PHỤ NỮ BAO NHIÊU TUỔI LÀ GIÀ

PHỤ NỮ BAO NHIÊU TUỔI LÀ GIÀ

 

Nhân một chiều mưa đầu mùa, trên đường đi làm về, tôi tạt ngang quán cà phê quen thuộc gần nhà thưởng thức một tách cacao nóng. Quán hôm nay khá vắng, ngoài tôi ra thì chỉ có một cặp đôi ngồi gần cửa ra vào. 

Không gian êm dịu khiến cho mọi âm thanh đều có vẻ được khuếch đại. Lúc bước vào tôi tình cờ nhìn thấy chiếc bánh sinh nhật rất xinh xắn cùng một bó hoa hồng trên bàn của cặp đôi này, nhưng cô gái lại có vẻ giận dỗi.

  • Thôi mà, anh không cố ý đâu
  • Nhưng em chỉ mới 28 tuổi thôi, sao anh lại lấy đèn cầy số 29?
  • Anh nhầm lẫn một chút thôi mà. Em nè, mẹ anh hay bảo đùa là mình phải tính thêm một năm nằm trong bụng mẹ nữa, hì hì

Những tưởng nói đùa như vậy có thể khiến cô gái xí xóa, nhưng nào ngờ cô nàng càng phát hỏa hơn:

  • Mẹ em với mấy bà dì cũng hay nói vậy, mà em thì ghét vô cùng ấy. Cứ phải cộng thêm một năm cho mình già thêm chi vậy?
  • Làm gì có, với anh thì em lúc nào cũng trẻ đẹp mà.
  • Thôi đi, anh biết là với phụ nữ thì cộng thêm một tuổi cũng là tội ác đấy.

Cứ thế hai người ngồi dùng dằng qua lại, một người kiên trì dỗ, một người ra sức dỗi, tình cờ tôi lại được xem phim tình cảm bi hài miễn phí, xem chán chê đến mức đứng dậy ra về rồi mà cô nàng hờn dỗi ấy vẫn chưa chán.

Từ câu chuyện bi hài trong quán cà phê, trên đường về, tôi bất chợt suy ngẫm: “Phụ nữ bao nhiêu tuổi là già?”. Đối với nhiều người, 30 tuổi được xem là cái nhãn dán dành cho sự bắt đầu “tuổi già” của phụ nữ.

Tuổi 30, ta chính thức rời bỏ những mối tình vu vơ, ngây dại, trong sáng của tuổi thiếu thời. Những trải nghiệm kiểu như cùng nhau đạp xe lang thang khắp phố để ăn kem, ăn chè, nói bao câu chuyện không đầu không cuối về truyện tranh, phim ảnh, cùng nhau dầm mưa rong ruổi khắp các nẻo đường…tựa hồ như quá xa vời.

Tuổi 30, ta cũng đã vững bước hơn trên con đường đời mà mình lựa chọn. Vẫn còn đó những khi rối rắm, loạng choạng, không biết chọn cái gì mới phải, chẳng hay đi đường nào là chính xác, nhưng ta đã dần trưởng thành hơn và hạn chế những quyết định bốc đồng.

Tuổi 30, ta thấy con đường mình đi không rộng thênh thang như những năm 20 nữa mà thấy nó dài vô tận, sâu thăm thẳm, kéo theo bên mình bao nỗi mông lung, bao trách nhiệm trên vai. Nhưng không vì những thay đổi lớn đó trong cuộc đời, không vì những áp lực và trách nhiệm ấy mà có thể gán cho phụ nữ một chữ “già”. 

Phụ nữ bị ám ảnh về tuổi già một phần là do chịu sự tác động của hệ tư tưởng xã hội, tới một độ tuổi nhất định bất kể ở nhà hay ra phố, ai ai cũng phán cho ta một chữ “nhiều tuổi”, “già” thì lần này qua lần khác, ngày này qua tháng nọ, ai không vững tâm ắt tự nghĩ mình già thật.

