LẤY CHỒNG KHÔNG PHẢI ĐIỀU TỆ LẮM

LẤY CHỒNG KHÔNG PHẢI ĐIỀU TỆ LẮM

 

Trong một lần cùng đám bạn cũ họp mặt, có không ít cô gái hùng hồn tuyên bố với tôi rằng mình sẽ không lấy chồng. Bởi ai cũng cho rằng lấy chồng đồng nghĩa với việc phải hầu hạ người khác, hao mòn nhan sắc và lãng phí tuổi xuân, lại bị gò bó đủ điều, chi bằng sống độc thân cho sướng, tha hồ làm những điều mình thích. Thế nhưng tôi cho rằng, nếu đúng người và đúng thời điểm thì kết hôn cũng không phải là một điều tệ lắm.

Tôi vốn dĩ là một người phản đối việc lấy chồng vội vã. Bản thân tôi có không ít lần bị gia đình, họ hàng thúc ép mau kết hôn. Nhưng hôn nhân đại sự là chuyện cả đời người, đâu thể vội vã nhắm mắt đưa chân, chọn bừa một kẻ nào đấy mình không yêu, cũng chẳng có nửa điểm thích hợp để lấy.

Tôi thường khuyên bạn bè đừng lấy chồng khi chưa gặp được người thích hợp. Nhưng như thế không có nghĩa là sợ yêu đương, không dám nghĩ đến hôn nhân, đến mức khi gặp được tình yêu đích thực lại chần chừ và do dự để rồi đánh mất người mình yêu mãi mãi.

Đối với tôi, cuộc sống độc thân chẳng có gì là không tốt. Khi ấy, tôi được tự do làm điều mình thích, được làm chủ cuộc đời, không phải phụ thuộc vào ai. Đó chính là một dạng hạnh phúc. Thế nhưng, tôi tự hỏi, nếu như một ngày tôi gặp được người tôi thật sự yêu thương, và người đó cũng yêu thương tôi thật lòng thì sẽ thế nào?

Thuở còn nhỏ, tôi vẫn luôn mơ mộng về chàng hoàng tử hay anh “soái ca” bước ra từ những mẩu chuyện cổ tích và thước phim ngôn tình. Sau này lớn lên, dù đã thôi mộng mơ, nhưng tôi vẫn hi vọng mình sẽ gặp được tình yêu đích thực, để tôi có thể gật gù: “À, hóa ra tình yêu cũng có thể đẹp đến như vậy”.

Người đó ắt hẳn sẽ làm cuộc sống của tôi xáo trộn. Căn phòng mà tôi từng cảm thấy tự do, thoải mái trước đây bỗng trở nên trống trải đến lạ kì. Mọi chuẩn mực tôi vẽ ra đều dần đổi thay. Người đó khiến tôi cảm thấy hôn nhân chính là điều tuyệt vời nhất và được gắn bó bên nhau chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

Và tôi tin rằng, rất nhiều cô gái rồi cũng sẽ cảm thấy như tôi.

Khi nhắc đến hôn nhân, chúng ta ngay lập tức nghĩ đến lừa lọc, giả dối, phản bội. Những cô gái từng trải qua đổ vỡ càng mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân hơn. Nhưng bản chất của hôn nhân không xấu, tình yêu đích thực cũng không hề tuyệt chủng, chỉ là nhiều người chưa kịp gặp nó thì đã bỏ cuộc mà thôi.

Ắt hẳn nhiều cô gái sẽ tặc lưỡi rằng lấy chồng phiền phức lắm. Đúng vậy, mọi vật trên đời này đều phải trả giá. Nhưng bằng một cách nào đó, những điều “phiền phức” ấy lại hóa thành đặc quyền hạnh phúc riêng của những người yêu nhau.

