MÌNH CHẲNG THƯƠNG MÌNH, ĐỢI AI THƯƠNG

MÌNH CHẲNG THƯƠNG MÌNH, ĐỢI AI THƯƠNG

 

Suốt ngày hôm qua, mưa dầm dề vì hai cơn áp thấp nhiệt đới đổ ập đến gần như cùng một lúc. Mẹ gọi lên bảo ông chồng của cô Tư hàng xóm vừa mới chết. Nghe nói, ông ấy uống xong chầu rượu rồi chết tốt. 

Mà ông ấy chết tốt thật. Ông ấy chết, giải thoát cho cuộc đời nát rượu, không tương lai của ông. Và cũng là giải thoát cho cả cuộc đời đã và đang muốn chết mòn dần của cô.  

 Cả xóm này ai cũng biết rõ, ai cũng khuyên cô li hôn từ mấy trận đánh đầu tiên của ông chồng vũ phu. Nhưng cô vẫn chịu đựng được đến giờ phút này. Sự chịu đựng đau đớn về mặt tinh thần và thể xác của cô khiến người ta bất lực và ngao ngán thay. Lí do cho việc tự hành xác suốt mười mấy năm ấy cũng thật nực cười. Vì cô là giáo viên? Cô sợ người ta nói ra, nói vào, bàn tán ở cơ quan thì xấu hổ với đồng nghiệp, cấp trên. Tôi thật chẳng hiểu vì đâu mà tư tưởng này cứ ăn sâu vào nếp nghĩ của họ. Thật bất bình. 

Câu chuyện của cô Tư nhắc tôi nhớ về một vụ việc của cô bạn cùng phòng trọ ngày xưa. Ngày ấy, bạn quen một anh chàng lớn hơn vài tuổi. Chẳng hiểu yêu nhau, quan hệ sâu đậm thế nào, mà thi thoảng cô bạn của tôi hôm thì bầm mắt, hôm thì bầm tay chân. Hỏi thế nào cũng chỉ bảo là bị té và chỉ nằm im khóc rưng rức. 

Ngày xảy ra đỉnh điểm của câu chuyện cũng là ngày chúng tôi biết được lý do của những vết thương trên người bạn. Bạn bị bạn trai đánh. Và hôm ấy là đuổi đánh đến cửa phòng trọ. Sự xấu hổ với bạn bè đã khiến bạn mất đi lí trí, chạy vào nhà và túm lấy một con dao rồi lao ra định đâm người bạn trai ấy. Suýt chút nữa là đổ máu. 

Sau đêm ấy, chúng tôi mới biết thêm rằng, bạn bị đánh không chỉ vào những ngày ở cùng với chúng tôi mà từ trước đấy hai năm rồi. Kẻ ấy đánh bạn rồi nài nỉ, bạn lại tha thứ và cứ thế hai người cứ đuổi nhau chạy quanh những vòng bùng binh không có hồi kết. Còn cô bạn của tôi thì cứ mù quáng chạy theo vòng xoay đó nhưng cứ đinh ninh gọi đó là tình yêu.

Hạnh phúc được đựng trong một tà áo đẹp, một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn”. Đó là lý do mà phụ nữ bao đời dạy cho con gái họ phải vun vén cho gia đình, đặt chồng con lên trên hết. Và phụ nữ cứ thế quên đi nghĩa vụ yêu thương chính bản thân mình. Để bây giờ chúng ta phải đi học lại cách yêu và tôn trọng bản thân mình trước – điều mà đáng ra đã phải lãnh ngộ được từ lâu. 

Chúng ta cần một chút vị kỷ cho bản thân mình. Không phải vì yêu mà hi sinh tất cả mọi thứ. Hãy giữ lại cho mình sự kiêu hãnh và tự tôn. Việc buông bỏ để ra đi không phải là ngõ cụt, không phải là lựa chọn cuối cùng mà lựa chọn đó luôn nằm trong vùng cân nhắc để có được một tương lai khác hơn và hạnh phúc hơn. Chúng ta dù ở địa vị nào, tầng lớp nào thì cơ bản chúng ta cũng là một con người mà con người thì có quyền đòi hỏi những điều mình xứng đáng có được. 

