ĐỂ CON ĐƯỢC “HƯỚNG NGOẠI”

ĐỂ CON ĐƯỢC “HƯỚNG NGOẠI”

 

Chị mải miết đi tìm “niềm vui sống của cuộc đời”. Chị có một công việc mà bao người ao ước, một người chồng đẹp trai và có ý chí vươn lên, hai đứa con chăm ngoan, học giỏi và một tâm hồn trống rỗng. Cuộc đời chị là một chuỗi ngày lên kế hoạch, hành động, đạt được và buồn chán. Chị mô tả cuộc đời mình tẻ nhạt và quay vòng. Có những ngày lang thang trên đường phố tấp nập, nhìn thấy những cô gái trẻ tự tin thể hiện bản thân mình: Nhuộm những màu tóc mà cha mẹ chị từng nói là “chẳng giống ai”; Mặc những bộ quần áo đủ màu sắc và kiểu dáng, khác hẳn với chiếc áo sơ mi cứng nhắc trên người chị. Chị thèm được cười một cách hớn hở như vậy, chị khao khát được khóc thật to khi buồn, nhưng chị không thể làm điều đó vì chị là một cô gái chuẩn mực và lễ nghi. Ba mẹ đã rèn dũa cho chị một tính cách hoàn mỹ… 

Khắc nghiệt là yêu thương chưa phù hợp

Tôi gặp và trò chuyện với một vài người có thời thơ ấu được nuôi dạy trong môi trường khắc nghiệt. Gọi là khắc nghiệt bởi vì đằng sau lớp mặt nạ kỷ luật là những quy tắc cứng nhắc, những niềm tin liên thế hệ lỗi thời không thể xóa bỏ, cả những phương pháp giáo dục bằng đòn roi và chỉ trích. Cha mẹ họ có thương họ không? Không mảy may nghi ngờ và do dự, họ nói “Có!” Bởi lẽ nếu không yêu thương, cha mẹ đâu vất vả lao động kiếm tiền để dành những điều tốt đẹp nhất cho họ. Nếu không thương yêu, cha mẹ đâu mất thời gian và tâm trí để canh chừng những đứa con không đi lệch ra khỏi những khuôn mẫu xã hội. Có lẽ, ẩn dưới những hành vi quá kỷ luật ấy là những nỗi lo lắng và hy vọng. Lo con mình sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích của xã hội – nơi mà ai cũng có quyền được tự do bình luận và phán xét những gì lệch ra khỏi chuẩn mực đám đông. Hy vọng con mình sẽ được người ta yêu thương và tán thưởng, như cách mà cha mẹ hài lòng khi nhìn thấy con mang thành tích rực rỡ về nhà. 

Hành trang – những khuôn mẫu mà ba mẹ chuẩn bị nặng dần theo năm tháng, càng trường thành thì những đứa con càng thấy trĩu nặng đôi vai. Họ – những người thành công trong lĩnh vực của mình lại chưa bao giờ thấy đủ đầy và hạnh phúc. Sự trống rỗng và mơ hồ là những cảm xúc thường trực trong cuộc đời. Chị nói với tôi rằng chị không biết vì sao khi người khác đạt được những gì mà chị cũng đã có thì họ cười rạng rỡ đến vậy, trong khi chị chỉ thấy đó là điều hiển nhiên, nhàm chán. Chị mải mê đi tìm niềm vui sống của mình và nhận ra điều đó thật vô thường. Chị nhận ra những quy chuẩn mà gia đình và xã hội đã mài mòn cá tính của mình và rồi đưa ra một quyết định “trọng đại”, không phải cho chị, mà cho đứa con của chị trong tương lai.

Ngược với khắc nghiệt đừng là dễ dãi

“Chị sẽ là một người mẹ khác hoàn toàn với ba mẹ chị, chị sẽ cho con chị sống một cuộc sống không đè nén và áp lực”. Định nghĩa không đè nén và áp lực của chị là bảo bọc và yêu thương không giới hạn. Chị sẽ thay con gánh thêm những quy tắc và luật lệ mà đám đông quy định. Đứa trẻ tương lai chỉ cần sống và làm những gì nó thích mà không có sự can thiệp của cha mẹ. Thoạt nghe ta tưởng tượng ra một môi trường sống tự do và năng động, thế nhưng trái với khắc nghiệt không phải là dễ chịu và không có sự dẫn dắt. Khi cha mẹ cho con một mình đối mặt với khoảng không gian rộng lớn khi con chưa có nhiều kỹ năng thì đứa trẻ rất dễ bị ngột ngạt và mất định hướng. 

