CHẤP NIỆM TÌNH ĐẦU 

CHẤP NIỆM TÌNH ĐẦU 

Đầu tiên tôi xin mạn phép bày tỏ với các bạn đọc giả rằng bài viết này có lẽ sẽ nhận được nhiều ý kiến trái chiều xung quanh câu chuyện tình đầu- tình cuối. Thế nên hi vọng mọi người tiếp nhận nó với tâm thế chia sẻ từ góc nhìn cá nhân của tác giả nhé. Thân thương.

Tất cả chúng ta khi đem lòng yêu ai đó đều mong muốn có một mối tình bền lâu, tình đầu là tình cuối của nhau. Đó là điều tốt đẹp và hiển nhiên trong suy nghĩ của bất kỳ lứa đôi nghiêm túc trong tình cảm. Nhưng liệu rằng khi tình cuối là tình đầu thì có phải là may mắn mỹ mãn? Hoặc khi tình cuối chẳng phải tình đầu nhưng lại vô cùng hạnh phúc thì người trong cuộc lại ước nó có thể trọn vẹn hơn rằng “nếu ta gặp nhau từ đầu thì chắc đã không qua bể dâu”.  

Có rất nhiều mối tình đầu đã đi đến cuối cùng nhau. Nhưng rồi sau tất cả chỉ là những vỡ vụn, đau thương, chia ly.

Lớp tôi có đôi bạn yêu nhau từ thời cấp 2 non trẻ, họ cũng không phải dễ dàng gì trong suốt 12 năm đằng đẵng sau này, tôi đã từng nghĩ họ như thế là đã trưởng thành cùng nhau, trải qua biết bao biến cố gia đình, sóng gió của trường đời. Ấy vậy mà một đám cưới thập kỷ với bao lời chúc tụng của bạn bè cũng không thể níu kéo thêm thời gian cho mối tình tưởng chừng không thể phân ly ấy. Lý do thì có vô vàn bởi sau khi cám dỗ xuất hiện thì người ta không còn đủ tình thương để nhìn thấy nhau nữa.  Cô bạn tôi ôm nỗi đau một mình nuôi con khôn lớn, mất một khoảng thời gian rất lâu để cân bằng và có được hạnh phúc mới. Mối tình sân nắng vườn trường vậy là tan trong tiếc nuối của bạn bè. Nhưng tôi mừng cho bạn, mừng cho đoạn kết mới trong kịch bản cuộc đời.  

Mối tình đầu của cô bạn thân tôi thì đến khá muộn, vì chưa từng trải nên những sự việc xảy ra khiến bạn chấp chới, sợ hãi sự cô đơn nên phụ thuộc vào tình cảm của người kia rất nhiều. Và rõ ràng là đối phương hiểu rất rõ điểm yếu này của bạn. Một kiểu đại khái là “bỏ thì thương, vương thì tội”, nên bạn dễ bị dỗ dành, dễ nghe lời nói ngọt để buông xuôi, để đến sau cùng thì tội người mà lại phải tội chính mình phần hơn. Họ liệu rằng có thể khắc chế được những điều hoàn toàn không tương thích, tương hợp ấy để hạnh phúc không? Không ai đoán định được. Tôi chỉ có thể mong bạn bình an trong quyết định của mình. 

Vì sự cân nhắc và luyến tiếc của tình đầu mà nhiều bạn lựa chọn tha thứ như một thói quen, để người kia mặc định rằng đó là nghĩa vụ, vì sao ư? Vì bạn nữ đã xem bạn nam kia là người thân. Một người không cam tâm, tiếc nuối cả khoảng thời gian dài yêu nhau trong sự ngưỡng mộ của bạn bè, tâm hồn nhân hậu chỉ cần một mái gia đình bình yên và bình an. Một người chuyện gì cũng biết, thứ duy nhất không biết lại chính là cách yêu và biết điều. Thế nên một người chấp nhận chịu đựng được hết ấm ức vì yêu, và một người luôn an tâm và chắc chắn bởi sự chịu đựng đó từ đối phương, chỉ cần tốn vài câu thề thốt hứa hẹn. Sự dễ dãi thứ tha ấy đã tạo điều kiện tối đa cho vòng lặp phạm lỗi và luôn được thứ tha.  Người ngoài cuộc ca ngợi mối tình đầu đầy hạnh phúc, ngọt ngào, cảm động mà không biết đến vẻ đẹp tình yêu ấy được đánh đổi bằng sự bao dung, chịu đựng bất chấp của một người trong câu chuyện thật cảm lạnh bên trong. Liệu rằng đó có thực sự là hạnh phúc mà bạn nữ mong muốn không? 

Những mối tình đầu chính vì không cam tâm dứt ra dù rất nhiều vấn đề đã xuất hiện để rồi tự mình gánh vác, tự mình động viên lấy mình mà cứu lấy quãng thời gian 5 năm, 7 năm, 10 năm thanh xuân đầy thi vị. Liệu có đáng không? 