Đừng bao giờ phụ thuộc vào cảm xúc hay hành động của người khác để sống. Tôi không bác bỏ sự nhường nhịn, bao dung trong đời sống lứa đôi vì đó là điều cần thiết để có thể duy trì mối quan hệ. Tuy nhiên, nhường nhịn và bao dung phải có chừng mực và phải cho đối phương biết rõ sự nhường nhịn đó của bạn là để hòa giải vấn đề gì, có ý nghĩa gì và bạn mong cầu thiện chí gì từ người kia. 

Trên đời này, người duy nhất sẽ cảm thấy đau đớn khi quá nóng giận mà đánh bạn chỉ có thể là ba mẹ của bạn thôi. Vì ngay cả ba mẹ cũng không nỡ đánh bạn. Nếu người đánh bạn lại chính là người đàn ông bạn yêu thương, xin hãy nhớ rằng có lần đầu, sẽ có lần thứ hai. Đánh phụ nữ dù vì bất kì lí do gì thì cũng không đáng mặt đàn ông rồi. Là phụ nữ, chúng ta phải biết, lần đánh thứ nhất sẽ là lỗi của người đàn ông đó, nhưng lần thứ hai và n lần sau nữa thì đó chắc chắn là lỗi của phụ nữ chúng ta rồi. Lỗi là ở chỗ không yêu chính bản thân của mình và không biết bảo vệ nó. 

Nếu ngay bây giờ, không nhận ra từ sớm thì sẽ có một ngày chúng ta nhất định hối hận vì đã cho phép người khác làm tổn thương bản thân mình. Có những con đường khi đã biết mười mươi đến ngõ cụt, quay đầu sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất. Sự tiếc nuối cho quãng thời gian mà người ta vẫn thường gọi là thanh xuân sẽ chẳng giúp ích được gì mà chỉ làm kéo dài thêm những lẩn quẩn, mỏi mệt trong tâm trí, trong cuộc sống mà thôi. Thanh xuân là khi chúng ta yêu, được yêu và hạnh phúc. 

Bất cứ điều gì cũng phải có chừng mực riêng, điểm dừng riêng của nó. Suy cho cùng, con người không phải thánh nhân mà có thể luôn luôn bao dung được tất cả. 

Mình chẳng thương mình, đợi ai thương…

LẠC NHIÊN

Suốt ngày hôm qua, mưa dầm dề vì hai cơn áp thấp nhiệt đới đổ ập đến gần như cùng một lúc. Mẹ gọi lên bảo ông chồng của cô Tư hàng xóm vừa mới chết. Nghe nói, ông ấy uống xong chầu rượu rồi chết tốt. 

Mà ông ấy chết tốt thật. Ông ấy chết, giải thoát cho cuộc đời nát rượu, không tương lai của ông. Và cũng là giải thoát cho cả cuộc đời đã và đang muốn chết mòn dần của cô.  

 Cả xóm này ai cũng biết rõ, ai cũng khuyên cô li hôn từ mấy trận đánh đầu tiên của ông chồng vũ phu. Nhưng cô vẫn chịu đựng được đến giờ phút này. Sự chịu đựng đau đớn về mặt tinh thần và thể xác của cô khiến người ta bất lực và ngao ngán thay. Lí do cho việc tự hành xác suốt mười mấy năm ấy cũng thật nực cười. Vì cô là giáo viên? Cô sợ người ta nói ra, nói vào, bàn tán ở cơ quan thì xấu hổ với đồng nghiệp, cấp trên. Tôi thật chẳng hiểu vì đâu mà tư tưởng này cứ ăn sâu vào nếp nghĩ của họ. Thật bất bình. 

