MƯA LẠNH TÀN CANH

MƯA LẠNH TÀN CANH

 

Phải có đêm mưa để biết tình thương và lòng nhân ái vẫn ngự trị và lan tỏa, thậm chí bao dung cả những lọc lừa.

Mưa lại rơi. Mưa rơi miệt mài, phủ phục những con đường.

Mặt đất âm u, co ro trong dòng nước khi dập dồn, khi thưa thớt.

Ngày thu mình lại.

Đêm nhạt nhoà trong tiếng gió, tiếng sấm sét và tiếng mưa tỉ tê.

Đêm mưa, tôi vẫn thường tắt hết những ánh đèn trong phòng, thắp một ngọn nến, làm ấm một bình trà và ngồi lặng nghe. Mưa trong lòng tôi vốn dĩ là thanh âm trong trẻo nhất của đất trời, vậy mà khi mưa rơi xuống nhân thế này, lại mang vác quá nhiều tâm trạng. 

Trong đêm mưa, chiếc đàn bầu ngân lên thanh âm nức nở làm đau thắt ruột người mẹ khóc ngất vì đứa con vô phước bị xe đâm chết trong đêm mưa tầm tã.

Trong đêm mưa, thổn thức tiếng nức nở của người con gái, bao mùa không quên được mối tình đã kết thúc từ lâu, những kí ức cứ hỗn hào tua đi tua lại, quay quắt trong lồng ngực mỗi bận mưa về. 

Trong đêm mưa, vọng lại tiếng thở dài của người đàn ông bất lực nhìn mùa màng của mình bị vùi dập, ngập chìm trong cơn mưa bão không dứt, ám ảnh tiếng réo gọi của chủ nợ trên từng muỗng cơm.

 Trong tiếng mưa rơi, bà mẹ già ngóng con về thăm trong cơn ho húng hắng từ chiều. Mùa gió trở đã về rồi, chưa thấy đứa nào về qua. Mà Tết thì… vẫn còn thật xa…

Trong những đêm mưa, vang ầm tiếng những con mèo con bị bỏ rơi, ướt nhèm, khát sữa mẹ. Tiếng mèo mẹ gào khản đặc tìm con và cả tiếng bước chân bình thản đến lạnh lùng của kẻ vừa bước vào nhà sau cái thẳng tay bất nhẫn đối với những sinh linh đáng thương. 

Những âm thanh của ký ức, của cuộc mưu sinh, của ác nghiệp chẳng hiểu vì sao chứ chực chờ nhằm vào mưa để tuôn ứa, để thở than. Có bất công chăng khi người ta cứ nói rằng: “Cho dù hôm nay trời có mưa, chỉ cần lòng thấy vui thì đó luôn là một ngày nắng”. 

Ngày nắng chắc gì đã là một ngày vui.

Sự bất công cố hữu dành cho những đêm mưa luôn khiến tôi không thoải mái. 

Bởi luôn có những đêm mưa ấm áp vô cùng.

Đó là đêm của lòng người đầy trắc ẩn. Những con người chẳng ngại mưa gió ôm những đứa trẻ đang khát sữa ở những góc bùng binh, thùng rác… hong khô bộ lông trên thân thể mèo con đang run rẩy, yếu ớt của chúng, giành lại hơi thở cho những sinh linh đẹp đẽ ấy. 

Là đêm mà ông cụ giật mình thức dậy chỉ để đắp lại cho bà cụ tấm chăn và ủi an bà rằng “Con ở xa nhưng có tui vẫn ở đây cùng bà”. 

Là đêm mà một người anh chăm chú đọc bức thư tâm tình của cô em gái xa lạ, những dòng hối hận vì lầm lỗi trong quá khứ. Anh chia sẻ với một lòng bao dung, không phán xét, không trách móc bởi anh cho rằng cô đã tự trách móc bản thân mình quá nhiều rồi. Vì tình người nên mưa đêm như đang ấm dần cho lòng biết ơn nảy nở. 

