MƯA SÀI GÒN! TẦM TÃ NHỮNG MẢNH ĐỜI

MƯA SÀI GÒN! TẦM TÃ NHỮNG MẢNH ĐỜI

 

Trời Sài Gòn bước vào những ngày ướt đẫm, mưa tháng 10 sao cứ dằn dặt, rả rích, không dứt đi kèm theo là những cơn giông như muốn cuốn phăng những vội vàng, hối hả. Mưa làm cho đêm Sài Gòn chợt tĩnh lặng, ngày như ngắn lại, ai cũng muốn tìm cho mình một con đường ngắn nhất để về nhà, để nâng niu những phút giây ấm áp cho riêng mình bên gia đình. Ẩn trong màn sương mờ ảo giăng đầy bởi màn mưa phủ vàng hoe dưới ánh đèn đường là những mảnh đời lẻ loi, bơ vơ không nơi đi về.

Lặng lẽ nhìn mưa, ánh mắt ai cũng thấy hun hút một nỗi niềm, cảnh mưu sinh bị nhấn chìm dưới những cơn mưa tầm tã. Ai đi, ai về hay ở lại để chờ cơn mưa tạnh, chẳng ai nói với ai một lời nào. Cái hơi lạnh như làm con người thu mình lại, chẳng thể mở lòng với ai vì những khoảng lặng làm gợi cho ta nhớ đến một miền ký ức đã qua.

Tôi thích ngắm mưa, và chơi trốn tìm dưới mưa. Lớn lên cũng vậy, có lần tan giờ làm, tôi vội vã phóng xe ra về để tránh cảnh ùn tắc trên các giao lộ. Chợt tôi nhận ra phía trước có những làn hơi lạnh ùa về, và một khoảng không mờ ảo báo hiệu một cơn mưa đến gần. Vậy là thay vì đi thẳng để đối mặt với cơn mưa như bao người đang làm, tôi chọn đi vòng lại phía sau, chọn một con đường khác xa hơn để trốn mưa.

Được một vài ngã ba thì tôi bị mưa bắt kịp, mưa vội đến như trút nước khiến tôi ướt sũng chẳng kịp làm gì để che chắn. Tôi cười và ngẫm lại, lần tới mình hãy thong thả đón mưa, tận hưởng những giọt mưa mát rượi len vào từng thớ thịt bởi dù có vội vã, dù cố trốn thì phía trước cơn mưa cũng sẽ tìm về.   

Trong mưa, người Sài Gòn như được bay bổng với những khúc nhạc ngày xưa “Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa từng hạt rơi, gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang. Anh gối tay tôi để nghe chuyện xưa cũ, gói trọn trong tuổi nhớ”.

Những vệt khói thuốc cứ theo nhau bay lên quyện với sương đêm sưởi ấm lòng những người bán hàng rong, đến lượt những hành khất bất chợt phải nghỉ chân để đợi mưa qua, tiếng nhạc dìu dặt cũng đủ xua tan phần nào nỗi vất vả ngược xuôi bởi ai cũng nghỉ chân, cũng bận mân mê với những phần kí ức của một thời còn sót lại.

Mưa về, tôi thường hay ngồi ngắm người qua lại, một chút lo lắng, một chút bâng khuâng, một chút thương cho những phận người tần tảo ngược xuôi bỗng dưng bị cơn mưa làm rớt lại. Mỗi lần mưa qua là một lần người bán hàng âu lo sợ ế ẩm, ai cũng co ro trong những vạt áo mưa, khép nép dưới hiên những mái nhà mà ước gì cho mưa mau tạnh. Mưa đi làm tan tác buổi chợ chiều, mưa làm phiền lòng những con người cơ cực nhưng mưa cũng mang về những nỗi nhớ không nguôi.

Trước khi tắt đèn đi ngủ sớm, tôi hay nhìn qua khe cửa trước nhà có cụ bà gần 70 tuổi vẫn oằn lưng bán từng chén ốc, con nghêu và cọng rau để kiếm sống qua ngày. Mưa làm bà vất vả hơn để nuôi hai  cháu trai mồ côi đi học. Mưa làm bà gục đầu bên quán hàng, nước mắt lưng tròng vì chẳng đủ tiền cho buổi chợ mai. Mưa sao nặng lòng tê tái và tầm tã những mảnh đời cơ cực đang cố gắng mưu sinh giữa một Sài Gòn hoa lệ.