Câu chuyện của cô Tư nhắc tôi nhớ về một vụ việc của cô bạn cùng phòng trọ ngày xưa. Ngày ấy, bạn quen một anh chàng lớn hơn vài tuổi. Chẳng hiểu yêu nhau, quan hệ sâu đậm thế nào, mà thi thoảng cô bạn của tôi hôm thì bầm mắt, hôm thì bầm tay chân. Hỏi thế nào cũng chỉ bảo là bị té và chỉ nằm im khóc rưng rức. 

Ngày xảy ra đỉnh điểm của câu chuyện cũng là ngày chúng tôi biết được lý do của những vết thương trên người bạn. Bạn bị bạn trai đánh. Và hôm ấy là đuổi đánh đến cửa phòng trọ. Sự xấu hổ với bạn bè đã khiến bạn mất đi lí trí, chạy vào nhà và túm lấy một con dao rồi lao ra định đâm người bạn trai ấy. Suýt chút nữa là đổ máu. 

Sau đêm ấy, chúng tôi mới biết thêm rằng, bạn bị đánh không chỉ vào những ngày ở cùng với chúng tôi mà từ trước đấy hai năm rồi. Kẻ ấy đánh bạn rồi nài nỉ, bạn lại tha thứ và cứ thế hai người cứ đuổi nhau chạy quanh những vòng bùng binh không có hồi kết. Còn cô bạn của tôi thì cứ mù quáng chạy theo vòng xoay đó nhưng cứ đinh ninh gọi đó là tình yêu.

Hạnh phúc được đựng trong một tà áo đẹp, một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn”. Đó là lý do mà phụ nữ bao đời dạy cho con gái họ phải vun vén cho gia đình, đặt chồng con lên trên hết. Và phụ nữ cứ thế quên đi nghĩa vụ yêu thương chính bản thân mình. Để bây giờ chúng ta phải đi học lại cách yêu và tôn trọng bản thân mình trước – điều mà đáng ra đã phải lãnh ngộ được từ lâu. 

Chúng ta cần một chút vị kỷ cho bản thân mình. Không phải vì yêu mà hi sinh tất cả mọi thứ. Hãy giữ lại cho mình sự kiêu hãnh và tự tôn. Việc buông bỏ để ra đi không phải là ngõ cụt, không phải là lựa chọn cuối cùng mà lựa chọn đó luôn nằm trong vùng cân nhắc để có được một tương lai khác hơn và hạnh phúc hơn. Chúng ta dù ở địa vị nào, tầng lớp nào thì cơ bản chúng ta cũng là một con người mà con người thì có quyền đòi hỏi những điều mình xứng đáng có được. 

Đừng bao giờ phụ thuộc vào cảm xúc hay hành động của người khác để sống. Tôi không bác bỏ sự nhường nhịn, bao dung trong đời sống lứa đôi vì đó là điều cần thiết để có thể duy trì mối quan hệ. Tuy nhiên, nhường nhịn và bao dung phải có chừng mực và phải cho đối phương biết rõ sự nhường nhịn đó của bạn là để hòa giải vấn đề gì, có ý nghĩa gì và bạn mong cầu thiện chí gì từ người kia. 

Trên đời này, người duy nhất sẽ cảm thấy đau đớn khi quá nóng giận mà đánh bạn chỉ có thể là ba mẹ của bạn thôi. Vì ngay cả ba mẹ cũng không nỡ đánh bạn. Nếu người đánh bạn lại chính là người đàn ông bạn yêu thương, xin hãy nhớ rằng có lần đầu, sẽ có lần thứ hai. Đánh phụ nữ dù vì bất kì lí do gì thì cũng không đáng mặt đàn ông rồi. Là phụ nữ, chúng ta phải biết, lần đánh thứ nhất sẽ là lỗi của người đàn ông đó, nhưng lần thứ hai và n lần sau nữa thì đó chắc chắn là lỗi của phụ nữ chúng ta rồi. Lỗi là ở chỗ không yêu chính bản thân của mình và không biết bảo vệ nó. 

