ĐỪNG KHÓC NỮA NGHE EM!

ĐỪNG KHÓC NỮA NGHE EM!

 

Là con gái, hãy để dành nước mắt mà rơi cho những cảm xúc đẹp đẽ và hạnh phúc. Đừng vì một người dưng mà làm tiều tụy tấm thân của mình. Khóc để giải tỏa nỗi buồn trong một giai đoạn nhất định thôi, sau đó phải tự lau nước mắt mà đi tìm niềm vui mới. Duyên đến, duyên tan, duyên sẽ lại đến. Duyên đến sau thường sẽ là duyên ở lại – niềm tin này phải luôn đặt ở trong tim.

Em khóc đến lần thứ bao nhiêu tôi cũng không nhớ nữa. Ngày xưa, suốt ngày tôi chỉ thấy em tươi cười, dễ dàng như một cái trở tay. Còn bây giờ, vây quanh em là nước mắt, và cũng dễ dàng như một cái trở tay.

Em yêu một người và đặt tình yêu ấy vào vị trí ưu tiên hơn tất thảy mọi điều. Em tin tưởng tuyệt đối vào những gì người ta hứa hẹn, không mảy may nghĩ đến sự lo lắng hay cảnh báo của ba mẹ. Và, em đi theo người ta về một chốn xa xôi mà không cần một mâm cau trầu đưa đón, để lại nỗi buồn lo, khắc khoải trong lòng mẹ.

Và rồi sau tất cả, em mới chua chát nhìn thấy người ta như cá về với nước trên manh chiếu bạc và mâm rượu suốt ngày đêm.

Một thân em trơ trọi, vất vả nuôi đứa con bé dại. Một thân em oằn vai gánh gồng khoản nợ từ những ngày triền miên đen đỏ của chồng.

Em không còn cười nhiều được nữa. Nhưng người ta vẫn hẹn hứa, vẫn đủ mị lực để tạo ra trong em một niềm tin phù phiếm. Em tha thứ và tiếp tục ở lại. Em vẫn ôm ấp nhiều hy vọng và tự huyễn hoặc mình để chịu đựng.

Nhưng rồi, hạnh phúc đã phải lặng lẽ rời chân khỏi ngôi nhà bé nhỏ. Hơi ấm cuối cùng từ niềm tin vào sự thay đổi của chồng sau một trận ốm thập tử nhất sinh bị lụi tắt khi một lần nữa, hắn vẫn lựa chọn về bên manh chiếu bạc và bình rượu tanh nồng.

Em thôi không còn khuyên răn gì nữa, em cặm cụi làm lụng nuôi con. Những khi ấm ức, chỉ có thế lấy nước mắt lau khắp người, mong nó trôi đi cùng với nỗi cô đơn, buồn tủi. Em không dám gọi về nhà cho ba mẹ vì mặc cảm lỗi lầm khi xưa.

Tôi hỏi vì sao em không bồng con đi? Em còn tiếc nuối điều gì nữa? Em bảo rằng: “Em sợ con khóc vì nhớ ba”. Tôi phân tích cho em một bài rất dài, về tất cả những điều tiêu cực sẽ xảy đến cho em, cho con em trong tương lai do sự chần chừ của em lúc này mang lại.

Em chỉ cúi mặt khóc. Đâu phải em không nhận ra được những điều này. Mà thứ em đang sợ là điều tiếng. Ở xã hội này, đến tận bây giờ, điều tiếng vẫn còn làm chùn bước biết bao nhiêu người phụ nữ trên con đường giải phóng bản thân. Họ trầm luân trong cuộc sống mỏi mệt, bế tắc nhưng chỉ có thể chịu dựng để tồn tại qua ngày.

Hãy về đi em, thử một lần bỏ ngoài tai hết tất thảy mọi điều dị nghị mà sống cho riêng mình, em sẽ thấy chẳng có điều gì to tát cả. Vì họ chẳng thể nói cả đời, em hãy cứ để cho họ nói và khinh đi. Em hãy để tai này nghe, tai kia đổ ra ngoài, rồi mỉm cười cho qua.

Về đi em. Tha thứ cho bản thân mình để xây dựng lại cuộc đời mới. Ở đây, chẳng ai trân trọng em, nhưng ở quê nhà, ba mẹ vẫn mong em từng ngày. Không thứ gì có thể chia lìa sự liên kết ruột thịt. Chỉ có người dưng thì mới dễ xa nhau mà thôi.

Về đi em. Về giành lại nụ cười của em và cũng để cho con có một nụ cười hồn nhiên đúng tuổi. Nó sẽ nhớ cha, nhưng cả tương lai phía trước của nó cần có một sự dìu dắt đúng đắn hơn là một chút nhớ nhung lúc này. Đừng vì một chút vướng bận nhỏ nhoi ấy mà tự thu hẹp con đường của mình, của con.

Về đi em. Em hãy còn rất trẻ. Đến lúc để em sống cho bản thân mình rồi. Hãy mở lòng mình và đón nhận những tình cảm sau này. Duyên đến, duyên tan, duyên sẽ lại đến. Duyên đến sau thường sẽ là duyên ở lại – niềm tin này phải luôn đặt ở trong tim.

Đừng khóc nữa nghen em. Hãy nghĩ thoáng ra, chân trời sẽ rộng mở.