Đầu tiên, hôn nhân cho chúng ta một tổ ấm. Thử tưởng tượng một ngày bạn về nhà vào buổi tối thật muộn, cơ thể lả đi vì đói và mệt mỏi. Nhưng căn nhà nhỏ của bạn vẫn sáng đèn, vẫn ấm áp hơi thở con người, vẫn có một dáng hình quen thuộc đợi bạn bên những món ăn đã được chuẩn bị trước, khẽ ôm bạn và hỏi rằng: “Có mệt lắm không?”. Dường như hai chữ bình yên chỉ gói gọn trong một phút giây giản đơn như thế.

Người đó sẽ khen ngợi bạn khi làm tốt, an ủi bạn khi chán chường, chăm sóc cho bạn khi ốm đau… Mỗi ngày, bạn sẽ thức dậy và tự tay cài từng chiếc cúc trên bộ suit lịch lãm của anh ấy. Khi trời tắt nắng, đôi bên lại cùng kết thúc một ngày bên cạnh nhau, cùng kể về những chuyện đã xảy ra trong ngày. Suốt một chặng đường dài về sau, không còn ai phải cô đơn và lủi thủi trong vỏ bọc của riêng mình nữa. Bởi cả hai đã có nhau, cứ thế cùng đồng hành, san sẻ mọi thứ, sống vì nhau, cùng nhau vượt qua mọi gian truân thử thách.

Hôn nhân còn khiến chúng ta sống tốt hơn. Vì gắn bó với một người nên chúng ta chợt trở nên trưởng thành, có trách nhiệm, biết suy nghĩ cho người khác. Người ấy trở thành một nguồn cảm hứng và động lực vô hạn để chúng ta không ngừng cố gắng mỗi ngày.

Sẽ có đôi lần cả hai cãi vã, giận dỗi nhau. Nhưng sau mỗi lần như vậy, chúng ta lại biết đặt mình vào vị trí của người khác và học cách nhường nhịn một chút, thấu hiểu một chút, bao dung một chút. Không rõ từ khi nào, chúng ta dần cải thiện những khuyết điểm và bào mòn những góc cạnh sắc nhọn của chính mình.

Hôn nhân dĩ nhiên có vô vàn khó khăn, nhưng cũng đem đến cho con người nhiều giá trị tuyệt vời. Kết hôn giống như việc một người lính nhảy dù thả mình giữa bầu trời cao chót vót. Lý trí sẽ không ngừng gào thét đây là hành động liều lĩnh, nhưng trái tim hiểu rằng họ có thể bay. Và hơn hết cả, người bạn đời của họ cũng đang cùng họ bay! 

Hôn nhân đích thực đòi hỏi con người phải nhẫn nại – nhẫn nại để tìm được đúng người, nhẫn nại để chuẩn bị cho cuộc sống vợ chồng sau này, nhẫn nại để có thể gắn bó với nhau dài lâu. Đừng kết hôn vì bị thúc ép, thiếu thốn kinh tế, muốn được dựa dẫm hay tìm bừa một người để lấp đầy nỗi trống trải trong mình. Hãy kết hôn vì bạn đã gặp được người mình yêu, sẵn sàng để sống với nhau dài lâu, và vì bạn muốn được hạnh phúc vững bền với người đó. Người đó không chỉ là người yêu, mà còn là tri kỉ ấm áp, nguồn cảm hứng vô hạn, động lực sống lớn lao. Điều người đó làm không phải là hủy hoại, mà là tô điểm cho cuộc sống của bạn thêm rực rỡ. 

Dĩ nhiên tôi không hề phản đối chủ nghĩa sống độc thân. Mỗi người sẽ có một cách tận hưởng hạnh phúc riêng. Nhưng đừng vì những quan niệm về sống độc thân mà sợ hãi, chần chừ, bỏ mặc cho tình yêu đích thực vụt mất, để lại trái tim trống rỗng và cả đời nuối tiếc. Bởi: “Bạn có thể sống một mình, trong một căn hộ nhỏ xinh của bạn với cây cối, chó mèo. Nhưng hãy tin tôi đi, khi có ngày ấy đến, ngay cả những nhành hoa bên cửa sổ hay bầy thú cưng của bạn cũng sẽ vô cùng hạnh phúc khi nhìn thấy “con sen” của mình được mặc váy cô dâu”.

