SAY ĐẮM ĐI ĐÂU?

SAY ĐẮM ĐI ĐÂU?

 

Chẳng còn mặn nồng, màn đêm chìm vào khoảng không vô tận. Ta chỉ kịp trao nhau câu chúc “ngủ ngon” vội vàng, nụ hôn cũng chóng vánh. Tìm nhau trong những nỗi niềm của kí ức, hiện tại cứ như một vòng xoay cố định, chậm rãi, ì ạch, khó lòng thay đổi được.

Rồi ta tự hỏi, phải chăng say đắm đã không còn, hay đó là một trong những cái giá phải trả cho những cặp vợ chồng đã đi với nhau trên một quãng đường dài?

Ai cũng bảo chị có phước. Có một người chồng một lòng một dạ, đứa con gái lớn cũng rất ngoan ngoãn và một mái ấm gia đình được cả hai vun vén không chê vào đâu được. Anh hiền lành, tốt bụng, biết làm tất cả việc trong ngoài nên chị chẳng cần phải lo nghĩ. Vậy mà, chị lại không cảm thấy đủ đầy, trọn vẹn.

Chẳng ai tin chị không hạnh phúc. Vì cũng bởi có cặp vợ chồng nào là vẹn tròn mĩ mãn trong cõi nhân tình thế thái này? Phải chăng chị đang “Đứng núi này trông núi nọ”, hay chị đang tơ tưởng đến ai? Nhưng trong giấc mơ chị vẫn cô đơn, vẫn thổn thức với những nỗi lòng của riêng mình. Sự tẻ nhạt trong chính căn phòng của hai vợ chồng làm chị sợ nhưng chẳng ai dám đối mặt. Chị mất dần sức sống, anh cũng không mấy quan tâm bởi ai cũng đã có khoảng không riêng để đi về.

Anh vẫn tươm tất lo lắng cho gia đình nhưng có điều anh hơi gia trưởng. Anh muốn mọi việc trong nhà phải sắp xếp theo ý của anh. Anh chẳng còn thời gian để ý đến những cảm xúc của chị. Anh hạnh phúc và thoải mái là khi gia đình thuận hòa, còn chị hạnh phúc bởi vì có anh, còn những lạnh lẽo trong tâm hồn thì chị một mình gánh nhận.

Có lần chị bảo với bạn chị vẫn ổn và hạnh phúc, nhưng trong ánh mắt chị vẫn đau đáu một nỗi niềm. Tình đã nhạt nhưng chị chẳng thể tâm sự với ai. Phụ nữ nặng tình nên muôn thuở nỗi niềm chỉ mình sáng tỏ. Người qua kẻ lạ chỉ gửi chút nhớ thương chứ có ai hiểu được cuộc sống của nhau thế nào mà chia sẻ. Chị lại lặng lẽ đi về nhưng ánh mắt của chị đã nói lên tất cả, hạnh phúc mà chị theo đuổi nay bỗng thành những khoảng lặng rất xa vời.

Nhiều lần anh giận chị vì chị không còn động lực cố gắng trong công việc hay đúng hơn chị đã đánh mất đam mê của chính mình. Chị không biết mình nên bắt đầu từ đâu, thích làm gì, yêu ra sao và cuồng nhiệt như thế nào? Chị vẫn ngọt ngào với anh, với gia đình của mình nhưng đó chỉ là chiếc vỏ ốc cồng kềnh để ngụy trang cho những nỗi buồn riêng đang hấp hối.

Cô đơn không có nghĩa là bạn phải ở một mình. Đôi lúc chúng ta thấy cô đơn ngay cả khi chúng ta ở bên cạnh người mà ta thương quý nhất. Hơn ai hết chị hiểu tình yêu chưa bao giờ là mãi mãi, hôn nhân sẽ có lúc nhàm chán và ai rồi cũng sẽ tìm kiếm niềm vui riêng để lấp đầy cho hạnh phúc chung của gia đình.