Đứa trẻ tập tễnh va chạm với cuộc sống cần được cha mẹ xây dựng những nguyên tắc “mỏng, nhẹ” xung quanh con, hỗ trợ con khám phá thế giới xung quanh một cách hiệu quả và an toàn. Lấy ví dụ con muốn được cầm bình sữa và tự uống, cha mẹ không nên sợ con bị bỏng mà thay vào đó là làm cho phần sữa nóng dịu lại và hướng dẫn con tiếp xúc, làm quen với nhiệt độ nước, cầm bình sữa đúng cách… Nguyên tắc “mỏng, nhẹ” có nghĩa là nó có thể được phá vỡ khi con đã khám phá và đưa ra những cảm nhận cho riêng mình. Chẳng hạn khi con đến độ tuổi hướng nghiệp, lựa chọn ngành nghề – đây là lúc cha mẹ để con tự chọn lựa vai trò giới mà con mong muốn, bỏ đi những thiên kiến về giới “Công việc công nghệ lắp ráp không dành cho phụ nữ; May vá thêu thùa không dành cho đàn ông”. Bên cạnh đó, những giới hạn mà cha mẹ đặt ra cho con cũng rất quan trọng, tùy vào giai đoạn trưởng thành của con mà cha mẹ và con cùng nhau thiết lập ranh giới trong hoạt động khám phá. Cha mẹ cần nghiêm túc nhìn nhận khả năng của con, phát triển điểm mạnh và hỗ trợ con cải thiện những điều chưa đạt được. 

Từ trải nghiệm cha mẹ đến niềm vui của con

Cha mẹ để con được hướng ngoại – khám phá thế giới bên ngoài gia đình. Những trải nghiệm thời thơ ấu của người lớn dù là hạnh phúc hay đau khổ cũng không phải và không nên là nguyên nhân khiến cha mẹ có những phong cách giáo dục con không phù hợp. Để đánh giá được sự hiệu quả trong việc hỗ trợ và nâng đỡ con, hãy hỏi đứa trẻ của mình “Con cảm thấy như thế nào?” và lắng nghe nhu cầu của trẻ. Hãy tin những điều con nói vì chính bản thân chúng mới biết được mình đang trải nghiệm những gì. Và bởi vì trái ngược với khắc nghiệt là thấu hiểu và bao dung!

HUYỀN TRANG

Chị mải miết đi tìm “niềm vui sống của cuộc đời”. Chị có một công việc mà bao người ao ước, một người chồng đẹp trai và có ý chí vươn lên, hai đứa con chăm ngoan, học giỏi và một tâm hồn trống rỗng. Cuộc đời chị là một chuỗi ngày lên kế hoạch, hành động, đạt được và buồn chán. Chị mô tả cuộc đời mình tẻ nhạt và quay vòng. Có những ngày lang thang trên đường phố tấp nập, nhìn thấy những cô gái trẻ tự tin thể hiện bản thân mình: Nhuộm những màu tóc mà cha mẹ chị từng nói là “chẳng giống ai”; Mặc những bộ quần áo đủ màu sắc và kiểu dáng, khác hẳn với chiếc áo sơ mi cứng nhắc trên người chị. Chị thèm được cười một cách hớn hở như vậy, chị khao khát được khóc thật to khi buồn, nhưng chị không thể làm điều đó vì chị là một cô gái chuẩn mực và lễ nghi. Ba mẹ đã rèn dũa cho chị một tính cách hoàn mỹ… 