Tôi yêu mưa Sài Gòn, những hoa mưa lất phất rơi chất chứa trong tôi bao nỗi niềm nhưng cũng không ít lần chạnh lòng cầu cho mưa mau tạnh để sớm được ôm anh và con vào lòng sau những buổi tan tầm.

Những chuyến công tác xa nhà cuốn tôi xa Sài Gòn, dù là mưa ở Paris, Sydney cũng không làm trái tim tôi thổn thức bằng những cơn mưa Sài Gòn tháng 10 nặng trĩu. Mưa trên phố xá cao tầng, mưa ướt đẫm những chiếc xe hơi bóng loáng, mưa trên những con đường tráng lệ, thành phố như rạng rỡ xa hoa sau những trận mưa dài nhưng sao chẳng thể đọng lại nhiều trong tiềm thức của tôi một nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ những cơn mưa quê nhà.

Bạn tôi đã từng ví von, họ phải trả thật nhiều tiền để mua một vé vào các bảo tàng tại Los Angeles hay New York để xem những buổi triển lãm nghệ thuật đương đại, chẳng bằng ở Sài Gòn thì nơi đâu cũng là những phòng trưng bày đầy màu sắc, sống động đánh thức tất cả những giác quan nhạy cảm nhất của con người. Cảnh trí thay đổi liên tục, đi qua những miền tối mới quý cái sáng, cái lãng mạn rất hào sảng của Sài Gòn.

Thế nên, mỗi lần vào mùa mưa, Sài Gòn lại được vẽ lên một cảnh sắc khác, rất đời, rất thiết tha và sâu lắng để ai đã từng đặt chân đến nơi này cũng cảm thấy quyến luyến, không nguôi…

MIA

Trời Sài Gòn bước vào những ngày ướt đẫm, mưa tháng 10 sao cứ dằn dặt, rả rích, không dứt đi kèm theo là những cơn giông như muốn cuốn phăng những vội vàng, hối hả. Mưa làm cho đêm Sài Gòn chợt tĩnh lặng, ngày như ngắn lại, ai cũng muốn tìm cho mình một con đường ngắn nhất để về nhà, để nâng niu những phút giây ấm áp cho riêng mình bên gia đình. Ẩn trong màn sương mờ ảo giăng đầy bởi màn mưa phủ vàng hoe dưới ánh đèn đường là những mảnh đời lẻ loi, bơ vơ không nơi đi về.

Lặng lẽ nhìn mưa, ánh mắt ai cũng thấy hun hút một nỗi niềm, cảnh mưu sinh bị nhấn chìm dưới những cơn mưa tầm tã. Ai đi, ai về hay ở lại để chờ cơn mưa tạnh, chẳng ai nói với ai một lời nào. Cái hơi lạnh như làm con người thu mình lại, chẳng thể mở lòng với ai vì những khoảng lặng làm gợi cho ta nhớ đến một miền ký ức đã qua.

Tôi thích ngắm mưa, và chơi trốn tìm dưới mưa. Lớn lên cũng vậy, có lần tan giờ làm, tôi vội vã phóng xe ra về để tránh cảnh ùn tắc trên các giao lộ. Chợt tôi nhận ra phía trước có những làn hơi lạnh ùa về, và một khoảng không mờ ảo báo hiệu một cơn mưa đến gần. Vậy là thay vì đi thẳng để đối mặt với cơn mưa như bao người đang làm, tôi chọn đi vòng lại phía sau, chọn một con đường khác xa hơn để trốn mưa.

Được một vài ngã ba thì tôi bị mưa bắt kịp, mưa vội đến như trút nước khiến tôi ướt sũng chẳng kịp làm gì để che chắn. Tôi cười và ngẫm lại, lần tới mình hãy thong thả đón mưa, tận hưởng những giọt mưa mát rượi len vào từng thớ thịt bởi dù có vội vã, dù cố trốn thì phía trước cơn mưa cũng sẽ tìm về.   

Trong mưa, người Sài Gòn như được bay bổng với những khúc nhạc ngày xưa “Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa từng hạt rơi, gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang. Anh gối tay tôi để nghe chuyện xưa cũ, gói trọn trong tuổi nhớ”.