Cái chị cần là sự đắm say, cuồng nhiệt, là những nồng nàn của đôi lứa yêu nhau. Chị muốn anh đừng đặt giới hạn, đừng quá kiểm soát và áp đặt suy nghĩ của bản thân lên cho người khác. Cả hai đã từng rất căng thẳng nói ra những được mất trong hôn nhân của mình nhưng rồi những nồng nàn ngày xưa cũng chẳng thể quay trở lại. Anh vẫn là anh và chị vẫn là chị, vẫn đi về với nỗi cô đơn mòn lối.

Đêm trở dài, nằm bên nhau mà ái ân sao lạt lẽo. Anh chẳng còn đòi hỏi, chị trở nên vụng về nên cảm hứng để ngủ với nhau một cách thực sự chẳng còn. Anh hay giận và ngày càng xa cách, những say đắm ngày nào giờ chẳng còn có cơ hội để nói tiếng yêu thương.

Ta vẫn đi bên cạnh cuộc đời nhưng ái ân không còn trong khóe mắt. Vẫn hơi ấm của anh, vẫn gối chăn một thuở, vẫn những lời biện minh cho hạnh phúc nhạt nhòa, tưởng có nhau nhưng hững hờ đến từ lúc nào ta chẳng rõ.

Anh nói sẽ chẳng bao giờ ly hôn, trừ khi chị có người đàn ông khác. Lòng chị cũng vậy, chị nghĩ đến cô con gái bé bỏng quý ba nó đến dường nào, chị nghĩ đến tiếng cười giòn giã của gia đình. Chị không nỡ phá tan cái “bóng” hôn nhân mà có lúc chị tưởng mình đã buông tay, đánh mất.

Anh chở chị đi qua những con đường rợp nắng, chị ngắm phố xá, rồi chị nhìn thấy hình ảnh của chị và anh những ngày còn trẻ. Say đắm là lúc ta mới bắt đầu yêu nhau, tình yêu sẽ lịm dần nếu cả hai không cùng cố gắng.

Bản thân chị cũng biết để tình yêu còn mãi chị và anh cần phải thay đổi những thói quen, làm mới bản thân của mình. Dành cho nhau những không gian riêng để làm mới cảm xúc của nhau.

Hi vọng như ngọn lửa bập bùng cháy, thôi thì ta hãy cố gắng vì nhau, vì gia đình của mình anh nhé, và mong sao mật ngọt sẽ lại về bên ta như những ngày đầu ta mới chung lối mộng.

Mia

Chẳng còn mặn nồng, màn đêm chìm vào khoảng không vô tận. Ta chỉ kịp trao nhau câu chúc “ngủ ngon” vội vàng, nụ hôn cũng chóng vánh. Tìm nhau trong những nỗi niềm của kí ức, hiện tại cứ như một vòng xoay cố định, chậm rãi, ì ạch, khó lòng thay đổi được.

Rồi ta tự hỏi, phải chăng say đắm đã không còn, hay đó là một trong những cái giá phải trả cho những cặp vợ chồng đã đi với nhau trên một quãng đường dài?

Ai cũng bảo chị có phước. Có một người chồng một lòng một dạ, đứa con gái lớn cũng rất ngoan ngoãn và một mái ấm gia đình được cả hai vun vén không chê vào đâu được. Anh hiền lành, tốt bụng, biết làm tất cả việc trong ngoài nên chị chẳng cần phải lo nghĩ. Vậy mà, chị lại không cảm thấy đủ đầy, trọn vẹn.

Chẳng ai tin chị không hạnh phúc. Vì cũng bởi có cặp vợ chồng nào là vẹn tròn mĩ mãn trong cõi nhân tình thế thái này? Phải chăng chị đang “Đứng núi này trông núi nọ”, hay chị đang tơ tưởng đến ai? Nhưng trong giấc mơ chị vẫn cô đơn, vẫn thổn thức với những nỗi lòng của riêng mình. Sự tẻ nhạt trong chính căn phòng của hai vợ chồng làm chị sợ nhưng chẳng ai dám đối mặt. Chị mất dần sức sống, anh cũng không mấy quan tâm bởi ai cũng đã có khoảng không riêng để đi về.