Nếu ngay bây giờ, không nhận ra từ sớm thì sẽ có một ngày chúng ta nhất định hối hận vì đã cho phép người khác làm tổn thương bản thân mình. Có những con đường khi đã biết mười mươi đến ngõ cụt, quay đầu sẽ là lựa chọn đúng đắn nhất. Sự tiếc nuối cho quãng thời gian mà người ta vẫn thường gọi là thanh xuân sẽ chẳng giúp ích được gì mà chỉ làm kéo dài thêm những lẩn quẩn, mỏi mệt trong tâm trí, trong cuộc sống mà thôi. Thanh xuân là khi chúng ta yêu, được yêu và hạnh phúc. 

Bất cứ điều gì cũng phải có chừng mực riêng, điểm dừng riêng của nó. Suy cho cùng, con người không phải thánh nhân mà có thể luôn luôn bao dung được tất cả. 

Mình chẳng thương mình, đợi ai thương…

LẠC NHIÊN

KHI YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN GẮN BÓ

Yêu một người có sang chấn gắn bó không giống như yêu một người chỉ đơn giản “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn có thể cảm thấy mình đang bước vào một thế giới nơi sự gần gũi vừa là điều họ khao khát nhất, vừa là điều khiến họ sợ hãi nhất. Họ có thể nói yêu bạn rất nhiều,...

KHI BẠN KHÔNG NHẬN RA SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH!

Không phải ai trải qua tổn thương trong gia đình cũng gọi đó là “sang chấn”. Nhiều người lớn lên trong những môi trường thiếu an toàn cảm xúc, bị phê bình thường xuyên, thiếu sự nâng đỡ, hoặc phải trưởng thành quá sớm — nhưng vẫn tin rằng “mọi chuyện đã qua rồi”. Tuy...

SANG CHẤN GẮN BÓ

  Sang chấn gắn bó (attachment trauma) là dạng tổn thương tâm lý phát sinh trong bối cảnh mối quan hệ gắn bó quan trọng – thường là giữa trẻ và người chăm sóc chính – khi nguồn an toàn đồng thời cũng là nguồn gây sợ hãi, bỏ rơi hoặc không ổn định. Khác với sang...

MẤT MÁT MƠ HỒ

Ambiguous loss (mất mát mơ hồ) là một dạng mất mát đặc biệt khi sự mất đi không rõ ràng, không trọn vẹn và không có điểm kết thúc cụ thể. Khái niệm này thường được dùng để mô tả những tình huống mà người thân vẫn còn sống nhưng không còn hiện diện về mặt tâm lý, cảm...

BẠN THEO TRƯỜNG PHÁI TRỊ LIỆU NÀO? KHI TƯ DUY “CHỌN PHE” LÊN NGÔI

Một trong những câu hỏi phổ biến nhất của sinh viên tâm lý là: “Em nên theo trường phái nào?” CBT, phân tâm, nhân văn, hiện sinh, tích cực...? Câu hỏi này phản ánh một nhu cầu rất tự nhiên: muốn có một nền tảng rõ ràng để bám vào khi bước vào nghề. Tuy nhiên, chính...

MÌNH XẤU – KHI BẠN GHÉT CƠ THỂ CHÍNH MÌNH

“Mình xấu.” Câu nói ấy thường không chỉ là một nhận xét về ngoại hình. Nó là một cảm giác, một trạng thái co rút bên trong cơ thể. Khi bạn đứng trước gương và thấy khó chịu, khi bạn né ánh mắt người khác, khi bạn chỉnh lại quần áo liên tục vì sợ bị đánh giá – đó không...

BUỔI THAM VẤN – TRỊ LIỆU ĐẦU TIÊN

Bước vào buổi tham vấn – trị liệu đầu tiên thường đi kèm với nhiều cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, hoài nghi, thậm chí có chút sợ hãi. Nhiều người tự hỏi: mình cần chuẩn bị gì? Nhà trị liệu sẽ hỏi gì? Và sau buổi đó, điều gì sẽ thay đổi? Trước buổi đầu tiên, điều quan...