LẠC NHIÊN

 

Là con gái, hãy để dành nước mắt mà rơi cho những cảm xúc đẹp đẽ và hạnh phúc. Đừng vì một người dưng mà làm tiều tụy tấm thân của mình. Khóc để giải tỏa nỗi buồn trong một giai đoạn nhất định thôi, sau đó phải tự lau nước mắt mà đi tìm niềm vui mới. Duyên đến, duyên tan, duyên sẽ lại đến. Duyên đến sau thường sẽ là duyên ở lại – niềm tin này phải luôn đặt ở trong tim.

Em khóc đến lần thứ bao nhiêu tôi cũng không nhớ nữa. Ngày xưa, suốt ngày tôi chỉ thấy em tươi cười, dễ dàng như một cái trở tay. Còn bây giờ, vây quanh em là nước mắt, và cũng dễ dàng như một cái trở tay.

Em yêu một người và đặt tình yêu ấy vào vị trí ưu tiên hơn tất thảy mọi điều. Em tin tưởng tuyệt đối vào những gì người ta hứa hẹn, không mảy may nghĩ đến sự lo lắng hay cảnh báo của ba mẹ. Và, em đi theo người ta về một chốn xa xôi mà không cần một mâm cau trầu đưa đón, để lại nỗi buồn lo, khắc khoải trong lòng mẹ.

Và rồi sau tất cả, em mới chua chát nhìn thấy người ta như cá về với nước trên manh chiếu bạc và mâm rượu suốt ngày đêm.

Một thân em trơ trọi, vất vả nuôi đứa con bé dại. Một thân em oằn vai gánh gồng khoản nợ từ những ngày triền miên đen đỏ của chồng.

Em không còn cười nhiều được nữa. Nhưng người ta vẫn hẹn hứa, vẫn đủ mị lực để tạo ra trong em một niềm tin phù phiếm. Em tha thứ và tiếp tục ở lại. Em vẫn ôm ấp nhiều hy vọng và tự huyễn hoặc mình để chịu đựng.

Nhưng rồi, hạnh phúc đã phải lặng lẽ rời chân khỏi ngôi nhà bé nhỏ. Hơi ấm cuối cùng từ niềm tin vào sự thay đổi của chồng sau một trận ốm thập tử nhất sinh bị lụi tắt khi một lần nữa, hắn vẫn lựa chọn về bên manh chiếu bạc và bình rượu tanh nồng.

Em thôi không còn khuyên răn gì nữa, em cặm cụi làm lụng nuôi con. Những khi ấm ức, chỉ có thế lấy nước mắt lau khắp người, mong nó trôi đi cùng với nỗi cô đơn, buồn tủi. Em không dám gọi về nhà cho ba mẹ vì mặc cảm lỗi lầm khi xưa.

Tôi hỏi vì sao em không bồng con đi? Em còn tiếc nuối điều gì nữa? Em bảo rằng: “Em sợ con khóc vì nhớ ba”. Tôi phân tích cho em một bài rất dài, về tất cả những điều tiêu cực sẽ xảy đến cho em, cho con em trong tương lai do sự chần chừ của em lúc này mang lại.

Em chỉ cúi mặt khóc. Đâu phải em không nhận ra được những điều này. Mà thứ em đang sợ là điều tiếng. Ở xã hội này, đến tận bây giờ, điều tiếng vẫn còn làm chùn bước biết bao nhiêu người phụ nữ trên con đường giải phóng bản thân. Họ trầm luân trong cuộc sống mỏi mệt, bế tắc nhưng chỉ có thể chịu dựng để tồn tại qua ngày.

Hãy về đi em, thử một lần bỏ ngoài tai hết tất thảy mọi điều dị nghị mà sống cho riêng mình, em sẽ thấy chẳng có điều gì to tát cả. Vì họ chẳng thể nói cả đời, em hãy cứ để cho họ nói và khinh đi. Em hãy để tai này nghe, tai kia đổ ra ngoài, rồi mỉm cười cho qua.

Về đi em. Tha thứ cho bản thân mình để xây dựng lại cuộc đời mới. Ở đây, chẳng ai trân trọng em, nhưng ở quê nhà, ba mẹ vẫn mong em từng ngày. Không thứ gì có thể chia lìa sự liên kết ruột thịt. Chỉ có người dưng thì mới dễ xa nhau mà thôi.

Về đi em. Về giành lại nụ cười của em và cũng để cho con có một nụ cười hồn nhiên đúng tuổi. Nó sẽ nhớ cha, nhưng cả tương lai phía trước của nó cần có một sự dìu dắt đúng đắn hơn là một chút nhớ nhung lúc này. Đừng vì một chút vướng bận nhỏ nhoi ấy mà tự thu hẹp con đường của mình, của con.

Về đi em. Em hãy còn rất trẻ. Đến lúc để em sống cho bản thân mình rồi. Hãy mở lòng mình và đón nhận những tình cảm sau này. Duyên đến, duyên tan, duyên sẽ lại đến. Duyên đến sau thường sẽ là duyên ở lại – niềm tin này phải luôn đặt ở trong tim.

Đừng khóc nữa nghen em. Hãy nghĩ thoáng ra, chân trời sẽ rộng mở.

LẠC NHIÊN

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...