Những vệt khói thuốc cứ theo nhau bay lên quyện với sương đêm sưởi ấm lòng những người bán hàng rong, đến lượt những hành khất bất chợt phải nghỉ chân để đợi mưa qua, tiếng nhạc dìu dặt cũng đủ xua tan phần nào nỗi vất vả ngược xuôi bởi ai cũng nghỉ chân, cũng bận mân mê với những phần kí ức của một thời còn sót lại.

Mưa về, tôi thường hay ngồi ngắm người qua lại, một chút lo lắng, một chút bâng khuâng, một chút thương cho những phận người tần tảo ngược xuôi bỗng dưng bị cơn mưa làm rớt lại. Mỗi lần mưa qua là một lần người bán hàng âu lo sợ ế ẩm, ai cũng co ro trong những vạt áo mưa, khép nép dưới hiên những mái nhà mà ước gì cho mưa mau tạnh. Mưa đi làm tan tác buổi chợ chiều, mưa làm phiền lòng những con người cơ cực nhưng mưa cũng mang về những nỗi nhớ không nguôi.

Trước khi tắt đèn đi ngủ sớm, tôi hay nhìn qua khe cửa trước nhà có cụ bà gần 70 tuổi vẫn oằn lưng bán từng chén ốc, con nghêu và cọng rau để kiếm sống qua ngày. Mưa làm bà vất vả hơn để nuôi hai  cháu trai mồ côi đi học. Mưa làm bà gục đầu bên quán hàng, nước mắt lưng tròng vì chẳng đủ tiền cho buổi chợ mai. Mưa sao nặng lòng tê tái và tầm tã những mảnh đời cơ cực đang cố gắng mưu sinh giữa một Sài Gòn hoa lệ.

Tôi yêu mưa Sài Gòn, những hoa mưa lất phất rơi chất chứa trong tôi bao nỗi niềm nhưng cũng không ít lần chạnh lòng cầu cho mưa mau tạnh để sớm được ôm anh và con vào lòng sau những buổi tan tầm.

Những chuyến công tác xa nhà cuốn tôi xa Sài Gòn, dù là mưa ở Paris, Sydney cũng không làm trái tim tôi thổn thức bằng những cơn mưa Sài Gòn tháng 10 nặng trĩu. Mưa trên phố xá cao tầng, mưa ướt đẫm những chiếc xe hơi bóng loáng, mưa trên những con đường tráng lệ, thành phố như rạng rỡ xa hoa sau những trận mưa dài nhưng sao chẳng thể đọng lại nhiều trong tiềm thức của tôi một nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ những cơn mưa quê nhà.

Bạn tôi đã từng ví von, họ phải trả thật nhiều tiền để mua một vé vào các bảo tàng tại Los Angeles hay New York để xem những buổi triển lãm nghệ thuật đương đại, chẳng bằng ở Sài Gòn thì nơi đâu cũng là những phòng trưng bày đầy màu sắc, sống động đánh thức tất cả những giác quan nhạy cảm nhất của con người. Cảnh trí thay đổi liên tục, đi qua những miền tối mới quý cái sáng, cái lãng mạn rất hào sảng của Sài Gòn.

Thế nên, mỗi lần vào mùa mưa, Sài Gòn lại được vẽ lên một cảnh sắc khác, rất đời, rất thiết tha và sâu lắng để ai đã từng đặt chân đến nơi này cũng cảm thấy quyến luyến, không nguôi…

MIA

NHỮNG MẤT MÁT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP BUỒN

Có những nỗi đau trong cuộc đời không chỉ đến từ sự mất mát, mà còn đến từ việc một người chưa bao giờ được phép buồn vì mất mát đó. Trong sang chấn gia đình, đặc biệt khi mất cha mẹ hoặc người thân quan trọng từ sớm, nhiều người không có cơ hội để thật sự đau buồn,...

LÀN DA KHÔNG BIẾT NÓI, NHƯNG CƠ THỂ THÌ NHỚ

Nhiều người sống với các bệnh ngoài da trong nhiều năm thường chỉ nghĩ rằng đó là vấn đề dị ứng, miễn dịch hoặc cơ địa. Nhưng trong thực tế, cơ thể không bao giờ hoạt động tách rời khỏi cảm xúc và hệ thần kinh. Với những người từng trải qua sang chấn kéo dài, đặc biệt...