VÌ SAO MỘT BUỔI TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI “ĐẮT”

“Chỉ ngồi nói chuyện một tiếng mà giá như vậy thì đắt quá.” Đây là suy nghĩ khá phổ biến khi ai đó cân nhắc trị liệu tâm lý. So với một buổi cà phê, một buổi tư vấn nhanh hay một khóa học ngắn hạn, chi phí cho mỗi phiên trị liệu có thể khiến nhiều người do dự. Tuy...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

KHI YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN GẮN BÓ

Yêu một người có sang chấn gắn bó không giống như yêu một người chỉ đơn giản “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn có thể cảm thấy mình đang bước vào một thế giới nơi sự gần gũi vừa là điều họ khao khát nhất, vừa là điều khiến họ sợ hãi nhất. Họ có thể nói yêu bạn rất nhiều,...

KHI BẠN KHÔNG NHẬN RA SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH!

Không phải ai trải qua tổn thương trong gia đình cũng gọi đó là “sang chấn”. Nhiều người lớn lên trong những môi trường thiếu an toàn cảm xúc, bị phê bình thường xuyên, thiếu sự nâng đỡ, hoặc phải trưởng thành quá sớm — nhưng vẫn tin rằng “mọi chuyện đã qua rồi”. Tuy...

SANG CHẤN GẮN BÓ

  Sang chấn gắn bó (attachment trauma) là dạng tổn thương tâm lý phát sinh trong bối cảnh mối quan hệ gắn bó quan trọng – thường là giữa trẻ và người chăm sóc chính – khi nguồn an toàn đồng thời cũng là nguồn gây sợ hãi, bỏ rơi hoặc không ổn định. Khác với sang...

MẤT MÁT MƠ HỒ

Ambiguous loss (mất mát mơ hồ) là một dạng mất mát đặc biệt khi sự mất đi không rõ ràng, không trọn vẹn và không có điểm kết thúc cụ thể. Khái niệm này thường được dùng để mô tả những tình huống mà người thân vẫn còn sống nhưng không còn hiện diện về mặt tâm lý, cảm...

BẠN THEO TRƯỜNG PHÁI TRỊ LIỆU NÀO? KHI TƯ DUY “CHỌN PHE” LÊN NGÔI

Một trong những câu hỏi phổ biến nhất của sinh viên tâm lý là: “Em nên theo trường phái nào?” CBT, phân tâm, nhân văn, hiện sinh, tích cực...? Câu hỏi này phản ánh một nhu cầu rất tự nhiên: muốn có một nền tảng rõ ràng để bám vào khi bước vào nghề. Tuy nhiên, chính...

MÌNH XẤU – KHI BẠN GHÉT CƠ THỂ CHÍNH MÌNH

“Mình xấu.” Câu nói ấy thường không chỉ là một nhận xét về ngoại hình. Nó là một cảm giác, một trạng thái co rút bên trong cơ thể. Khi bạn đứng trước gương và thấy khó chịu, khi bạn né ánh mắt người khác, khi bạn chỉnh lại quần áo liên tục vì sợ bị đánh giá – đó không...

BUỔI THAM VẤN – TRỊ LIỆU ĐẦU TIÊN

Bước vào buổi tham vấn – trị liệu đầu tiên thường đi kèm với nhiều cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, hoài nghi, thậm chí có chút sợ hãi. Nhiều người tự hỏi: mình cần chuẩn bị gì? Nhà trị liệu sẽ hỏi gì? Và sau buổi đó, điều gì sẽ thay đổi? Trước buổi đầu tiên, điều quan...

VÌ SAO MỘT BUỔI TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI “ĐẮT”

“Chỉ ngồi nói chuyện một tiếng mà giá như vậy thì đắt quá.” Đây là suy nghĩ khá phổ biến khi ai đó cân nhắc trị liệu tâm lý. So với một buổi cà phê, một buổi tư vấn nhanh hay một khóa học ngắn hạn, chi phí cho mỗi phiên trị liệu có thể khiến nhiều người do dự. Tuy...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...