Anh vẫn tươm tất lo lắng cho gia đình nhưng có điều anh hơi gia trưởng. Anh muốn mọi việc trong nhà phải sắp xếp theo ý của anh. Anh chẳng còn thời gian để ý đến những cảm xúc của chị. Anh hạnh phúc và thoải mái là khi gia đình thuận hòa, còn chị hạnh phúc bởi vì có anh, còn những lạnh lẽo trong tâm hồn thì chị một mình gánh nhận.

Có lần chị bảo với bạn chị vẫn ổn và hạnh phúc, nhưng trong ánh mắt chị vẫn đau đáu một nỗi niềm. Tình đã nhạt nhưng chị chẳng thể tâm sự với ai. Phụ nữ nặng tình nên muôn thuở nỗi niềm chỉ mình sáng tỏ. Người qua kẻ lạ chỉ gửi chút nhớ thương chứ có ai hiểu được cuộc sống của nhau thế nào mà chia sẻ. Chị lại lặng lẽ đi về nhưng ánh mắt của chị đã nói lên tất cả, hạnh phúc mà chị theo đuổi nay bỗng thành những khoảng lặng rất xa vời.

Nhiều lần anh giận chị vì chị không còn động lực cố gắng trong công việc hay đúng hơn chị đã đánh mất đam mê của chính mình. Chị không biết mình nên bắt đầu từ đâu, thích làm gì, yêu ra sao và cuồng nhiệt như thế nào? Chị vẫn ngọt ngào với anh, với gia đình của mình nhưng đó chỉ là chiếc vỏ ốc cồng kềnh để ngụy trang cho những nỗi buồn riêng đang hấp hối.

Cô đơn không có nghĩa là bạn phải ở một mình. Đôi lúc chúng ta thấy cô đơn ngay cả khi chúng ta ở bên cạnh người mà ta thương quý nhất. Hơn ai hết chị hiểu tình yêu chưa bao giờ là mãi mãi, hôn nhân sẽ có lúc nhàm chán và ai rồi cũng sẽ tìm kiếm niềm vui riêng để lấp đầy cho hạnh phúc chung của gia đình.

Cái chị cần là sự đắm say, cuồng nhiệt, là những nồng nàn của đôi lứa yêu nhau. Chị muốn anh đừng đặt giới hạn, đừng quá kiểm soát và áp đặt suy nghĩ của bản thân lên cho người khác. Cả hai đã từng rất căng thẳng nói ra những được mất trong hôn nhân của mình nhưng rồi những nồng nàn ngày xưa cũng chẳng thể quay trở lại. Anh vẫn là anh và chị vẫn là chị, vẫn đi về với nỗi cô đơn mòn lối.

Đêm trở dài, nằm bên nhau mà ái ân sao lạt lẽo. Anh chẳng còn đòi hỏi, chị trở nên vụng về nên cảm hứng để ngủ với nhau một cách thực sự chẳng còn. Anh hay giận và ngày càng xa cách, những say đắm ngày nào giờ chẳng còn có cơ hội để nói tiếng yêu thương.

Ta vẫn đi bên cạnh cuộc đời nhưng ái ân không còn trong khóe mắt. Vẫn hơi ấm của anh, vẫn gối chăn một thuở, vẫn những lời biện minh cho hạnh phúc nhạt nhòa, tưởng có nhau nhưng hững hờ đến từ lúc nào ta chẳng rõ.

Anh nói sẽ chẳng bao giờ ly hôn, trừ khi chị có người đàn ông khác. Lòng chị cũng vậy, chị nghĩ đến cô con gái bé bỏng quý ba nó đến dường nào, chị nghĩ đến tiếng cười giòn giã của gia đình. Chị không nỡ phá tan cái “bóng” hôn nhân mà có lúc chị tưởng mình đã buông tay, đánh mất.

Anh chở chị đi qua những con đường rợp nắng, chị ngắm phố xá, rồi chị nhìn thấy hình ảnh của chị và anh những ngày còn trẻ. Say đắm là lúc ta mới bắt đầu yêu nhau, tình yêu sẽ lịm dần nếu cả hai không cùng cố gắng.