XÂM HẠI – NỖI ĐAU BỊ BỎ QUÊN TRONG CƠ THỂ

Xâm hại không chỉ là một sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Với nhiều người sống sót sau sang chấn kéo dài, đặc biệt là xâm hại thời thơ ấu hoặc bạo lực lặp đi lặp lại trong các mối quan hệ thân mật, nỗi đau ấy tiếp tục tồn tại trong cơ thể như một ký ức chưa bao giờ...

CPTSD VÀ ĐAU MÃN TÍNH Ở NAM GIỚI

CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) ở nam giới thường khó được nhận diện vì sang chấn không phải lúc nào cũng biểu hiện qua cảm xúc rõ rệt. Nhiều người đàn ông lớn lên trong môi trường dạy rằng họ phải mạnh mẽ, kiểm soát bản thân và không được “yếu đuối”....

KHI BẠN SINH TỒN TRONG ĐÈ NÉN VÀ BÙNG NỔ CAM XÚC

​Nhiều người sống với CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) không thực sự cảm thấy mình đang “sống”, mà giống như đang cố sinh tồn qua từng ngày. Một trong những đặc điểm phổ biến của CPTSD là sự dao động giữa hai trạng thái tưởng chừng đối lập: đè nén cảm...

SANG CHẤN VÀ MỐI LIÊN HỆ VỚI ĐAU, VIÊM MẠN TÍNH

CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) không chỉ ảnh hưởng đến cảm xúc và tâm lý mà còn có tác động sâu sắc lên cơ thể sinh học. Nhiều nghiên cứu trong lĩnh vực thần kinh học và miễn dịch học cho thấy sang chấn kéo dài có thể làm tăng nguy cơ đau mạn tính và...

NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ BẠO HÀNH ĐE DỌA TÍNH MẠNG

Không phải mọi đứa trẻ lớn lên trong bạo lực đều mang vết thương giống nhau. Với những đứa trẻ liên tục bị đánh đập, đe dọa, chứng kiến bạo lực nghiêm trọng hoặc sống trong nỗi sợ rằng mình có thể bị bỏ rơi, bị giết hay không thể sống sót, hệ thần kinh của các em...

NHỮNG CƠN ĐAU KHÔNG DỨT

Có những nỗi đau không đến từ một sự kiện duy nhất, mà đến từ việc phải sống quá lâu trong bất an, sợ hãi, mất kết nối hoặc cô độc về cảm xúc. Đó có thể là tuổi thơ lớn lên cùng bạo lực, bị bỏ mặc, phải chăm sóc cảm xúc cho cha mẹ, sống cạnh người bệnh nặng, người...

CPTSD – VÀ NHỮNG CƠN ĐAU TÂM LÝ ĐẾN THỂ LÝ

Có những người sống trong đau đớn quá lâu đến mức cơ thể họ bắt đầu đau thay cho tâm trí. Họ đau đầu kéo dài, căng ngực, đau dạ dày, tim đập nhanh, khó thở, mất ngủ, kiệt sức, co cứng vai gáy, rối loạn tiêu hóa hoặc cảm giác mệt mỏi triền miên mà không tìm ra nguyên...

KHI HẸN HÒ TRỞ THÀNH SÂN KHẤU

Gần đây, khi trò chuyện với một số bạn trẻ, có thể nhận ra một “lỗ hổng” đáng chú ý trong cách họ tiếp cận hẹn hò, tính dục và kết nối cảm xúc. Ở một số nam giới 18–25, việc bắt đầu một mối quan hệ trở nên rất khó khăn: họ ngại giao tiếp, sợ bị từ chối, lo âu khi phải...

NHỮNG MẤT MÁT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP BUỒN

Có những nỗi đau trong cuộc đời không chỉ đến từ sự mất mát, mà còn đến từ việc một người chưa bao giờ được phép buồn vì mất mát đó. Trong sang chấn gia đình, đặc biệt khi mất cha mẹ hoặc người thân quan trọng từ sớm, nhiều người không có cơ hội để thật sự đau buồn,...

