HÃY CỨ LÀ TÌNH NHÂN!

HÃY CỨ LÀ TÌNH NHÂN!

 

Trong cuộc đời mỗi con người chắc gì ai dám nói rằng mình hoàn hảo và vô tư lự trước thế thái nhân tình. Đọc lướt qua những câu chuyện tình yêu được gửi đến cho các chuyên mục “tâm sự”, tôi nhận ra rằng cuộc đời là một vòng xoay bất tận và chữ “tình” vận vào đời nhau như một trò chơi may rủi. Có lựa chọn nên mới có oán than và đổ lỗi.

Có người ly hôn vì một kẻ thứ ba lầm lỡ xen ngang vào mối quan hệ vợ chồng, chưa kịp nguôi ngoai, nửa muốn trốn chạy khỏi những đớn đau rồi chẳng lâu sau chính bản thân mình lại vô tình trở thành kẻ thứ ba nghẹn đắng.

Thế nhưng, trong một mối quan hệ tình cảm một khi đã xem nhau là tình nhân thì chưa hẳn đã là yêu đương nhập nhằng, đó có thể là vợ chồng nhưng luôn tôn trọng và đối đãi “tương kính như tân”, hoặc đơn thuần tình nhân là những anh chàng cô nàng độc thân say mê nhau nhiều như thế.

Tình nhân ví trong hôn nhân cần sự cố gắng, nỗ lực rất lớn giữa hai người. Chưa hẳn yêu nhau nhiều thì mới là tình nhân mà quan trọng nhất đó là cách suy nghĩ, hành động mà cả hai đều hướng về nhau. Biết sẻ chia những được mất, vui buồn và những thăng trầm trong cuộc sống mà chẳng chút muộn phiền vì ai cùng vững tin rằng ta luôn có nhau bên cạnh cuộc đời.

Trong cuộc sống dài dằng dặc với những thăng trầm, vợ chồng trẻ hẳn cũng sẽ có lúc cảm thấy thân thể mệt mỏi rã rời và tâm trí bất an, khi ấy cần lắm là sự thấu hiểu và cảm thông dành cho nhau để thấy cả hai cần nhau đến thế nào.   

Nếu khi vật đổi sao dời mà ta chẳng thể xem vợ chồng mình như “ tình nhân” để nâng niu, chìu chuộng và khát khao được có nhau như thuở nào thì chắc hẳn rằng chẳng ai thiết tha chi một ánh mắt nuông chìu và đắm say gì với điều ta đã quá quen thuộc.

Lãng mạn đôi khi là một đặc ân chỉ tình nhân mới có, còn khi ta đã cưới nhau về thì nghĩa tình chồng vợ cao dày nên chẳng ai còn dám nghĩ đến lãng mạn. Hãy thử tưởng tượng xem hôn nhân cả đời mà hương vị của món ăn chỉ là từng ấy thì chán ngán là chuyện rất bình thường.

Tình yêu trong hôn nhân cần được nuôi dưỡng, và chỉ có thể hãy cứ xem nhau là tình nhân thì ta mới không ỷ lại, mới thấy mình cần cố gắng để có nhau như những tri kỷ không thể thiếu trong đời.

Khi trở thành những nhân tình trong hôn nhân của chính mình là lúc ta biết tôn trọng những sở thích cá nhân của nhau, cho nhau những khoảng không gian yên tĩnh để làm mới cảm xúc của mình. Một chiếc hôn vụng trộm ngay bãi đậu xe, một cái vuốt ve khẽ khàng trong lúc đợi chờ thang máy, một chút và một chút cố gắng nghĩ về nhau như lúc đầu tiên ta mới yêu thì chẳng bao giờ tình yêu kia vơi cạn.

Trong hôn nhân, cũng lắm lúc tôi vô tâm không nghĩ đến những cảm xúc của chồng mình. Cũng có lúc anh làm tôi giận đến rơi nước mắt. Cãi vã là chuyện thường tình trong một cuộc hôn nhân, thế nhưng ta học được gì, tôn trọng nhau như thế nào trong những khoảng lặng đó mới là điều quan trọng.

