CÒN CHÚT TÌNH NÀO CHO EM

CÒN CHÚT TÌNH NÀO CHO EM

Có rất nhiều người trong chúng ta đã từng một lần trong đời say nắng hay thầm thương trộm nhớ một người mà lòng chẳng bao giờ dám tỏ. Cũng bởi sợ lời chối từ của người yêu, cũng lo ta mất đi cái tình vừa chớm nở hay vì sĩ diện nên thôi đành ngó lơ dù rằng tim ai cũng đã từng lỡ nhịp. Những dùng dằng trong việc nói lên tâm sự đơn phương không chỉ làm đau nhói trái tim người trong cuộc mà đôi lúc cũng gây ra lắm bẽ bàng cho người may mắn được yêu. 

Yêu mà chẳng thể nói nên lời

Chuyện tình yêu, ham muốn vốn dĩ rất phức tạp, là thứ rất khó kiểm soát, và cũng chẳng ai cắt nghĩa được lý do tại sao ta yêu nhau, hay chẳng ai có thể phân định rạch ròi tốt-xấu, đúng-sai. Người bạn say nắng dù biết chẳng đến được với nhau nhưng một khi cảm xúc đã lên tiếng thì lý trí chỉ biết lủi thủi đi về lẻ bóng. 

Còn nhớ, trong một buổi nói chuyện chuyên đề, Phượng Liên đã nghẹn ngào tâm sự: “Theo cô, khi một người chồng nằm im quên hết mọi thứ, anh ấy quên luôn cả sự tồn tại của người vợ, rồi người vợ yêu một người đàn ông khác, thì người vợ có được xem là kẻ phản bội không?”

Nước mắt Liên vừa kịp khóc cho người chồng quá cố thì bản thân cũng cảm thấy xấu hổ vì đã thầm yêu kẻ khác. Nỗi cô đơn cùng những năm tháng quạnh hiu bên chồng khiến cô thèm một câu hỏi han và một ai đó quan tâm đến mình. Đến khi gặp Thịnh đưa vợ bị bệnh chết não vào nằm cùng tầng với chồng Liên thì cả hai mới có dịp tâm tình lúc trống trải.

Rồi vợ Thịnh cũng ra đi sau đó, đàn ông chưa kịp 50 đã thành góa vợ, đàn bà mới 40 cũng ra góa chồng. Liên qua lại chăm sóc anh và dặn dò những lúc cô không có mặt. Tình cảm lớn dần theo năm tháng nhưng đợi hoài mà Thịnh chẳng ngỏ một lời. Anh còn bận tiếc thương người vợ quá cố. Anh yêu cô ấy nhiều đến nỗi ngay cả những lúc mặn nồng cũng gọi tên cô.  Liên thấy mình có lỗi nhưng sao cô không thể níu giữ trái tim mình, càng không thể bỏ mặc anh một mình trong hiu quạnh.

Ngõ tối đàn bà

Liên nói chị thèm được như những người đàn bà có chồng vẹn nguyên. Thi thoảng được chồng gọi tên, lắm lúc anh say xỉn đi về kì kèo, giận hờn rồi mắng mỏ. Trong cái nắng chói chang của miền Đông Nam Bộ, giữa những bạt ngàn, chị ước gì có ai đó túm lấy mình, rồi ghì chặt một cái cho chị thấy mình còn tỉnh. Nói vậy chứ, cái chị thèm cũng rất đỗi đàn bà, chỉ là có ai đó nghe mình hỉ hả chuyện đời mỗi lần dắt xe về tới cửa. 

Bất cứ cảnh nào có chồng có vợ hiện diện là chị tủi thân. Lấy chồng từ khi ra trường đến nay đã hơn mười năm vậy mà hết năm năm anh sống đời thực vật. Cũng là tình yêu mà lấy nhau, anh đi công trình rồi chẳng may bị giàn giáo đè trúng rồi thành ra cái cây chẳng nghĩ suy, quên mất vợ tên gì. Anh cứ í ới gọi tên ai đó mà chớ hề kêu tên chị. Trong những lần thèm được như vợ người ta, chị lén gọi anh tỉnh lại mà cũng như không. Chị khóc, bĩu môi rồi càm ràm một mình. Có lần Thịnh bắt gặp, hình như anh thấy mình trong nỗi đau đàn bà đó. Anh muốn san sẻ nên vội vàng hôn lấy hôn để người đàn bà chẳng phải vợ mình để biết cả hai còn tồn tại. Thành thực mà nói, anh thèm đàn bà chứ chẳng yêu ai khác ngoài vợ mình.