HIỂU VỀ PHÂN LY TRONG SANG CHẤN PHỨC HỢP

Sang chấn phức hợp là trạng thái tổn thương tâm lý kéo dài do một người phải trải qua những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại như bạo hành, bỏ rơi, lạm dụng hoặc sống trong môi trường thiếu an toàn trong thời gian dài. Một trong những cơ chế tâm lý phổ biến xuất hiện...

LÀN DA KHÔNG BIẾT NÓI, NHƯNG CƠ THỂ THÌ NHỚ

Nhiều người sống với các bệnh ngoài da trong nhiều năm thường chỉ nghĩ rằng đó là vấn đề dị ứng, miễn dịch hoặc cơ địa. Nhưng trong thực tế, cơ thể không bao giờ hoạt động tách rời khỏi cảm xúc và hệ thần kinh. Với những người từng trải qua sang chấn kéo dài, đặc biệt...

XÂM HẠI – NỖI ĐAU BỊ BỎ QUÊN TRONG CƠ THỂ

Xâm hại không chỉ là một sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Với nhiều người sống sót sau sang chấn kéo dài, đặc biệt là xâm hại thời thơ ấu hoặc bạo lực lặp đi lặp lại trong các mối quan hệ thân mật, nỗi đau ấy tiếp tục tồn tại trong cơ thể như một ký ức chưa bao giờ...

CPTSD VÀ ĐAU MÃN TÍNH Ở NAM GIỚI

CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) ở nam giới thường khó được nhận diện vì sang chấn không phải lúc nào cũng biểu hiện qua cảm xúc rõ rệt. Nhiều người đàn ông lớn lên trong môi trường dạy rằng họ phải mạnh mẽ, kiểm soát bản thân và không được “yếu đuối”....

KHI BẠN SINH TỒN TRONG ĐÈ NÉN VÀ BÙNG NỔ CAM XÚC

​Nhiều người sống với CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) không thực sự cảm thấy mình đang “sống”, mà giống như đang cố sinh tồn qua từng ngày. Một trong những đặc điểm phổ biến của CPTSD là sự dao động giữa hai trạng thái tưởng chừng đối lập: đè nén cảm...

KHI SANG CHẤN BIỂU HIỆN QUA CƠN ĐAU Ở NAM GIỚI

CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) ở nam giới thường khó được nhận diện vì biểu hiện của sang chấn không phải lúc nào cũng xuất hiện dưới dạng buồn bã, hoảng loạn hay khóc lóc. Nhiều nam giới lớn lên trong môi trường dạy rằng họ phải mạnh mẽ, chịu đựng và...

SANG CHẤN VÀ MỐI LIÊN HỆ VỚI ĐAU, VIÊM MẠN TÍNH

CPTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder) không chỉ ảnh hưởng đến cảm xúc và tâm lý mà còn có tác động sâu sắc lên cơ thể sinh học. Nhiều nghiên cứu trong lĩnh vực thần kinh học và miễn dịch học cho thấy sang chấn kéo dài có thể làm tăng nguy cơ đau mạn tính và...

CHA MẸ CÀNG BẠO HÀNH, ĐỨA TRẺ CÀNG THƯƠNG VÀ BẢO VỆ

Một trong những điều khiến nhiều người khó hiểu nhất trong sang chấn thời thơ ấu là: tại sao một đứa trẻ bị đánh đập, sỉ nhục hoặc làm tổn thương lại vẫn yêu thương, bênh vực và bảo vệ chính cha mẹ của mình? Nhiều người nhìn từ bên ngoài có thể nghĩ rằng đứa trẻ...

NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ BẠO HÀNH ĐE DỌA TÍNH MẠNG

Không phải mọi đứa trẻ lớn lên trong bạo lực đều mang vết thương giống nhau. Với những đứa trẻ liên tục bị đánh đập, đe dọa, chứng kiến bạo lực nghiêm trọng hoặc sống trong nỗi sợ rằng mình có thể bị bỏ rơi, bị giết hay không thể sống sót, hệ thần kinh của các em...

CPTSD – PHÂN BIỆT “ĐÓNG BĂNG” VÀ “GIẢ CHẾT”

CPTSD (Rối loạn stress sau sang chấn phức hợp) không chỉ liên quan đến ký ức đau buồn mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến hệ thần kinh tự động của cơ thể. Một trong những điều thường gây nhầm lẫn là trạng thái “đóng băng” và trạng thái “giả chết” hay “sụp đổ”. Dù cả hai đều...