Chẳng lẽ sau mỗi lần hờn giận ta lại buông bỏ nhau ra như thể chẳng ai là gì của nhau. Vậy nên chúng tôi luôn có một nguyên tắc, dù giận nhau thế nào cũng phải ngủ cùng nhau, rồi qua hôm sau sẽ ngồi lại để cùng nói về vấn đề mình không vừa ý. Chẳng bao giờ chúng tôi hời hợt với cảm xúc và tình yêu của chính mình.

Chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu, và cũng chẳng thể nào mong đợi tình yêu chỉ đầy những mật ngọt mà không tồn tại những đắng cay. Biết hưởng thụ cuộc sống, biết cùng nhau nếm trải những vị cay nồng mà đời sống hôn nhân mang lại thì ta mới thấy vòng tay qua nhau chưa bao giờ ngột ngạt vì tình mãi dạt dào khi ta có nhau.

Tình nhân trong hôn nhân là thế! Vậy tình nhân bên lề của một cuộc hôn nhân thì sao? Lúc này “tình nhân” mà chúng ta đang đề cập bỗng chốc trở thành hai từ cực kỳ nguy hiểm, chứa đầy những tổn thương. Có khi chẳng cần phải có quan hệ thể xác, chẳng màng đến hứa hẹn trăm năm, quay mặt đi ta lại trở thành tình nhân trong tâm trí của nhau. Những câu chuyện đời thường được kể để xoa dịu nỗi cô đơn quạnh quẽ, hay bằng một ánh mắt cảm thông ta lại nuôi dưỡng một bóng hình rồi chôn chân mình trong vũng bùn của tuyệt vọng.

“Đừng là vợ là chồng, rồi nhìn nhau chán ngán. Hãy cứ lá tình nhân, để tình ta mênh mông”  lời bài hát du dương trong một góc quán quen thuộc. Những đôi tình nhân đang say sưa, mà chắc gì là phải bởi có khi họ chỉ vội vàng trao nhau chút tình thừa để thấy mình còn tồn tại, để tiếp tục hơi thở của cuộc hôn nhân còn sót lại.

Mà tình nhân thì chẳng cần đòi hỏi, chẳng bao giờ có thể sở hữu được nhau nên họ mới nâng niu. Tình nhân đến tình nhân đi, chỉ còn ta ở lại với nồng nàn, với cõi lòng trống vắng, cứ như vậy mãi mãi không bao giờ dừng lại ở bên nhau.

Bởi thế mới có nhiều người cho rằng lấy vợ làm tình nhân chứ mấy ai lấy tình nhân làm vợ do những rạch ròi giữa tình yêu và sự chiếm hữu. Có nhau rồi thì chẳng còn cái cảm giác nhớ nhung cuồng dại, chẳng còn tha thiết, đắm say. Chính sự ích kỷ có khi lại là nguyên nhân đưa đường dẫn lối, đưa đẩy những tâm hồn mộng mị, cô đơn tìm đến bên nhau.

Nhưng sao tôi lại thương cái người ở lại, bởi không ai khác hơn chính họ lại là người gặm nhấm tàn tro của nỗi cô đơn vụng dại. Có trăm đường và muôn hướng để đi tìm hạnh phúc sao lại chọn con đường tình chông chênh vô lối.

Cuộc đời luôn là thế, có một tình nhân luôn được cưng chiều và danh chính bên chồng, bên vợ nhưng rồi cũng có một dạng tình nhân mãi chỉ đứng ở phía sau, lặng lẽ, âm thầm đến khàn cả giọng mà nhìn người ta quay lưng ngoảnh bước. Chuyện đời vẫn luôn mang nhiều những chông chênh nên tình nhân thì muôn dạng và nỗi đau thì không cùng.

MIA

Trong cuộc đời mỗi con người chắc gì ai dám nói rằng mình hoàn hảo và vô tư lự trước thế thái nhân tình. Đọc lướt qua những câu chuyện tình yêu được gửi đến cho các chuyên mục “tâm sự”, tôi nhận ra rằng cuộc đời là một vòng xoay bất tận và chữ “tình” vận vào đời nhau như một trò chơi may rủi. Có lựa chọn nên mới có oán than và đổ lỗi.