Khắc nghiệt là yêu thương chưa phù hợp

Tôi gặp và trò chuyện với một vài người có thời thơ ấu được nuôi dạy trong môi trường khắc nghiệt. Gọi là khắc nghiệt bởi vì đằng sau lớp mặt nạ kỷ luật là những quy tắc cứng nhắc, những niềm tin liên thế hệ lỗi thời không thể xóa bỏ, cả những phương pháp giáo dục bằng đòn roi và chỉ trích. Cha mẹ họ có thương họ không? Không mảy may nghi ngờ và do dự, họ nói “Có!” Bởi lẽ nếu không yêu thương, cha mẹ đâu vất vả lao động kiếm tiền để dành những điều tốt đẹp nhất cho họ. Nếu không thương yêu, cha mẹ đâu mất thời gian và tâm trí để canh chừng những đứa con không đi lệch ra khỏi những khuôn mẫu xã hội. Có lẽ, ẩn dưới những hành vi quá kỷ luật ấy là những nỗi lo lắng và hy vọng. Lo con mình sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích của xã hội – nơi mà ai cũng có quyền được tự do bình luận và phán xét những gì lệch ra khỏi chuẩn mực đám đông. Hy vọng con mình sẽ được người ta yêu thương và tán thưởng, như cách mà cha mẹ hài lòng khi nhìn thấy con mang thành tích rực rỡ về nhà. 

Hành trang – những khuôn mẫu mà ba mẹ chuẩn bị nặng dần theo năm tháng, càng trường thành thì những đứa con càng thấy trĩu nặng đôi vai. Họ – những người thành công trong lĩnh vực của mình lại chưa bao giờ thấy đủ đầy và hạnh phúc. Sự trống rỗng và mơ hồ là những cảm xúc thường trực trong cuộc đời. Chị nói với tôi rằng chị không biết vì sao khi người khác đạt được những gì mà chị cũng đã có thì họ cười rạng rỡ đến vậy, trong khi chị chỉ thấy đó là điều hiển nhiên, nhàm chán. Chị mải mê đi tìm niềm vui sống của mình và nhận ra điều đó thật vô thường. Chị nhận ra những quy chuẩn mà gia đình và xã hội đã mài mòn cá tính của mình và rồi đưa ra một quyết định “trọng đại”, không phải cho chị, mà cho đứa con của chị trong tương lai.

Ngược với khắc nghiệt đừng là dễ dãi

“Chị sẽ là một người mẹ khác hoàn toàn với ba mẹ chị, chị sẽ cho con chị sống một cuộc sống không đè nén và áp lực”. Định nghĩa không đè nén và áp lực của chị là bảo bọc và yêu thương không giới hạn. Chị sẽ thay con gánh thêm những quy tắc và luật lệ mà đám đông quy định. Đứa trẻ tương lai chỉ cần sống và làm những gì nó thích mà không có sự can thiệp của cha mẹ. Thoạt nghe ta tưởng tượng ra một môi trường sống tự do và năng động, thế nhưng trái với khắc nghiệt không phải là dễ chịu và không có sự dẫn dắt. Khi cha mẹ cho con một mình đối mặt với khoảng không gian rộng lớn khi con chưa có nhiều kỹ năng thì đứa trẻ rất dễ bị ngột ngạt và mất định hướng. 

Đứa trẻ tập tễnh va chạm với cuộc sống cần được cha mẹ xây dựng những nguyên tắc “mỏng, nhẹ” xung quanh con, hỗ trợ con khám phá thế giới xung quanh một cách hiệu quả và an toàn. Lấy ví dụ con muốn được cầm bình sữa và tự uống, cha mẹ không nên sợ con bị bỏng mà thay vào đó là làm cho phần sữa nóng dịu lại và hướng dẫn con tiếp xúc, làm quen với nhiệt độ nước, cầm bình sữa đúng cách… Nguyên tắc “mỏng, nhẹ” có nghĩa là nó có thể được phá vỡ khi con đã khám phá và đưa ra những cảm nhận cho riêng mình. Chẳng hạn khi con đến độ tuổi hướng nghiệp, lựa chọn ngành nghề – đây là lúc cha mẹ để con tự chọn lựa vai trò giới mà con mong muốn, bỏ đi những thiên kiến về giới “Công việc công nghệ lắp ráp không dành cho phụ nữ; May vá thêu thùa không dành cho đàn ông”. Bên cạnh đó, những giới hạn mà cha mẹ đặt ra cho con cũng rất quan trọng, tùy vào giai đoạn trưởng thành của con mà cha mẹ và con cùng nhau thiết lập ranh giới trong hoạt động khám phá. Cha mẹ cần nghiêm túc nhìn nhận khả năng của con, phát triển điểm mạnh và hỗ trợ con cải thiện những điều chưa đạt được. 