NHỮNG CƠN ĐAU KHÔNG DỨT

Có những nỗi đau không đến từ một sự kiện duy nhất, mà đến từ việc phải sống quá lâu trong bất an, sợ hãi, mất kết nối hoặc cô độc về cảm xúc. Đó có thể là tuổi thơ lớn lên cùng bạo lực, bị bỏ mặc, phải chăm sóc cảm xúc cho cha mẹ, sống cạnh người bệnh nặng, người...

CPTSD – VÀ NHỮNG CƠN ĐAU TÂM LÝ ĐẾN THỂ LÝ

Có những người sống trong đau đớn quá lâu đến mức cơ thể họ bắt đầu đau thay cho tâm trí. Họ đau đầu kéo dài, căng ngực, đau dạ dày, tim đập nhanh, khó thở, mất ngủ, kiệt sức, co cứng vai gáy, rối loạn tiêu hóa hoặc cảm giác mệt mỏi triền miên mà không tìm ra nguyên...

KHI HẸN HÒ TRỞ THÀNH SÂN KHẤU

Gần đây, khi trò chuyện với một số bạn trẻ, có thể nhận ra một “lỗ hổng” đáng chú ý trong cách họ tiếp cận hẹn hò, tính dục và kết nối cảm xúc. Ở một số nam giới 18–25, việc bắt đầu một mối quan hệ trở nên rất khó khăn: họ ngại giao tiếp, sợ bị từ chối, lo âu khi phải...

NỤ CƯỜI BÊN NGOÀI – CƠ THỂ BÊN TRONG ĐANG NÓI “KHÔNG”

Khi một người duy trì trạng thái “ổn” quá lâu trong khi cơ thể luôn căng thẳng, đến một lúc nào đó, cơ thể sẽ bắt đầu “say no” – từ chối hợp tác. Sự từ chối này không xảy ra một cách đột ngột mà thường tích tụ âm thầm, rồi biểu hiện ra qua nhiều tầng: thể chất, cảm...

SỰ “TÍCH CỰC, ĐẦY NĂNG LƯỢNG” ĐẾN MỨC KHÔNG THỂ DỪNG LẠI

Có một nhóm người mà nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, họ dường như hoàn toàn ổn: tích cực, năng động, biết quan tâm người khác, thậm chí còn là chỗ dựa cho nhiều người xung quanh. Họ cười nhiều, làm việc hiệu quả, hiếm khi than phiền. Nhưng bên dưới lớp vỏ “ổn định” đó, cơ...

KHI GIA ĐÌNH LÀ CƠN ÁC MỘNG

Sang chấn phức hợp (complex trauma) không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là kết quả của việc phải sống trong môi trường gây tổn thương kéo dài – nơi mà đáng lẽ phải là an toàn nhất: gia đình. Khi đứa trẻ lớn lên trong bạo lực, kiểm soát, bỏ bê cảm xúc, hoặc sự bất ổn...

HIỂU VỀ CPTSD TRONG ĐIỀU TRỊ TÂM LÝ VÀ TÂM THẦN

Hiểu về C-PTSD trong điều trị tâm lý và tâm thần là một bước quan trọng để tránh việc nhìn sai bản chất vấn đề và can thiệp không phù hợp. C-PTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder – Rối loạn stress sau sang chấn phức hợp) không chỉ là “PTSD nặng hơn”, mà là một...

SEXLESS MARRIAGE-HÔN NHÂN KHÔNG TÌNH DỤC

Hôn nhân không tình dục (sexless marriage) là một thực trạng không hiếm gặp nhưng thường bị im lặng hóa, đặc biệt trong các bối cảnh văn hóa nơi tình dục khó được nói đến một cách cởi mở. Về mặt lâm sàng, tình trạng này thường được hiểu là cặp đôi có tần suất quan hệ...

RỐI LOẠN ĐIỀU HÒA HỆ THẦN KINH TRONG CPTSD

Rối loạn điều hòa hệ thần kinh là một đặc điểm trung tâm trong C-PTSD (Complex Post-Traumatic Stress Disorder – Rối loạn stress sau sang chấn phức hợp), phản ánh sự tổn thương kéo dài của hệ thống phản ứng sinh tồn trước những trải nghiệm sang chấn lặp đi lặp lại, đặc...