Có người ly hôn vì một kẻ thứ ba lầm lỡ xen ngang vào mối quan hệ vợ chồng, chưa kịp nguôi ngoai, nửa muốn trốn chạy khỏi những đớn đau rồi chẳng lâu sau chính bản thân mình lại vô tình trở thành kẻ thứ ba nghẹn đắng.

Thế nhưng, trong một mối quan hệ tình cảm một khi đã xem nhau là tình nhân thì chưa hẳn đã là yêu đương nhập nhằng, đó có thể là vợ chồng nhưng luôn tôn trọng và đối đãi “tương kính như tân”, hoặc đơn thuần tình nhân là những anh chàng cô nàng độc thân say mê nhau nhiều như thế.

Tình nhân ví trong hôn nhân cần sự cố gắng, nỗ lực rất lớn giữa hai người. Chưa hẳn yêu nhau nhiều thì mới là tình nhân mà quan trọng nhất đó là cách suy nghĩ, hành động mà cả hai đều hướng về nhau. Biết sẻ chia những được mất, vui buồn và những thăng trầm trong cuộc sống mà chẳng chút muộn phiền vì ai cùng vững tin rằng ta luôn có nhau bên cạnh cuộc đời.

Trong cuộc sống dài dằng dặc với những thăng trầm, vợ chồng trẻ hẳn cũng sẽ có lúc cảm thấy thân thể mệt mỏi rã rời và tâm trí bất an, khi ấy cần lắm là sự thấu hiểu và cảm thông dành cho nhau để thấy cả hai cần nhau đến thế nào.   

Nếu khi vật đổi sao dời mà ta chẳng thể xem vợ chồng mình như “ tình nhân” để nâng niu, chìu chuộng và khát khao được có nhau như thuở nào thì chắc hẳn rằng chẳng ai thiết tha chi một ánh mắt nuông chìu và đắm say gì với điều ta đã quá quen thuộc.

Lãng mạn đôi khi là một đặc ân chỉ tình nhân mới có, còn khi ta đã cưới nhau về thì nghĩa tình chồng vợ cao dày nên chẳng ai còn dám nghĩ đến lãng mạn. Hãy thử tưởng tượng xem hôn nhân cả đời mà hương vị của món ăn chỉ là từng ấy thì chán ngán là chuyện rất bình thường.

Tình yêu trong hôn nhân cần được nuôi dưỡng, và chỉ có thể hãy cứ xem nhau là tình nhân thì ta mới không ỷ lại, mới thấy mình cần cố gắng để có nhau như những tri kỷ không thể thiếu trong đời.

Khi trở thành những nhân tình trong hôn nhân của chính mình là lúc ta biết tôn trọng những sở thích cá nhân của nhau, cho nhau những khoảng không gian yên tĩnh để làm mới cảm xúc của mình. Một chiếc hôn vụng trộm ngay bãi đậu xe, một cái vuốt ve khẽ khàng trong lúc đợi chờ thang máy, một chút và một chút cố gắng nghĩ về nhau như lúc đầu tiên ta mới yêu thì chẳng bao giờ tình yêu kia vơi cạn.

Trong hôn nhân, cũng lắm lúc tôi vô tâm không nghĩ đến những cảm xúc của chồng mình. Cũng có lúc anh làm tôi giận đến rơi nước mắt. Cãi vã là chuyện thường tình trong một cuộc hôn nhân, thế nhưng ta học được gì, tôn trọng nhau như thế nào trong những khoảng lặng đó mới là điều quan trọng.

Chẳng lẽ sau mỗi lần hờn giận ta lại buông bỏ nhau ra như thể chẳng ai là gì của nhau. Vậy nên chúng tôi luôn có một nguyên tắc, dù giận nhau thế nào cũng phải ngủ cùng nhau, rồi qua hôm sau sẽ ngồi lại để cùng nói về vấn đề mình không vừa ý. Chẳng bao giờ chúng tôi hời hợt với cảm xúc và tình yêu của chính mình.

Chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu, và cũng chẳng thể nào mong đợi tình yêu chỉ đầy những mật ngọt mà không tồn tại những đắng cay. Biết hưởng thụ cuộc sống, biết cùng nhau nếm trải những vị cay nồng mà đời sống hôn nhân mang lại thì ta mới thấy vòng tay qua nhau chưa bao giờ ngột ngạt vì tình mãi dạt dào khi ta có nhau.