CATHERINE

Trong một lần cùng đám bạn cũ họp mặt, có không ít cô gái hùng hồn tuyên bố với tôi rằng mình sẽ không lấy chồng. Bởi ai cũng cho rằng lấy chồng đồng nghĩa với việc phải hầu hạ người khác, hao mòn nhan sắc và lãng phí tuổi xuân, lại bị gò bó đủ điều, chi bằng sống độc thân cho sướng, tha hồ làm những điều mình thích. Thế nhưng tôi cho rằng, nếu đúng người và đúng thời điểm thì kết hôn cũng không phải là một điều tệ lắm.

Tôi vốn dĩ là một người phản đối việc lấy chồng vội vã. Bản thân tôi có không ít lần bị gia đình, họ hàng thúc ép mau kết hôn. Nhưng hôn nhân đại sự là chuyện cả đời người, đâu thể vội vã nhắm mắt đưa chân, chọn bừa một kẻ nào đấy mình không yêu, cũng chẳng có nửa điểm thích hợp để lấy.

Tôi thường khuyên bạn bè đừng lấy chồng khi chưa gặp được người thích hợp. Nhưng như thế không có nghĩa là sợ yêu đương, không dám nghĩ đến hôn nhân, đến mức khi gặp được tình yêu đích thực lại chần chừ và do dự để rồi đánh mất người mình yêu mãi mãi.

Đối với tôi, cuộc sống độc thân chẳng có gì là không tốt. Khi ấy, tôi được tự do làm điều mình thích, được làm chủ cuộc đời, không phải phụ thuộc vào ai. Đó chính là một dạng hạnh phúc. Thế nhưng, tôi tự hỏi, nếu như một ngày tôi gặp được người tôi thật sự yêu thương, và người đó cũng yêu thương tôi thật lòng thì sẽ thế nào?

Thuở còn nhỏ, tôi vẫn luôn mơ mộng về chàng hoàng tử hay anh “soái ca” bước ra từ những mẩu chuyện cổ tích và thước phim ngôn tình. Sau này lớn lên, dù đã thôi mộng mơ, nhưng tôi vẫn hi vọng mình sẽ gặp được tình yêu đích thực, để tôi có thể gật gù: “À, hóa ra tình yêu cũng có thể đẹp đến như vậy”.

Người đó ắt hẳn sẽ làm cuộc sống của tôi xáo trộn. Căn phòng mà tôi từng cảm thấy tự do, thoải mái trước đây bỗng trở nên trống trải đến lạ kì. Mọi chuẩn mực tôi vẽ ra đều dần đổi thay. Người đó khiến tôi cảm thấy hôn nhân chính là điều tuyệt vời nhất và được gắn bó bên nhau chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

Và tôi tin rằng, rất nhiều cô gái rồi cũng sẽ cảm thấy như tôi.

Khi nhắc đến hôn nhân, chúng ta ngay lập tức nghĩ đến lừa lọc, giả dối, phản bội. Những cô gái từng trải qua đổ vỡ càng mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân hơn. Nhưng bản chất của hôn nhân không xấu, tình yêu đích thực cũng không hề tuyệt chủng, chỉ là nhiều người chưa kịp gặp nó thì đã bỏ cuộc mà thôi.

Ắt hẳn nhiều cô gái sẽ tặc lưỡi rằng lấy chồng phiền phức lắm. Đúng vậy, mọi vật trên đời này đều phải trả giá. Nhưng bằng một cách nào đó, những điều “phiền phức” ấy lại hóa thành đặc quyền hạnh phúc riêng của những người yêu nhau.

Đầu tiên, hôn nhân cho chúng ta một tổ ấm. Thử tưởng tượng một ngày bạn về nhà vào buổi tối thật muộn, cơ thể lả đi vì đói và mệt mỏi. Nhưng căn nhà nhỏ của bạn vẫn sáng đèn, vẫn ấm áp hơi thở con người, vẫn có một dáng hình quen thuộc đợi bạn bên những món ăn đã được chuẩn bị trước, khẽ ôm bạn và hỏi rằng: “Có mệt lắm không?”. Dường như hai chữ bình yên chỉ gói gọn trong một phút giây giản đơn như thế.