Sẽ có người trách Thịnh sao lại sớm phản bội vợ, gieo vào lòng người đàn bà thèm yêu một hạt giống yêu đương chẳng thể đâm chồi. Có người lại chỉ trích đàn bà không biết thủy chung trong lúc chồng bệnh hoạn lại để tình riêng phản bội lại mình. Bởi không ai trong chúng ta biết được khi nào là lần cuối cùng, chỉ đến khi đi đến giới hạn của sự biệt ly, của những nỗi đau kéo dài theo năm tháng khi đó ta mới có thể đồng cảm, và rồi biết quý yêu người ở hiện tại.

Cần bao lâu để vượt qua sự mất mát

Theo các nghiên cứu tâm lý, khi ai đó mất đi người mình thương yêu thì cần từ 6 tháng đến 2 năm để họ nguôi ngoai, nhưng nỗi đau thì vẫn âm ỉ những ngày sau đó, có khi đến suốt cuộc đời vì còn phụ thuộc vào tình cảm đó sâu đậm thế nào.

Anh đến với Liên trong những rối bời và gần kề với sự mất mát. Người anh đầu ấp tay gối đã ra đi vĩnh viễn trong sự tiếc nuối của gia đình sau những ngày bạo bệnh. Anh mất đi một người yêu, người vợ, người tri kỷ, người mà anh đã từng muốn sống trọn đời. Còn Liên với chừng ấy thời gian tưởng như gục ngã vì một mình đi về, phải gánh gồng cả những nỗi cô đơn. Lúc cô thờ ơ muốn buông bỏ cái hạnh phúc cá nhân nhất thì Thịnh lại đến như một cơn mưa rào tưới mát cả sa mạc. 

Cô đơn, những năm tháng lạnh lẽo gối chăn, sự phẫn uất, nuối tiếc, sự lãnh đạm, mong mỏi người mình yêu sống lại, nhưng rồi tất cả lịm chết trong im lặng là động cơ để Thịnh và Liên tìm đến nhau. Nhiều người đàn ông như Thịnh sẽ chọn tình dục, rượu, thuốc lá để thoát khỏi cảm xúc đau buồn của mối quan hệ hiện tại. Còn đàn bà như Liên sẽ khao khát một sự kết nối trong tâm hồn để phản kháng và chạy trốn cảnh trống vắng, một mình.

Sẽ tốt hơn nếu Liên ngừng suy nghĩ đến những gì đã trải qua vì giây phút đó chỉ làm cô thêm nặng lòng trước sự quay lưng của Thịnh. Tập trung cho hiện tại, và cho bản thân mình nhiều hơn là những đau khổ, dằn vặt. Không có đàn ông vô tâm, chỉ có điều đàn ông chỉ quan tâm tới những người phụ nữ có giá trị bên cạnh họ. Và bạn cũng sẽ là một người phụ nữ có nhiều hơn sự quan tâm đó nếu bạn biết yêu thương bản thân mình. Nhưng khi bạn đã đủ yêu thương và thấu hiểu người đàn ông đó mà anh vẫn cứ thờ ơ, lãnh đạm thì có nghĩa là đã đến lúc bạn nên nghĩ đến việc tìm một người đàn ông khác phù hợp hơn.

Cuộc sống vẫn luôn tràn đầy những điều ngoài ý muốn. Chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao hay trong những điều ngoài ý muốn cái nào sẽ đến trước. Lúc chúng ta còn mãi đang trách cứ chồng vợ mình thì ngoài kia, đâu đó còn có những người đến cơ hội nổi nóng cuối cùng cũng chẳng có. Vậy nên, đã là vợ chồng hãy luôn yêu thương và trân trọng người bên cạnh, để khi chuyện gì xảy ra ta cũng không hối tiếc vì đã sống và nuôi dưỡng một tình yêu trọn vẹn.