Là đêm mà những “bàn tay thiên thần” đã đến và trao cho những mảnh đời đang phải nương náu ở mái hiên nhà người một tô cháo nóng, một chiếc áo mưa. Phải có đêm mưa để biết tình thương và lòng nhân ái vẫn ngự trị và lan tỏa, thậm chí bao dung cả những lọc lừa.

Là đêm mà đứa trẻ lau nước mắt cho bà mẹ đang khóc ròng vì mất một đứa con, bảo rằng con sẽ thay phần của anh bảo vệ và yêu thương mẹ. Đêm mưa nhưng hy vọng sẽ chẳng bao giờ bị dập tắt. Chỉ trong đêm mưa, cái ôm mới nồng ấm hơn bao giờ.

Là đêm mà người con gái nhận được chiếc ô từ một người lạ khi cô dầm mình trong mưa bước thất thểu về nhà.

Là đêm mà người nông dân ấy nghe vợ bảo ngày mai sẽ đi nhặt nhạnh lại những gì còn lại sau mùa bão, quanh đây ai cũng cần phải cố gắng, rồi mình sẽ ổn cả thôi. Chỉ cần bên cạnh luôn có một người bước cùng thì ta sẽ chẳng bao giờ sợ hãi những khó khăn. 

Luôn có những bình yên trong đêm mưa nhưng ta đã vì sự cố chấp và u uất trong nỗi buồn mà không muốn mở lòng để nhìn thấu. Cúi xuống, ta nhìn thấy bình yên sẽ như cách một đóa hoa vẫn nở dù rằng giông bão đang đổ ập xuống. Bình yên như cách giọt sương vẫn buông mình xuống lá dù biết lúc mặt trời lên sẽ vĩnh viễn lìa xa.

“Bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm nhận những tia hy vọng trong tình thương giữa người với người, để xoa dịu những vết thương”.

Tàn canh, mưa vẫn lạnh. 

Tàn canh, nước mắt vẫn rơi. 

Nhưng tàn canh, bình yên rồi sẽ lại đến.

LẠC NHIÊN

Phải có đêm mưa để biết tình thương và lòng nhân ái vẫn ngự trị và lan tỏa, thậm chí bao dung cả những lọc lừa.

Mưa lại rơi. Mưa rơi miệt mài, phủ phục những con đường.

Mặt đất âm u, co ro trong dòng nước khi dập dồn, khi thưa thớt.

Ngày thu mình lại.

Đêm nhạt nhoà trong tiếng gió, tiếng sấm sét và tiếng mưa tỉ tê.

Đêm mưa, tôi vẫn thường tắt hết những ánh đèn trong phòng, thắp một ngọn nến, làm ấm một bình trà và ngồi lặng nghe. Mưa trong lòng tôi vốn dĩ là thanh âm trong trẻo nhất của đất trời, vậy mà khi mưa rơi xuống nhân thế này, lại mang vác quá nhiều tâm trạng. 

Trong đêm mưa, chiếc đàn bầu ngân lên thanh âm nức nở làm đau thắt ruột người mẹ khóc ngất vì đứa con vô phước bị xe đâm chết trong đêm mưa tầm tã.

Trong đêm mưa, thổn thức tiếng nức nở của người con gái, bao mùa không quên được mối tình đã kết thúc từ lâu, những kí ức cứ hỗn hào tua đi tua lại, quay quắt trong lồng ngực mỗi bận mưa về. 

Trong đêm mưa, vọng lại tiếng thở dài của người đàn ông bất lực nhìn mùa màng của mình bị vùi dập, ngập chìm trong cơn mưa bão không dứt, ám ảnh tiếng réo gọi của chủ nợ trên từng muỗng cơm.

 Trong tiếng mưa rơi, bà mẹ già ngóng con về thăm trong cơn ho húng hắng từ chiều. Mùa gió trở đã về rồi, chưa thấy đứa nào về qua. Mà Tết thì… vẫn còn thật xa…

Trong những đêm mưa, vang ầm tiếng những con mèo con bị bỏ rơi, ướt nhèm, khát sữa mẹ. Tiếng mèo mẹ gào khản đặc tìm con và cả tiếng bước chân bình thản đến lạnh lùng của kẻ vừa bước vào nhà sau cái thẳng tay bất nhẫn đối với những sinh linh đáng thương. 