Người đó sẽ khen ngợi bạn khi làm tốt, an ủi bạn khi chán chường, chăm sóc cho bạn khi ốm đau… Mỗi ngày, bạn sẽ thức dậy và tự tay cài từng chiếc cúc trên bộ suit lịch lãm của anh ấy. Khi trời tắt nắng, đôi bên lại cùng kết thúc một ngày bên cạnh nhau, cùng kể về những chuyện đã xảy ra trong ngày. Suốt một chặng đường dài về sau, không còn ai phải cô đơn và lủi thủi trong vỏ bọc của riêng mình nữa. Bởi cả hai đã có nhau, cứ thế cùng đồng hành, san sẻ mọi thứ, sống vì nhau, cùng nhau vượt qua mọi gian truân thử thách.

Hôn nhân còn khiến chúng ta sống tốt hơn. Vì gắn bó với một người nên chúng ta chợt trở nên trưởng thành, có trách nhiệm, biết suy nghĩ cho người khác. Người ấy trở thành một nguồn cảm hứng và động lực vô hạn để chúng ta không ngừng cố gắng mỗi ngày.

Sẽ có đôi lần cả hai cãi vã, giận dỗi nhau. Nhưng sau mỗi lần như vậy, chúng ta lại biết đặt mình vào vị trí của người khác và học cách nhường nhịn một chút, thấu hiểu một chút, bao dung một chút. Không rõ từ khi nào, chúng ta dần cải thiện những khuyết điểm và bào mòn những góc cạnh sắc nhọn của chính mình.

Hôn nhân dĩ nhiên có vô vàn khó khăn, nhưng cũng đem đến cho con người nhiều giá trị tuyệt vời. Kết hôn giống như việc một người lính nhảy dù thả mình giữa bầu trời cao chót vót. Lý trí sẽ không ngừng gào thét đây là hành động liều lĩnh, nhưng trái tim hiểu rằng họ có thể bay. Và hơn hết cả, người bạn đời của họ cũng đang cùng họ bay! 

Hôn nhân đích thực đòi hỏi con người phải nhẫn nại – nhẫn nại để tìm được đúng người, nhẫn nại để chuẩn bị cho cuộc sống vợ chồng sau này, nhẫn nại để có thể gắn bó với nhau dài lâu. Đừng kết hôn vì bị thúc ép, thiếu thốn kinh tế, muốn được dựa dẫm hay tìm bừa một người để lấp đầy nỗi trống trải trong mình. Hãy kết hôn vì bạn đã gặp được người mình yêu, sẵn sàng để sống với nhau dài lâu, và vì bạn muốn được hạnh phúc vững bền với người đó. Người đó không chỉ là người yêu, mà còn là tri kỉ ấm áp, nguồn cảm hứng vô hạn, động lực sống lớn lao. Điều người đó làm không phải là hủy hoại, mà là tô điểm cho cuộc sống của bạn thêm rực rỡ. 

Dĩ nhiên tôi không hề phản đối chủ nghĩa sống độc thân. Mỗi người sẽ có một cách tận hưởng hạnh phúc riêng. Nhưng đừng vì những quan niệm về sống độc thân mà sợ hãi, chần chừ, bỏ mặc cho tình yêu đích thực vụt mất, để lại trái tim trống rỗng và cả đời nuối tiếc. Bởi: “Bạn có thể sống một mình, trong một căn hộ nhỏ xinh của bạn với cây cối, chó mèo. Nhưng hãy tin tôi đi, khi có ngày ấy đến, ngay cả những nhành hoa bên cửa sổ hay bầy thú cưng của bạn cũng sẽ vô cùng hạnh phúc khi nhìn thấy “con sen” của mình được mặc váy cô dâu”.

CATHERINE

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...