TẠI SAO BẠN KHÔNG VUI VẺ

TẠI SAO BẠN KHÔNG VUI VẺ

Một trong những điều gây bất hạnh nhất cho con người chính là thói quen so sánh với người khác. Điều này dẫn đến tâm trạng bất ổn và căng thẳng, mất tập trung vào bản thân và lâu ngày sẽ dẫn đến chất lượng cuộc sống giảm sút.

Còn nhớ năm lên 8 tuổi, một hôm tôi hí hửng về nhà sau giờ học và liền chạy đến hỏi mẹ rằng tôi có phải là người “giỏi nhất” hay không. Chẳng là hôm ấy ở trường, chúng tôi đã học về những từ so sánh hơn và so sánh nhất, ví dụ như “tốt hơn”, “tốt nhất” hay “giỏi hơn”, “giỏi nhất”. Mẹ tôi mỉm cười trả lời: “Con sẽ không bao giờ có thể giỏi nhất trong bất cứ điều gì được. Bởi vì ngoài kia với hàng tỷ con người, việc trở thành giỏi nhất là điều không thể. Nên con chỉ cần làm hết sức mình thôi là tốt rồi”.

Các chuyên gia về sức khỏe tâm thần trực tiếp chỉ ra nguyên nhân dẫn đến tình trạng bất ổn ở giới trẻ hiện đại chính là văn hóa so sánh xã hội – thói quen so sánh thành tích học tập, ngoại hình, năng khiếu thể thao, điểm số hoặc độ nổi tiếng với bạn đồng trang lứa và cảm thấy mình thua kém.

Quan tâm nào là của con

Hàng xóm của tôi làm kinh doanh đồng hồ, ăn nên làm ra từ hai bàn tay trắng nên họ luôn muốn con trai 8 tuổi có được những vật chất và sự chăm sóc tốt nhất. Từ việc chọn trường học và gia sư tốt nhất, cậu bé bắt phải đạt điểm số cao nhất và nếu như chẳng theo kỳ vọng cha mẹ thì em sẽ bị đem ra so sánh với anh chị em và bạn bè cạnh nhà. Từ một cậu bé năng động vui vẻ, em chẳng thèm trò chuyện với bất kỳ ai. Thời khóa biểu của em bắt đầu từ 5h30 sáng và kết thúc vào lúc 9h30 tối, do quá kiệt sức có lần tôi thấy em nằm gục trên bàn học, hay sau xe ôtô của ba mà chẳng có lời động viên, quan tâm nào dành cho em.  

Việc so sánh không chỉ diễn ra ở lứa tuổi còn đi học mà hầu hết chúng ta cũng từng so sánh bản thân với bạn bè, đồng nghiệp, hoặc thậm chí là một người nổi tiếng nào đó với mục đích đánh giá cuộc sống của chính mình. Thật khó để không làm như vậy khi báo chí tràn lan những bài ca tụng “Những người thành công”. Thật khó để cảm thấy cuộc đời mình tỏa sáng khi làm những phép so sánh với những người như vậy.

 

Chúng ta có thể ngừng thói quen so sánh hay không? 

Đây thực sự là một điều nói dễ hơn làm. Nhu cầu so sánh bản thân với người khác là một động lực thôi thúc mạnh mẽ không kém nhu cầu ăn uống. Mặc dù cách so sánh có thể đem lại nhiều thông tin, nhưng hầu như việc này không được khuyến khích, bởi vì rốt cuộc ai đó sẽ luôn cảm thấy mình thua thiệt. 

Sự hoàn hảo mà bạn nhìn thấy ở người khác là ảo ảnh

Các kỳ nghỉ xa hoa, những thành tựu sự nghiệp đáng ganh tị, những mái ấm hoàn mỹ, gương mặt, vóc dáng không tỳ vết mà chúng ta thấy trên mạng xã hội chỉ là một phần trong đời sống thực của họ. Những điều đó có thể là sự thật, nhưng không phải là toàn bộ sự thật. 

 

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng

Một số người được sinh ra với nhiều ưu điểm hơn những người khác: một khuôn mặt đẹp, sức đề kháng tốt, gia đình giàu có, trí tuệ hơn người, các mối quan hệ xã hội giúp họ có được một công việc trong mơ. 

Khi so sánh bản thân với người khác, ta thường tự trách mình chưa cố gắng đủ nhiều. Nhưng thực tế là nhiều khả năng những khác biệt mà chúng ta thấy phản ánh một cuộc chiến vốn dĩ không cân sức ngay từ đầu — một thực tế mà nhiều người không thích chấp nhận. Đôi khi nỗ lực thôi là chưa đủ.

 

Sự so sánh biến bạn bè và đồng minh thành đối thủ

Trong một thế giới lý tưởng, chúng ta sẽ ăn mừng và thực sự tận hưởng niềm vui và thành tựu của người khác. Tuy nhiên, nếu xem người khác là chuẩn mực để đánh giá bản thân thì sự ganh tị âm ỉ đó có thể làm ta ít trân quý những điều tốt đẹp đến với họ. 

 

Cách tốt hơn để biết được mình có đang sống tốt hay không có thể là so sánh chính mình trong hiện tại so với trong quá khứ, hoặc so sánh với vị trí mà mình muốn trong tương lai.

Bằng cách tập trung phát triển bản thân chứ không phải là hơn thua với người khác, chúng ta sẽ có một chiến lược thực tế và sâu sắc hơn để đạt được mục tiêu, và điều lý tưởng là luôn có được sự ủng hộ của bạn bè và người thân của mình.