MIA NGUYỄN

Có rất nhiều người trong chúng ta đã từng một lần trong đời say nắng hay thầm thương trộm nhớ một người mà lòng chẳng bao giờ dám tỏ. Cũng bởi sợ lời chối từ của người yêu, cũng lo ta mất đi cái tình vừa chớm nở hay vì sĩ diện nên thôi đành ngó lơ dù rằng tim ai cũng đã từng lỡ nhịp. Những dùng dằng trong việc nói lên tâm sự đơn phương không chỉ làm đau nhói trái tim người trong cuộc mà đôi lúc cũng gây ra lắm bẽ bàng cho người may mắn được yêu. 

Yêu mà chẳng thể nói nên lời

Chuyện tình yêu, ham muốn vốn dĩ rất phức tạp, là thứ rất khó kiểm soát, và cũng chẳng ai cắt nghĩa được lý do tại sao ta yêu nhau, hay chẳng ai có thể phân định rạch ròi tốt-xấu, đúng-sai. Người bạn say nắng dù biết chẳng đến được với nhau nhưng một khi cảm xúc đã lên tiếng thì lý trí chỉ biết lủi thủi đi về lẻ bóng. 

Còn nhớ, trong một buổi nói chuyện chuyên đề, Phượng Liên đã nghẹn ngào tâm sự: “Theo cô, khi một người chồng nằm im quên hết mọi thứ, anh ấy quên luôn cả sự tồn tại của người vợ, rồi người vợ yêu một người đàn ông khác, thì người vợ có được xem là kẻ phản bội không?”

Nước mắt Liên vừa kịp khóc cho người chồng quá cố thì bản thân cũng cảm thấy xấu hổ vì đã thầm yêu kẻ khác. Nỗi cô đơn cùng những năm tháng quạnh hiu bên chồng khiến cô thèm một câu hỏi han và một ai đó quan tâm đến mình. Đến khi gặp Thịnh đưa vợ bị bệnh chết não vào nằm cùng tầng với chồng Liên thì cả hai mới có dịp tâm tình lúc trống trải.

Rồi vợ Thịnh cũng ra đi sau đó, đàn ông chưa kịp 50 đã thành góa vợ, đàn bà mới 40 cũng ra góa chồng. Liên qua lại chăm sóc anh và dặn dò những lúc cô không có mặt. Tình cảm lớn dần theo năm tháng nhưng đợi hoài mà Thịnh chẳng ngỏ một lời. Anh còn bận tiếc thương người vợ quá cố. Anh yêu cô ấy nhiều đến nỗi ngay cả những lúc mặn nồng cũng gọi tên cô.  Liên thấy mình có lỗi nhưng sao cô không thể níu giữ trái tim mình, càng không thể bỏ mặc anh một mình trong hiu quạnh.

Ngõ tối đàn bà

Liên nói chị thèm được như những người đàn bà có chồng vẹn nguyên. Thi thoảng được chồng gọi tên, lắm lúc anh say xỉn đi về kì kèo, giận hờn rồi mắng mỏ. Trong cái nắng chói chang của miền Đông Nam Bộ, giữa những bạt ngàn, chị ước gì có ai đó túm lấy mình, rồi ghì chặt một cái cho chị thấy mình còn tỉnh. Nói vậy chứ, cái chị thèm cũng rất đỗi đàn bà, chỉ là có ai đó nghe mình hỉ hả chuyện đời mỗi lần dắt xe về tới cửa. 

Bất cứ cảnh nào có chồng có vợ hiện diện là chị tủi thân. Lấy chồng từ khi ra trường đến nay đã hơn mười năm vậy mà hết năm năm anh sống đời thực vật. Cũng là tình yêu mà lấy nhau, anh đi công trình rồi chẳng may bị giàn giáo đè trúng rồi thành ra cái cây chẳng nghĩ suy, quên mất vợ tên gì. Anh cứ í ới gọi tên ai đó mà chớ hề kêu tên chị. Trong những lần thèm được như vợ người ta, chị lén gọi anh tỉnh lại mà cũng như không. Chị khóc, bĩu môi rồi càm ràm một mình. Có lần Thịnh bắt gặp, hình như anh thấy mình trong nỗi đau đàn bà đó. Anh muốn san sẻ nên vội vàng hôn lấy hôn để người đàn bà chẳng phải vợ mình để biết cả hai còn tồn tại. Thành thực mà nói, anh thèm đàn bà chứ chẳng yêu ai khác ngoài vợ mình.