Tình nhân trong hôn nhân là thế! Vậy tình nhân bên lề của một cuộc hôn nhân thì sao? Lúc này “tình nhân” mà chúng ta đang đề cập bỗng chốc trở thành hai từ cực kỳ nguy hiểm, chứa đầy những tổn thương. Có khi chẳng cần phải có quan hệ thể xác, chẳng màng đến hứa hẹn trăm năm, quay mặt đi ta lại trở thành tình nhân trong tâm trí của nhau. Những câu chuyện đời thường được kể để xoa dịu nỗi cô đơn quạnh quẽ, hay bằng một ánh mắt cảm thông ta lại nuôi dưỡng một bóng hình rồi chôn chân mình trong vũng bùn của tuyệt vọng.

“Đừng là vợ là chồng, rồi nhìn nhau chán ngán. Hãy cứ lá tình nhân, để tình ta mênh mông”  lời bài hát du dương trong một góc quán quen thuộc. Những đôi tình nhân đang say sưa, mà chắc gì là phải bởi có khi họ chỉ vội vàng trao nhau chút tình thừa để thấy mình còn tồn tại, để tiếp tục hơi thở của cuộc hôn nhân còn sót lại.

Mà tình nhân thì chẳng cần đòi hỏi, chẳng bao giờ có thể sở hữu được nhau nên họ mới nâng niu. Tình nhân đến tình nhân đi, chỉ còn ta ở lại với nồng nàn, với cõi lòng trống vắng, cứ như vậy mãi mãi không bao giờ dừng lại ở bên nhau.

Bởi thế mới có nhiều người cho rằng lấy vợ làm tình nhân chứ mấy ai lấy tình nhân làm vợ do những rạch ròi giữa tình yêu và sự chiếm hữu. Có nhau rồi thì chẳng còn cái cảm giác nhớ nhung cuồng dại, chẳng còn tha thiết, đắm say. Chính sự ích kỷ có khi lại là nguyên nhân đưa đường dẫn lối, đưa đẩy những tâm hồn mộng mị, cô đơn tìm đến bên nhau.

Nhưng sao tôi lại thương cái người ở lại, bởi không ai khác hơn chính họ lại là người gặm nhấm tàn tro của nỗi cô đơn vụng dại. Có trăm đường và muôn hướng để đi tìm hạnh phúc sao lại chọn con đường tình chông chênh vô lối.

Cuộc đời luôn là thế, có một tình nhân luôn được cưng chiều và danh chính bên chồng, bên vợ nhưng rồi cũng có một dạng tình nhân mãi chỉ đứng ở phía sau, lặng lẽ, âm thầm đến khàn cả giọng mà nhìn người ta quay lưng ngoảnh bước. Chuyện đời vẫn luôn mang nhiều những chông chênh nên tình nhân thì muôn dạng và nỗi đau thì không cùng.

MIA

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...

KHI CON GÁI “KHÔNG CẦN MẸ”: SỰ THIẾU THỐN ĐẾN TÊ LIỆT

Có những người phụ nữ lớn lên với một niềm tin rất mạnh: “Mình không cần mẹ.” Họ độc lập, tự lo, ít đòi hỏi, và dường như không bị ảnh hưởng bởi sự thiếu vắng tình mẹ. Nhưng ở tầng sâu hơn, đây không phải là “không cần”, mà thường là đã từng cần rất nhiều — nhưng...

KHI CHA THẤT VỌNG VỚI CON TRAI

Sự thất vọng của người cha không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà với một đứa trẻ trai, đó có thể trở thành một trải nghiệm mang tính định hình. Trong hệ thống gắn bó, người cha thường đại diện cho sự công nhận, định hướng và phản chiếu giá trị. Khi đứa trẻ cảm nhận...

EMDR VÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ TÍCH HỢP

  Sang chấn phát triển (developmental trauma) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà thường hình thành qua những trải nghiệm lặp đi lặp lại trong môi trường gắn bó sớm như thiếu an toàn, thiếu sự đồng điều hòa, bị bỏ mặc về cảm xúc hoặc các hình thức tổn thương...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...