Tôi có cô bạn luôn quan tâm đến vấn đề cơ thể béo dần lên theo năm tháng và nếp nhăn ở mặt, ở môi, ở mí mắt. Mỗi ngày nhỏ đều đứng trước gương soi thật kỹ từng nếp nhăn, dăm ba bữa lại nhắn tin than khóc rằng: “Trời ơi mặt mình đang chảy xệ mỗi ngày này.”,  “Nếp nhăn này ở đâu xuất hiện nhanh vậy?”. Tôi nghĩ thầm có lẽ nếp nhăn xuất hiện là do nhỏ ngày ngày nhìn vào gương nheo mắt thật kỹ để tìm kiếm và quan sát nếp nhăn trên gương mặt mình.

Trái ngược với nhỏ bạn này, một lần nọ tôi gặp một cô bạn có quan điểm rất ấn tượng về những nếp nhăn. Cô ấy cho rằng nếp nhăn tượng trưng cho sự thông tuệ, điềm tĩnh của một người qua bao thăng trầm trong cuộc sống. Sự hiện diện của chúng đánh dấu sự trưởng thành, những sự kiện quan trọng của một đời người và sớm hay muộn gì thì gương mặt bạn cũng không thể thiếu những nếp nhăn, bởi vì bạn sẽ phải trưởng thành theo năm tháng.

Thật ra, con số 30 có thể xem là cột mốc của một cuộc đời đang chuẩn bị cằn cỗi theo năm tháng, hay là một thời đại hoàng kim mở ra nhiều niềm vui và trải nghiệm mới – điều đó tùy thuộc vào suy nghĩ của mỗi người.

Lão hóa là một quá trình tự nhiên, ta không nên quá lo lắng về việc sẽ già đi. Bạn không thể cưỡng cầu điều mình không thể thay đổi; thay vào đó, bạn nên quan tâm đến cách mình nhìn nhận về cuộc sống ra sao.

Tâm hồn tươi trẻ quyết định vẻ đẹp của mỗi người. Vài người mới 18 tuổi lại tạo cho người khác cảm giác họ đã “già” đi; trong khi đó, có những người 80, 90 tuổi lại toát ra nét trẻ trung rạng rỡ. Sự vui-trẻ của một người chủ yếu xuất phát từ bên trong. Sự lo lắng chính là thứ làm phụ nữ già đi chứ không phải do tuổi tác. Tôi rất tâm đắc một câu nói rất hay rằng: “Không quan trọng là bạn bao nhiêu tuổi, quan trọng là bạn trông giống bao nhiêu tuổi”.

Nếu vẻ đẹp của một cô gái đôi mươi mang đến cho ta cảm giác ngây thơ, thuần khiết, thì nét đẹp của một người phụ nữ tuổi 30 lại mang đến cảm giác mặn mà và tròn đầy. Khi đã 40, hay thậm chí 50 tuổi, sự mặn mà sẽ trở thành nét quyến rũ. Phụ nữ dần trở nên xinh đẹp, hấp dẫn, và thú vị hơn khi thực sự trưởng thành. Nên có thể nói lão hóa là một nghệ thuật, mà người biết yêu quý bản thân, tận hưởng niềm vui sống chính là “nghệ sĩ”.

Tôi mong tất cả mọi người hãy ngưng áp đặt tiêu chuẩn về tuổi già đối với phụ nữ, và nếu có thể, hãy đừng đem tuổi tác của phụ nữ ra làm đề tài bàn tán để họ có thể tự do theo đuổi cuộc đời mà họ muốn bất kể ở độ tuổi nào. Bởi vì không phải chúng ta từ bỏ cuộc chơi vì chúng ta già đi, mà chúng ta già đi vì từ bỏ cuộc chơi. 

LILA

Nhân một chiều mưa đầu mùa, trên đường đi làm về, tôi tạt ngang quán cà phê quen thuộc gần nhà thưởng thức một tách cacao nóng. Quán hôm nay khá vắng, ngoài tôi ra thì chỉ có một cặp đôi ngồi gần cửa ra vào. 