Tình đầu thường là một mối tình đầy bản năng, vô điều kiện, thường là ở tuổi niên thiếu. Đó là thời điểm mà chúng ta chỉ có sự rung động và thiếu đủ thứ – thiếu trải nghiệm, thiếu kinh tế, thiếu năng lực quan sát, thiếu khả năng kiểm soát cảm xúc và ra quyết định…. – nên gọi chung là thời niên thiếu.

Và chính cái thiếu đó đã dẫn dắt chúng ta đi trong một tình cảm đầu đời trong sáng, vô tư, không nghĩ ngợi nhiều… và thường đẹp vì nó không cần nhiều điều kiện, chỉ cần sự rung động và tương tư, rồi mộng tưởng về tương lai.  Rồi khi cuộc sống thực tế va chạm vào chúng ta, lúc đấy là thời điểm buộc phải lựa chọn. Và lựa chọn ở thời điểm này mà còn là mối tình đầu nữa thì bao nhiêu là rối reng, day dứt, nuối tiếc… nên dẫn đến nhiều kịch bản khác nhau của các cuộc tình. 

Tất nhiên chẳng ai muốn sự chia ly xuất hiện trong tình cảm, nhưng nếu đến bước lựa chọn thì lí trí một chút cũng không phải là quá đáng. 5 năm, 10 năm có đẹp mấy cũng chẳng đáng để phải đổi lấy cả đời ưu phiền. Lúc niên thiếu thì ai cũng “thiếu”, chẳng trách được ai, nhưng khi đã va chạm với cuộc sống, đã  “đủ” hơn rồi, thì cân nhắc kĩ để có thể làm “đầy” thêm hành trang cho chặng đường kế tiếp, cũng chẳng ai trách được. 

Tình đầu đôi khi chỉ nên là kỉ niệm để ít nhất khi nhớ về nó, chúng ta có thể mỉm cười và còn có thể vẫy tay chào nhau, thi thoảng hỏi thăm nhau như một người bạn cũ. 

Nếu tình cuối không phải là tình đầu thì cũng đừng mang suy nghĩ: giá như mình gặp nhau sớm hơn. Bởi vì, ở thời điểm quá khứ đó, chúng ta đều không phải là phiên bản tốt nhất của chính mình. Chúng ta đều “thiếu”.  Vì vậy khi gặp nhau sau này, và đến được với nhau, đó đã là đúng thời điểm và đủ đầy trải nghiệm để ở cạnh dài lâu.

LẠC NHIÊN

Đầu tiên tôi xin mạn phép bày tỏ với các bạn đọc giả rằng bài viết này có lẽ sẽ nhận được nhiều ý kiến trái chiều xung quanh câu chuyện tình đầu- tình cuối. Thế nên hi vọng mọi người tiếp nhận nó với tâm thế chia sẻ từ góc nhìn cá nhân của tác giả nhé. Thân thương.

Tất cả chúng ta khi đem lòng yêu ai đó đều mong muốn có một mối tình bền lâu, tình đầu là tình cuối của nhau. Đó là điều tốt đẹp và hiển nhiên trong suy nghĩ của bất kỳ lứa đôi nghiêm túc trong tình cảm. Nhưng liệu rằng khi tình cuối là tình đầu thì có phải là may mắn mỹ mãn? Hoặc khi tình cuối chẳng phải tình đầu nhưng lại vô cùng hạnh phúc thì người trong cuộc lại ước nó có thể trọn vẹn hơn rằng “nếu ta gặp nhau từ đầu thì chắc đã không qua bể dâu”.  

Có rất nhiều mối tình đầu đã đi đến cuối cùng nhau. Nhưng rồi sau tất cả chỉ là những vỡ vụn, đau thương, chia ly.

Lớp tôi có đôi bạn yêu nhau từ thời cấp 2 non trẻ, họ cũng không phải dễ dàng gì trong suốt 12 năm đằng đẵng sau này, tôi đã từng nghĩ họ như thế là đã trưởng thành cùng nhau, trải qua biết bao biến cố gia đình, sóng gió của trường đời. Ấy vậy mà một đám cưới thập kỷ với bao lời chúc tụng của bạn bè cũng không thể níu kéo thêm thời gian cho mối tình tưởng chừng không thể phân ly ấy. Lý do thì có vô vàn bởi sau khi cám dỗ xuất hiện thì người ta không còn đủ tình thương để nhìn thấy nhau nữa.  Cô bạn tôi ôm nỗi đau một mình nuôi con khôn lớn, mất một khoảng thời gian rất lâu để cân bằng và có được hạnh phúc mới. Mối tình sân nắng vườn trường vậy là tan trong tiếc nuối của bạn bè. Nhưng tôi mừng cho bạn, mừng cho đoạn kết mới trong kịch bản cuộc đời.  