Từ trải nghiệm cha mẹ đến niềm vui của con

Cha mẹ để con được hướng ngoại – khám phá thế giới bên ngoài gia đình. Những trải nghiệm thời thơ ấu của người lớn dù là hạnh phúc hay đau khổ cũng không phải và không nên là nguyên nhân khiến cha mẹ có những phong cách giáo dục con không phù hợp. Để đánh giá được sự hiệu quả trong việc hỗ trợ và nâng đỡ con, hãy hỏi đứa trẻ của mình “Con cảm thấy như thế nào?” và lắng nghe nhu cầu của trẻ. Hãy tin những điều con nói vì chính bản thân chúng mới biết được mình đang trải nghiệm những gì. Và bởi vì trái ngược với khắc nghiệt là thấu hiểu và bao dung!

HUYỀN TRANG

PHÂN BIỆT THAM VẤN TÂM LÝ, TÂM LÝ LÂM SÀNG VÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Hiểu đúng để tiếp cận đúng dịch vụ sức khỏe tâm thần Trong bối cảnh sức khỏe tâm thần tại Việt Nam ngày càng được quan tâm, hàng loạt thuật ngữ chuyên môn như counseling (tham vấn tâm lý), clinical psychology (tâm lý lâm sàng) và psychotherapy (tâm lý trị liệu)...

TẠI SAO VIỆT NAM ÍT NƠI ĐÀO TẠO TÂM LÝ TRỊ LIỆU?

Tâm lý trị liệu – hiểu như một ngành khoa học ứng dụng đòi hỏi đào tạo bài bản, giám sát lâm sàng và tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt – hiện còn khan hiếm tại Việt Nam. Sự thiếu hụt này không chỉ đến từ khó khăn trong hệ thống giáo dục mà còn bắt nguồn từ văn hóa, chính...

ĐỨA TRẺ VÀ NGƯỜI MẸ TRẦM CẢM

  Khi người mẹ rơi vào trầm cảm, đứa trẻ không chỉ mất đi nguồn chăm sóc thường xuyên mà còn thiếu vắng sự kết nối cảm xúc – yếu tố thiết yếu cho sự phát triển thần kinh và gắn bó. Trầm cảm khiến người mẹ trở nên rút lui, nét mặt ít biểu cảm, giọng nói phẳng, khả...

KHI NGƯỜI MẸ ĐE DỌA BỎ MẶT CON TRAI MÌNH…

  Khi một người mẹ đe dọa bỏ mặc, rời đi, hoặc “không cần con nữa”, trải nghiệm này gây ra một dạng sang chấn gắn bó đặc biệt nặng nề đối với đứa trẻ, kể cả khi lời đe dọa không trở thành sự thật. Đối với trẻ em, người mẹ đại diện cho sự sống còn, an toàn và ổn...

NỖI ĐAU MẤT NGƯỜI THÂN

Khi cơ thể và tâm trí cùng tan vỡ Mất người thân là một trong những trải nghiệm đau đớn nhất mà con người có thể trải qua. Nó không chỉ là việc một người rời khỏi cuộc đời ta, mà còn là sự sụp đổ của cảm giác gắn bó, an toàn và ý nghĩa sống. Với nhiều người, đây không...

KHI TA BỊ HẤP DẪN BỞI ĐIỀU LÀM TA TỔN THƯƠNG

  Trong trị liệu tâm lý, đặc biệt khi làm việc với sang chấn gắn bó, một hiện tượng lặp đi lặp lại thường thấy là việc thân chủ liên tục bị hấp dẫn bởi những kiểu người hoặc mối quan hệ gây tổn thương cho họ. Douglas C. Kort (2018) gọi hiện tượng này là CCSA –...