Không gian êm dịu khiến cho mọi âm thanh đều có vẻ được khuếch đại. Lúc bước vào tôi tình cờ nhìn thấy chiếc bánh sinh nhật rất xinh xắn cùng một bó hoa hồng trên bàn của cặp đôi này, nhưng cô gái lại có vẻ giận dỗi.

  • Thôi mà, anh không cố ý đâu
  • Nhưng em chỉ mới 28 tuổi thôi, sao anh lại lấy đèn cầy số 29?
  • Anh nhầm lẫn một chút thôi mà. Em nè, mẹ anh hay bảo đùa là mình phải tính thêm một năm nằm trong bụng mẹ nữa, hì hì

Những tưởng nói đùa như vậy có thể khiến cô gái xí xóa, nhưng nào ngờ cô nàng càng phát hỏa hơn:

  • Mẹ em với mấy bà dì cũng hay nói vậy, mà em thì ghét vô cùng ấy. Cứ phải cộng thêm một năm cho mình già thêm chi vậy?
  • Làm gì có, với anh thì em lúc nào cũng trẻ đẹp mà.
  • Thôi đi, anh biết là với phụ nữ thì cộng thêm một tuổi cũng là tội ác đấy.

Cứ thế hai người ngồi dùng dằng qua lại, một người kiên trì dỗ, một người ra sức dỗi, tình cờ tôi lại được xem phim tình cảm bi hài miễn phí, xem chán chê đến mức đứng dậy ra về rồi mà cô nàng hờn dỗi ấy vẫn chưa chán.

Từ câu chuyện bi hài trong quán cà phê, trên đường về, tôi bất chợt suy ngẫm: “Phụ nữ bao nhiêu tuổi là già?”. Đối với nhiều người, 30 tuổi được xem là cái nhãn dán dành cho sự bắt đầu “tuổi già” của phụ nữ.

Tuổi 30, ta chính thức rời bỏ những mối tình vu vơ, ngây dại, trong sáng của tuổi thiếu thời. Những trải nghiệm kiểu như cùng nhau đạp xe lang thang khắp phố để ăn kem, ăn chè, nói bao câu chuyện không đầu không cuối về truyện tranh, phim ảnh, cùng nhau dầm mưa rong ruổi khắp các nẻo đường…tựa hồ như quá xa vời.

Tuổi 30, ta cũng đã vững bước hơn trên con đường đời mà mình lựa chọn. Vẫn còn đó những khi rối rắm, loạng choạng, không biết chọn cái gì mới phải, chẳng hay đi đường nào là chính xác, nhưng ta đã dần trưởng thành hơn và hạn chế những quyết định bốc đồng.

Tuổi 30, ta thấy con đường mình đi không rộng thênh thang như những năm 20 nữa mà thấy nó dài vô tận, sâu thăm thẳm, kéo theo bên mình bao nỗi mông lung, bao trách nhiệm trên vai. Nhưng không vì những thay đổi lớn đó trong cuộc đời, không vì những áp lực và trách nhiệm ấy mà có thể gán cho phụ nữ một chữ “già”. 

Phụ nữ bị ám ảnh về tuổi già một phần là do chịu sự tác động của hệ tư tưởng xã hội, tới một độ tuổi nhất định bất kể ở nhà hay ra phố, ai ai cũng phán cho ta một chữ “nhiều tuổi”, “già” thì lần này qua lần khác, ngày này qua tháng nọ, ai không vững tâm ắt tự nghĩ mình già thật.

Tôi có cô bạn luôn quan tâm đến vấn đề cơ thể béo dần lên theo năm tháng và nếp nhăn ở mặt, ở môi, ở mí mắt. Mỗi ngày nhỏ đều đứng trước gương soi thật kỹ từng nếp nhăn, dăm ba bữa lại nhắn tin than khóc rằng: “Trời ơi mặt mình đang chảy xệ mỗi ngày này.”,  “Nếp nhăn này ở đâu xuất hiện nhanh vậy?”. Tôi nghĩ thầm có lẽ nếp nhăn xuất hiện là do nhỏ ngày ngày nhìn vào gương nheo mắt thật kỹ để tìm kiếm và quan sát nếp nhăn trên gương mặt mình.