Mối tình đầu của cô bạn thân tôi thì đến khá muộn, vì chưa từng trải nên những sự việc xảy ra khiến bạn chấp chới, sợ hãi sự cô đơn nên phụ thuộc vào tình cảm của người kia rất nhiều. Và rõ ràng là đối phương hiểu rất rõ điểm yếu này của bạn. Một kiểu đại khái là “bỏ thì thương, vương thì tội”, nên bạn dễ bị dỗ dành, dễ nghe lời nói ngọt để buông xuôi, để đến sau cùng thì tội người mà lại phải tội chính mình phần hơn. Họ liệu rằng có thể khắc chế được những điều hoàn toàn không tương thích, tương hợp ấy để hạnh phúc không? Không ai đoán định được. Tôi chỉ có thể mong bạn bình an trong quyết định của mình. 

Vì sự cân nhắc và luyến tiếc của tình đầu mà nhiều bạn lựa chọn tha thứ như một thói quen, để người kia mặc định rằng đó là nghĩa vụ, vì sao ư? Vì bạn nữ đã xem bạn nam kia là người thân. Một người không cam tâm, tiếc nuối cả khoảng thời gian dài yêu nhau trong sự ngưỡng mộ của bạn bè, tâm hồn nhân hậu chỉ cần một mái gia đình bình yên và bình an. Một người chuyện gì cũng biết, thứ duy nhất không biết lại chính là cách yêu và biết điều. Thế nên một người chấp nhận chịu đựng được hết ấm ức vì yêu, và một người luôn an tâm và chắc chắn bởi sự chịu đựng đó từ đối phương, chỉ cần tốn vài câu thề thốt hứa hẹn. Sự dễ dãi thứ tha ấy đã tạo điều kiện tối đa cho vòng lặp phạm lỗi và luôn được thứ tha.  Người ngoài cuộc ca ngợi mối tình đầu đầy hạnh phúc, ngọt ngào, cảm động mà không biết đến vẻ đẹp tình yêu ấy được đánh đổi bằng sự bao dung, chịu đựng bất chấp của một người trong câu chuyện thật cảm lạnh bên trong. Liệu rằng đó có thực sự là hạnh phúc mà bạn nữ mong muốn không? 

Những mối tình đầu chính vì không cam tâm dứt ra dù rất nhiều vấn đề đã xuất hiện để rồi tự mình gánh vác, tự mình động viên lấy mình mà cứu lấy quãng thời gian 5 năm, 7 năm, 10 năm thanh xuân đầy thi vị. Liệu có đáng không? 

Tình đầu thường là một mối tình đầy bản năng, vô điều kiện, thường là ở tuổi niên thiếu. Đó là thời điểm mà chúng ta chỉ có sự rung động và thiếu đủ thứ – thiếu trải nghiệm, thiếu kinh tế, thiếu năng lực quan sát, thiếu khả năng kiểm soát cảm xúc và ra quyết định…. – nên gọi chung là thời niên thiếu.

Và chính cái thiếu đó đã dẫn dắt chúng ta đi trong một tình cảm đầu đời trong sáng, vô tư, không nghĩ ngợi nhiều… và thường đẹp vì nó không cần nhiều điều kiện, chỉ cần sự rung động và tương tư, rồi mộng tưởng về tương lai.  Rồi khi cuộc sống thực tế va chạm vào chúng ta, lúc đấy là thời điểm buộc phải lựa chọn. Và lựa chọn ở thời điểm này mà còn là mối tình đầu nữa thì bao nhiêu là rối reng, day dứt, nuối tiếc… nên dẫn đến nhiều kịch bản khác nhau của các cuộc tình. 

Tất nhiên chẳng ai muốn sự chia ly xuất hiện trong tình cảm, nhưng nếu đến bước lựa chọn thì lí trí một chút cũng không phải là quá đáng. 5 năm, 10 năm có đẹp mấy cũng chẳng đáng để phải đổi lấy cả đời ưu phiền. Lúc niên thiếu thì ai cũng “thiếu”, chẳng trách được ai, nhưng khi đã va chạm với cuộc sống, đã  “đủ” hơn rồi, thì cân nhắc kĩ để có thể làm “đầy” thêm hành trang cho chặng đường kế tiếp, cũng chẳng ai trách được. 

Tình đầu đôi khi chỉ nên là kỉ niệm để ít nhất khi nhớ về nó, chúng ta có thể mỉm cười và còn có thể vẫy tay chào nhau, thi thoảng hỏi thăm nhau như một người bạn cũ. 

Nếu tình cuối không phải là tình đầu thì cũng đừng mang suy nghĩ: giá như mình gặp nhau sớm hơn. Bởi vì, ở thời điểm quá khứ đó, chúng ta đều không phải là phiên bản tốt nhất của chính mình. Chúng ta đều “thiếu”.  Vì vậy khi gặp nhau sau này, và đến được với nhau, đó đã là đúng thời điểm và đủ đầy trải nghiệm để ở cạnh dài lâu.

LẠC NHIÊN

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TẤN CÔNG NGƯỜI GIÚP ĐỠ

Đây là một hiện tượng rất thường gặp trong trị liệu và trong các mối quan hệ thân mật: khi một người tiến lại gần, giúp đỡ, hoặc tạo điều kiện để mình tốt hơn – thay vì đón nhận, mình lại phản ứng bằng khó chịu, phòng thủ, thậm chí tấn công. Nhìn từ bên ngoài, điều...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...