MIA NGUYỄN

Một trong những điều gây bất hạnh nhất cho con người chính là thói quen so sánh với người khác. Điều này dẫn đến tâm trạng bất ổn và căng thẳng, mất tập trung vào bản thân và lâu ngày sẽ dẫn đến chất lượng cuộc sống giảm sút.

Còn nhớ năm lên 8 tuổi, một hôm tôi hí hửng về nhà sau giờ học và liền chạy đến hỏi mẹ rằng tôi có phải là người “giỏi nhất” hay không. Chẳng là hôm ấy ở trường, chúng tôi đã học về những từ so sánh hơn và so sánh nhất, ví dụ như “tốt hơn”, “tốt nhất” hay “giỏi hơn”, “giỏi nhất”. Mẹ tôi mỉm cười trả lời: “Con sẽ không bao giờ có thể giỏi nhất trong bất cứ điều gì được. Bởi vì ngoài kia với hàng tỷ con người, việc trở thành giỏi nhất là điều không thể. Nên con chỉ cần làm hết sức mình thôi là tốt rồi”.

Các chuyên gia về sức khỏe tâm thần trực tiếp chỉ ra nguyên nhân dẫn đến tình trạng bất ổn ở giới trẻ hiện đại chính là văn hóa so sánh xã hội – thói quen so sánh thành tích học tập, ngoại hình, năng khiếu thể thao, điểm số hoặc độ nổi tiếng với bạn đồng trang lứa và cảm thấy mình thua kém.

Quan tâm nào là của con

Hàng xóm của tôi làm kinh doanh đồng hồ, ăn nên làm ra từ hai bàn tay trắng nên họ luôn muốn con trai 8 tuổi có được những vật chất và sự chăm sóc tốt nhất. Từ việc chọn trường học và gia sư tốt nhất, cậu bé bắt phải đạt điểm số cao nhất và nếu như chẳng theo kỳ vọng cha mẹ thì em sẽ bị đem ra so sánh với anh chị em và bạn bè cạnh nhà. Từ một cậu bé năng động vui vẻ, em chẳng thèm trò chuyện với bất kỳ ai. Thời khóa biểu của em bắt đầu từ 5h30 sáng và kết thúc vào lúc 9h30 tối, do quá kiệt sức có lần tôi thấy em nằm gục trên bàn học, hay sau xe ôtô của ba mà chẳng có lời động viên, quan tâm nào dành cho em.  

Việc so sánh không chỉ diễn ra ở lứa tuổi còn đi học mà hầu hết chúng ta cũng từng so sánh bản thân với bạn bè, đồng nghiệp, hoặc thậm chí là một người nổi tiếng nào đó với mục đích đánh giá cuộc sống của chính mình. Thật khó để không làm như vậy khi báo chí tràn lan những bài ca tụng “Những người thành công”. Thật khó để cảm thấy cuộc đời mình tỏa sáng khi làm những phép so sánh với những người như vậy.

 

Chúng ta có thể ngừng thói quen so sánh hay không? 

Đây thực sự là một điều nói dễ hơn làm. Nhu cầu so sánh bản thân với người khác là một động lực thôi thúc mạnh mẽ không kém nhu cầu ăn uống. Mặc dù cách so sánh có thể đem lại nhiều thông tin, nhưng hầu như việc này không được khuyến khích, bởi vì rốt cuộc ai đó sẽ luôn cảm thấy mình thua thiệt. 

Sự hoàn hảo mà bạn nhìn thấy ở người khác là ảo ảnh

Các kỳ nghỉ xa hoa, những thành tựu sự nghiệp đáng ganh tị, những mái ấm hoàn mỹ, gương mặt, vóc dáng không tỳ vết mà chúng ta thấy trên mạng xã hội chỉ là một phần trong đời sống thực của họ. Những điều đó có thể là sự thật, nhưng không phải là toàn bộ sự thật. 

 

Cuộc sống vốn dĩ không công bằng

Một số người được sinh ra với nhiều ưu điểm hơn những người khác: một khuôn mặt đẹp, sức đề kháng tốt, gia đình giàu có, trí tuệ hơn người, các mối quan hệ xã hội giúp họ có được một công việc trong mơ. 

Khi so sánh bản thân với người khác, ta thường tự trách mình chưa cố gắng đủ nhiều. Nhưng thực tế là nhiều khả năng những khác biệt mà chúng ta thấy phản ánh một cuộc chiến vốn dĩ không cân sức ngay từ đầu — một thực tế mà nhiều người không thích chấp nhận. Đôi khi nỗ lực thôi là chưa đủ.

 

Sự so sánh biến bạn bè và đồng minh thành đối thủ

Trong một thế giới lý tưởng, chúng ta sẽ ăn mừng và thực sự tận hưởng niềm vui và thành tựu của người khác. Tuy nhiên, nếu xem người khác là chuẩn mực để đánh giá bản thân thì sự ganh tị âm ỉ đó có thể làm ta ít trân quý những điều tốt đẹp đến với họ. 

 

Cách tốt hơn để biết được mình có đang sống tốt hay không có thể là so sánh chính mình trong hiện tại so với trong quá khứ, hoặc so sánh với vị trí mà mình muốn trong tương lai.

Bằng cách tập trung phát triển bản thân chứ không phải là hơn thua với người khác, chúng ta sẽ có một chiến lược thực tế và sâu sắc hơn để đạt được mục tiêu, và điều lý tưởng là luôn có được sự ủng hộ của bạn bè và người thân của mình.

MIA NGUYỄN

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...