Trái ngược với nhỏ bạn này, một lần nọ tôi gặp một cô bạn có quan điểm rất ấn tượng về những nếp nhăn. Cô ấy cho rằng nếp nhăn tượng trưng cho sự thông tuệ, điềm tĩnh của một người qua bao thăng trầm trong cuộc sống. Sự hiện diện của chúng đánh dấu sự trưởng thành, những sự kiện quan trọng của một đời người và sớm hay muộn gì thì gương mặt bạn cũng không thể thiếu những nếp nhăn, bởi vì bạn sẽ phải trưởng thành theo năm tháng.

Thật ra, con số 30 có thể xem là cột mốc của một cuộc đời đang chuẩn bị cằn cỗi theo năm tháng, hay là một thời đại hoàng kim mở ra nhiều niềm vui và trải nghiệm mới – điều đó tùy thuộc vào suy nghĩ của mỗi người.

Lão hóa là một quá trình tự nhiên, ta không nên quá lo lắng về việc sẽ già đi. Bạn không thể cưỡng cầu điều mình không thể thay đổi; thay vào đó, bạn nên quan tâm đến cách mình nhìn nhận về cuộc sống ra sao.

Tâm hồn tươi trẻ quyết định vẻ đẹp của mỗi người. Vài người mới 18 tuổi lại tạo cho người khác cảm giác họ đã “già” đi; trong khi đó, có những người 80, 90 tuổi lại toát ra nét trẻ trung rạng rỡ. Sự vui-trẻ của một người chủ yếu xuất phát từ bên trong. Sự lo lắng chính là thứ làm phụ nữ già đi chứ không phải do tuổi tác. Tôi rất tâm đắc một câu nói rất hay rằng: “Không quan trọng là bạn bao nhiêu tuổi, quan trọng là bạn trông giống bao nhiêu tuổi”.

Nếu vẻ đẹp của một cô gái đôi mươi mang đến cho ta cảm giác ngây thơ, thuần khiết, thì nét đẹp của một người phụ nữ tuổi 30 lại mang đến cảm giác mặn mà và tròn đầy. Khi đã 40, hay thậm chí 50 tuổi, sự mặn mà sẽ trở thành nét quyến rũ. Phụ nữ dần trở nên xinh đẹp, hấp dẫn, và thú vị hơn khi thực sự trưởng thành. Nên có thể nói lão hóa là một nghệ thuật, mà người biết yêu quý bản thân, tận hưởng niềm vui sống chính là “nghệ sĩ”.

Tôi mong tất cả mọi người hãy ngưng áp đặt tiêu chuẩn về tuổi già đối với phụ nữ, và nếu có thể, hãy đừng đem tuổi tác của phụ nữ ra làm đề tài bàn tán để họ có thể tự do theo đuổi cuộc đời mà họ muốn bất kể ở độ tuổi nào. Bởi vì không phải chúng ta từ bỏ cuộc chơi vì chúng ta già đi, mà chúng ta già đi vì từ bỏ cuộc chơi. 

LILA

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

PHÂN BIỆT THAM VẤN TÂM LÝ, TÂM LÝ LÂM SÀNG VÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Hiểu đúng để tiếp cận đúng dịch vụ sức khỏe tâm thần Trong bối cảnh sức khỏe tâm thần tại Việt Nam ngày càng được quan tâm, hàng loạt thuật ngữ chuyên môn như counseling (tham vấn tâm lý), clinical psychology (tâm lý lâm sàng) và psychotherapy (tâm lý trị liệu)...

STRESS ĐỘC HẠI VÀ UNG THƯ – MỐI LIÊN HỆ THẦM LẶNG

Ung thư là một bệnh lý phức tạp, hình thành từ sự kết hợp của nhiều yếu tố như di truyền, môi trường, lối sống, miễn dịch và cả tâm lý. Một trong những khía cạnh được nghiên cứu nhiều hơn trong những năm gần đây là mối liên hệ giữa sang chấn, stress kéo dài và sự phát...