Bản thân chị cũng biết để tình yêu còn mãi chị và anh cần phải thay đổi những thói quen, làm mới bản thân của mình. Dành cho nhau những không gian riêng để làm mới cảm xúc của nhau.

Hi vọng như ngọn lửa bập bùng cháy, thôi thì ta hãy cố gắng vì nhau, vì gia đình của mình anh nhé, và mong sao mật ngọt sẽ lại về bên ta như những ngày đầu ta mới chung lối mộng.

Mia

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...

KHI CON GÁI “KHÔNG CẦN MẸ”: SỰ THIẾU THỐN ĐẾN TÊ LIỆT

Có những người phụ nữ lớn lên với một niềm tin rất mạnh: “Mình không cần mẹ.” Họ độc lập, tự lo, ít đòi hỏi, và dường như không bị ảnh hưởng bởi sự thiếu vắng tình mẹ. Nhưng ở tầng sâu hơn, đây không phải là “không cần”, mà thường là đã từng cần rất nhiều — nhưng...

KHI CHA THẤT VỌNG VỚI CON TRAI

Sự thất vọng của người cha không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà với một đứa trẻ trai, đó có thể trở thành một trải nghiệm mang tính định hình. Trong hệ thống gắn bó, người cha thường đại diện cho sự công nhận, định hướng và phản chiếu giá trị. Khi đứa trẻ cảm nhận...

KHI CON TRAI VẮNG CHA

  Sự hiện diện của người cha không chỉ mang ý nghĩa vai trò trong gia đình, mà còn là một yếu tố quan trọng trong quá trình phát triển tâm lý và hệ thần kinh của trẻ. Khi một đứa trẻ trai lớn lên trong sự vắng mặt của cha — dù là do ly hôn, mất mát, bận rộn, hay...

EMDR VÀ TRỊ LIỆU TÂM LÝ TÍCH HỢP

  Sang chấn phát triển (developmental trauma) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà thường hình thành qua những trải nghiệm lặp đi lặp lại trong môi trường gắn bó sớm như thiếu an toàn, thiếu sự đồng điều hòa, bị bỏ mặc về cảm xúc hoặc các hình thức tổn thương...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TẤN CÔNG NGƯỜI GIÚP ĐỠ

Đây là một hiện tượng rất thường gặp trong trị liệu và trong các mối quan hệ thân mật: khi một người tiến lại gần, giúp đỡ, hoặc tạo điều kiện để mình tốt hơn – thay vì đón nhận, mình lại phản ứng bằng khó chịu, phòng thủ, thậm chí tấn công. Nhìn từ bên ngoài, điều...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...

KHI CON GÁI “KHÔNG CẦN MẸ”: SỰ THIẾU THỐN ĐẾN TÊ LIỆT

Có những người phụ nữ lớn lên với một niềm tin rất mạnh: “Mình không cần mẹ.” Họ độc lập, tự lo, ít đòi hỏi, và dường như không bị ảnh hưởng bởi sự thiếu vắng tình mẹ. Nhưng ở tầng sâu hơn, đây không phải là “không cần”, mà thường là đã từng cần rất nhiều — nhưng...

KHI CHA THẤT VỌNG VỚI CON TRAI

Sự thất vọng của người cha không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà với một đứa trẻ trai, đó có thể trở thành một trải nghiệm mang tính định hình. Trong hệ thống gắn bó, người cha thường đại diện cho sự công nhận, định hướng và phản chiếu giá trị. Khi đứa trẻ cảm nhận...

KHI CON TRAI VẮNG CHA

  Sự hiện diện của người cha không chỉ mang ý nghĩa vai trò trong gia đình, mà còn là một yếu tố quan trọng trong quá trình phát triển tâm lý và hệ thần kinh của trẻ. Khi một đứa trẻ trai lớn lên trong sự vắng mặt của cha — dù là do ly hôn, mất mát, bận rộn, hay...