Những âm thanh của ký ức, của cuộc mưu sinh, của ác nghiệp chẳng hiểu vì sao chứ chực chờ nhằm vào mưa để tuôn ứa, để thở than. Có bất công chăng khi người ta cứ nói rằng: “Cho dù hôm nay trời có mưa, chỉ cần lòng thấy vui thì đó luôn là một ngày nắng”. 

Ngày nắng chắc gì đã là một ngày vui.

Sự bất công cố hữu dành cho những đêm mưa luôn khiến tôi không thoải mái. 

Bởi luôn có những đêm mưa ấm áp vô cùng.

Đó là đêm của lòng người đầy trắc ẩn. Những con người chẳng ngại mưa gió ôm những đứa trẻ đang khát sữa ở những góc bùng binh, thùng rác… hong khô bộ lông trên thân thể mèo con đang run rẩy, yếu ớt của chúng, giành lại hơi thở cho những sinh linh đẹp đẽ ấy. 

Là đêm mà ông cụ giật mình thức dậy chỉ để đắp lại cho bà cụ tấm chăn và ủi an bà rằng “Con ở xa nhưng có tui vẫn ở đây cùng bà”. 

Là đêm mà một người anh chăm chú đọc bức thư tâm tình của cô em gái xa lạ, những dòng hối hận vì lầm lỗi trong quá khứ. Anh chia sẻ với một lòng bao dung, không phán xét, không trách móc bởi anh cho rằng cô đã tự trách móc bản thân mình quá nhiều rồi. Vì tình người nên mưa đêm như đang ấm dần cho lòng biết ơn nảy nở. 

Là đêm mà những “bàn tay thiên thần” đã đến và trao cho những mảnh đời đang phải nương náu ở mái hiên nhà người một tô cháo nóng, một chiếc áo mưa. Phải có đêm mưa để biết tình thương và lòng nhân ái vẫn ngự trị và lan tỏa, thậm chí bao dung cả những lọc lừa.

Là đêm mà đứa trẻ lau nước mắt cho bà mẹ đang khóc ròng vì mất một đứa con, bảo rằng con sẽ thay phần của anh bảo vệ và yêu thương mẹ. Đêm mưa nhưng hy vọng sẽ chẳng bao giờ bị dập tắt. Chỉ trong đêm mưa, cái ôm mới nồng ấm hơn bao giờ.

Là đêm mà người con gái nhận được chiếc ô từ một người lạ khi cô dầm mình trong mưa bước thất thểu về nhà.

Là đêm mà người nông dân ấy nghe vợ bảo ngày mai sẽ đi nhặt nhạnh lại những gì còn lại sau mùa bão, quanh đây ai cũng cần phải cố gắng, rồi mình sẽ ổn cả thôi. Chỉ cần bên cạnh luôn có một người bước cùng thì ta sẽ chẳng bao giờ sợ hãi những khó khăn. 

Luôn có những bình yên trong đêm mưa nhưng ta đã vì sự cố chấp và u uất trong nỗi buồn mà không muốn mở lòng để nhìn thấu. Cúi xuống, ta nhìn thấy bình yên sẽ như cách một đóa hoa vẫn nở dù rằng giông bão đang đổ ập xuống. Bình yên như cách giọt sương vẫn buông mình xuống lá dù biết lúc mặt trời lên sẽ vĩnh viễn lìa xa.

“Bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm nhận những tia hy vọng trong tình thương giữa người với người, để xoa dịu những vết thương”.

Tàn canh, mưa vẫn lạnh. 

Tàn canh, nước mắt vẫn rơi. 

Nhưng tàn canh, bình yên rồi sẽ lại đến.

LẠC NHIÊN

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...