XÂM HẠI TÌNH DỤC TRẺ EM -NHỮNG DƯ CHẤN XUYÊN THẾ HỆ

Vụ xâm hại tình dục (XHTD) bé 3 tháng tuổi khiến ai tiếp cận thông tin cũng không khỏi ngỡ ngàng, đau xót vì tình tiết vụ việc và vì nạn nhân còn là trẻ sơ sinh đỏ hỏn. Trong chuyên đề của Báo Phụ nữ TPHCM hôm nay, chuyên gia tâm lý Mia Nguyễn (nhà sáng lập Ladies of...

QUẦN ÁO CÓ THẬT SỰ PHÙ PHIẾM

Một số người cho rằng, quần áo chỉ là một lớp vỏ bọc sáo rỗng, phù phiếm bên ngoài. Nhưng cũng có nhiều người, đặc biệt là phụ nữ, luôn ghi nhận tầm quan trọng của quần áo, cảm thấy quần áo không bao giờ là đủ.  Họ thường phiền não vì “không có gì để mặc hết” dù cho...

LỐI SỐNG BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG

  Những vấn đề về môi trường sống đang ngày càng trở nên nghiêm trọng và cấp thiết hơn. Trái Đất đang phải oằn mình chịu đựng sự tàn phá dai dẳng mà nguyên nhân lớn nhất lại xuất phát từ con người. Thảm họa cháy rừng Amazon, những cánh rừng ở Úc chìm trong biển...

DỌN DẸP TỦ QUẦN ÁO THANH LỌC TÂM TRÍ

Một trong những niềm đam mê bất tận của phái đẹp là mua sắm, đặc biệt là mua sắm quần áo mới. Cũng chính vì vậy nên tủ đồ của nhiều cô nàng luôn ở trong tình trạng “chật cứng”, thế nhưng chủ nhân của nó vẫn phân vân không biết hôm nay mình nên mặc gì đây. Thực chất,...

ĐÀN BÀ ĐẸP

 Dạo quanh Sài Gòn vào một buổi chiều cuối tuần dịu nhẹ, ai trong chúng ta cũng rất dễ bắt gặp hình ảnh của những cô nàng rất xinh theo sau những chiếc xe đời mới đắt tiền. Tôi chặt lưỡi, giới trẻ ngày nay sao xinh quá, dáng dong dỏng cao, khuôn trăng đầy...

SINH VIÊN TÂM LÝ CHỌN THAM VẤN HƠN TRỊ LIỆU

Trong quá trình học và định hướng nghề nghiệp, không ít sinh viên ngành tâm lý lựa chọn theo hướng tham vấn thay vì trị liệu chuyên sâu. Đây không phải là sự “kém hơn” về chuyên môn, mà phản ánh những khác biệt về đào tạo, trách nhiệm và mức độ sẵn sàng cá nhân. Thứ...

LÝ DO MỌI NGƯỜI CHI TRẢ CHO TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Dù ngày càng nhiều người nói về sức khỏe tinh thần, thực tế vẫn cho thấy phần lớn mọi người ngần ngại chi trả cho tâm lý trị liệu. Điều này không đơn thuần vì tài chính, mà còn liên quan đến cách xã hội nhìn nhận giá trị của sức khỏe tâm thần. Thứ nhất, sức...

VÌ SAO NAM GIỚI KHÔNG TÌM ĐẾN TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Dù phải đối mặt với áp lực, tổn thương và khủng hoảng như bất kỳ ai, nam giới vẫn ít tìm đến tâm lý trị liệu hơn nữ giới ở hầu hết các quốc gia. Điều này không có nghĩa là họ ít đau khổ hơn. Ngược lại, nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới có tỷ lệ tự tử cao hơn, nhưng...

NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU KHÁC CHUYÊN GIA TÂM LÝ TRÊN TIVI

Trong thời đại truyền thông phát triển, chúng ta dễ dàng bắt gặp những “chuyên gia tâm lý” xuất hiện trên truyền hình, podcast hoặc mạng xã hội, đưa ra lời khuyên nhanh chóng cho các vấn đề tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con hay khủng hoảng cá nhân. Điều này vô tình tạo...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...