PHÂN BIỆT THAM VẤN TÂM LÝ, TÂM LÝ LÂM SÀNG VÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Hiểu đúng để tiếp cận đúng dịch vụ sức khỏe tâm thần Trong bối cảnh sức khỏe tâm thần tại Việt Nam ngày càng được quan tâm, hàng loạt thuật ngữ chuyên môn như counseling (tham vấn tâm lý), clinical psychology (tâm lý lâm sàng) và psychotherapy (tâm lý trị liệu)...

TẠI SAO VIỆT NAM ÍT NƠI ĐÀO TẠO TÂM LÝ TRỊ LIỆU?

Tâm lý trị liệu – hiểu như một ngành khoa học ứng dụng đòi hỏi đào tạo bài bản, giám sát lâm sàng và tiêu chuẩn đạo đức nghiêm ngặt – hiện còn khan hiếm tại Việt Nam. Sự thiếu hụt này không chỉ đến từ khó khăn trong hệ thống giáo dục mà còn bắt nguồn từ văn hóa, chính...

ĐỨA TRẺ VÀ NGƯỜI MẸ TRẦM CẢM

  Khi người mẹ rơi vào trầm cảm, đứa trẻ không chỉ mất đi nguồn chăm sóc thường xuyên mà còn thiếu vắng sự kết nối cảm xúc – yếu tố thiết yếu cho sự phát triển thần kinh và gắn bó. Trầm cảm khiến người mẹ trở nên rút lui, nét mặt ít biểu cảm, giọng nói phẳng, khả...

KHI NGƯỜI MẸ ĐE DỌA BỎ MẶT CON TRAI MÌNH…

  Khi một người mẹ đe dọa bỏ mặc, rời đi, hoặc “không cần con nữa”, trải nghiệm này gây ra một dạng sang chấn gắn bó đặc biệt nặng nề đối với đứa trẻ, kể cả khi lời đe dọa không trở thành sự thật. Đối với trẻ em, người mẹ đại diện cho sự sống còn, an toàn và ổn...

NỖI ĐAU MẤT NGƯỜI THÂN

Khi cơ thể và tâm trí cùng tan vỡ Mất người thân là một trong những trải nghiệm đau đớn nhất mà con người có thể trải qua. Nó không chỉ là việc một người rời khỏi cuộc đời ta, mà còn là sự sụp đổ của cảm giác gắn bó, an toàn và ý nghĩa sống. Với nhiều người, đây không...

SANG CHẤN ĐẠO ĐỨC – MORAL INJURY

Khi vết thương nằm ở tầng sâu của lương tâm Không phải mọi sang chấn đều đến từ sợ hãi hay bạo lực. Có những tổn thương không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng gặm nhấm con người từ bên trong – đó là sang chấn đạo đức (moral injury). Nó xuất hiện khi một người làm,...

PHÂN LY CƠ THỂ

  Phân ly cơ thể (somatic dissociation) là một dạng đặc biệt của phản ứng phân ly, trong đó sự tách rời không diễn ra ở cấp độ ý thức hay ký ức, mà biểu hiện trực tiếp thông qua cảm giác cơ thể, tri giác thân thể và các chức năng sinh học. Đây là một chiến lược...

PHÂN LY BẢN NGÃ

  Dissociative parts – hay các phần phân ly của bản ngã – là khái niệm trung tâm trong tâm lý học sang chấn hiện đại, mô tả hiện tượng tâm trí con người “tách ra” thành nhiều phần tương đối độc lập nhằm thích nghi với các trải nghiệm đau thương vượt quá khả năng...

NHỮNG ĐỨA TRẺ ĂN CẮP

Tiếng nói thầm lặng của nỗi đau Khi một đứa trẻ bị phát hiện ăn cắp, người lớn thường vội vàng quy kết đó là hành vi sai trái, vô đạo đức hay “mất dạy”. Thế nhưng, nếu ta dừng lại để lắng nghe phía sau hành vi ấy, ta sẽ nhận ra đó không chỉ là câu chuyện về một món đồ...