những người trải qua sang chấn phức hợp (CPTSD), đặc biệt là trong các mối quan hệ kéo dài như gia đình hoặc tình yêu, não bộ đôi khi “cất...

“ANESTHESIA” – TRẠNG THÁI TÊ CẢM XÚC, CƠ THỂ

  Sang chấn phức hợp (CPTSD) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà hình thành khi một người phải sống trong những trải nghiệm tổn thương lặp đi lặp lại, thường xảy ra trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình hoặc tình yêu. Điều khiến CPTSD trở nên đặc biệt...

CPTSD Ở TRẺ EM

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) ở trẻ em xảy ra khi các em phải tiếp xúc lặp đi lặp lại với những trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình. Khác với sang chấn đơn lẻ, CPTSD hình thành trong bối cảnh kéo dài như...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON TRAI BỊ MIỆT THỊ NGOẠI HÌNH

Đàn ông cũng bị miệt thị ngoại hình, nhưng câu chuyện này thường bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Từ nhỏ, nhiều bé trai đã phải đối diện với những lời trêu chọc về cân nặng, chiều cao, làn da, hay những đặc điểm không “đủ nam tính”. Trong môi trường gia đình, trường học,...

KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

  CPTSD – hay Complex Post-Traumatic Stress Disorder – không phải lúc nào cũng hiện lên như những ký ức rõ ràng về chấn thương, mà thường là một cảm giác mơ hồ nhưng dai dẳng: không biết phải bắt đầu từ đâu với chính cuộc đời mình. Người mang CPTSD có thể thức...

NIỀM HY VỌNG BỆNH LÝ

Những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thường không ngừng nuôi một niềm hy vọng rất bền bỉ: rằng một ngày nào đó, cha mẹ sẽ thương mình theo cách mình luôn khao khát. Hy vọng ấy không ồn ào, không rõ ràng, mà len lỏi trong từng hành vi nhỏ—cố gắng ngoan hơn,...

CPTSD VÀ PHÂN LY

  Khi não cất đi những ký ức đau thương Không phải tất cả ký ức đều được lưu giữ theo cách rõ ràng và có thể gọi tên. Với những người trải qua sang chấn phức hợp (CPTSD), đặc biệt là trong các mối quan hệ kéo dài như gia đình hoặc tình yêu, não bộ đôi khi “cất...

“ANESTHESIA” – TRẠNG THÁI TÊ CẢM XÚC, CƠ THỂ

  Sang chấn phức hợp (CPTSD) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà hình thành khi một người phải sống trong những trải nghiệm tổn thương lặp đi lặp lại, thường xảy ra trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình hoặc tình yêu. Điều khiến CPTSD trở nên đặc biệt...

CPTSD Ở TRẺ EM

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) ở trẻ em xảy ra khi các em phải tiếp xúc lặp đi lặp lại với những trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình. Khác với sang chấn đơn lẻ, CPTSD hình thành trong bối cảnh kéo dài như...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...