Sẽ có người trách Thịnh sao lại sớm phản bội vợ, gieo vào lòng người đàn bà thèm yêu một hạt giống yêu đương chẳng thể đâm chồi. Có người lại chỉ trích đàn bà không biết thủy chung trong lúc chồng bệnh hoạn lại để tình riêng phản bội lại mình. Bởi không ai trong chúng ta biết được khi nào là lần cuối cùng, chỉ đến khi đi đến giới hạn của sự biệt ly, của những nỗi đau kéo dài theo năm tháng khi đó ta mới có thể đồng cảm, và rồi biết quý yêu người ở hiện tại.

Cần bao lâu để vượt qua sự mất mát

Theo các nghiên cứu tâm lý, khi ai đó mất đi người mình thương yêu thì cần từ 6 tháng đến 2 năm để họ nguôi ngoai, nhưng nỗi đau thì vẫn âm ỉ những ngày sau đó, có khi đến suốt cuộc đời vì còn phụ thuộc vào tình cảm đó sâu đậm thế nào.

Anh đến với Liên trong những rối bời và gần kề với sự mất mát. Người anh đầu ấp tay gối đã ra đi vĩnh viễn trong sự tiếc nuối của gia đình sau những ngày bạo bệnh. Anh mất đi một người yêu, người vợ, người tri kỷ, người mà anh đã từng muốn sống trọn đời. Còn Liên với chừng ấy thời gian tưởng như gục ngã vì một mình đi về, phải gánh gồng cả những nỗi cô đơn. Lúc cô thờ ơ muốn buông bỏ cái hạnh phúc cá nhân nhất thì Thịnh lại đến như một cơn mưa rào tưới mát cả sa mạc. 

Cô đơn, những năm tháng lạnh lẽo gối chăn, sự phẫn uất, nuối tiếc, sự lãnh đạm, mong mỏi người mình yêu sống lại, nhưng rồi tất cả lịm chết trong im lặng là động cơ để Thịnh và Liên tìm đến nhau. Nhiều người đàn ông như Thịnh sẽ chọn tình dục, rượu, thuốc lá để thoát khỏi cảm xúc đau buồn của mối quan hệ hiện tại. Còn đàn bà như Liên sẽ khao khát một sự kết nối trong tâm hồn để phản kháng và chạy trốn cảnh trống vắng, một mình.

Sẽ tốt hơn nếu Liên ngừng suy nghĩ đến những gì đã trải qua vì giây phút đó chỉ làm cô thêm nặng lòng trước sự quay lưng của Thịnh. Tập trung cho hiện tại, và cho bản thân mình nhiều hơn là những đau khổ, dằn vặt. Không có đàn ông vô tâm, chỉ có điều đàn ông chỉ quan tâm tới những người phụ nữ có giá trị bên cạnh họ. Và bạn cũng sẽ là một người phụ nữ có nhiều hơn sự quan tâm đó nếu bạn biết yêu thương bản thân mình. Nhưng khi bạn đã đủ yêu thương và thấu hiểu người đàn ông đó mà anh vẫn cứ thờ ơ, lãnh đạm thì có nghĩa là đã đến lúc bạn nên nghĩ đến việc tìm một người đàn ông khác phù hợp hơn.

Cuộc sống vẫn luôn tràn đầy những điều ngoài ý muốn. Chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao hay trong những điều ngoài ý muốn cái nào sẽ đến trước. Lúc chúng ta còn mãi đang trách cứ chồng vợ mình thì ngoài kia, đâu đó còn có những người đến cơ hội nổi nóng cuối cùng cũng chẳng có. Vậy nên, đã là vợ chồng hãy luôn yêu thương và trân trọng người bên cạnh, để khi chuyện gì xảy ra ta cũng không hối tiếc vì đã sống và nuôi dưỡng một tình yêu trọn vẹn.

MIA NGUYỄN

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...